Khi Giá Đông Gặp Nắng Gắt (Quyển 2)

Lượt đọc: 6349 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400
Tiến »
Chương 322
tôi tên nhiếp vô danh.

❊ ❊ ❊

"Cô cho rằng tôi đang lừa cô sao?"

Diệp Oản Oản lắc lắc đầu, đem ví tiền trong tay quơ quơ trước mặt người thanh niên, cười nói: "Năm đó ở trên vùng núi Bắc Mỹ, tôi tay không con gấu xám nặng mấy ngàn cân, sau đó lột lông nó, làm thành ví tiền."

"Hả?" Chàng trai nhìn ví tiền trong tay Diệp Oản Oản, hơi hơi sửng sốt.

"Không thể nào..." Chàng trai xoa xoa mũi, khuôn mặt đầy nghi hoặc: "Tay không gϊếŧ mấy ngàn con gấu xám? Sao lại không biết trên đời này còn có gấu xám ngàn cân nhỉ..."

Diệp Oản Oản nhìn khuôn mặt đầy nghi hoặc của chàng trai, trong lòng cảm thấy có chút bất đắc dĩ, anh ta vậy mà lại chỉ chú ý tới trọng lượng của con gấu.

"Gấu mấy ngàn cân tôi chưa từng thấy qua, những con gấu mà tôi săn, nặng nhất cũng chỉ một ngàn hai trăm cân." Biểu cảm của thanh niên vô cùng nghiêm túc.

(Một ngàn hai trăm cân: tương đương 600kg)

"Vậy xem ra anh rất khó khăn để lấy được cái này nhỉ?" Diệp Oản Oản nhẹ giọng cười, người này nói thật ra có ý tứ.

"Còn tốt, loại đồ vật này của gấu xám, đối phó cũng cần có kỹ xảo, săn gϊếŧ cũng không tính là khó khăn." Người thanh niên nói.

Diệp Oản Oản lại lắc lắc đầu, "Ý của tôi là, lúc anh đi săn gấu, còn mang theo cân điện tử để cân nó chắc."

Nghe cô nói vậy, người thanh niên hình như có chút không quá vui nói: "Em gái à, cô làm vậy là vũ nhục tôi đó, dựa vào trình độ và kinh nghiệm của tôi, cần gì phải đem theo cân chứ? Chỉ cần liếc mắt nhìn một cái đã biết được trọng lượng rồi."

"Ồ? Vậy anh xem tôi nặng bao nhiêu." Diệp Oản Oản thuận miệng hỏi.

Thanh niên cũng nhìn thật, sau khi đánh giá Diệp Oản Oản vài lần, nói một cách chắc chắn: "150 cân, chênh lệch không vượt quá ba cân."

Sắc mặt của Diệp Oản Oản trong nháy mắt đen lại, người này, thật sự không đang phải cố ý gây hấn hả?

Trông thấy thời gian cũng không còn sớm nữa, Diệp Oản Oản cũng không muốn tiếp tục tranh cãi với cái trên này, trực tiếp xoay người định rời đi.

"Em gái, cô không muốn mua vài món sao?" Thanh niên ở phía sau la lớn.

Diệp Oản Oản giả vờ như không nghe thấy, mặc dù mấy thứ đồ này nhìn không ra được là cái gì, nhưng chế tác thủ công quả thực không tồi, bản thân cô cũng rất tiếc, nhưng đáng tiếc thay tài chính của cô có hạn, vẫn là nên nhanh chóng đi chọn quà mừng thọ.

"Giảm giá này!" Thanh niên chưa từ bỏ ý định, tiếp tục hô.

Diệp Oản Oản dừng lại, còn chưa quay đầu lại, theo bản năng mà nói: "Giảm giá như thế nào?"

Thanh niên: "Mười vạn một món!"

Diệp Oản Oản: Gặp lại sau!

Thanh niên: "Một vạn!"

Diệp Oản Oản cũng không quay đầu lại.

"Một ngàn, không thể ít hơn!" Thanh niên nóng nảy.

"Một trăm!" Diệp Oản Oản mở miệng.

"Đệch, có người trả giá như vậy sao? Mười vạn trả còn một trăm! Cướp bóc à!" Thanh niên quả thực sợ tới ngây người.

Nhưng giây tiếp theo, thanh niên dường như sợ cô lại đi mất, chạy nhanh gọi với theo, "Một trăm thì một trăm, đủ để ông đây ăn mấy lồng sủi cảo... Làm vừa lòng mấy cô gái các cô thật khó mà, nếu như không phải cửa hàng của ông đây mới khai trương chưa tròn ba tháng, mười vạn cũng không thể thiếu một đồng được..."

Diệp Oản Oản chỉ là thuận miệng nói, không nghĩ tới người này vậy mà rất nhanh đã đáp ứng, vì thế quyết đoán xoay người, chỉ vào món đồ điêu khắc đầu tiên mà mới nãy cô rất ưng ý nói: "Tôi muốn cái này, gói lại cho tôi."

Bỏ ra một trăm để mua món đồ mình thích, cảm thấy chỉ có lợi chứ không thiệt.

"Yes Sir!" Thanh niên lấy ra một gói quà tinh xảo, đem vật phẩm để vào này.

"Em gái, cô tên là gì?" Thu xong tiền sau, thanh niên hỏi.

"Hỏi người khác tên là gì thì trước hết phải tự nói tên mình trước đã." Diệp Oản Oản cười cười.

"Tôi tên là Nhiếp Vô Danh." Chàng trai nói tên của mình, biểu tình hình như rất đắc ý.

"Ồ, tôi tên là Diệp Hữu Danh." Diệp Oản Oản thuận miệng nói.

Cái tên này, không chỉ bán hàng giả, đến cả tên chắc cũng là giả đi? Làm gì có ai lấy Vô Danh làm tên chứ?

"Đây là cái tên quỷ gì vậy, là do cha mẹ cô đặt sao?" Nhiếp Vô Danh kinh ngạc nhìn về phía Diệp Oản Oản.

"Chỉ sợ tên anh cũng chưa chắc là do cha mẹ đặt!" Khóe miệng Diệp Oản Oản hơi giật giật, không muốn nói mấy lời vô nghĩa với Nhiếp Vô Danh nữa, xoay người rời đi, biến mất trong khu phố cổ.

Chờ sau khi Diệp Oản Oản rời đi, Nhiếp Vô Danh sửa sửa áo cao bồi hơi nhăn nhúm của mình, rồi ngồi lại gian hàng, khôi phục lại bộ dạng lười biếng ban đầu, tìm cho mình tư thế an nhàn nhất.

"Diệp Hữu Danh... có ý tứ..." Khoé miệng của chàng trai hơi hơi giương lên, phác họa ra một tia tà mị cùng ý cười lười biếng.

"Mẹ... Con muốn cái này..."

Giờ phút này, một người thiếu phụ dẫn theo một bé trai tầm bảy tám tuổi xuất hiện trước quầy hàng, Nhiếp Vô Danh vội vàng đứng dậy: "Em trai nhỏ đây thật tinh mắt, đây là gấu Bắc Cực mà năm đó anh giai đây tay không săn được... Sau đó dùng da lông... Ai, đừng đi mà!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 17 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346 Chương 347 Chương 348 Chương 349 Chương 350 Chương 351 Chương 352 Chương 353 Chương 354 Chương 355 Chương 356 Chương 357 Chương 358 Chương 359 Chương 360 Chương 361 Chương 362 Chương 363 Chương 364 Chương 365 Chương 366 Chương 367 Chương 368 Chương 369 Chương 370 Chương 371 Chương 372 Chương 373 Chương 374 Chương 375 Chương 376 Chương 377 Chương 378 Chương 379 Chương 380 Chương 381 Chương 382 Chương 383 Chương 384 Chương 385 Chương 386 Chương 387 Chương 388 Chương 389 Chương 390 Chương 391 Chương 392 Chương 393 Chương 394 Chương 395 Chương 396 Chương 397 Chương 398 Chương 399 Chương 400
Tiến »