"Ma thú ư? Cậu cần nhiều ma thú như vậy để làm gì?" Stein khó hiểu hỏi.
"Là thế này, tôi có thể trục xuất hắc diễm đều nhờ vào đạo cụ này."
Lục Dĩ Hy vừa nói vừa triệu hồi Ma Thú Khế Ước. Toàn bộ khế ước đã rộng bằng một cánh tay, dài năm sáu mét, cuộn lại có thể dùng làm giấy vệ sinh... không, dùng làm cuộn trục đeo sau lưng, nhìn qua hẳn là khá phong cách, giống như Uzumaki Naruto trong Naruto vậy. Cậu trải phẳng Ma Thú Khế Ước ra đất, chỉ vào những chỗ trống trên đó giải thích với Stein:
"Ông xem này, những chỗ trống ở đây đều phải được lấp đầy bằng dấu vuốt của ma thú, như vậy tôi mới có thể dùng đạo cụ này tiếp tục trục xuất hắc diễm."
"Thật hay giả đấy? Sao tôi cứ cảm thấy đạo cụ ma pháp này của cậu giống đạo cụ của ngự thú sư dùng để giam cầm ma thú hơn thế?"
Stein nửa tin nửa ngờ nói. Thật ra ông ấy nói không hề sai, xét trên một phương diện nào đó, Ma Thú Khế Ước chẳng phải chính là khế ước bán thân của ma thú sao? Ấn một cái dấu vuốt là ký vào khế ước bán thân, đây là một bản hợp đồng vô cùng đơn giản. Tất nhiên, điều này cũng cần ma thú phải cam tâm tình nguyện mới được.
Theo sự bổ sung năng lượng hắc diễm lần này, Ma Thú Khế Ước lại giải phóng thêm khá nhiều pháp thuật. Lục Dĩ Hy nhất thời không thể nhớ hết, hơn nữa có vài pháp thuật học xong cậu cũng ít dùng, ví dụ như "Cưỡng Chế Khế Ước", ngoại trừ lần dùng với Đa Cách ở trấn Tây Lâm ra thì chưa từng sử dụng lại lần nào.
Không phải cậu không muốn, mà là không có cơ hội. Có thể đàng hoàng thương lượng thì việc gì phải rảnh rỗi đi khống chế tư tưởng người ta? Đã vậy còn giới hạn thời gian, lại còn phải áp sát mới có thể thi triển, có con ma thú nào ngốc nghếch đứng im cho cậu áp sát chứ?
"Nếu là ma thú thì phải đến dãy núi Ma Thú để bắt. Nếu cường giả cấp cao đi sẽ gây ra sự bất mãn cho bá chủ lãnh địa, còn nếu để binh lính bình thường đi thì e rằng ma thú bắt được cũng chẳng mạnh mẽ gì... Không phải cậu đang nuôi Pikachu sao? Bắt Pikachu được không?"
Stein vuốt chòm râu dê gọn gàng của mình nói. Lục Dĩ Hy ngẩn người, Pikachu? Ước tính trên toàn thế giới chỉ có con Pikachu của cậu mới có thể trở nên mạnh mẽ đến mức đó thôi nhỉ? Những con khác ký khế ước một đống thì có tác dụng gì? Đem về làm cảnh sao?
Đây không phải Lục Dĩ Hy coi thường Pikachu khác, mà dường như chỉ có con của cậu là đặc biệt. Lục Dĩ Hy cũng không biết tại sao, cậu từng để Pikachu đi huấn luyện những con Pikachu khác, kết quả cuối cùng đều không lý tưởng lắm, nhiều nhất là khiến Pikachu chạy nhanh hơn một chút, nhưng so với con Pikachu có thể đánh bại cường giả Bạch Ngân thì quả thực là một trời một vực.
"E là không được ạ." Lục Dĩ Hy cười khổ, muốn dùng Pikachu để lấp đầy Ma Thú Khế Ước đã hấp thụ hắc diễm? Con số đó nghe hơi đáng sợ đấy. Chẳng lẽ sau này khi đối địch, cậu lại triệu hồi ra cả một đại dương Pikachu để làm đối phương "dễ thương chết đi" sao? Nghĩ đến cái sự ồn ào của đám Pikachu khi trò chuyện, thôi bỏ đi, bỏ đi.
Ký khế ước một đống Pikachu ư? Vậy thì thà tôi ký khế ước luôn cả tộc Giao Ngư bán nhân còn hơn.
"Chậc, vậy thì hơi phiền phức rồi. Không giấu gì cậu, gia tộc Bonaparte đã bắt đầu đưa ra tối hậu thư cho nhà họ Kim. Tháng sau nếu không kết hôn với tộc của họ, họ sẽ phát động cuộc tấn công toàn diện vào Montayu cho đến khi trục xuất gia tộc Kim ra khỏi Montayu mới thôi."
Stein thở dài. Nếu Kẻy có thể khôi phục bảy phần, không, năm phần thực lực, thì đâu đến lượt Bonaparte phách lối như vậy. Thực lực của ma thú vốn dĩ vượt xa nhân loại, dù cho cùng là ba Thánh giả, bên nào sở hữu ma thú chắc chắn sẽ chiếm ưu thế tuyệt đối.
"Haiz, tiếc là những ma thú quen thuộc với tôi đều ở Roenster, nếu không thì có thể nhờ chúng giúp một tay."
Lục Dĩ Hy lúc này nhớ đến Phỉ Thạch và Hanh Lợi đáng yêu. Nếu ký khế ước được cả tộc Giao Ngư bán nhân và tộc Lợi Xỉ Cuồng Sa, ước tính tờ giấy này còn có thể đầy thêm hai ba lần nữa. Ma Thú Khế Ước hấp thụ hắc diễm vẫn còn dư lại không ít ma lực, Lục Dĩ Hy tạm thời không cần lo lắng về vấn đề khế ước ma thú mà không có ma lực.
"Ma thú khá khó bắt. Dãy núi Ma Thú gần Montayu, những con hơi mạnh một chút đều phải xuất động cao thủ Bạch Ngân, Hoàng Kim... Không biết thú nhân có được không nhỉ?" Stein đột nhiên đưa ra một đề nghị bất ngờ.
Đôi mắt Lục Dĩ Hy dần sáng lên, trong lòng cậu nảy ra một ý tưởng táo bạo.
Xét theo một nghĩa nào đó, thú nhân, tinh linh đều được coi là ma thú. Ai mà biết được định nghĩa của Ma Thú Khế Ước đối với ma thú là gì? Lỡ như chỉ cần là kẻ có ma lực, có thể cử động là được thì sao?
Khụ khụ, nếu nghĩ theo góc độ này, chẳng lẽ nhân loại cũng được coi là một loại ma thú nào đó?
Lục Dĩ Hy nghĩ thú nhân thật sự nên được tính vào phạm vi ma thú. Tộc Giao Ngư bán nhân cũng có hình thái giống người, nhưng cách vận hành ma pháp của chúng hoàn toàn khác với nhân loại. Trong cơ thể chúng không có cái gọi là nguồn ma pháp, thiên phú thần thông giống như được khắc sâu vào huyết mạch của chúng vậy. Do đó, ma thú giải phóng ma pháp không cần phải ngâm tụng chú ngữ dài dòng như ma pháp sư. Đổi lại, chúng cũng không thể học các loại ma pháp kỳ lạ như ma pháp sư.
Thú nhân cũng như vậy.
Lý do tộc Thú suy tàn chính là vì sau thời đại của Ma Thú Kiếm Thánh, không còn thú tộc nào có thiên phú thần thông đạt đến độ cao đó nữa. Họ lại cực kỳ khó học ma pháp của nhân loại, dần dần trở nên không thể đối kháng với nhân loại, cuối cùng bị chiếm mất địa bàn, hoàn toàn trở thành chủng tộc cấp thấp.
"Thú nhân à, hy vọng là được." Lục Dĩ Hy khẽ thở dài. Là một người hiện đại từ nền văn minh Trái Đất, cậu cảm thấy vô cùng đồng cảm với những thú nhân nô lệ khổ sở kia. Nếu có thể kéo tất cả về ký khế ước thì không phải là một chuyện xấu, hơn nữa việc xây dựng Roenster mới chỉ bắt đầu, đúng là cần một lượng lớn lao động.
"Vậy tôi sẽ đi chuẩn bị, mua thú nhân từ chợ nô lệ chắc cũng được nhỉ?" Khóe miệng Stein khẽ nhếch lên, dường như rất vui lòng làm công việc này.
"Đợi đã, tôi có một ý tưởng táo bạo hơn..." Lục Dĩ Hy mỉm cười nói.
---❊ ❖ ❊---
Ngay ngày bình minh lại ló dạng, khi những thú nhân nô lệ ở Montayu đang lê tấm thân nặng nề, chuẩn bị lặp lại công việc của ngày hôm qua như những cỗ máy, thì đột nhiên nghe thấy tiếng phát thanh từ gia tộc Kim của Montayu vang lên giữa không trung. Lời phát thanh này đã đánh thức trái tim vốn đã chìm vào vực thẳm của chúng, và lời phát thanh này về sau cũng được gọi là "Tuyên ngôn độc lập của thú tộc".
Tất cả thú nhân nô lệ đều có thể dùng năm đồng bạc để chuộc thân, chủ sở hữu không được truy cứu trách nhiệm. Nếu chủ sở hữu có được nô lệ thông qua con đường chính đáng, sẽ nhận được sự bồi thường từ gia tộc Kim.
Tin tức này vừa phát ra, toàn bộ thú nhân trong thành chính đều sôi sục. Đã bao nhiêu năm rồi, chúng gần như quên mất dòng máu của mình từng nóng bỏng như thế nào, trái tim chúng từng có nhiệt độ cháy bỏng ra sao. Ngày hôm đó, thú nhân nô lệ khắp thành phát ra tiếng thét thuộc về chính mình, hô vang sự vĩ đại của gia tộc Kim, đổ xô về điểm chuộc thân được nhắc tới trên đài phát thanh.
Điểm chuộc thân đó tất nhiên chính là nơi Lục Dĩ Hy đang đặt Ma Thú Khế Ước. Những thú nhân đông nghịt chen chúc nhau lên ấn dấu vuốt lên khế ước. Từng đợt kim quang bùng lên từ Ma Thú Khế Ước, trong đầu Lục Dĩ Hy cũng không ngừng vang lên các yêu cầu ký kết, điều này khiến cậu cười đến mức không khép được miệng.
Trước khi đến đây, cậu hoàn toàn không có ý định thành lập một quân đoàn thú nhân nào cả!