Thương Vân Tín nhất thời không nói nên lời, nghiêng đầu nhìn sang, ngay cả kẻ địch mạnh hay yếu, là ai còn chưa rõ ràng mà hắn đã mắng nhiếc om sòm. Lỡ như gặp phải cao thủ không thể đắc tội, chẳng phải đến cơ hội hối hận cũng không còn sao?
Thế nhưng, dù hắn có khách khí tuân theo quy tắc thì đối phương cũng chẳng thèm để ý. Tiếng cười quái dị đột ngột ngắt quãng, hắn không nhịn được lại nhìn Nhạc Thiên Sầu một cái, đoán chừng là bị tên nhãi này mắng cho im bặt. Thương Vân Tín không khỏi thấy buồn bực, xem ra tên này đối với ai cũng không lớn không nhỏ, cậy thế mà không sợ hãi, chứ không phải chỉ riêng với mình. Nhưng nếu ở Minh giới mà còn không biết thu liễm, sớm muộn gì mình cũng bị tên này liên lụy đến chết.
"Vãn bối vô tri, miệng lưỡi cuồng vọng, lát nữa lão phu nhất định sẽ ăn ngươi không còn sót lại cả xương." Giọng nói hư vô phiêu dạt lại vang lên từ khắp bốn phương tám hướng, lúc gần lúc xa, có khi như văng vẳng ngay bên tai.
"Loại người giả thần giả quỷ này, ngươi nói chuyện tử tế với hắn cũng vô ích, chỉ là thiếu bị mắng thôi. Ngươi xem, vừa mắng cái là lộ tẩy ngay, quả nhiên là một lão già." Nhạc Thiên Sầu nhìn quanh bốn phía, quay sang hỏi Thương Vân Tín: "Với bản lĩnh của ngươi, thu thập hắn chắc không thành vấn đề chứ?"
Người còn chưa thấy, mình làm sao biết có thành vấn đề hay không! Mặt Thương Vân Tín co giật, loại người này thực sự không cùng đẳng cấp với mình.
Thấy hắn không nói lời nào, Nhạc Thiên Sầu lập tức không khách khí nữa. Hắn tiến lên một bước, một chân đặt lên mạn thuyền, vung tay quát lớn vào màn đêm mịt mù: "Lão vương bát đản, ta cảnh cáo ngươi, vị bên cạnh ông đây là cao thủ tuyệt đỉnh, chính là đại cung phụng đứng đầu của Tuyệt Tình Cung - môn phái số một Tiên giới, Thương Vân Tín đây. Biết điều thì mau nhường đường ra, nếu không đừng trách hắn không khách khí với ngươi."
Chưa từng thấy ai vô sỉ như vậy! Thương Vân Tín vừa trừng mắt nhìn hắn, lại nghe thấy giọng nói phiêu dạt kia "hừ hừ" cười nói: "Cũng từng nghe danh chưởng môn Vong Tình của Tuyệt Tình Cung Tiên giới, còn cung phụng này cung phụng nọ thì chưa từng nghe qua. Nhưng cho dù chưởng môn Vong Tình có đích thân giá lâm thì đã sao? Đây là Minh giới, không đến lượt người Tiên giới các ngươi ở đây làm càn." Nhạc Thiên Sầu lập tức tặc lưỡi chỉ trỏ khắp nơi, lắc đầu với Thương Vân Tín: "Lão già này rõ ràng là không coi ngươi ra gì rồi!"
Thực ra Thương Vân Tín đã nhân cơ hội này, dùng cảm nhận để kiểm tra khắp bốn phương tám hướng. Nghe vậy, ánh mắt hắn lóe lên, nhìn quanh nói: "Ta và tôn giá không oán không thù, không muốn xảy ra xung đột gì, hy vọng tôn giá dừng tay tại đây, được không?" Nhạc Thiên Sầu lập tức phấn chấn, nghe ra trong lời nói của hắn có mùi vị tối hậu thư, xem ra trò hay sắp bắt đầu rồi.
"Dừng tay?" Giọng nói hư vô phiêu dạt hừ hừ cười: "Nực cười! Ta còn chưa ra tay, là các ngươi tự mình xông vào "Thận Vụ Đại Trận" của ta. Ngay cả Thận Vụ Đại Trận mà cũng không thoát ra được, lấy tư cách gì mà đòi động thủ với ta?" Thương Vân Tín hừ lạnh một tiếng, giống như Nhạc Thiên Sầu, một chân đặt lên mạn thuyền, nhìn chằm chằm xuống phía dưới lạnh lùng nói: "Các hạ ẩn thân trong Minh Hà cuồn cuộn, nghĩ chắc hẳn là thủy tộc Minh Hà. Chẳng lẽ tưởng ẩn thân trong Minh Hà là ta không làm gì được ngươi sao?"
Minh Hà? Nhạc Thiên Sầu ngẩn ra, vội thò đầu ra nhìn xuống dưới, quả nhiên thấy lờ mờ bên dưới có một dải rộng như dải lụa đen kéo dài đến tận chân trời, trước không thấy đầu, sau không thấy cuối, hẳn chính là Minh Hà mà Thương Vân Tín nhắc tới.
Đối phương dừng lại một chút, rõ ràng là kinh ngạc vì Thương Vân Tín có thể phát hiện ra chỗ ẩn nấp của mình, sau đó lại hừ hừ cười: "Lão phu không cùng ngươi tranh cãi miệng lưỡi, đợi ngươi phá được Thận Vụ Đại Trận của ta rồi hãy nói, phá không được thì chờ chết đi!"
"Trò vặt! Giết ngươi tự nhiên là phá được." Thương Vân Tín không quay đầu lại nhìn xuống dưới, nói với Nhạc Thiên Sầu: "Ngươi ở đây chờ ta, đợi ta trừ khử yêu nghiệt này rồi sẽ tiếp tục lên đường." Trong lời nói tràn đầy tự tin vào thực lực của bản thân.
"Ừm ừm!" Nhạc Thiên Sầu gật đầu liên tục: "Ngươi cứ tự nhiên, ta tự chăm sóc được mình." Chỉ thấy Thương Vân Tín khẽ nhún chân, lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lạnh lẽo quét qua phía dưới, "vút" một tiếng hóa thành một luồng sáng xanh lao thẳng xuống dưới. Nhạc Thiên Sầu vội vàng điều khiển phi hành lăng, quỳ trên mũi thuyền, chổng mông nằm đó xem náo nhiệt bên dưới.
Vừa thấy luồng sáng kia sắp va vào mặt sông rộng lớn bên dưới, đột nhiên truyền đến tiếng quát lớn của Thương Vân Tín: "Tuyệt Thiên!" Nhạc Thiên Sầu trong đầu chợt nhớ lại hôm đó Vi Thu từng nói với mình, rút kiếm thức của Tuyệt Tình Cung chia làm năm thức: thức một tên là Tuyệt Thiên, thức hai là Tuyệt Địa, thức ba là Tuyệt Tình, thức bốn là Song Kiếm Hợp Nhất, thức năm là Tam Kiếm Hợp Nhất. Năm thức rút kiếm này Thương Vân Tín đều đã luyện thành, vậy thì "Tuyệt Thiên" lúc này chính là thức đầu tiên trong rút kiếm thức của Tuyệt Tình Cung...
Đúng lúc ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu hắn, một luồng sáng chói mắt đột ngột chiếu rọi đất trời. Dù có màn sương xám mỏng bao phủ, nhưng tình hình xung quanh bỗng chốc rõ ràng trong tầm mắt, mặt sông sóng cuộn phản chiếu ánh sáng chói lòa. Kiếm mang giữa không trung tựa như thiên long va chạm mạnh mẽ với bóng ảnh dưới sông, "ầm" một tiếng, đêm tĩnh lặng bị phá vỡ...
Trong Minh Hà rộng lớn, một vòng sóng nước khổng lồ tức thì lan tỏa, ầm ầm cuồn cuộn về bốn phía. Nước bắn lên cao hàng trăm trượng, dội thẳng lên phi hành lăng phía trên. Nhạc Thiên Sầu kêu lên một tiếng quái dị: "Mẹ kiếp!", vội vận dụng Thủy Quyết vỗ mạnh một chưởng, nước bắn tới lập tức phân tán sang hai bên, sượt qua phi hành lăng bắn lên cao hơn. Nước vốn mềm mại nhưng có thể triệt tiêu lực, có thể bắn lên cao như vậy đủ thấy uy lực cú đánh của Thương Vân Tín lớn đến mức nào.
Sau đó, Nhạc Thiên Sầu tận mắt chứng kiến dưới một kiếm của Thương Vân Tín, Minh Hà rộng gần ngàn mét gần như đứt đoạn, nhìn thấy tận đáy sông. Dư lực rút kiếm của Thương Vân Tín vẫn chưa dứt, trực tiếp oanh tạc vào một gò đất lớn dưới lòng sông. "Á..." một tiếng kêu thảm thiết vang lên, Minh Hà bị đứt đoạn lại trong chớp mắt ập xuống, nhấn chìm cả Thương Vân Tín, luồng sáng chói mắt như phù dung sớm nở tối tàn cũng biến mất.
Không khí xung quanh sau đó truyền đến sự rung động, Nhạc Thiên Sầu cảnh giác nhìn quanh, chỉ thấy màn sương xám mờ ảo diện rộng "xèo xèo" bị hút đi, hội tụ về phía Minh Hà bên dưới, tựa như trong Minh Hà có lắp một chiếc máy hút khói khổng lồ vậy.
Xem ra cái gọi là Thận Vụ Đại Trận đã bị phá rồi! Nhạc Thiên Sầu lập tức tặc lưỡi, thầm nghĩ không hổ là cao thủ cấp Tiên Đế, chỉ một đòn đã giải quyết vấn đề, sạch sẽ gọn gàng, cũng không biết Thương Vân Tín đã giết được con yêu quái đó chưa.
Đang suy nghĩ, bỗng nghe thấy tiếng "bịch" khẽ vang lên sau lưng. Hắn giật mình quay đầu lại, lại thấy một bàn tay lớn đang nhanh chóng chộp lấy cổ mình. Nhạc Thiên Sầu kinh hãi, gần như không chút do dự vung tay phản kích, một trận mưa sao băng màu tím bùng nổ, tại chỗ đánh nát bàn tay đang chộp tới.
"Á!" Kẻ đến kêu lên một tiếng thảm thiết, nhưng phản ứng cũng nhanh, bàn tay vừa phế, không đợi đám phi kiếm bắn trúng cơ thể mình, hắn đã dùng thuấn di biến mất đến cách đó vài trăm mét, quay đầu bỏ chạy.
Lúc này, một luồng sáng xanh từ dưới sông "ầm" một tiếng lao lên, chéo góc chặn đường kẻ đó, hiện thân chính là Thương Vân Tín.
Trên người bóng người kia đột ngột nổ tung một làn sương xám dày đặc để che mắt người, trong nháy mắt bao lấy Thương Vân Tín, còn bản thân hắn thì từ trong sương xám lộn ngược ra, lao xuống Minh Hà bên dưới. Nhạc Thiên Sầu đứng ngoài cuộc nên nhìn rất rõ, lập tức gầm lên: "Vương bát đản, dám đánh lén ông đây, đừng hòng chạy!" Đám mưa kiếm tím lơ lửng "vút vút" đuổi theo, bản thân hắn cũng chẳng màng gì nữa, vứt phi hành lăng sang một bên, dùng thuấn di đuổi theo, giết người quan trọng hơn!
Đám sương xám dày đặc kia không biết có sức mạnh thần kỳ gì mà lại có thể vây khốn Thương Vân Tín một lúc. Đợi Thương Vân Tín xông ra khỏi màn sương, vừa đúng lúc thấy phi hành lăng trên không mất lực rơi xuống, hắn vung tay áo thu lấy phi hành lăng, ánh mắt trừng trừng nhìn xuống dưới.
Chỉ thấy kẻ đang hoảng loạn bỏ chạy vừa lao xuống nước, gần trăm đạo phi kiếm màu tím "bình bình bình" như tràng pháo liên hồi bắn theo. Nhạc Thiên Sầu đuổi sát không rời cũng gầm lên một tiếng: "Muốn chạy à!" Trong lúc đuổi theo, hắn vỗ mạnh một chưởng, Minh Hà cuồn cuộn bên dưới trong nháy mắt trở nên trong vắt như gương.
Thương Vân Tín trên không trung co rút đồng tử, không nhịn được hít một hơi lạnh. Dù từng nghe truyền thuyết Nhạc Thiên Sầu đóng băng "Sinh Tử Cương" ở Mi Huyễn Tiên Thành, nhưng tận mắt chứng kiến vẫn chấn động hơn nhiều, một đoạn mặt sông dài rộng gần ngàn mét cứ thế bị đóng băng trong chớp mắt.
"Đại tiên tha mạng! Đại tiên tha mạng! Tiểu nhân biết lỗi rồi, tiểu nhân biết lỗi rồi." Giọng nói ai oán thê lương truyền đến từ dưới lớp băng. Nhạc Thiên Sầu đáp xuống mặt băng, ánh mắt âm u nhìn xuống dưới, dường như đang cân nhắc có nên giết hay không.
Thương Vân Tín thu kiếm, đáp xuống mặt băng, nhìn tình cảnh dưới lớp băng trong suốt mà không nói nên lời. Kẻ bị đóng băng kia toàn thân bị hàng trăm phi kiếm màu tím bao vây, mũi kiếm của một vài thanh thậm chí đã cắm vào cơ thể hắn. Ước chừng nếu không phải Nhạc Thiên Sầu kịp dừng tay, thì người này đã bị đâm thành con nhím rồi.
Bản thân kẻ đó cũng thấy uất ức, hắn không tài nào hiểu nổi, mặt sông này sao bỗng dưng lại đóng băng, chỉ chậm một chút thôi là đã bị hàng trăm thanh phi kiếm vây kín. Nếu là phi kiếm bình thường thì hắn chẳng sợ, nhưng đám phi kiếm này hắn đã nếm mùi rồi, không chỉ sắc bén vô cùng mà dường như sinh ra đã là khắc tinh của mình. Tu vi cả đời trước mặt chúng như không tồn tại, chỉ cần lại gần là cảm nhận được một luồng áp chế mạnh mẽ. Không cần nghi ngờ, chúng có thể dễ dàng đánh mình thành cái sàng, bản thân hắn căn bản không có cách nào ngăn cản.
"Người này là một con hà bạng (trai sông) tu luyện thành tinh, tu vi đạt tới Minh Tôn sơ kỳ, tương đương với Đại Tiên sơ kỳ của Tiên giới." Thương Vân Tín thản nhiên nói, hắn ở dưới sông rõ ràng đã nhìn thấy nguyên hình của đối phương.
"Hà bạng? Minh Tôn sơ kỳ?" Nhạc Thiên Sầu nhướng mày, dường như hiểu ra điều gì, tiến lên vài bước, lớp băng dưới chân tan chảy, cả người hắn nhanh chóng chìm xuống. Đáp xuống trước mặt kẻ đáng thương đang bị vây khốn, hắn nhìn lên nhìn xuống vài lần. Người nọ đen gầy, vẻ ngoài trông không già, đôi mắt hoảng sợ đảo liên hồi. Trên người ngoài vết thương do phi kiếm của hắn đâm vào, còn có vài vết thương dài chảy máu, rõ ràng là do Thương Vân Tín gây ra.
Nhạc Thiên Sầu hừ lạnh một tiếng, tay áo rung lên, một hạt châu nhỏ màu xanh xuất hiện trong tay. Hắn kẹp giữa hai ngón tay, đưa từ trong lưới kiếm đến bên miệng kẻ kia, quát: "Không muốn chết thì nuốt xuống cho ta!"