Khang Kiều

Lượt đọc: 3801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »
Chương 17
năm 2013 – 2014 (17)

❊ ❊ ❊

Chỉ trong vòng vài phút, Khang Kiều đã tìm thấy két. Điều khiến cô bất ngờ là két không hề khóa. Tầng trên cùng của két đặt mười xậpchi phiếu, mỗi xập dày khoảng mười ngàn đô. Cô lấy một xập, suy nghĩ rồi lấy tiếp xập nữa.

Khang Kiều không tìm được hộ chiếu của mình trong két. Cô ngậm đèn pin lên miệng, một tay cầm chi phiếu,tay kia tiếp tục tìm, ngăn kéo, tủ đầu giường, vách, tủ âm, tìm khắplượt mà không có thu hoạch gì.

Tay vừa chạm vào tủđựng đồ thì “tách” một tiếng. Căn phòng sáng lên, Khang Kiều trước giờvẫn rất yếu tim, khi gặp tình huống bất ngờ, cô thường có thói quen tìmchỗ nấp, ban đầu là bà ngoại, khi bà mất thì tìm mẹ, mẹ mất rồi thì tìm… Hoắc Liên Ngao.

Chiếc đèn pin rơi xuống đất, vòng ôm vẫn còn đó. Cái ôm ấy như lớn lên trong một đêm, vững vàng, rộng lớnnhư đại dương, cơn giật mình khiến cô chỉ mải thở hồng hộc.

Còn chưa bình tĩnh hẳn, cô đã hít sâu, trái tim đã không còn đung đưa trên không nữa.

Không đợi Khang Kiều hoàn hồn, một giọng nói lạnh lùng vọng xuống từ trênđỉnh đầu: “Cô trả lại hết những gì tôi và cô nói với nhau rồi phảikhông? Tối như vậy xuất hiện trong phòng tôi, còn dán chặt vào ngườitôi, có phải muốn xảy ra chuyện gì với tôi không? Hả?”.

Cô buông tay, lùi ra khỏi vòng ôm ấy. Lùi một bước, hai bước. Cuối cùngkhi cách Hoắc Liên Ngao khoảng ba bước thì cô dừng lại. Bàn tay cầm tậptiền như bỏng rẫy dưới ánh mắt của Hoắc Liên Ngao.

Khang Kiều nghĩ, việc duy nhất cô có thể làm có lẽ chính là giữ im lặng.

Tìm được tiền rồi nhưng chưa tìm được hộ chiếu phải không? Xem ra sau nămtiếng đồng hồ phơi nắng hôm nay, cô vẫn chưa rút ra được bài học.”

Khang Kiều dứt khoát hạ quyết tâm: “Trả hộ chiếu lại cho tôi. Hoắc Liên Ngao, tôi muốn báo cảnh sát. Anh có biết hành động này đã có thể khiến tôikiện anh tội giam giữ trái phép không!”.

Anh cườithành tiếng: “Tôi có hạn chế hành động của cô không? Tôi không cho phépcô ra ngoài ư? Còn về hộ chiếu, tôi chỉ tạm thời giữ hộ cô mà thôi,chẳng phải cô vừa mất chồng ư? Lúc này một người bình thường sẽ biểu lộsự thiếu ổn định của cảm xúc. Hơn nữa ban nãy tôi còn nghe nói cô từngvì mất ngủ mà phải tới khám bác sỹ tâm lý. Tôi làm vậy là để bảo vệ cô,tin rằng quan tòa cũng sẽ giơ hai tay tán thành”.

Luôn như vậy, tới chỗ Hoắc Liên Ngao, Khang Kiều luôn dễ dàng trở thành kẻ đuối lý.

“Hơn nữa, giờ này người cần gọi điện báo cảnh sát là tôi mới phải. Chỗ cửasổ bị cô đập vỡ vừa hay có camera giám sát, hành vi của cô đã đủ cấuthành tội đột nhập trái phép. Cô bảo, tôi có nên báo cảnh sát không?”

Bỏ lỡ cái tát buổi sáng. Lúc này, cô cầm hai tập tiền nắm thẳng vào mặt Hoắc Liên Ngao.

Rồi đi lướt qua anh trở về phòng.

“Chẳng phải đã nói không quan tâm sao? Vì không quan tâm sẽ không tức giận,ban nãy cô đang tức giận ai?” Hoắc Liên Ngao tuyên bố bằng tư thế củamột kẻ chiến thắng.

Phải, chẳng phải đã nói sẽ khôngtức giận sao? Tức giận, căm ghét, phẫn nộ chính là một mặt thể hiện khác của quan tâm. Sau này sẽ không tức giận nữa, không bao giờ.

Sáng hôm sau, Khang Kiều và Hoắc Liên Ngao lại ngồi vào bàn ăn sáng như chưa có chuyện gì xảy ra. Ai ăn phần người nấy.

Hoắc Liên Ngao tiếp tục sửa nhà. Đa số thời gian Khang Kiều chỉ ở trongphòng mình. Vào một buổi tối của hai ngày sau, Khang Kiều giao cho cômột túi đồ lớn: “Chán quá thì chơi cái này”.

Cô đón lấy, mở ra, đều là một số dụng cụ khắc gọt.

“Nghe nói mấy món đồ cô trưng bày bán cũng được lắm, hơn nữa còn nghe nói còn nổi danh là Hương… Hương…” Nói tới đây, dường như Hoắc Liên Ngao bị thứ gì chặn lại vậy, lát sau mới bật ra: “Hương ma ma của phòng triển lãm”.

“Hương ma ma”? Thật ra Hoắc Liên Ngao muốn nói là “bánh bao thơm” phải không?

Nhưng bây giờ cô đã không còn là cô gái ngốc suốt ngày đi theo sau Hoắc Liên Ngao, giúp anh sửa khẩu ngữ nữa rồi.

Cô nói một câu cảm ơn rồi cầm túi đó trở về phòng mình.

“Tôi đã nhìn thấy mấy món đồ cô làm trên mạng, đẹp phết.” Anh bồi thêm mộtcâu: “Bạn tôi vừa hay có một phòng làm việc muốn chuyển nhượng, tôi xemqua thấy cũng không tệ, có muốn tôi mua luôn không?”.

Mặc kệ Hoắc Liên Ngao, Khang Kiều mở cửa phòng ra, giọng anh vọng vào quatấm cửa: Khang Kiều, cô càng ngày càng bất lịch sự đấy.

Cuối tuần này, cả ngày Hoắc Liên Ngao không xuất hiện. Jenny nói với KhangKiều, Hoắc Liên Ngao nói là đi xử lý một số công chuyện, sau đó tới tham gia sinh nhật bạn.

Lần tiếp theo Khang Kiều nhìn thấy anh là sáng thứ Hai. Tới đây, dường như cô đã nuôi thói quen cứ ngồi xuống bàn ăn là lật báo.

Ánh mắt cô dịch chuyển từ trang báo sang Hoắc Liên Ngao ngồi đối diện. Hômnay anh mặc một chiếc sơ mi phục cổ màu xanh lam, mái tóc xõa được buộcbừa trước trán.

Hoắc Liên Ngao giờ phút này và ngườitrên báo như hai mẫu người. Trên báo, anh tóc tai nghiêm chỉnh, mặc mộtbộ vest thủ công. Hoắc Liên Ngao ấy như thuộc về cung điện và thành cổ,còn người ngồi trước mặt cô thuộc về trường học và tuổi thanh xuân.

Trông anh có vẻ rất vui. Anh không vội ăn sáng ngay mà dựa vào lưng ghế, nhàn nhã hỏi: “Cảm thấy bạn nhảy của tôi thế nào?”.

Bạn nhảy à, cô nhìn lại xuống báo, quan sát cô gái đứng bên cạnh Hoắc Liên Ngao. Đây đã là lần thứ ba Khang Kiều nhìn cô ta rồi.

Đó thật sự là một cô gái đẹp. Khang Kiều cảm thấy dùng tính từ nổi trội dể hình dung cô ta là cực kỳ thích hợp, rất đẹp, như một ngọn lửa.

Tên cô gái là Đường Vũ Huyên. Khang Kiều nhớ cái tên này từng xuất hiện qua lời nói của Jenny. Chị ta hỏi cô từng gặp người này chưa. Lúc đó, người phụ nữ Mỹ vẫn còn coi cô là người nhà thân thiết của Hoắc Liên Ngao.

“Tôi có thể đảm bảo với cô, người thật tuyệt đối đẹp hơn cả trên báo.” Anhbắt đầu kể vanh vách: “Thông minh, xinh đẹp, trẻ trung, dáng chuẩn, giathế tốt, khuyết điểm duy nhất chính là thi thoảng mắc tật thích hành hạngười ta. Nhưng, chẳng phải người ta đẹp sao? Người đẹp khi hành hạngười khác cũng quyến rũ lắm”.

Ồ? Khang Kiều nhướng mày.

“Khang Kiều, cô cảm thấy mình so với cô ấy thế nào? Nói một cách khác, haingười có thể so sánh không?” Hoắc Liên Ngao hỏi một cách rất nghiêm túc.

Hiểu rồi, anh đang biến tướng nhắc nhở mình, đừng có tự mình đa tình về mấysuy nghĩ nối lại tình xưa. Cô gái tên Đường Vũ Huyên đẹp hơn cô, trẻ hơn cô, thứ gì cũng tốt hơn cô, thế nên đừng có tự chuốc lấy nhục nhã.

“Không có khả năng để so sánh.” Khang Kiều thuận theo câu hỏi của Hoắc Liên Ngao.

Tối thứ Năm, khoảng mười giờ, Khang Kiều chuẩn bị đi ngủ. Mấy ngày gần đâycô dường như trở lại thời kỳ trước, trước khi ngủ cần phải có âm nhạcphụ trợ. Nên tối nào Khang Kiều cũng bật ti vi lên, chọn bản tin 24h, âm thanh không thay đổi của phát thanh viên khiến cô dễ dàng thiếp đi.

Ti vi bật rất lâu cô mới hơi có cơn buồn ngủ. Tiếng ti vi dần xa, xa tớinỗi Khang Kiều cảm thấy mình có thể ngủ rồi. Khi cô đang mơ màng thì âmthanh tắt phựt. Cô nhíu mày muốn tìm lại, sau đó cô dường như tìm thấynhững thanh âm khác. Cửa bị mở ra, có những tiếng sột soạt khẽ khàng,sau đó dường như là tiếng bước chân.

Tiếng bước chân hướng đến chỗ cô.

Sau đó xung quanh rất yên ắng. Trong bầu không khí yên ắng ấy dường như có người đang thở, nhịp thở rất không đều đặn.

Tiếng thở ngay bên tai, rõ ràng không phải giấc mơ.

Khang Kiều mở mắt ra, có một bóng người đứng trước giường cô. Cô bật đèn đầugiường lên. Ánh sáng trong phòng rõ hơn một chút, soi rọi biểu cảm âm utrên gương mặt Hoắc Liên Ngao.

Cô giật mình, khẩntrương ngồi dậy, dựa nửa người vào giường, nhìn thấy cửa sổ vẫn cònnguyên vẹn thì buột miệng: “Hoắc Liên Ngao, sao anh lại ở đây? Ai choanh vào phòng tôi?”.

Cô rõ ràng đã khóa cửa rồi.

Hỏi xong, Khang Kiều mới cảm thấy mình nói hơi ngu ngốc, nhà này là của anh mà.

“Mặc quần áo vào, bò dậy khỏi giường cô.” Hoắc Liên Ngao đứng nhìn cô từtrên xuống, ánh mắt ngập tràn phẫn nộ, giọng nói bức người, giống nhưchỉ muốn xé xác cô ra vậy.

Giữa không gian kín và đêm tối âm u này, một Hoắc Liên Ngao như vậy khiến Khang Kiều không khỏi run rẩy.

Ép bản thân phải bình tĩnh lại, Khang Kiều không động đậy nữa: “Bây giờ muộn quá rồi, có chuyện gì đợi ngày mai nói tiếp đi…”.

Cô còn chưa nói xong đã có một sức mạnh khổng lồ kéo cô dậy. Một giây sau, Khang Kiều ngã xuống thảm. Cô chưa kịp lấy lại thăng bằng, một tập tàiliệu đã được ném thẳng xuống trước mặt cô.

Giọng nói lạnh lẽo vang lên trên đỉnh đầu: “Tôi nghĩ cô không lạ gì thứ này chứ?”.

Phải, tập tài liệu đó cô không hề xa lạ, ở góc dưới bên trái màu nâu nhạt códấu của phòng làm việc tại Thượng Hải. Những tài liệu kiểu này thườngđựng trong tập hồ sơ của văn phòng sau đó gửi cho khách hàng.

Không cần mở ra Khang Kiều đã biết bên trong đựng thứ gì. Hôm đó cô nhét đơnly hôn vào không cẩn thận làm dây màu vào góc tập tài liệu, vết bẩn vàcon dấu rất gần nhau, thế nên cô không thay tập khác. Bây giờ vết màu đã nhạt đi một chút.

“Thứ này tôi có được từ một nhânviên ngân hàng. Tháng hai, nó được Hàn Tông khóa trong két bảo hiểm củaanh ta tại ngân hàng, cũng tức là trước khi Hàn Tông chết một tháng, côđã đệ đơn ly hôn rồi.”

Đơn ly hôn lúc này bỗng xuấthiện khiến Khang Kiều cảm thấy không còn sức lực nào. Cô nhặt nó lên,đứng dậy, nhìn thẳng Hoắc Liên Ngao: “Anh giận dữ vì cái này ư? Một khiphát hiện chồng mình và một người đàn bà khác có quan hệ bất chính, lydị chẳng phải là sự lựa chọn chính xác nhất sao?”.

“Lúc đó cô nên nói với tôi. Cô có biết lúc nhìn thấy nó, tôi cảm thấy tệ đến mức nào không? Đặc biệt là khi nhìn thấy chữ của luật sư ủy thác củacô, Quách Vỹ, bạn tốt của Chu Tùng An. Từ lâu trước khi tôi giành lạilợi ích và danh dự cho cô, cô đã tình chàng ý thiếp với hắn ta rồi,không cảm thấy rất nực cười sao? Tôi lại làm kẻ ngốc một lần!”

Nghĩ kỹ lại hình như là vậy.

“Xin lỗi.” Xoa xoa mặt, Khang Kiều nói: “Quách Vỹ cũng là bạn của chị gáiChu Tùng An. Anh ấy sở trường làm các vụ ly hôn. Lúc đó tôi chỉ muốnđánh nhanh thắng nhanh, hơn nữa, Chu Tùng An không biết gì về chuyệnnày”.

“Không biết?” Giọng Hoắc Liên Ngao như nâng cao tông lên: “Khang Kiều, lúc này cô vẫn còn định lừa tôi? Theo những tàiliệu tôi nắm được, cuối năm ngoái Chu Tùng An đã biết chuyện giữa HànTông và cô gái người Hàn Quốc, hơn nữa họ đã nói chuyện riêng với nhauvề chuyện này rồi”.

Chuyện này Khang Kiều lần đầutiên nghe thấy. Cô nghĩ kỹ, cũng không phải không có dấu hiệu gì, cóđiều mọi thứ đã theo Hàn Tông đi xa rồi.

Đi xa rồi…

Hoắc Liên Ngao khiến Khang Kiều cảm thấy ngạt thở. Cô khó khăn nói: “Tôithừa nhận cách xử lý chuyện này có phần không thỏa đáng. Nhưng Hoắc Liên Ngao, anh chỉ trích tôi những việc này không cảm thấy vô vị sao? Vô lý, hơn nữa không có căn cứ. Trong chuyện này, tôi mới là nạn nhân”.

“Khang Kiều, tôi hỏi cô, cô còn chuyện gì giấu tôi không?” Hoắc Liên Ngao bất ngờ hỏi.

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Tiến »