Ở nhà mấy ngày, Biên Học Đạo mua cho bố mẹ mấy bộ quần áo, cả nhà ba người hiếm hoi lắm mới ra ngoài ăn tiệm được hai bữa.
Một ngày trước khi quay lại Tùng Giang, Biên Học Đạo hỏi bố mẹ xem họ thích ở nhà gần bờ sông hay gần bìa rừng hơn? Thích ở khu phố cũ, khu thương mại mua sắm gì cũng tiện, hay thích ở vùng Giang Bắc đất rộng người thưa?
Biên mẹ nhất thời không đưa ra được ý kiến, Biên bố nói: "Con đừng vội mua, bác cả con đang thế này, bố mẹ không thể phủi mông chuyển tới Tùng Giang được, ít nhất cũng phải đợi bệnh tình bác cả khá hơn, hoặc là sau khi bác mất rồi hãy tính."
Thấy Biên Học Đạo im lặng, Biên bố nói tiếp: "Đợi sang năm con tốt nghiệp, bố mẹ chắc chắn sẽ theo con tới Tùng Giang, được chưa?"
Biên Học Đạo hiểu những lời bố nói đều có lý.
Bản thân anh là con một, đôi khi không thể thấu hiểu được tình cảm giữa anh chị em ruột thịt, nhưng bác cả là anh trai ruột của bố, "trưởng huynh như phụ", hồi nhỏ bố ở nông thôn đều được bác cả chăm sóc. Lúc này bắt bố rời khỏi Xuân Sơn quả thực có chút không hợp tình hợp lý.
Biên Học Đạo nói: "Nghe theo bố mẹ vậy, nếu bác cả đồng ý đi Yến Kinh chữa bệnh, cứ báo trước với con, con sẽ liên lạc với bạn bè ở Yến Kinh."
Biên mẹ hỏi: "Liên lạc cái gì?"
Biên Học Đạo đáp: "Liên lạc bệnh viện và bác sĩ ạ."
Biên bố nhìn Biên mẹ rồi bảo: "Yến Kinh không giống Xuân Sơn, cứ đến bệnh viện là khám được ngay. Bệnh nhân như bác cả ở khắp cả nước đều muốn đổ về Yến Kinh tìm lấy một tia hy vọng sống. Bệnh nhân thì đông mà bác sĩ thì ít, khám bệnh khó lắm."
Biên mẹ lườm Biên bố một cái, rồi hỏi Biên Học Đạo: "Con có bạn bè gì ở Yến Kinh thế?"
Biên Học Đạo nhìn mẹ cười: "Bạn gái con ạ."
"Hả!?"
Biên bố và Biên mẹ đồng thanh kêu lên.
Sau đó, chỉ qua đúng một giây, Biên mẹ dường như nghĩ tới điều gì đó, lập tức hỏi Biên Học Đạo: "Con cứ giục bố mẹ tới Tùng Giang, có phải vì muốn dẫn con bé về nhà không? Con sợ hoàn cảnh nhà mình bây giờ, người ta chê đúng không?"
Biên Học Đạo nói: "Mẹ nghĩ đi đâu thế? Nhà mình là nhà riêng biệt lập, có gì mà chê? Con bảo hai người chuyển nhà là muốn cải thiện cuộc sống cho hai người thôi, không liên quan gì tới Đơn Nhiêu cả."
Biên mẹ bỗng hạ thấp giọng hỏi: "Nhà bạn gái con có biết việc con bán trang web không?"
Biên Học Đạo đáp: "Biết ạ."
Biên mẹ hỏi: "Phản ứng của họ thế nào?"
Biên Học Đạo nói: "Chẳng có phản ứng gì cả, vẫn thế thôi."
Biên mẹ bảo: "Con đừng lừa mẹ, không thể nào không có phản ứng được."
Biên Học Đạo nói: "Con nói thật mà. Với lại, hai người mà không tới Tùng Giang chọn nhà, thì con tự quyết định đấy nhé, đến lúc đó con mua kiểu gì thì bố mẹ ở kiểu đó."
---❊ ❖ ❊---
Trước khi lái xe ra khỏi khu vực trung tâm thành phố Xuân Sơn, Biên Học Đạo nhận được điện thoại của Vương Nhất Nam, nói muốn gặp mặt để bàn bạc một số việc.
Biên Học Đạo báo cho Vương Nhất Nam biết mình đang ở ngoại tỉnh, đang lái xe trên đường về Tùng Giang, ba tiếng sau gặp nhau ở chỗ cũ.
Vương Nhất Nam nói: "Cậu cứ đến thẳng Tòa nhà Lam Thiên đường Dân Hàng đi, tôi thuê một văn phòng ở đây, cậu qua xem thế nào, lát nữa tôi nhắn tin địa chỉ chi tiết cho cậu."
Tốc độ hành động của Vương Nhất Nam vượt ngoài dự tính của Biên Học Đạo.
Trong một thời gian rất ngắn, Vương Nhất Nam đã thuê xong văn phòng, còn chiêu mộ được một đội ngũ hơn 40 người.
Khi Biên Học Đạo tới tầng 16 nơi Vương Nhất Nam thuê, không gian rộng hơn 400 mét vuông, một nửa đang thi công, một nửa thế mà đã có người đang làm việc.
Nhìn thấy Vương Nhất Nam đứng ở cửa ngăn kính vẫy tay với mình, Biên Học Đạo thầm thấy may mắn vì mình đã đưa ra quyết định đúng đắn.
Chứng kiến hiệu suất làm việc của Vương Nhất Nam, Biên Học Đạo cuối cùng cũng hiểu tại sao kiếp trước Vương Nhất Nam lại có thể gây dựng nên sự nghiệp tại Mỹ, bởi năng lực thực thi của ông ta thực sự cao đến mức đáng sợ.
Biên Học Đạo tự hỏi, nếu là mình tự làm, những việc này ít nhất cũng phải mất hai tháng mới xong xuôi.
Đây chính là khoảng cách.
Bước vào văn phòng của Vương Nhất Nam, ông ta hơi áy náy nói: "Vẫn đang sửa sang nên hơi lộn xộn, máy lọc nước ngày mai mới chuyển tới, không có gì chiêu đãi cậu cả."
Biên Học Đạo xua tay: "Ông đã làm tôi rất ngạc nhiên rồi."
Vương Nhất Nam chỉ khách sáo một câu, câu thứ hai đã bắt đầu bàn vào công việc.
Ông ta nói với Biên Học Đạo ba việc:
Việc thứ nhất, Vương Nhất Nam đặt tên cho công ty này là "Trí Vi Khoa Kỹ". Sau này các sản phẩm trực thuộc đều gọi là "Trí Vi".
Biên Học Đạo biết, câu lạc bộ của mình tên là Cảm Vi, nay cái này gọi là Trí Vi, Vương Nhất Nam đã rất nể mặt anh rồi.
Việc thứ hai, Vương Nhất Nam đề nghị công ty cử các nhân viên kỹ thuật nòng cốt đi học hỏi, khảo sát theo đợt, kinh phí cần phải tách riêng.
Việc thứ ba, Vương Nhất Nam nói công ty cần nhân sự quản lý, hiện tại một mình ông ta phải lo cả quản lý, sửa sang, kỹ thuật, làm không xuể.
Cuối cùng, Vương Nhất Nam đưa bản đại cương tính năng của phần mềm Bảo Vệ An Toàn và bộ gõ cho Biên Học Đạo xem, nhờ anh kiểm tra xem có vấn đề gì không.
Sau khi xem kỹ mấy tờ giấy, Biên Học Đạo nói với Vương Nhất Nam: "Trước tiên nói về bộ gõ, từ bản đại cương của ông, tôi thấy ông coi trọng phần mềm Bảo Vệ An Toàn hơn hẳn bộ gõ, tôi phải nói cho ông biết, ông nghĩ sai rồi."
"Trong công ty chúng ta, thứ tự ưu tiên phát triển của bộ gõ và phần mềm Bảo Vệ An Toàn là như nhau. Tôi thậm chí còn thấy, bộ gõ còn có tiềm năng và dễ làm hơn. Ông thử nghĩ xem, người ta viết luận văn phải dùng bộ gõ, chat QQ phải dùng bộ gõ, đăng bài lên diễn đàn phải dùng bộ gõ, chơi game online cũng phải dùng bộ gõ... Bộ gõ hiện hữu ở khắp mọi nơi. Có thể có máy tính không cài phần mềm diệt virus, nhưng không thể có máy tính nào không cài bộ gõ."
"Chúng ta làm phần mềm bảo vệ, chắc chắn sẽ phải cận chiến với các hãng diệt virus, còn bộ gõ thì khác. Hiện nay trên thị trường có ba loại bộ gõ, một là Microsoft Pinyin, một là Tử Quang, một là Pinyin Jiajia, tôi thấy đó đều là bộ gõ kiểu cũ, chỉ cần bộ gõ của chúng ta được tung ra, sức kháng cự của bọn họ sẽ rất yếu."
"Trong lòng tôi, sản phẩm của chúng ta là bộ gõ thế hệ mới. Bộ gõ này phải có chức năng ghi nhớ, có từ điển ứng dụng kỹ thuật tìm kiếm, tốc độ gõ phải là nhanh nhất, trải nghiệm người dùng phải là tốt nhất..."
Biên Học Đạo nói tiếp: "Còn về phần mềm Bảo Vệ An Toàn, thực ra chỉ cần nắm chắc bảy chữ: 'Mọi thứ đều xuất phát từ người dùng'. Ý tưởng của tôi là, dù người dùng sử dụng tính năng nào của Trí Vi Bảo Vệ, cũng đều phải hoàn thành chỉ bằng một cú nhấp chuột, số lần nhấn chuột cho mỗi thao tác phải giới hạn trong vòng ba lần."
Vương Nhất Nam nghe cực kỳ chăm chú, thỉnh thoảng lại ghi chép gì đó vào giấy. Đợi Biên Học Đạo nói đến đoạn nghỉ, Vương Nhất Nam nhìn tờ giấy ghi chép của mình rồi lặp lại một lần: "Mọi thứ đều xuất phát từ người dùng."
Trước khi Biên Học Đạo ra về, Vương Nhất Nam cười nói: "Sau này cậu phải thường xuyên tới chỉ đạo công việc nhé."
Biên Học Đạo nói: "Để tôi bắt lỗi thì được, chứ bảo tôi làm thì tôi chịu, cái gì cũng không biết. Thỉnh thoảng tới thì ông không thấy gì, chứ nếu tôi cứ tới mãi, ông sẽ chán tôi lắm đấy. Hơn nữa, tôi phải báo trước với ông, tôi không cho các ông nhiều thời gian đâu."
Vương Nhất Nam hỏi: "Chúng ta có bao nhiêu thời gian phát triển?"
Biên Học Đạo ngẩng đầu suy nghĩ một lúc, nhìn Vương Nhất Nam nói: "17 tháng, sản phẩm của chúng ta bắt buộc phải ra mắt trước tháng 5 năm 2006."
Vương Nhất Nam hỏi: "Tại sao lại chọn cột mốc thời gian này?"
Biên Học Đạo cười một tiếng, nói: "Bí mật thương mại."
---❊ ❖ ❊---
Biên Học Đạo quay lại trường, nghỉ ngơi ở nhà một lát rồi về phòng 909. Kỳ thi cuối kỳ sắp bắt đầu rồi mà anh vẫn chưa chuẩn bị gì cả.
Ít nhất cũng phải tìm bạn cùng lớp có ghi chép để photo một bản, dù sao cũng là có chút thành ý.
Biên Học Đạo đã lâu không về ký túc xá, phòng 909 càng thêm hiu quạnh.
Trò chuyện với Ngải Phong một lát mới biết, gần đây xảy ra rất nhiều chuyện. Trần Kiến đã chia tay với Tô Dĩ, Trần Kiến và Lý Dụ cãi nhau một trận trong phòng, Lý Dụ đã về nhà rồi.
Dương Hạo dường như cũng đang gặp khủng hoảng với bạn gái, đã ủ rũ trong phòng mấy ngày, hôm qua ra ngoài, cả đêm không thấy về.
Biên Học Đạo không lo cho Dương Hạo, anh chỉ lo cho Lý Dụ và Trần Kiến, hai người này sao lại cãi nhau được chứ?