Hải Luân Tư lập tức ngẩn người, vị "bạn quân" này rốt cuộc là bị làm sao vậy? Chẳng lẽ là chê tiền ít hay sao? Trước đó hắn đã đưa thêm cho cậu ta hai mươi vạn kim tệ, đó là tiền túi riêng của Hải Luân Tư. Hắn trấn thủ biên giới nhiều năm, tiền chiến tranh kiếm được không ít, chuyện vơ vét mỡ máu của dân đen lại càng làm nhiều vô kể, hai mươi vạn kim tệ đối với hắn mà nói thật sự chẳng tính là gì.
Nhưng bây giờ Lục Dĩ Hy nhận tiền rồi còn muốn gây chuyện, thế này thì hơi không nể mặt mũi rồi. Kẻ không nể mặt mũi là thứ đáng ghét nhất!
"Tiểu ca, cậu nói vậy là có ý gì? Binh lính của chúng tôi sao có thể có vấn đề gì được? Cho dù có, đó cũng là chuyện của Hy La Đa Đức chúng tôi, chẳng lẽ các người còn muốn nhân cơ hội ngăn cản chúng tôi đón binh lính về hay sao? Việc này hơi khác với những gì các người đã nói trước đó đấy."
Hải Luân Tư lộ vẻ bất mãn nói. Lão già này tung hoành biên giới hàng chục năm, sớm đã cáo già như hồ ly. Lục Dĩ Hy chỉ mới ngăn cản một chút, lão cáo già này đã phát hiện ra manh mối. Đây là nhịp điệu muốn đòi hỏi thêm từ vương quốc Hy La Đa Đức đây mà, xem ra năm mươi vạn kim tệ hoàn toàn không lấp đầy được cái miệng sư tử của bọn họ.
"Ài, tướng quân Hải Luân Tư đừng hiểu lầm. Người, chúng tôi trả lại miễn phí cho các ngài. Nhưng hiện tại có một vấn đề nghiêm trọng hơn. Sở dĩ tôi bắt buộc vương quốc Hy La Đa Đức phải có Phong Hào Thánh Giả ở đây cũng chính vì lý do này."
Biểu cảm trên mặt Lục Dĩ Hy đột ngột thay đổi, trở nên nghiêm túc và đứng đắn, cứ như thể chuyện sắp nói ra có liên quan đến sự sống chết của nhân loại vậy. Dù sao bây giờ cũng đang phát sóng trực tiếp toàn thế giới, cho dù trong lòng Hải Luân Tư có nghi ngờ, cũng không tiện phát tác ngay tại chỗ, người ta đâu có nói chuyện thu phí đâu.
"Chuyện gì? Người thân của những binh lính này vẫn đang chờ họ trở về đấy. Họ là đội tuần tra mà chúng tôi phái đến "Tùng Lâm Sơn Mạch" chấp hành nhiệm vụ. Sơn mạch vốn dĩ vô cùng hiểm trở, giờ họ bình an trở về, chẳng lẽ còn có chuyện gì quan trọng hơn việc để họ đoàn tụ với gia đình sao?"
Hải Luân Tư không hổ danh là lão làng nơi biên giới, lập tức chuyển chủ đề sang tình thân đoàn tụ. Người khác khi xem đoạn ma pháp ảnh tượng này chắc hẳn đều sẽ tán thưởng nhân tình của vương quốc Hy La Đa Đức, không ngờ lại quan tâm đến cảm xúc của gia đình binh lính bị bắt như vậy, khí chất nhân văn thật sự quá thân thiện!
Nếu lúc này Lục Dĩ Hy còn đưa ra vấn đề khó dễ nào đó, thì đó chính là đang chà đạp lên tình thân, ít nhất về mặt đạo đức là hoàn toàn không đứng vững được.
"Vấn đề tôi muốn nói còn nghiêm trọng hơn cả việc họ trở về cố hương đoàn tụ với người thân." Lục Dĩ Hy nghiêm nghị nói.
"Thằng nhóc này vẫn mắc bẫy rồi. Dù cậu có nói gì đi nữa, sau này truyền ra ngoài chuyện Phổ Lỗ Tháp Khắc làm khó chúng ta, vẫn sẽ ảnh hưởng lớn đến uy vọng quốc gia. Nhóc con, cậu vẫn còn non lắm!"
Hải Luân Tư thầm cười nhạo. Trong mắt hắn, Lục Dĩ Hy có lẽ vẫn chưa hiểu được ẩn ý sâu xa vừa rồi của hắn. Hắn cố tình lái sang chuyện tình thân chính là để bịt miệng Phổ Lỗ Tháp Khắc, không ngờ thằng nhóc này căn bản như không nghe hiểu vậy.
"Vậy cậu nói đi, vấn đề gì nghiêm trọng đến mức còn quan trọng hơn cả việc để các chiến sĩ của chúng ta vinh quy bái tổ?"
"Sau khi kiểm tra, tôi phát hiện trong cơ thể binh lính của các ngài bị nhiễm năng lượng Hắc Diễm. Đúng vậy, chính là luồng năng lượng tà ác cuồng bạo đặc thù của Hắc Diễm Quân Đoàn. Loại năng lượng này sẽ ăn mòn ý chí của họ vào lúc lòng người yếu đuối nhất, giống như nước biển ăn mòn đá tảng, gặm nhấm ý chí cứng như sắt thép của họ trở thành những mảnh phế liệu rỉ sét, lỗ chỗ."
Lục Dĩ Hy lớn tiếng nói. Lời vừa thốt ra, bốn phía kinh hãi. Đây tuyệt đối không phải chuyện nhỏ. Hắc Diễm Quân Đoàn trong các cuộc chiến tranh trước đây đã áp bức nhân loại và các chủng tộc khác đến tận cùng, cuối cùng phải nhờ toàn bộ sinh vật trí tuệ trên đại lục hợp sức, hy sinh vô số đại năng cấp Phong Hào Thánh Giả mới có thể đánh bại Hắc Diễm Quân Đoàn trên chiến trường chính diện.
Cuộc chiến đó cũng là lần đầu tiên nhân loại và ma thú hợp tác với nhau, có thể thấy thế lực Hắc Diễm năm đó kinh khủng đến mức nào. Có thể nói, chỉ thiếu chút nữa thôi, nhân loại và các sinh vật trí tuệ khác đã suýt trở thành chủng tộc lùn như hiện tại, chỉ có thể sống dưới sự áp bức vô tận.
Dù xét ở góc độ nào, Hắc Diễm cũng là kẻ thù số một của xã hội loài người, không có cái thứ hai.
Vì vậy, khi Lục Dĩ Hy nói binh lính Hy La Đa Đức sử dụng năng lượng Hắc Diễm, vấn đề thật sự trở nên rất nghiêm trọng. Nếu 24.000 binh lính này đại diện cho vương quốc Hy La Đa Đức, vậy các tướng lĩnh của họ có biết chuyện này không? Nếu biết, liệu có phải vương quốc Hy La Đa Đức đang cấu kết với Hắc Diễm, mưu đồ để Hắc Diễm Quân Đoàn quay trở lại đại lục A Đặc Lạp một lần nữa hay không!?
Cái mũ này, vương quốc Hy La Đa Đức tuyệt đối không đội nổi, phải nói là bất kỳ vương quốc nào cũng không đội nổi cái mũ lớn này!
"Cậu nói bậy bạ gì thế, binh lính của chúng tôi sao có thể mang năng lượng Hắc Diễm?"
Hải Luân Tư lập tức phản bác. Đây là sự vu khống trắng trợn, nhưng dù là vu khống, nếu không biện giải thì vẫn sẽ làm bôi tro trát trấu vào mặt đế quốc. Điều này giống như Lục Dĩ Hy hắt một chậu phân chó lên đầu vương quốc Hy La Đa Đức, lau đi thì ghê tởm, không lau thì càng ghê tởm hơn.
"Tôi nói bậy? Sở dĩ tôi bắt vương quốc Hy La Đa Đức đưa Phong Hào Thánh Giả đến chính là vì lý do này. Do chính Phong Hào Thánh Giả của vương quốc các ngài kiểm tra, tổng không thể chối bỏ được nữa chứ?"
Lục Dĩ Hy chính nghĩa lẫm liệt nói. Hải Luân Tư và những người khác bỗng sững sờ. Thằng nhóc này hóa ra tính toán như vậy, hèn chi cứ yêu cầu bên mình phải có Phong Hào Thánh Giả ở hiện trường. Hóa ra là đã phát hiện ra manh mối từ sớm. Nếu Lục Dĩ Hy dám để Phong Hào Thánh Giả của Hy La Đa Đức ở đây, thì 24.000 binh lính kia tuyệt đối có vấn đề!
Ngay cả Phong Hào Thánh Giả "Mẫn Diệt Chi Tiễn" Duy Lợi của Hy La Đa Đức cũng lộ vẻ vô cùng khó xử. Hắn kiểm tra, hay không kiểm tra? Kẻ ngốc cũng nhìn ra Lục Dĩ Hy đang đưa Hy La Đa Đức lên giàn hỏa thiêu, mình đi kiểm tra chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa!
"Chuyện này..." Hải Luân Tư nhất thời nghẹn lời. Hắn đồng ý hay không đồng ý đây? Thật sự rất khó xử. Đến đây hắn đã nhìn ra cái gọi là "bạn quân" này chính là một tên hố cha.
"Đế quốc Hy La Đa Đức bắt buộc phải chịu trách nhiệm với binh lính của mình. Để ta kiểm tra xem. Nhưng nếu là do cậu cưỡng ép truyền năng lượng Hắc Diễm vào người họ, nhóc con, cậu sắp phải gánh chịu cơn thịnh nộ của một đế quốc và một Phong Hào Thánh Giả rồi đấy, đến lúc đó muốn sống không được, muốn chết không xong!"
"Mẫn Diệt Chi Tiễn" Duy Lợi bước lên, túm lấy cổ áo Lục Dĩ Hy hung dữ nói. Tên này dáng người hơi gầy, mái tóc xanh lục như râu rồng rủ xuống hai bên trán, trông cũng có vài phần oai phong. Lời của Duy Lợi nghe như lời xã giao, nhưng thực chất là đang giúp Hy La Đa Đức gỡ gạc. Ý của hắn là nếu năng lượng Hắc Diễm do Lục Dĩ Hy truyền vào, thì không chỉ có thể tẩy sạch nghi ngờ Hy La Đa Đức cấu kết với Hắc Diễm, mà còn có thể nhân cơ hội bôi bẩn Phổ Lỗ Tháp Khắc một vố.
"Cứ tự nhiên. Chuyến này các ngài cũng mang theo không ít cung thủ giáp nặng, tôi nghĩ có thể để họ cùng chấp nhận kiểm tra. Đội ngũ các ngài mang đến, tôi chắc không đến mức truyền năng lượng Hắc Diễm vào họ đâu nhỉ?"
Lục Dĩ Hy chỉ vào quân đội của vương quốc Hy La Đa Đức. Hải Luân Tư ngoảnh lại nhìn, bên mình quả thực đã mang theo không ít quân đội để trấn giữ hiện trường, lúc đầu cũng là muốn khoe khoang Hy La Đa Đức quốc lực cường thịnh, ai ngờ lại xảy ra chuyện này!
"Đúng rồi, tiện thể nói luôn, tôi có thể trục xuất năng lượng Hắc Diễm, hơn nữa chi phí không tính là quá đắt đâu nhé."
Đối diện với Hải Luân Tư và Duy Lợi, Lục Dĩ Hy treo nụ cười ôn hòa nói...