"Trí Năng Chiến Xa" có chút không nhịn nổi, lặng lẽ nói với Tô Nghĩa: "Tô Nghĩa, tên họ Tằng kia khá là cuồng đấy, rõ ràng là xem thường cậu, cậu không thu thập hắn sao?"
Trước đây, kẻ nào dám huênh hoang với Tô Nghĩa như vậy đều đã sớm bị cậu đè bẹp rồi.
Lần này sao lại chọn nhẫn nhịn? Không giống phong cách hành sự của Tô Nghĩa chút nào!
Tô Nghĩa cười nhạt: "Yên tâm, lát nữa tôi sẽ từ từ chơi đùa với hắn."
Nghe thấy thế, "Trí Năng Chiến Xa" thầm mặc niệm cho Tằng Anh Loan ba giây.
Sau khúc nhạc đệm này, mọi người tiếp tục đi về phía dưới chân núi.
Trên đường đi, Tô Nghĩa luôn giữ khoảng cách trên ba mét với Tằng Anh Loan, nhìn qua trông thực sự như đang sợ hãi hắn vậy.
Tằng Anh Loan thầm cười lạnh: "Hèn gì Nhân tộc lại bị hung thú chèn ép đến mức này! Đúng là hậu thế không ai ra gì!"
Đúng lúc đoàn người đi tới trước một cái hang đá dưới chân núi, từ bên trong đột nhiên lao ra một lão giả mặc áo xám.
"Tằng trưởng lão, Cổ Tao trưởng lão đã trở về." Kim Quang Lâm lập tức báo cáo với lão giả áo xám.
"Cổ Tao?" Trên mặt lão giả áo xám hiện lên vẻ kinh ngạc, ông ta nheo mắt quét qua, khi nhìn thấy Cổ Tao liền sải bước tiến lên, ôm chầm lấy Cổ Tao một cái thật chặt: "Lão Cổ, không ngờ ông vẫn còn sống, mấy năm nay ông đi đâu vậy? Chúng tôi đều tưởng ông tiêu đời rồi chứ!"
"Một lời khó nói hết!" Cổ Tao cười lớn: "Mọi người vẫn khỏe cả chứ?"
Lão giả áo xám đáp: "Ngoài tộc trưởng mất tích ra, những người khác đều vẫn sống rất tốt."
Trong lúc Cổ Tao và lão giả áo xám đang hàn huyên, Tô Nghĩa nhỏ giọng hỏi "Trí Năng Chiến Xa": "Số 2, đối phương là chủng loại gì? Tu vi ra sao?"
Lão giả áo xám hẳn là cùng thế hệ với Cổ Tao, tu vi chắc chắn sẽ không thấp.
Nếu là Chân Linh cảnh thì phải nhân cơ hội tiếp xúc một chút.
"Trí Năng Chiến Xa" lập tức trả lời: "Ông ta là một Thanh Lôi Bạo Viêm Long Chân Linh cảnh lục trọng."
"Rất tốt!" Khóe miệng Tô Nghĩa khẽ nhếch lên một nụ cười.
Cổ Tao và lão giả áo xám hàn huyên xong, đưa tay chỉ về phía Tô Nghĩa: "Lão Tằng, lần này tôi có thể sống sót trở về, đều nhờ có Tô Nghĩa giúp đỡ!"
"Tô Nghĩa?" Lão giả áo xám lẩm bẩm: "Sao tôi thấy cái tên này nghe quen quen?"
Kim Quang Lâm nhắc nhở: "Tằng trưởng lão, Tô Nghĩa chính là thiên tài đệ nhất Nhân tộc mà tôi từng nhắc với ngài đó."
"Thì ra là cậu ta!" Mắt lão giả áo xám sáng lên, quay đầu nhìn về phía Tô Nghĩa.
Chỉ thấy Tô Nghĩa cười tươi rói, sải bước đi tới chỗ ông ta: "Vãn bối Tô Nghĩa, bái kiến Tằng trưởng lão!"
Trong lúc nói chuyện, Tô Nghĩa đã nắm lấy tay lão giả áo xám, trông vô cùng nhiệt tình.
Cũng đúng lúc này, âm thanh của hệ thống vang lên.
"Chạm vào Thanh Lôi Bạo Viêm Long, trích xuất 100.000 Thổ linh khí, tự động diễn sinh Hỗn Độn Chân Linh chi khí (11|10), ký chủ tấn chức Thông Thần cảnh lục trọng."
"Ha ha!" Tô Nghĩa đột nhiên cười lớn.
Tấn chức Thông Thần cảnh lục trọng, tất nhiên là một chuyện đáng mừng.
Thế nhưng, những người khác không hiểu được ngọn ngành bên trong.
Lúc này, ai nấy đều ngẩn người.
Chuyện gì đã xảy ra vậy?
Tại sao Tô Nghĩa lại vui vẻ như thế?
Lão giả áo xám trấn tĩnh lại, cười nói: "Tô Nghĩa, nghe nói cậu là thiên tài đệ nhất Nhân tộc, được ca tụng là người kế nhiệm của Tô Thần, hôm nay gặp mặt, quả đúng là rồng phượng trong loài người!"
Tô Nghĩa khiêm tốn đáp: "Tằng trưởng lão quá khen, vãn bối chỉ là hư danh mà thôi."
Tằng Anh Loan bên cạnh hừ lạnh: "Cậu cũng còn chút tự biết mình đấy!"
"Ăn nói kiểu gì thế hả?" Lão giả áo xám nhìn về phía Tằng Anh Loan, trừng mắt quát.
Tô Nghĩa không những là khách quý của Long tộc mà còn là ân nhân của Long tộc, làm gì có chuyện vô lễ với ân nhân như vậy?