Việc Na Vi tìm kiếm cha mẹ đã được giải quyết một cách hoàn mỹ. Điều duy nhất còn lại của Lục Dĩ Hi tại đại lục Sách Phỉ Na chính là làm sao để Hắc Diễm Quân Vương có thể an phận. Thế nhưng Hắc Diễm Quân Vương chỉ phất phất tay, ý bảo Lục Dĩ Hi cứ trả lại sức mạnh cho hắn là được, những chuyện còn lại không cần bận tâm, hắn đảm bảo sẽ không quay về đại lục A Đặc Lạp nữa, bởi nơi này thú vị hơn đại lục A Đặc Lạp nhiều.
Hắc Diễm Quân Vương đã tìm được đối thủ tại đại lục Sách Phỉ Na. Hắn cảm thấy việc dựa vào thực lực của bản thân để từ từ thôn tính lãnh địa của Thái Thản Quân Chủ là một chuyện vô cùng thú vị. Hơn nữa, hắn còn cam đoan với Lục Dĩ Hi rằng, sau khi được hun đúc bởi tư tưởng tiên tiến của tổ chức, hắn tuyệt đối sẽ không dùng những thủ đoạn man rợ nhất để phát động chiến tranh.
Thái Thản Quân Chủ sau khi giải quyết xong nguy cơ cũng quyết định rút quân khỏi thành Khương Bính, đồng thời giao vùng đất phía bắc thành Khương Bính cho Hắc Diễm Quân Vương. Dù sao nơi đó cũng toàn là những bình nguyên lạnh lẽo đến thấu xương. Nhân cơ hội vợ chồng Ma Cà Rồng kết thúc sự thống trị, Thái Thản Quân Chủ đã tiếp nhận những cư dân du mục đang lang thang ngoài thành Khương Bính vào nội địa.
Bình nguyên phương bắc hiện tại chỉ là một vùng đất đóng băng hoang vu đến mức không thể hoang vu hơn. Thái Thản Quân Chủ cũng từng hứa với Hắc Diễm Quân Vương rằng nếu có thể kết thúc chuyện dị chủng phương bắc, ông sẽ tặng lại vùng đất mà họ đã chiếm giữ cho Hắc Diễm Quân Vương. Xem như Thái Thản Quân Chủ đã thực hiện lời hứa của mình.
"Cuối cùng cũng giải quyết xong xuôi mọi chuyện rồi, chuẩn bị trở về đại lục A Đặc Lạp là phải bắt tay vào chuẩn bị hôn lễ của chúng ta thôi." Lục Dĩ Hi đứng trên đỉnh ngọn hải đăng ở cảng Cát Ốc, nói với Áo Lỵ Vi đang ôm một thùng bỏng ngô bên cạnh.
"Ai... ai nói là muốn gả cho anh chứ? Tôi chưa từng nói nhé!" Áo Lỵ Vi đỏ mặt đáp.
"Hừ, em còn là vệ sĩ của anh đấy, ông chủ nói thì cấp dưới không được cãi lại!"
Lục Dĩ Hi lớn tiếng nói, vừa nói vừa kéo Áo Lỵ Vi vào lòng. Cô nàng bị dọa đến mức phát ra một tiếng kêu thảng thốt đầy đáng yêu. Ngay lúc Áo Lỵ Vi đang cảm thấy tim đập thình thịch như nai con va vào lòng, ngỡ rằng một màn kịch thần tượng sắp sửa diễn ra, thì bên tai chợt vang lên một tiếng ho khan:
"Khụ khụ, em vẫn còn ngồi đây này, hai người không sợ trẻ con không nên xem à?"
"Na Vi à, ở quê anh gọi kiểu này là bóng đèn đấy, em biết là trẻ con không nên xem mà không mau quay mặt đi chỗ khác à? Em còn muốn có em gái nữa không hả?" Lục Dĩ Hi nhìn Na Vi đang ngồi một bên cày anime mà nói.
"Pika pika!"
"Pikachu, em góp vui cái gì, đi chơi chỗ khác với Na Vi đi!"
Sau khi đuổi khéo được Na Vi, Lục Dĩ Hi lại thâm tình nhìn Áo Lỵ Vi, đang định lấy nhẫn cầu hôn ra để tỏ tình thì nghe thấy tiếng ồn ào từ cầu thang ngọn hải đăng truyền đến. Giọng của A Mễ Lỵ Á là lớn nhất, chỉ nghe cô nàng oang oang:
"Lần trước mình phát hiện cảnh chiều tà ở hải đăng đẹp lắm, nếu lúc này mà làm một ván mạt chược thì còn gì thư thái bằng... Ơ, Bân và Áo Lỵ Vi, hai người đang làm gì thế?"
Lục Dĩ Hi lập tức rơi lệ đầy mặt, các cô nàng này là cố ý phải không? Sao mình đi tỏ tình mà còn khó hơn lên trời thế này... mặc dù ở thế giới này lên trời hình như cũng không phải chuyện gì quá khó khăn, dù sao cũng có ma thú biết bay mà!
"A, người ta cũng muốn được hôn!" Trinh Đức thấy cảnh này không khỏi nhớ đến những bộ phim tình cảm lãng mạn, liền dang rộng đôi tay về phía Lục Dĩ Hi.
"Hôn cái gì mà hôn, em cũng là người đến sau, có hôn thì Bối Đế cũng phải trước! Đừng nói nhiều nữa, lại đây đánh mạt chược đi Áo Lỵ Vi!"
A Mễ Lỵ Á vừa nói vừa lấy một bộ mạt chược từ trong không gian giới chỉ ra để gọi mời. Áo Lỵ Vi vén mái tóc đỏ rực bên tai, ném cho Lục Dĩ Hi một nụ cười "xin lỗi", rồi thoát khỏi vòng tay anh để gia nhập vào cuộc chiến mạt chược. Cả đám chơi với nhau vô cùng náo nhiệt.
Lục Dĩ Hi cảm thấy mình như bị thế giới này bỏ rơi. Anh đột nhiên muốn lao đến ôm trọn đám con gái vào lòng rồi nói rằng anh muốn tất cả. Nhưng vốn là kẻ nhát gan trong chuyện tình cảm, Lục Dĩ Hi lủi thủi đi xuống cầu thang ngọn hải đăng. Đến dưới chân cầu thang, anh đụng phải Ca Nạp Hi đang định mang đồ uống lên.
Nói ra thì cũng đã một thời gian Lục Dĩ Hi không gặp kẻ giả vờ làm con gái này. Phải nói là Ca Nạp Hi luôn cố ý né tránh anh, mỗi lần gặp mặt cô đều lúng túng không chịu nổi.
"A, mẹ... mẹ!" Ca Nạp Hi bị Lục Dĩ Hi làm cho giật mình, đỏ mặt nói.
"Đang mang đồ uống à?" Lục Dĩ Hi cũng không vạch trần lời nói dối của cô, nếu không hai người ở cạnh nhau sẽ càng thêm phiền phức...
"Vâng ạ."
"Ừm, chú ý cầu thang trơn nhé."
Lục Dĩ Hi nói rồi phất tay định rời đi. Thực ra bí mật nhỏ giữa hai người chỉ cách nhau một lớp giấy. Lúc trước Ca Nạp Hi vì rời xa Lục Dĩ Hi sẽ bị chấn động tinh thần nên mới luôn bám lấy anh. Bây giờ cô muốn đi đâu thì đi, người hiểu chuyện đều biết cô đã sớm bình phục, chỉ là không thể đối mặt với khoảng thời gian gọi Lục Dĩ Hi là "mẹ" đó mà thôi.
"Này, đợi đã, em có chuyện muốn nói với mẹ."
Ca Nạp Hi đỏ mặt gọi Lục Dĩ Hi lại. Người đàn ông này thực sự rất dịu dàng, luôn không vạch trần bí mật nhỏ này, còn cùng cô diễn kịch suốt ngần ấy thời gian. Người đàn ông bình thường bị con gái gọi là "mẹ" chắc đã tức giận nhảy dựng lên rồi, đằng này anh sau khi biết sự thật vẫn cẩn thận diễn kịch cùng cô, chỉ sợ cô cảm thấy ngượng ngùng khó xử.
Trái tim con gái đều làm bằng nước, dù là thiên tài thiếu nữ từng làm mưa làm gió khắp học viện, cũng có lúc mơ mộng về một chàng trai nào đó.
"Ồ, được thôi, vậy anh đợi em ở đây."
Lục Dĩ Hi gật đầu nói. Chẳng lẽ cô nàng này cuối cùng cũng muốn thú nhận rồi sao? Thú thật nếu thú nhận thì... Lục Dĩ Hi cũng không biết phải đối mặt với Ca Nạp Hi thế nào. Cô vốn là kiểu học tỷ nghịch ngợm như Hoàng Dung, đột nhiên biến thành đứa con gái ngoan ngoãn, giờ lại muốn biến trở về, ừm, cách đối nhân xử thế giữa người với người thật là vi diệu.
"Được rồi được rồi! Hồi trước em rất thích ngắm hoàng hôn, Thiên Vũ Học Viện cũng khá gần biển, em thường ngồi trên đá ngắm mặt trời lặn bên bờ biển."
Ca Nạp Hi kéo Lục Dĩ Hi đến bến cảng, cùng anh ngồi song song trên mép bến tàu. Ca Nạp Hi cởi giày đặt bên cạnh, đôi chân ngọc ngà còn chạm được vào làn nước biển hơi lành lạnh.
"Vậy sao? Sau này về anh sẽ cùng em ngắm." Lục Dĩ Hi buột miệng nói. Cái cảnh tượng giống như tình nhân này là thế nào đây? Mình đã công lược được Ca Nạp Hi rồi sao? Chưa nhỉ?
Ừm, xem ra đã đến lúc viết một cuốn "Bí kíp tán gái tung hoành dị giới" để truyền lại cho đời sau, như vậy sau này ai có xuyên không đến dị giới cũng sẽ không phải lo lắng vì không tìm được em gái nữa.
"Thật không? Anh sẽ luôn ở bên chúng ta chứ?"
Ca Nạp Hi đột nhiên hỏi. Câu nói này vụt qua trong tâm trí Lục Dĩ Hi. Anh chợt nhận ra một chuyện quan trọng. Nếu sau này có một ngày anh có thể trở về Trái Đất mà đám người con gái ở đây lại không thể đi cùng, thì Lục Dĩ Hi nên chọn lựa thế nào? Đây là chuyện rất đáng để cân nhắc.
Nói cho cùng, cho đến tận bây giờ Lục Dĩ Hi vẫn chưa từ bỏ ý định trở về Trái Đất. Vậy nếu anh về rồi thì những cô gái này phải làm sao? Hoặc nói cách khác, liệu anh có vì họ mà ở lại nơi này không?
"Em đúng là hỏi một câu rất có chiều sâu đấy. Vậy anh hứa với em, anh sẽ luôn ở bên cạnh các em, dù tương lai chúng ta có cách xa vạn dặm, anh vẫn sẽ luôn nhớ đến em, cho đến một ngày chúng ta nhất định sẽ gặp lại."
Lục Dĩ Hi mỉm cười nói với Ca Nạp Hi. Ca Nạp Hi nghe xong nước mắt đã chực trào. Lục Dĩ Hi đột nhiên nghe thấy tiếng sụt sùi phía sau, quay đầu lại nhìn thì thấy đám con gái không biết đã đứng sau lưng mình từ bao giờ. Ngay sau đó, cả đám khóc lóc lao tới, Lục Dĩ Hi nhất thời ngơ ngác, đám người này đang làm trò gì thế không biết?