Huyết Y Kỳ Thư

Lượt đọc: 16230 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 : Tiết Thanh Minh Ngô Cương Tảo Mộ. Chương 2 : Cuộc Đổ Máu Trong Tòa Phá Miếu. Chương 3 : Vô Địch Mỹ Kiếm Khách Ngô Hùng. Chương 4 : Trong Sơn Động, Ngô Cương Gặp Kỳ Duyên. Chương 5 : Tấm Huyết Y Thần Bí. Chương 6 : Trong Mộ Địa Ngô Cương Bở Vía. Chương 7 : Hồi Chuyển Phòng, Ngô Cương Chịu Thảm Hình. Chương 8 : Trong Phòng Riêng, Tứ Lão Truyền Công. Chương 9 : Chối Hôn Sự, Hào Kiệt Lên Đường. Chương 10 : Dưới Quần Hồng Chịu Ép Một Bề. Chương 11 : Hai Phen Mắc Nạn Gặp Kỳ Nhân. Chương 12 : Hai Quái Nhân Tranh Giành Đồ Đệ. Chương 13 : Đưa Trâm Bạc Ma Vương Đòi Mạng. Chương 14 : Thành Qui Châu Chạm Trán Võ Minh. Chương 15 : Đến Võ Lăng Chạm Trán Yêu Vương. Chương 16 : Hai Thầy Trò Hữu Thực Vô Danh. Chương 17 : Một Cảnh Đào Nguyên Ngoài Cõi Tục. Chương 18 : Trong Hồ Ma Xuất Hiện Giai Nhân. Chương 19 : Rời Hồ Ma Hào Kiệt Cải Trang. Chương 20 : Thái Thượng Hộ Pháp Võ Minh. Chương 21 : Am Tu Duyên Bắt Sểnh Dâm Ni. Chương 22 : Một Cỗ Quan Tài Đựng Người Sống. Chương 23 : Gặp Giai Nhân, Hào Kiệt Ngẩn Ngơ. Chương 24 : Muốn Trả Oán, Tiểu Thần Long Bị Hạ. Chương 25 : Bị Cướp Tiêu Nghi Ngờ Đại Hiệp. Chương 26 : Công Nghĩa Đài Quái Nhân Xuất Hiện. Chương 27 : Bắt Đầu Rửa Hận, Phụng Kiếm Ra Oai. Chương 28 : Quái Nhân Chữa Người Sống Lại. Chương 29 : Quái Hòa Thượng Thần Bí Khôn Lường. Chương 30 : Cô Gái Áo Vàng Theo Dõi Hành Tung. Chương 31 : Ai Giết Người Để Lụy Anh Hùng. Chương 32 : Vào Cổ Miếu Dò La Động Tĩnh. Chương 33 : Chịu Thảm Hình Cự Ma Đền Tội. Chương 34 : Thoát Ma Đầu Lại Mắc Tay Độc Thủ. Chương 35 : Trong Rừng Sâu Hào Kiệt Bị Bao Vây. Chương 36 : Tiếng Hát Hồ Ma Lại Nổi Lên. Chương 37 : Thấy Nữ Lang Điên Đảo Thần Hồn. Chương 38 : Đấu Vong Ngã, Hào Kiệt Rớt Kiếm. Chương 39 : Ngô Cương Mừng Thọ Cỗ Quan Tài. Chương 40 : Vong Ngã Hòa Thượng Lại Xuất Hiện. Chương 41 : Gian Phu Dâm Phụ Bị Phơi Thây. Chương 42 : Hang Bất Hồi Gặp Lão Cẩm Bào. Chương 43 : Vì Say Mê Giải Cứu Tình Lang. Chương 44 : Lai Lịch Của Yêu Vương Vẫn Ở Trong Vòng Bí Mật. Chương 45 : Hoa Đàm Vừa Nở Đã Tàn Ngay. Chương 46 : Tấm Bi Kịch Thảm Huyệt Nhân Hoàn. Chương 47 : Thấy Long Kiếm Hào Kiệt Nghi Ngờ. Chương 48 : Công Chúa Hồ Ma Lại Xuất Hiện. Chương 49 : Chưa Thoát Tai Ương Lại Gặp Tai Ương. Chương 50 : Xót Người Yêu Hào Kiệt Bị Lừa. Chương 51 : Nữ Lang Xuất Hiện, Anh Hùng Thoát Chết. Chương 52 : Tin Báo Chưa Xong, Người Đã Chết. Chương 53 : Lắm Kẻ Yêu Đương, Nhiều Đường Phiền Não. Chương 54 : Thấy Mả Mới, Hào Kiệt Sinh Nghi. Chương 55 : Vào Tửu Điềm Dò La Hoạt Phật. Chương 56 : Cuộc Nói Chuyện Giữa Ngô Cương Và Đại Bi. Chương 57 : Tưởng Cừu Gia Lại Hóa Ân Nhân. Chương 58 : Hào Kiệt Lạc Vào Thất Linh Tiên Cảnh. Chương 59 : Thấy Trai Đẹp Tính Bề Dâu Bộc. Chương 60 : Rời Hoa Xá Vào Thăm Thư Viện. Chương 61 : Luyện Bí Lục Anh Hùng Gặp Nạn. Chương 62 : Bọn Thất Linh Thi Hành Độc Kế. Chương 63 : Mất Bản Tính Ngô Cương Toan Giết Bạn. Chương 64 : Vô Sự Sinh Phỉ Lại Xuất Hiện. Chương 65 : Ngô Cương Nổi Đóa Giết Thư Linh. Chương 66 : Sách Huyết Nhất Kiếm Độc Chiến Quần Hùng. Chương 67 : Quay Về Đường Chính Hoa Linh Đi Ẩn. Chương 68 : Vào Tửu Quán Hào Kiệt Gặp Côn Đồ. Chương 69 : Ngoài Tửu Quán Ngô Cương Hạ Sát Côn Đồ. Chương 70 : Quán Cao Thăng Chạm Trán Yêu Vương. Chương 71 : Những Cảnh Rùng Rợn Trong Phủ Trạng Nguyên. Chương 72 : Phủ Trạng Nguyên Hào Kiệt Gặp Người Quen. Chương 73 : Trong Rừng Rậm Nhân Linh Bị Hãm. Chương 74 : Không Chịu Cung Khai Bị Thảm Hình. Chương 75 : Ngô Thiếu Hiệp Dò La Hổ Huyệt. Chương 76 : Thục Viên Xuất Hiện, Cửu Phong Thảm Tử. Chương 77 : Trả Thù Không Được, Còn Bị Sát Thân. Chương 78 : Trong Bí Cung Gắn Mối Tình Xưa. Chương 79 : Diễn Võ Sảnh Ngô Cương Ứng Đối. Chương 80 : Nhìn Phụng Kiếm Đau Lòng Kiếm Thủ. Chương 81 : Công Nghĩa Đài Quần Hùng Tụ Hội. Chương 82 : Hết Khẩn Trương Rồi Lại Triệt Binh. Chương 83 : Uy Hiếp Thiếu Phụ Giải Cứu Bào Huynh. Chương 84 : Tiếng Hát Hồ Ma Lại Nổi Lên. Chương 85 : Nhảy Xuống Hang Sâu Ngô Hùng Tuẫn Kiếm. Chương 86 : Thương Anh Chị Hào Kiệt Khóc Ròng. Chương 87 : Không, Kiếm Nhị Linh Đòi Nợ Máu. Chương 88 : Địa Linh Tiết Lộ Những Âm Mưu. Chương 89 : Tống Duy Bình Tiết Lộ Lai Lịch Kim Cương Minh. Chương 90 : Giữ Lời Hứa, Hào Kiệt Tha Kẻ Thù. Chương 91 : Xuống Địa Cung Hào Kiệt Thắm Tình. Chương 92 : Thương Người Quốc Sắc Anh Hùng Tự Vẫn. Chương 93 : Ai Ngờ Lão Cái Lại Là Cừu Nhân. Chương 94 : Ơn Trả Oán Đền Hòa Duyên Lã Thị (Hết).
Tiến »
Chương 48 : Công Chúa Hồ Ma Lại Xuất Hiện.

❊ ❊ ❊

Ngô Cương nói:

– Phải chăng các hạ muốn khiêu chiến.

Quái khách che mặt buông thõng hai tiếng:

– Dĩ nhiên!

Ngô Cương lại hỏi:

– Các hạ tự tin trừ khử được thanh kiếm này chăng?

Quái khách che mặt lạnh lùng đáp:

– Có thể lắm.

Ngô Cương hỏi gặng lại:

– Nếu các hạ không làm được thì sao?

Quái khách không nghĩ ngợi gì đáp ngay:

– Thì ta sẽ tự hủy thanh kiếm này.

Mục đích Ngô Cương liền chuyển qua khía cạnh khác. Tuy chàng không có lòng hiếu thắng nhưng hào khí cũng nổi lên bồng bột. Vì đối phương đã tự xưng là thiên hạ đệ nhất kiếm thì cuộc đấu này kể ra cũng đáng.

Tiếp theo chàng lại nghĩ tới một vấn đề, liền tự nhủ:

– Công chúa Hồ Ma đã ân cần nhắc nhở ta không được thương hại tính mạng của đối phương. Nàng còn nói là khi đối phương nhìn thấy thanh Phụng kiếm thì mình dù không địch nổi, đối phương cũng chẳng làm khó dễ gì với mình. Song quái khách che mặt vừa nhìn thấy Phụng kiếm sao chẳng thấy lộ vẻ gì khác lạ, không đúng như lời phán đoán của công chúa Hồ Ma?

Rồi chàng tự hỏi:

– Con người mà tiếng hát trên Hồ Ma nhắc tới phải chăng người đứng trước mặt ta đây? Chẳng lẽ …

Chàng nghĩ tới đây bất giác bao nhiêu ý niệm nổi lên như sóng cồn.

Cẩm bào lão giả và cùng Vạn Tà thư sinh Khúc Cửu Phong song song lùi lại đứng tựa bên nhau.

Ngô Cương trầm ngâm một chút rồi hỏi:

– Các hạ hãy chờ tại hạ một lát được chăng?

Quái khách che mặt lạnh lùng hỏi:

– Còn chờ gì nữa?

Ngô Cương đáp:

– Tại hạ muốn giải quyết một vụ công án trước đã …

Quái khách che mặt gạt đi:

– Không được.

Ngô Cương tức giận xằng giọng hỏi:

– Các hạ có ý muốn ngăn trở tại hạ xử lí việc riêng của mình nữa hay sao?

Quái khách che mặt vẫn lạnh lùng như tiền thản nhiên đáp:

– Có lẽ thế.

Giả tỉ quái khách che mặt không xuất hiện một cách bất thình lình thì có thể Cẩm bào lão giả đã bị chết nhăn thây dưới lưỡi kiếm của chàng mà Vạn Tà thư sinh không chừng cũng đền tội rồi.

Quái khách che mặt giơ tay kiếm lên hô:

– Ngươi chuẩn bị đi.

Ngô Cương chợt động tâm cơ đáp:

– Hãy khoan!

Quái khách che mặt hỏi:

– Phải chăng còn có điều gì trăng trối?

Ngô Cương cười khành khạch đáp:

– Tại han chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện mai hậu …

Quái khách che mặt ngắt lời:

– Vậy ngươi còn muốn điều gì nói mau đi!

Ngô Cương đáp:

– Trước khi tiếp nhận sự khiêu chiến của các hạ, tại hạ hãy hát bài ca..

Quái khách che mặt hỏi ngay:

– Sao? Ngươi còn muốn hát ư?

Ngô Cương đáp:

– Chính thế!

Quái khách che mặt cười ha hả nói:

– Thật là một chuyện kỳ văn. Ngươi thử hát ta nghe!

Cặp mắt sáng như đuốc của Ngô Cương nhìn chằm chặp đối phương rồi cử bài hát theo khúc điệu trên Hồ Ma:

“Ly biệt rồi sinh tử bâng khuâng

Tình chưa hết ý chưa quên.

Chưa quên tiên phủ ngọn đèn hồng.

Ánh hào quang soi tỏ mặt uyên ương.

Sâu gằn gặc lụy đôi hàng,

Giọt lệ tương tư luồng đoạn trường …”

Chàng đã cố gắng ca cho đúng khúc điệu này, tuy không được thê lương ảo não như giọng hát trên Hồ Ma, song âm vận cũng đủ khiến cho người ta phải động lòng.

Quái khách che mặt giơ tay lên ngăn lời:

– Thôi đừng hát nữa! Đó là tiếng hát trên Hồ Ma. Ngươi định giở trò gì đây?

Ngô Cương rất đỗi nghi ngờ vì tiếng hát này dường như không làm cho đối phương phải động tâm.

Quái khách che mặt lại hỏi:

– Sách Huyết Nhất Kiếm! Ngươi cũng là người trên Hồ Ma ư?

Ngô Cương không nghĩ ngợi gì đáp bằng một giọng thăng thăng:

– Không phải đâu!

Quái khách che mặt hỏi:

– Vậy ngươi hát khúc này làm chi?

Ngô Cương hỏi lại:

– Các hạ đã biết thanh kiếm này thì tất hiểu nguyên ủy của nó chứ?

Đoạn chàng giơ thanh Phụng kiếm lên. Cặp mắt chàng nhìn đối phương không chớp. Chàng muốn tìm ra đáp án ở nơi mục quang của quái khách, nhưng sự thực đá ngoài tiên liệu của chàng. Mục quang của quái khách che mặt ra chiều ngơ ngác.

Chàng tự hỏi:

– Phải chăng sự thực đã chứng minh đối phương không biết gì về gốc tích thanh Phụng kiếm này? Hay y không phải chủ nhân chân chính của thanh Long kiếm? Y đã không phải là người mà công chúa Hồ Ma muốn tìm kiếm thì sao trong tay lại có thanh Long kiếm. Hay là y giả vờ không xúc động? …

Ngô Cương lại hỏi vặn:

– Các hạ không biết rõ thanh kiếm trong tay các hạ ư?

Quái khách che mặt hứng hờ đáp:

– Ta không hiểu.

Ngô Cương lại hỏi:

– Lai lịch thanh kiếm mà các hạ đang cầm ở tay đó như thế nào?

Quái khách che mặt đáp:

– Cái đó không việc gì đến ngươi.

Ngô Cương đáp:

– Tại hạ cần biết rõ điều này.

Quái khách che mặt nói

– Ngươi hãy chờ sau trận quyết đấu mà còn sống được rồi hãy hỏi cũng chưa muộn.

Ngô Cương nhắc lại câu hỏi:

– Mục đích chân chính của các hạ đến đây làm chi?

Quái khách che mặt lạnh lùng đáp:

– Cái đó ta đã nói rồi.

Ngô Cương không sao được lại hỏi:

– Các hạ có thể cho biết lai lịch được chăng?

Quái khách che mặt đáp:

– Cái đó không cần.

Ngô Cương lại nổi cơn tức giận dõng dạc hô:

– Được lắm các hạ tiếp chiêu đây.

Quái khách che mặt hừ một tiếng rồi hỏi:

– Còn Sách Huyết Nhị Kiếm, Sách Huyết Tam Kiếm sao không thấy xuất hiện.

Ngô Cương cười thầm trong bụng lạnh lùng đáp:

– Tại hạ có thể thay mặt ấy người kia. Nếu không địch nổi các hạ thì khi đó Nhị Kiếm, Tam Kiếm sẽ xuất hiện.

Quái khách che mặt đáp:

– Ngươi có chịu trách nhiệm về lời nói đó không?

Ngô Cương đáp:

– Cái đó đã hẳn!

Quái khách che mặt hỏi:

– Ngươi hãy nhớ lấy lời nói đó và chuẩn bị tiếp chiêu.

Thủ thức của hai bên đều kì bí khôn lường.

Lúc này trời đã hoàng hôn. Đường đất trong hang tối om, nhưng mục quang của Ngô Cương vẫn nhìn rõ sự vật.

Hai bên cùng vận nội lực đầy đủ. Thanh kiếm vung lên có ẩn hiện một Rồng một Phượng.

Choang một tiếng chấn động màng tai. Kiếm khí vọt lên không. Bóng người hợp rồi lại xa. Hoa kiếm trên không lúc nhòe lên, lúc tắt phụt, khó nhìn rõ ai ra tay trước.

Bóng người lại hợp. Cả hai cùng ra sức chiến đấu, khai diễn một màn tỉ thí kinh tâm động phách. Thật đúng với câu tục ngữ “Cờ gặp tay địch thủ, tướng gặp kẻ tài cao”, kiếm khí lan đến đay cây gẫy cỏ lướt đến đó. Bụi đá tung bay.

Hai người qua lại tám chiêu thì một tiếng quát vang lên, rồi một tiếng rên ư ử. Bóng người đột nhiên xa ra. Tay áo kiếm khách che mặt bị rách một đường, máu tươi chảy xuống tong tong.

Cẩm bào lão giả la lên:

– Tiểu tử ta không thể tha ngươi được.

Lão vươn tay ra trên không dùng nội lực hút lấy một thanh Kim kiếm ở dưới đất lên rồi công kích Ngô Cương mãnh liệt.

Ngô Cương vung kiếm lên gạt đánh choang một tiếng. Cả hai bên đều lùi lại một bước.

Cẩm bào lão giả đã bị thương mà còn dùng thanh kiếm thông thường đối phó với một thanh thần kiếm uy lực mãnh liệt như vậy chứng tỏ kiếm thuật của lão tinh thông biết chừng nào! Dĩ nhiên lão đã vận công lực đến độ chót để phóng nhát kiếm này.

Ngô Cương hiểu rõ tình thế nếu không hành đồng cương quyết thì hậu quả khó mà lường được.

Chàng hắng giọng một tiếng xử thanh Phụng kiếm với ra thành chân lực chụp xuống Cẩm bào lão giả. Uy thế nặng tới ngàn cân.

Choang choang!

Ánh rồng bay, phượng múa phản chiếu xuất hiện. Quái khách che mặt gạt nhát kiếm này khiến cho hổ khẩu của Ngô Cương bị tê chồn.

Quái khách che mặt lùi lại đến ba bốn bước.

Cẩm bào lão giả co người lùi lại. Trên đùi bị một vết thương máu chảy đầm đìa. Nếu không có quái khách che mặt nhảy ra đỡ gạt kịp thời thì đầu lão phải rơi xuống rồi. Bộ mặt nhăn nheo của lão giờ xám như tro tàn.

Quái khách che mặt quát lên một tiếng rồi vung Long kiếm ra công kích.

Ngô Cương vận hết công lực vào Phụng kiếm diễn liền ba chiêu.

Lại một tiếng rên vang lên! Quái khách che mặt loạng choạng người đi hai bước. Cánh tay mặt hắn lại bị thương lần nữa. Thanh Long kiếm trong tay bất giác rũ xuống.

Ngô Cương chỉ mũi kiếm vào trước ngực hắn. Chàng còn đang do dự không biết có lên hạ sát đối phương hay không. Chàng nghĩ tới lời yêu cầu của công chúa Hồ Ma là không được hạ sát người cầm thanh Long kiếm, chàng đã hứa lời cần phải theo đúng.

Quái khách che mặt tức giận quát hỏi

– Sao ngươi còn chưa hạ thủ?

Ngô Cương lạnh lùng đáp:

– Bây giờ chưa đến lúc tại hạ xuống tay.

Bất thình lình Cẩm bào lão giả tiến lại gần giơ tay lên! Một đám mù trắng vọt ra chụp lấy Ngô Cương

Một mùi hương kì dị xông vào mũi khiến chàng cơ hồ nghẹt thở.

Cẩm bào lão giả vung tay ra chụp mau lẹ phi thường.

Tay kiếm của Ngô Cương vẫn chỉ vào ngực quái khách che mặt.

Chàng vung tay trái lên để gạt tay chụp của đối phương.

Cẩm bào lão giả vừa lùi lại vừa la hoảng:

– Tiểu tử! Té ra ngươi không sợ chất độc.

Ngô Cương không thèm trả lời, lườm lão một cái rồi nhìn chằm chặp vào quái khách che mặt hỏi:

– Xin các hạ nói rõ lai lịch đi!

Quái khách che mặt thét lên:

– Không được đâu!

Ngô Cương nói:

– Bây giờ các hạ không tự chủ được nữa.

Quái khách che mặt đáp:

– Ngươi muốn giết ta thì cứ việc hạ thủ đi!

Ngô Cương đè sát khí nói:

– Các hạ nói rõ thêm một chút …

Quái khách che mặt gạt đi:

– Tiểu tử! Ngươi không đáng nói với bản nhân câu đó.

Ngô Cương hỏi:

– Các hạ nhất định không chịu nói ư?

Quái khách che mặt đáp:

– Không!

Ngô Cương nói:

– Nếu vậy các hạ đừng oán tại hạ thủ đoạn độc ác.

Giữa lúc ấy, một bóng người nhỏ nhắn vọt vào lớn tiếng quát:

– Công tử không được hại y!

Thanh âm vừa lọt vào tai, Ngô Cương xúc động muốn phát điên.

Vạn Tà Thư Sinh cũng la lên:

– Thế muội!

Người mới đến chính là Lã Thục Viên. Mặt nàng đầy vẻ oán độc. Sắc mặt lợt lạt hung dữ như quỷ.

Ngô Cương không thốt lên lời. Nàng đã vì cứu chàng mà hiến tiết trinh cho Vạn Tà Thư Sinh. Sự hi sinh này trên thế gian khó tìm được người thứ hai. Sự tôn thất của nàng không tài nào bồi bổ được. Mối ân tình của nàng chẳng có ân tình nào báo đáp cho vừa.

Lã Thục Viên lại lên tiếng:

– Buông tha y đi!

Ngô Cương không nói gì thu kiếm lùi lại ba bước.

Giả tỷ lúc này Lã Thục Viên muốn chàng chết chàng cũng quyết không do dự, vì chàng thiếu nàng một món nợ không sao trả đủ được.

Lã Thục Viên đứng trơ như tượng gỗ mà nhìn Ngô Cương. Hai khóe mắt nàng châu lệ đầm đìa.

Ngô Cương lại càng xúc động. Bây giờ chàng mới lên tiếng:

– Viên muội! Từ nay Viên muội đừng xa rời tiểu huynh.

Bằng một giọng thê lương, Lã Thục Viên đáp:

– Từ nay ngươi đi đường ngươi, ta đi đường ta …

Ngô Cương nói:

– Viên muội! Sao Viên muôi …

Lã Thục Viên gạt đi:

– Ngươi đừng gọi ta bằng Viên muội nữa! Viên muội của ngươi đã chết rồi.

Ngô Cương năn nỉ:

– Viên muội …

Lã Thục Viên gạt đi:

– Ta không đáng tiếp thụ tình yêu của ngươi nữa.

Ngô Cương gầm lên:

– Không!

Chàng chỉ gào được tiếng không nhưng nó chứa không biết bao nhiêu là tình nghĩa, là hối hận. Nó còn biểu hiện cho tấm lòng kiên quyết vô bờ bến của chàng.

Lã Thục Viên nghiến răng quay lại nhìn Vạn Tà Thư Sinh Khúc Cửu Phong, nói bằng giọng rất oán độc:

– Khúc Cửu Phong! Ta phải ăn thịt ngươi, uống máu ngươi

Vạn Tà Thư Sinh kinh hãi lùi lại một bước, làm bộ ngạc nhiên run lên hỏi:

– Thế muội! … Thế muội nói vậy nghĩa là làm sao?

Lã Thục Viên sấn gần lại thóa mạ:

– Quân chó má! Loài cầm thú! Mi không phải là giống người!

Vạn Tà Thư Sinh lại lùi thêm mấy bước.

Hắn đưa mắt lại nhìn Cẩm bào lão giả, rồi ngó Lã Thục Viên trầm giọng nói:

– Thế muội! Thế muội nên biết là tiểu huynh lúc nào cũng muốn hộ vệ tiểu muội. Tiểu huynh không muốn bất cứ một chuyện bất trắc gì xảy đến cho tiểu muội.

Ngô Cương nghe giọng lưỡi gã, hiểu ý gã vẫn muốn uy hiếp Lã Thục Viên vì nàng đã gây nên tội phản bạn.

Lã Thục Viên gầm lên:

– Câm miệng đi! Bây giờ ta không còn sợ điều chi bất trắc. Ta chỉ mong cho loài cầm thú như mi gặp phải quả báo.

Ngô Cương lạnh lùng nói:

– Viên muội hãy chờ tiểu huynh một chút. Tiểu huynh sẽ trở lại ngay.

Vạn Tà Thư Sinh sắc mặt tái mét …

Quái khách che mặt đảo mắt nhìn mọi người rồi cất tiếng lạnh lùng hỏi Lã Thục Viên:

– Vụ này là thế nào?

Bất thình lình một giọng hát thê lương từ không gian vọng lại:

“Ly biệt rồi sinh tử bâng khuâng.

Tình chưa hết ý chưa quên.

Chưa quên tiên phủ ngọn đèn hồng

Ánh hào quang soi tỏ mặt uyên ương …”

Tiếng hát kì bí đã gây kinh ngạc cho toàn trường.

Ngô Cương cảm kích vô cùng vì chàng nhớ tới công chúa Hồ Ma đã nói hễ Long kiếm xuất hiện là nàng tới nơi xử lí. Quả nhiên là nàng tới thật mới kỳ!

Tiếng hát hãy còn văng vẳng. Hơn mười bóng người xuất hiện như quỷ mỵ không một tiếng động bao vây vòng ngoài.

Quái khách che mặt dĩ nhiên cũng lấy làm nghi hoặc trầm giọng hỏi:

– Các vị là cao nhân phương nào?

Không một ai đáp lại.

Ngô Cương đảo mắt nhìn quanh một lượt, không khỏi chấn động tâm thần. Bọn người mới đến cả thảy mười hai: mười trai, hai gái. Cách ăn mặc rất kì dị. Trong đám này có một lão già mặc áo bào xanh và một văn sĩ đứng tuổi. Hai người này chẳng phải ai xa lạ và chính là Tuấn Mã Hồng Lương và Kim Kê Cổ Dược Đồng. Hai người này ở trong bọn Thập Nhị Kim Cương dưới trướng Võ Minh. Trước đây chưa lâu chúng đã đem Thiết Tâm Thái Tuế bò vào quan tài khiêng đi rồi thấy Phụng kiếm mà phải rút lui.

Ngô Cương tự hỏi:

– Giữa Thập Nhị Kim Cương Võ Minh và công chúa Hồ Ma có mối liên quan thế nào?

Tiếng hát ngừng rồi, toàn trường trở lại yên lặng như tờ.

Cẩm bào lão giả đột nhiên bật tiếng la hoảng:

– Thập Nhị Kim Cương!

Văn sĩ đứng tuổi, tức Kim Kê Cổ Dược Đồng lạnh lùng đáp:

– Các hạ nhận ra được bọn tại hạ thật không hổ đã mang dấu hiệu là Yêu Vương.

Cẩm bào lão giả cười khành khạch nói:

– Ông bạn! Ông bạn nói đúng đó! Âu Dương Tàn này cũng bội phục ông bạn lắm!

Ngô Cương trong lòng kinh dị khôn xiết! Chàng tự hỏi:

– Lão già mặc áo cẩm bào này là Yêu Vương Âu Dương Tàn thật ư? Thế thì người giả mạo Âu Dương Tàn đã bức bách ta học nghệ là ai? Tại sao lão lại phải làm như vậy?

Lão già tóc bạc kia cũng không có ý gì tàn ác. Té ra lão không phải là Yêu Vương chân chính. Thảo nào mà Lã Thục Viên phát giác cây Diêm vương trâm của ta là giả. Mặt khác Võ Minh phu nhân đã đưa ra những võ công hoàn toàn không đúng như lão già tóc bạc. Cẩm bào lão giả cũng chất vấn ta tại sao lại mạo nhận là đồ đệ của Yêu Vương. Như vậy điều bí mật này đã phanh phui ra rồi. Có điều lão già tóc bạc mạo xưng là Yêu Vương Âu Dương Tàn lại thành ra bí ẩn. Nếu lão thật tình vì luyến ái nhân tài mà làm như vậy thì hành vi của lão khó mà đoán được.

Chàng tự hỏi:

– Chẳng lẽ lão quái đã mấy lần truyền âm cho ta đừng để ý đến Cẩm bào lão giả là vì lão mới chính là Yêu Vương? Yêu Vương giả lại bảo ta đừng làm lỡ đại sự của lão thì việc uốn gối làm tôi Võ Minh hẳn có dụng ý gì.

Quái khách che mặt đột nhiên cất giọng run run nói:

– Sách Huyết Nhất Kiếm! Té ra ngươi là đệ tử dưới trướng Kim Cương Minh.

Ngô Cương không nghĩ ngợi gì đáp ngay:

– Các hạ lầm rồi! Tại hạ không phải là người của Kim Cương Minh.

– Nếu vậy ngươi là …

Ngô Cương đưa mắt nhìn Lã Thục Viên, vì những người có mặt tại hiện trường chỉ có một mình nàng là biết rõ thân thế chàng. Đoạn lạnh lùng gạt đi:

– Các hạ hỏi hơi nhiều quá.

Tiếng chàng vừa dứt thì từ trong bóng tối lại có thanh âm một người đàn bàn vọng ra:

– Xin ông bạn giải thích về thanh Long kiếm.

Câu này đúng là đưa ra để hỏi Quái khách che mặt.

Ngô Cương biết người đưa ra câu hỏi này là công chúa Hồ Ma. Chàng rất lấy làm kỳ là ở chỗ sao nàng lại rời Hồ Ma và nghe thanh âm nàng hỏi thì chính nàng cũng không biết lai lịch của quái khách che mặt.

Quái khách che mặt khóe mắt lộ vẻ kinh ngạc, cất tiếng hỏi lại:

– Tôn giá là ai?

Thanh âm kia đáp:

– Tiện thiếp là chủ nhân bài hát lúc nãy.

Quái khách che mặt lại hỏi:

– Chủ nhân Hồ Ma phải không?

Thanh âm kia đáp:

– Có thể như vậy?

Quái khách che mặt lại hỏi:

– Giữa Hồ Ma và Kim cương minh có mối quan hệ thế nào?

Thanh âm kia không trả lời hỏi lại:

– Ông bạn! Tiện thiếp mong rằng ông bạn cho biết lai lịch thanh Long kiếm đã.

Quái khách che mặt cất giọng run run hỏi:

– Nếu không thì sao?

Thanh âm đáp:

– Nhất định ông bạn phải trả lời vấn đề này.

Quái khách che mặt cất giọng lạnh như băng đáp:

– Thần vật không có chủ. Ai có đức là người ấy hưởng. Bản nhân ngẫu nhiên lấy được.

Thanh âm kia hỏi:

– Các hạ tự nhận mình là người có đức chăng?

Quái khách che mặt đáp:

– Bản nhân không dám.

Thanh âm kia hỏi:

– Vậy bốn chữ ngẫu nhiên lấy được nghĩa là làm sao?

Quái khách che mặt đáp:

– Cái đó không cần giải thích.

Thanh âm kia hỏi:

– Nhưng bản nhân muốn hiểu rõ thì làm thế nào?

Quái khách che mặt đáp:

– Xin tha thứ cho tại hạ không thể trình bày được.

Một bóng người áo trắng lờ mờ xuất hiện. Nàng đúng là công chúa Hồ Ma. Đêm nay nàng che mặt bằng tấm sa mỏng.

Ngô Cương chặp tay thi lễ đáp:

– Lâu nay công chúa vẫn bình yên?

Công chúa Hồ Ma gật đầu. Nàng sấn đến trước Quái khách che mặt hỏi bằng một giọng gay gắt:

– Trước hết các hạ hãy trả lời chủ nhân thanh Long kiếm hiện giờ lạc lõng nơi đâu?

Quái khách che mặt lạnh lùng đáp:

– Tại hạ không biết Long kiếm chủ nhân là ai hết.

Công chúa Hồ Ma hỏi:

– Vậy thanh Long kiếm trong tay các hạ ở đâu mà ra?

Quái khách che mặt đáp:

– Tại hạ đã nói ngẫu nhiên lấy được.

Công chúa Hồ Ma hạch hỏi:

– Ngẫu nhiên là thế nào?

Quái khách che mặt đáp:

– Đây là việc riêng của tại hạ tưởng không cần phải đưa ra công khai.

– Không công khai không xong.

Quái khách che mặt đáp:

– Tại hạ không làm được.

Ngô Cương muốn giúp công chúa Hồ Ma việc này, nhưng nó có liên quan đến Lã Thục Viên nên chàng đành yên lặng.

Quái khách che mặt quay sang bảo Lã Thục Viên:

– Bất luận là việc gì thì cũng chờ lúc rời khỏi đây rồi sẽ giải quyết.

Lã Thục Viên không nói gì.

Công chúa Hồ Ma đột nhiên hô lớn:

– Vào đây!

Thập Nhị Kim Cương đồng thời cất bước kéo vào giữa trướng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 : Tiết Thanh Minh Ngô Cương Tảo Mộ. Chương 2 : Cuộc Đổ Máu Trong Tòa Phá Miếu. Chương 3 : Vô Địch Mỹ Kiếm Khách Ngô Hùng. Chương 4 : Trong Sơn Động, Ngô Cương Gặp Kỳ Duyên. Chương 5 : Tấm Huyết Y Thần Bí. Chương 6 : Trong Mộ Địa Ngô Cương Bở Vía. Chương 7 : Hồi Chuyển Phòng, Ngô Cương Chịu Thảm Hình. Chương 8 : Trong Phòng Riêng, Tứ Lão Truyền Công. Chương 9 : Chối Hôn Sự, Hào Kiệt Lên Đường. Chương 10 : Dưới Quần Hồng Chịu Ép Một Bề. Chương 11 : Hai Phen Mắc Nạn Gặp Kỳ Nhân. Chương 12 : Hai Quái Nhân Tranh Giành Đồ Đệ. Chương 13 : Đưa Trâm Bạc Ma Vương Đòi Mạng. Chương 14 : Thành Qui Châu Chạm Trán Võ Minh. Chương 15 : Đến Võ Lăng Chạm Trán Yêu Vương. Chương 16 : Hai Thầy Trò Hữu Thực Vô Danh. Chương 17 : Một Cảnh Đào Nguyên Ngoài Cõi Tục. Chương 18 : Trong Hồ Ma Xuất Hiện Giai Nhân. Chương 19 : Rời Hồ Ma Hào Kiệt Cải Trang. Chương 20 : Thái Thượng Hộ Pháp Võ Minh. Chương 21 : Am Tu Duyên Bắt Sểnh Dâm Ni. Chương 22 : Một Cỗ Quan Tài Đựng Người Sống. Chương 23 : Gặp Giai Nhân, Hào Kiệt Ngẩn Ngơ. Chương 24 : Muốn Trả Oán, Tiểu Thần Long Bị Hạ. Chương 25 : Bị Cướp Tiêu Nghi Ngờ Đại Hiệp. Chương 26 : Công Nghĩa Đài Quái Nhân Xuất Hiện. Chương 27 : Bắt Đầu Rửa Hận, Phụng Kiếm Ra Oai. Chương 28 : Quái Nhân Chữa Người Sống Lại. Chương 29 : Quái Hòa Thượng Thần Bí Khôn Lường. Chương 30 : Cô Gái Áo Vàng Theo Dõi Hành Tung. Chương 31 : Ai Giết Người Để Lụy Anh Hùng. Chương 32 : Vào Cổ Miếu Dò La Động Tĩnh. Chương 33 : Chịu Thảm Hình Cự Ma Đền Tội. Chương 34 : Thoát Ma Đầu Lại Mắc Tay Độc Thủ. Chương 35 : Trong Rừng Sâu Hào Kiệt Bị Bao Vây. Chương 36 : Tiếng Hát Hồ Ma Lại Nổi Lên. Chương 37 : Thấy Nữ Lang Điên Đảo Thần Hồn. Chương 38 : Đấu Vong Ngã, Hào Kiệt Rớt Kiếm. Chương 39 : Ngô Cương Mừng Thọ Cỗ Quan Tài. Chương 40 : Vong Ngã Hòa Thượng Lại Xuất Hiện. Chương 41 : Gian Phu Dâm Phụ Bị Phơi Thây. Chương 42 : Hang Bất Hồi Gặp Lão Cẩm Bào. Chương 43 : Vì Say Mê Giải Cứu Tình Lang. Chương 44 : Lai Lịch Của Yêu Vương Vẫn Ở Trong Vòng Bí Mật. Chương 45 : Hoa Đàm Vừa Nở Đã Tàn Ngay. Chương 46 : Tấm Bi Kịch Thảm Huyệt Nhân Hoàn. Chương 47 : Thấy Long Kiếm Hào Kiệt Nghi Ngờ. Chương 48 : Công Chúa Hồ Ma Lại Xuất Hiện. Chương 49 : Chưa Thoát Tai Ương Lại Gặp Tai Ương. Chương 50 : Xót Người Yêu Hào Kiệt Bị Lừa. Chương 51 : Nữ Lang Xuất Hiện, Anh Hùng Thoát Chết. Chương 52 : Tin Báo Chưa Xong, Người Đã Chết. Chương 53 : Lắm Kẻ Yêu Đương, Nhiều Đường Phiền Não. Chương 54 : Thấy Mả Mới, Hào Kiệt Sinh Nghi. Chương 55 : Vào Tửu Điềm Dò La Hoạt Phật. Chương 56 : Cuộc Nói Chuyện Giữa Ngô Cương Và Đại Bi. Chương 57 : Tưởng Cừu Gia Lại Hóa Ân Nhân. Chương 58 : Hào Kiệt Lạc Vào Thất Linh Tiên Cảnh. Chương 59 : Thấy Trai Đẹp Tính Bề Dâu Bộc. Chương 60 : Rời Hoa Xá Vào Thăm Thư Viện. Chương 61 : Luyện Bí Lục Anh Hùng Gặp Nạn. Chương 62 : Bọn Thất Linh Thi Hành Độc Kế. Chương 63 : Mất Bản Tính Ngô Cương Toan Giết Bạn. Chương 64 : Vô Sự Sinh Phỉ Lại Xuất Hiện. Chương 65 : Ngô Cương Nổi Đóa Giết Thư Linh. Chương 66 : Sách Huyết Nhất Kiếm Độc Chiến Quần Hùng. Chương 67 : Quay Về Đường Chính Hoa Linh Đi Ẩn. Chương 68 : Vào Tửu Quán Hào Kiệt Gặp Côn Đồ. Chương 69 : Ngoài Tửu Quán Ngô Cương Hạ Sát Côn Đồ. Chương 70 : Quán Cao Thăng Chạm Trán Yêu Vương. Chương 71 : Những Cảnh Rùng Rợn Trong Phủ Trạng Nguyên. Chương 72 : Phủ Trạng Nguyên Hào Kiệt Gặp Người Quen. Chương 73 : Trong Rừng Rậm Nhân Linh Bị Hãm. Chương 74 : Không Chịu Cung Khai Bị Thảm Hình. Chương 75 : Ngô Thiếu Hiệp Dò La Hổ Huyệt. Chương 76 : Thục Viên Xuất Hiện, Cửu Phong Thảm Tử. Chương 77 : Trả Thù Không Được, Còn Bị Sát Thân. Chương 78 : Trong Bí Cung Gắn Mối Tình Xưa. Chương 79 : Diễn Võ Sảnh Ngô Cương Ứng Đối. Chương 80 : Nhìn Phụng Kiếm Đau Lòng Kiếm Thủ. Chương 81 : Công Nghĩa Đài Quần Hùng Tụ Hội. Chương 82 : Hết Khẩn Trương Rồi Lại Triệt Binh. Chương 83 : Uy Hiếp Thiếu Phụ Giải Cứu Bào Huynh. Chương 84 : Tiếng Hát Hồ Ma Lại Nổi Lên. Chương 85 : Nhảy Xuống Hang Sâu Ngô Hùng Tuẫn Kiếm. Chương 86 : Thương Anh Chị Hào Kiệt Khóc Ròng. Chương 87 : Không, Kiếm Nhị Linh Đòi Nợ Máu. Chương 88 : Địa Linh Tiết Lộ Những Âm Mưu. Chương 89 : Tống Duy Bình Tiết Lộ Lai Lịch Kim Cương Minh. Chương 90 : Giữ Lời Hứa, Hào Kiệt Tha Kẻ Thù. Chương 91 : Xuống Địa Cung Hào Kiệt Thắm Tình. Chương 92 : Thương Người Quốc Sắc Anh Hùng Tự Vẫn. Chương 93 : Ai Ngờ Lão Cái Lại Là Cừu Nhân. Chương 94 : Ơn Trả Oán Đền Hòa Duyên Lã Thị (Hết).
Tiến »