"Xem ra ngươi không định thần phục rồi." Tô Nghĩa hừ nhẹ một tiếng, một tay chộp lấy Huyết Long Thanh Ngô Công.
"Hửm?" Huyết Long Thanh Ngô Công nghi hoặc. Tô Nghĩa đã muốn thu hắn làm linh sủng, chẳng lẽ không nên cho hắn một khoảng thời gian để suy nghĩ hay sao? Mới vài giây đã chuẩn bị động thủ? Là thật tâm muốn thu hắn làm linh sủng? Hay là định mượn cớ để chỉnh đốn hắn một trận?
"Đợi chút!" Huyết Long Thanh Ngô Công sợ hãi, cố gắng giao tiếp với Tô Nghĩa.
"Muộn rồi!" Tô Nghĩa căn bản không cho Huyết Long Thanh Ngô Công cơ hội mở miệng, xách hắn lên đập túi bụi.
Bịch! Bịch! Bịch!
Liên tiếp đập ba cái, Tô Nghĩa buông tay, thở ra một hơi dài: "Sảng khoái!"
Huyết Long Thanh Ngô Công bị đập cho đầu váng mắt hoa, trong mắt tràn đầy vẻ chán đời. Nghe giọng điệu của Tô Nghĩa, rõ ràng là muốn chỉnh đốn hắn mà! Cái gọi là thu làm linh sủng, chẳng qua chỉ là một cái cớ!
Tô Nghĩa lúc này nhìn sang Linh Niệm Dao và Ngộ Không, cười khẽ: "Thấy chưa? Đây mới là cách đập chó chính tông của ta, hai người các ngươi nhiều lắm cũng chỉ là hàng nhái, căn bản không thể mô phỏng được tinh túy bên trong!"
Linh Niệm Dao: "..."
Ngộ Không: "..."
Hóa ra Tô Nghĩa lại lấy Huyết Long Thanh Ngô Công ra làm mẫu cho bọn họ!
"Chủ nhân, ta thấy ta đã thanh xuất ư lam thắng ư lam rồi!" Ngộ Không có chút không phục bước lên phía trước, xách Huyết Long Thanh Ngô Công lên rồi nện mạnh xuống đất.
Cú này dùng hết sức bình sinh, mặt đất rung chuyển dữ dội, xung quanh nứt toác ra vô số vết rạn.
Huyết Long Thanh Ngô Công hoàn toàn chết lặng. Chuyện gì thế này? Trong mắt các ngươi, ta thấp kém đến vậy sao? Muốn chà đạp thế nào thì chà đạp? Dù gì ta cũng là cường giả số hai của Trùng tộc! Không thể nể mặt một chút sao? Sĩ khả sát bất khả nhục!
Huyết Long Thanh Ngô Công càng nghĩ càng tức, đang định nói gì đó thì thấy thân mình nhẹ bẫng, lại bị xách lên không trung. Lần này kẻ ra tay là Linh Niệm Dao, lực đạo của nàng vượt xa Ngộ Không, trực tiếp nện Huyết Long Thanh Ngô Công lún sâu vào trong đất.
"Là hàng chính tông của ngươi lợi hại? Hay hàng nhái của ta hung mãnh hơn?" Linh Niệm Dao nhìn Tô Nghĩa, khiêu khích nói.
Tô Nghĩa chép chép miệng, nhất thời không biết nói gì cho phải.
Đúng lúc này, Chiến Thần Kim Cương bước lên, hào sảng nói: "Chuyện nhỏ như con thỏ, xem ta vượt qua các ngươi đây!"
Dứt lời, Huyết Long Thanh Ngô Công bị hắn xách lên, rồi lại bị nện mạnh xuống mặt đất.
"Đã cái nư!" Chiến Thần Kim Cương cười ha hả.
"Vui quá, ta cũng làm một lần!" Tiểu Nhục Đôn hưng phấn vỗ tay, lao lên dày vò Huyết Long Thanh Ngô Công.
Phía sau, Na Na, Đại Mặc cùng các vị lực tu cường giả khác bắt chước theo, thay phiên nhau hành hạ Huyết Long Thanh Ngô Công.
Mọi người chứng kiến cảnh này, không khỏi nảy sinh lòng thương cảm đối với Huyết Long Thanh Ngô Công. Lúc này, Huyết Long Thanh Ngô Công thực sự muốn chết quách cho xong. Thể xác và tinh thần cùng chịu tổn thương, nội tâm hoàn toàn sụp đổ.
"Tô Nghĩa, thủ đoạn đập chó của bọn họ hình như còn chuyên nghiệp hơn ngươi đấy." "Chiến xa thông minh" cười hì hì.
Sắc mặt Tô Nghĩa trầm xuống, khinh thường đáp: "Huynh đệ đây vẫn luôn bị bắt chước, chưa bao giờ bị vượt qua! Hàng nhái dù sao vẫn là hàng nhái, vĩnh viễn không thể lĩnh hội được tinh túy bên trong!"
"Chiến xa thông minh": "..."
Ta chỉ thuận miệng nói thôi, sao ngươi lại làm bộ làm tịch thế?
"Có bản lĩnh thì giết ta đi! Một vạn năm sau, lão tử vẫn là một hảo hán!" Liên tục chịu đựng sự sỉ nhục, Huyết Long Thanh Ngô Công cuối cùng cũng bùng nổ, phẫn nộ gào thét.
"Ta lại thích loại xương cứng không sợ chết như ngươi đấy!" Tô Nghĩa nhếch mép, chậm rãi tiến về phía Huyết Long Thanh Ngô Công.
"Đừng đánh nữa, ta nguyện ý thần phục ngươi!" Thấy Tô Nghĩa lại chuẩn bị ra tay, Huyết Long Thanh Ngô Công vội vàng cầu xin tha mạng.