Sau khi hấp thụ ma lực của Hắc Diễm Quân Vương, Lục Dĩ Hi đã ký khế ước với một lượng lớn các vị chúa tể ở dãy núi Ma Thú phương Nam, nhưng vẫn còn dư lại một phần. Lúc đó Lục Dĩ Hi nghĩ rằng, giữ lại một ít đường lui vẫn tốt hơn, nhỡ đâu có lúc nào cần dùng đến "Đại Thánh Dũ Thuật" thì sao?
Vì vậy lúc này mới có vị trí trống để ưu tiên cho cặp vợ chồng Tinh Linh Long. Thế nhưng cảnh tượng này lại khiến cho những vị chúa tể ma thú chưa kịp ký khế ước cảm thấy sốt ruột, sao lại có chuyện chen ngang thế này?
"Sứ giả Thú Thần, mặc dù chúng ta không nên nghi ngờ sự huy hoàng của Thú Thần, nhưng chúng ta còn chín huynh đệ chưa nhận được ân tứ của Ngài. Tại sao hai con Tinh Linh Long này rõ ràng đến sau mà lại có thể gia nhập đội ngũ tín ngưỡng Thú Thần trước chúng ta? Điều này không công bằng!"
"Đúng vậy, phải biết rằng lòng tin của chúng ta đối với Thú Thần tuyệt đối không hề thua kém bất kỳ con thú nào!"
"Trận chiến vừa rồi ta cũng đã góp không ít sức lực, rốt cuộc phải làm thế nào mới có thể thể hiện ra tín ngưỡng thành kính của bản thân đây?"
Những ma thú chưa ký khế ước lập tức xù lông, mặc dù phần lớn các vị chúa tể ma thú trên người chẳng có lấy cọng lông nào, nhưng trong lòng chúng lại thấy bứt rứt. Cảm giác này giống như xếp hàng mua một món đồ mình rất thích, sắp đến lượt rồi lại bị kẻ khác chen ngang vậy.
Con người còn tức đến nổ phổi, huống chi là những vị chúa tể ma thú có tính khí còn nóng nảy hơn cả con người?
"Mọi người nghe ta nói trước đã, thực ra hôm nay Thú Thần sẽ lại ban xuống ân trạch, tất cả ma thú có mặt tại đây đều có thể gia nhập đội ngũ tín ngưỡng của Thú Thần!"
Lục Dĩ Hi mỉm cười, chắp hai tay trước ngực nói. Dáng vẻ đó giống hệt như những tên thần côn chuyên đi lừa đảo trong Quang Minh Giáo Đình. Cặp vợ chồng Tinh Linh Long nghe Lục Dĩ Hi nói vậy thì không thể nhịn được nữa, tên này lại dám mạo danh Thú Thần để đi lừa gạt?
"Bân! Ngươi vậy mà dám mạo danh Thú Thần?!" Cặp vợ chồng Tinh Linh Long đồng thanh giận dữ quát.
"Mạo danh? Sứ giả Thú Thần đại nhân đã không ít lần hiển lộ thần tích, sao có thể gọi là mạo danh?"
"Đúng vậy, những ngày qua ngài ấy còn dạy chúng ta rất nhiều đạo lý làm ma thú, phải đi theo con đường phát triển sinh thái hài hòa và bền vững."
"Chính xác! Sứ giả Thú Thần đại nhân giống như biểu tượng của ánh sáng trên bầu trời vậy. Đừng hỏi tại sao ta đột nhiên lại văn vẻ như thế, năm xưa ta cũng chỉ là một con ma thú chỉ biết chém giết, từ khi đi theo Sứ giả Thú Thần đại nhân mới biết tầm quan trọng của ngôn ngữ văn chương!"
Sự nghi ngờ của Tinh Linh Long lập tức vấp phải sự phản đối kịch liệt từ các vị chúa tể ma thú phương Nam. Điều này khiến cặp vợ chồng Tinh Linh Long vô cùng chấn động, không chỉ vì chúng đột nhiên nghe hiểu lời nói của các chúa tể ma thú phương Nam, mà còn vì thái độ của chúng đối với Lục Dĩ Hi.
Con người này rốt cuộc đã làm gì? Tại sao có thể khiến các vị chúa tể ma thú phương Nam cúi đầu xưng thần với hắn?
"Hai vị không cần quá kinh ngạc, ta thật sự là Sứ giả Thú Thần." Lục Dĩ Hi mỉm cười bước đến trước mặt cặp vợ chồng Tinh Linh Long nói.
"Sao có thể như vậy? Làm sao ngươi có thể là..."
"Không có gì là không thể, ta chỉ là vào một ngày nọ đột nhiên cảm nhận được sự cảm triệu của Thú Thần, hơn nữa hiện tại ta cũng có thể ban xuống thần tích của Thú Thần."
Đối với Tinh Linh Long, sự thay đổi thân phận đột ngột của Lục Dĩ Hi vẫn khiến chúng cảm thấy vô cùng khó chịu. Lập tức, Lục Dĩ Hi cảm nhận được dấu chân của cặp vợ chồng Tinh Linh Long trong cuộn giấy "Ma Thú Khế Ước" đang nhấp nháy không ngừng, dường như muốn biến mất bất cứ lúc nào.
Đây là lần đầu tiên Lục Dĩ Hi gặp tình huống này. Xem ra nếu trong thâm tâm ma thú có ý bài xích Lục Dĩ Hi, thì khế ước đã ký có thể bị đảo ngược. Lục Dĩ Hi thậm chí cảm thấy "Linh Hồn Chi Lực" trong cơ thể mình đang khuếch tán ra ngoài, tinh thần lập tức có cảm giác uể oải.
Đây là tín hiệu cực kỳ nguy hiểm! Nó đồng nghĩa với việc Lục Dĩ Hi rất có thể sẽ phải "nhả" ra Linh Hồn Chi Lực dùng để khế ước Tinh Linh Long, thậm chí còn có thể tổn thất nhiều hơn!
"Hai vị hãy nghe ta nói một lời, tại sao các ngươi lại khẳng định ta không thể là Sứ giả Thú Thần? Chỉ vì ta là con người sao? Thú Thần cũng đâu có quy định sứ giả được phái xuống bắt buộc phải là ma thú?"
Lục Dĩ Hi vội vàng lên tiếng can ngăn. Nếu là ma thú cấp Kim Cương nghi ngờ, Lục Dĩ Hi có thể trấn áp nó bằng ma lực trong phút chốc, mặc dù hắn chưa từng làm thế bao giờ.
Nhưng kẻ đang dao động lúc này lại là siêu ma thú cấp chúa tể, thực lực hiện tại của Lục Dĩ Hi chưa đủ để trấn áp chúng. Hắn nhất định phải thuyết phục được trước khi cặp vợ chồng Tinh Linh Long hoàn toàn nghi ngờ hắn!
"Điều này... điều này thật không thể tin nổi!" Cặp vợ chồng Tinh Linh Long lắc đầu nói.
"Vậy các ngươi đã từng gặp Sứ giả Thú Thần thật sự bao giờ chưa? Nếu chưa, tại sao lại không muốn tin ta? Chẳng lẽ nhiều vị chúa tể ma thú phương Nam như vậy đều phối hợp với ta để nói dối sao?"
Lục Dĩ Hi lớn tiếng nói. Vừa dứt lời, hắn cảm nhận được sự dao động của cặp vợ chồng Tinh Linh Long đã giảm bớt vài phần. Hắn nói quả thực không sai, nếu đổi lại là một con người khác tự xưng là Sứ giả Thú Thần, e rằng hai con Tinh Linh Long đã dùng Long Tức để tiếp đãi rồi. Nhưng hiện tại Lục Dĩ Hi lại có thể dùng thân phận này chiêu mộ được hàng chục vị chúa tể ma thú, chắc chắn phải có căn cứ nào đó!
"Hơn nữa bây giờ, ta sắp sửa thanh tẩy những con ma thú đã bị nhiễm ma lực Hắc Diễm này, các ngươi hãy nhìn cho kỹ!"
Lục Dĩ Hi vừa nói vừa ra hiệu cho cặp vợ chồng Tinh Linh Long cởi bỏ trói buộc không gian của một con ma thú Hắc Diễm. Ngay lập tức, con ma thú Hắc Diễm này định vùng lên tấn công, kết quả là thấy ba mươi bốn vị chúa tể ma thú đang hầm hầm sát khí vây quanh nó...
Tức thì con ma thú Hắc Diễm cảm thấy mình thật cô độc, nhỏ bé và bất lực. Đây là cái gì thế này, không thể bắt nạt thú như vậy được!
"Hắc Diễm cấp Phong Hào Thánh Giả ta vẫn có thể thanh tẩy, nếu đây không phải là thần tích, thì cái gì mới là thần tích?"
Lục Dĩ Hi vừa nói vừa vươn tay về phía con ma thú Hắc Diễm đang bị đè chặt như bó giò. Ma lực Hắc Diễm bàng bạc từ cơ thể con ma thú bùng nổ, ồ ạt tràn về phía Lục Dĩ Hi. Lục Dĩ Hi như cá voi nuốt nước biển, hấp thụ toàn bộ số ma lực Hắc Diễm này, cuối cùng còn nấc lên một tiếng no nê.
"Có nhầm không vậy? Thế mà cũng được á?!"
Cặp vợ chồng Tinh Linh Long trợn tròn đôi mắt rồng đầy kinh ngạc, cái miệng như sắp rơi xuống đất. Bởi lẽ con ma thú vừa bị nhiễm ma lực Hắc Diễm đã bò dậy, trên người quả thực không còn chút dấu vết ma lực Hắc Diễm nào nữa, Lục Dĩ Hi thực sự đã thanh tẩy sạch sẽ Hắc Diễm trong cơ thể nó!
"Thấy chưa? Đây chính là thần tích do Thú Thần ban xuống. Nếu các ngươi vẫn không tin, 'Ma Thú Cộng Vũ'!"
Lục Dĩ Hi vừa nói vừa búng tay về phía Khang Nạp. Khang Nạp lập tức như mất hết sức lực ngã gục xuống đất. Ngay khi cặp vợ chồng Tinh Linh Long định nổi giận, chỉ thấy Khang Nạp lại đứng dậy lần nữa, hơn nữa khí thế tỏa ra từ cơ thể lần này còn hùng hậu hơn!
Sau ba lần lặp lại như vậy, ma lực của Khang Nạp trực tiếp được nâng lên cấp Kim Cương. Hấp thụ Hắc Diễm và khiến ma thú tiến hóa tại chỗ, còn có gì thể hiện thần tích của Thú Thần rõ ràng hơn hai việc này nữa?
"Ma Thú Khế Ước" trong quá trình chuyển hóa ma lực Hắc Diễm sẽ sản sinh ra một lượng lớn ma lực tinh thuần. Sau khi rút cạn ma lực trong cơ thể Khang Nạp, tự nhiên có thể truyền thêm nhiều ma lực hơn vào cho nó. Lục Dĩ Hi trước đây cũng từng giúp Đa Cách và những con khác thăng cấp như vậy.
Lúc này Lục Dĩ Hi đang ở cấp Siêu Phàm, điều đó có nghĩa là chỉ cần có đủ năng lượng ma lực, đám Pikachu cũng có thể thăng cấp lên Siêu Phàm.
Việc truyền ma lực cho Khang Nạp kéo dài mãi cho đến khi đạt đỉnh phong Kim Cương mới miễn cưỡng dừng lại. Lục Dĩ Hi hơi cúi người, mỉm cười với hai con Tinh Linh Long đang kinh ngạc đến mức tê liệt:
"Bây giờ hai vị có thể tin ta chính là Sứ giả Thú Thần rồi chứ?"
"Bái kiến Sứ giả Thú Thần, ngài chính là đối tượng mà chúng ta sẽ theo đuổi trong tương lai!"
Hai con Tinh Linh Long nhìn thấy cảnh này cũng chẳng còn gì để nói, cúi đầu dâng lên lòng tin vô cùng thành kính đối với Lục Dĩ Hi. Lúc này nếu Lục Dĩ Hi là Sứ giả Thú Thần, thì tộc Tinh Linh Long đúng là vớ bẫm rồi. Tính ra hai con Tinh Linh Long này còn là nhạc phụ nhạc mẫu của Lục Dĩ Hi, quả thực là hời lớn rồi...