Hung Hiểm

Lượt đọc: 18568 | 9 Đánh giá: 8,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 66

“Ông ấy bị hôn mê,” Robie nói. “Họ không rõ liệu ông ấy có tỉnh lại được hay không. Nhưng ông ấy là một cụ già cứng cỏi. Tôi sẵn lòng đặt cược cho ông ấy.”

Lúc này đã là tối hôm sau và anh đang ngồi ở băng ghế sau trên chiếc SUV do Jamison lái. Decker ngồi ở ghế hành khách. Reel đã tới ở tại bệnh viện cùng ông Daniels.

“Một con robot sao?” Jamison nói. “Chúng phái một con robot quái gở tới sao?”

“Một cỗ máy giết người,” Robie nói. “Tôi không hề nghĩ sẽ nhìn thấy nó trong một nhà dưỡng lão ở Bắc Dakota.”

“Vậy là chúng ta không biết ông lão đã nói gì với Purdy,” Decker nói.

“Ông ấy vừa định nói cho chúng tôi biết khi mọi thứ biến thành ác mộng.”

“Chúng ta liên tục vồ và trượt,” Decker nói. “Giờ đây, chúng ta chỉ còn manh mối cuối cùng.” Một tin nhắn xuất hiện trên điện thoại của anh và anh cúi xuống đọc.

“Bác sĩ pháp y vừa mới hoàn thành khám nghiệm tử thi của McClellan, và ông ấy có vài khám phá đáng quan tâm.”

“Hãy nghe xem chúng là gì nào,” Jamison nói.

Robie mở cửa xe và bước ra ngoài. “Tôi thích ở yên trong bóng tối. Hãy cho tôi biết sau.”

Hai mươi phút sau khi chia tay Robie, hai người đang nhìn chăm chăm xuống cơ thể trần trụi của Stuart McClellan. Joe Kelly đã tới gia nhập cùng họ tại nhà tang lễ. McClellan đã được mổ xẻ, khám nghiệm một cách chuyên nghiệp bởi một bác sĩ pháp y do FBI cung cấp. Tom Reynolds có vẻ mặt nghiêm nghị, đã gần sáu mươi với mái tóc cắt ngắn kiểu quân nhân, và thái độ rất nghiêm túc. Song trong đôi mắt vị bác sĩ pháp y có một tia lấp lánh dường như chứng tỏ điều đáng quan tâm ông đã nhắc tới trong tin nhắn của mình.

“Ông có gì nào?” Decker hỏi.

“Cái chết chắc chắn là do ngộ độc carbon monoxide. Các mẫu mô đều cho thấy tình trạng xuất huyết vi thể và mô chết kinh điển. Tụ huyết và phù nề ở não, lách, gan và thận. Da đỏ lựng rõ ràng, một dấu hiệu kinh điển nữa, và máu thì có màu đỏ cherry, thêm một dấu hiệu quá rõ ràng.”

“Vậy đó là một vụ tự sát?” Kelly hỏi.

“Không, không phải,” Decker nói và chăm chú nhìn Reynolds. “Một điều rõ ràng như thế sẽ không khiến ông phải nhắn tin cho tôi về 'vài khám phá đáng quan tâm'.”

“Chính xác,” Reynolds nói. “Các vị có biết TTX là gì không?”

Kelly lắc đầu nhưng Decker nói, “Tetrodotoxin. Đó là một chất độc thần kinh rất mạnh.”

Reynolds gật đầu. “Một thứ tệ hại. Nó ngăn cản dẫn truyền thần kinh giữa bộ não và cơ thể, một phần thông qua chặn đứng các kênh dẫn truyền natri. Một lượng hết sức nhỏ cũng có thể làm tê liệt các cơ cần thiết cho hô hấp và duy trì tim bơm máu. Độc tố này gây chết người cho dù là do hấp thu qua đường tiêu hóa, hít vào hay hấp thu qua da, như qua một vết cứa. Cần khoảng sáu giờ để phát huy hoàn toàn tác dụng. Một khi nó làm liệt cơ hoành, anh sẽ chết. Đây là một trong những chất chết chóc nhất trên hành tinh này. Tôi mới chỉ thấy nó một lần khác nữa trong sự nghiệp của mình, ở phía bên kia bán cầu.”

"Ấy thế nhưng nó đã xuất hiện ở đây, tại London, Bắc Dakota,” Decker nói.

“Làm thế nào ông tìm ra nó?” Jamison hỏi.

Reynolds dẫn họ tới một thiết bị trông có vẻ hết sức phức tạp. “Tôi luôn mang bé cưng này theo mình. Chẳng bao giờ biết trước được lúc nào sẽ cần. Có một số thứ khó hiểu tôi thấy trong bộ não, ở cơ hoành và tim khiến tôi nghi ngờ, khiến tôi nghĩ có gì đó liên quan tới thần kinh diễn ra ở đây mà không thể giải thích được đơn thuần chỉ bằng carbon monoxide. Những manh mối này rất mơ hồ, song tôi đã có đủ kinh nghiệm để khiến chuông báo động bật lên. Vậy là tôi đã lấy một ít nước tiểu trong thi thể để làm xét nghiệm. Và kết quả đây, rõ như ban ngày.”

“Nhưng người ta có thể lấy món TTX này từ chỗ quái quỷ nào chứ?” Kelly hỏi.

“Độc tố này được tìm thấy trong sinh vật biển,” Reynolds trả lời. “Hay gặp nhất là trong cá nóc. Cá nóc là một món đặc sản Nhật Bản. Phần lớn trường hợp tử vong do TTX gây ra là tai nạn và xảy ra do chế biến cá nóc không đúng cách. Nếu các nội tạng chứa độc tố bị vỡ hay không được loại bỏ hoàn toàn, món ăn này có thể sẽ là món cuối cùng anh thưởng thức trong đời. Về phần mình, tôi sẽ trung thành với gà rán tẩm bột. Món này rốt cuộc cũng sẽ giết anh, nhưng phải mất vài thập niên.” Ông cười.

Decker không cười đáp lại. “Liệu độc tố đã được đưa vào qua đường tiêu hóa, hít thở hay hấp thu qua da?"

“Nếu phải đưa ra một phỏng đoán có cơ sở, tôi sẽ nói là qua đường tiêu hóa.”

“Vậy thì có thể là trong những thứ ông ta đã uống?”

“Phải.”

“Nhưng tại sao lại đầu độc một người rồi sau đó giết ông ta bằng carbon monoxide chứ?” Kelly hỏi.

“Để vô hiệu hóa và lôi ông ta vào trong xe,” Jamison trả lời. “Như thế vụ này sẽ giống tự sát.” Cô nhìn thiết bị Reynolds đã dùng để tìm ra độc tố. “Và không có cái đó thì nhiều khả năng chúng ta chẳng bao giờ biết được. Walt Southern chắc chắn sẽ không bao giờ tìm ra nó.”

“Và một kẻ sát nhân sẽ lọt lưới,” Decker nói thêm. Anh liếc nhìn Reynolds. “Ông nói trước đây ông đã từng gặp một vụ với TTX. Chính xác thì chuyện đó đã diễn ra ở đâu vậy?”

“Nạn nhân được tìm thấy trong một phòng khách sạn ở Brisbane."

"Brisbane, Australia sao?"

“Cá nóc sống ở vùng biển đó, và cả ở vùng biển châu Á nữa. Chúng không phải là loài đặc hữu ở vùng biển Mỹ.”

Họ cảm ơn Reynolds rồi quay ra ngoài.

“Australia,” Decker nhắc lại, trông có vẻ nghĩ ngợi.

“Có gì với chuyện đó sao?” Kelly hỏi.

“Hugh Dawson sống ở đó một phần thời gian trong năm, phải không? Vào các dịp mùa đông ở đây?”

Kelly trông có vẻ sững sờ. “Đúng vậy, nhưng chúng ta đã nói qua việc này rồi. Động cơ nào chứ? Ông ấy vừa kiếm được cả đống tiền từ McClellan.”

“Tôi không biết động cơ có thể là gì. Tôi chỉ đang nói ông ta có phương tiện và cơ hội. Và tôi không thích những trùng hợp ngẫu nhiên. Và ở đây, chúng ta có một sự trùng hợp to đùng.”

Jamison nói, “Cụ thể là một độc tố rất hiếm hay gặp trong cá ở vùng biển Australia và một người ở đây có sống tại đó một thời gian.”

“Và cơ hội tới từ thực tế ông ta là một trong những người cuối cùng thấy McClellan còn sống và ông ta không có bằng chứng ngoại phạm vào thời điểm nạn nhân bị giết,” Decker nói thêm.

“Nhưng anh nghĩ xem, ông ấy có thể cố gắng tạo bằng chứng ngoại phạm,” Kelly nhận xét. “Ý tôi là thời gian tử vong khi ngộ độc carbon monoxide không bao giờ là chính xác từng phút. Ông ấy có thể cho nạn nhân vào trong xe rồi tới nơi nào đó mà người khác thấy mình.”

“Nhiều khả năng ông ta đã cho rằng cái chết sẽ không bao giờ bị nhìn nhận theo cách nào khác ngoài một vụ tự sát,” Decker phản bác lại. “Vậy thì việc gì phải bận tâm về bằng chứng ngoại phạm chứ?”

Kelly trông không có vẻ bị thuyết phục bởi lý lẽ này, nhưng anh nói, “Nghe này, tôi biết việc phát hiện ra thứ độc tố đó đã soi một ánh sáng mới vào mọi chuyện. Chắc hẳn cái chết này không thể chỉ là tự sát, tôi đồng ý với anh về điều đó. Vậy anh muốn tới nói chuyện lại với Hugh?"

“Phải, và ngay bây giờ sẽ là thời điểm hợp lý.”

“Còn về Shane thì sao?” Decker hỏi.

“Chúng tôi đã kiểm tra bằng chứng ngoại phạm của cậu ấy. Trong toàn bộ quãng thời gian cần quan tâm, cậu ấy ở ngoài thị trấn, đi lấy đồ cung cấp cho hoạt động khoan phá thủy lực ở cách nơi này đến năm giờ đi đường. Những người ở nơi cậu ấy có mặt đã xác nhận. Tôi đã nói với anh là cậu ấy không liên quan gì đến chuyện này hết.”

“À, cũng được đó,” Decker nói.

"Joe!"

Họ quay lại và thấy Caroline Dawson đang sải bước về phía họ, khuôn mặt toát lên vẻ phẫn nộ.

“Ôi trời, cô ấy trông có vẻ không vui vẻ lắm,” anh chàng lo lắng nói.

Cô gái tới chỗ họ và đứng mặt đối mặt với Kelly. “Đồ khốn nạn.”

“Tôi đã làm gì?” Anh hỏi, lùi lại một bước.

“Bố tôi bán tháo mọi thứ cho McClellan. Và cậu biết tất cả chuyện đó. Mà cậu không thèm nói cho tôi biết? Tôi đã nghĩ chúng ta là bạn cơ đấy.”

“Caroline, xem nào, chúng tôi, ý tôi là, cô phải hiểu...” Anh tuyệt vọng nhìn sang Decker cầu cứu.

Decker nói, “Chúng tôi là người phát hiện ra chuyện đó, sau đó chúng tôi nói với Joe.”

Caroline không rời mắt khỏi Kelly. “Vậy là cậu có biết? Chỉ cần nói thôi, cậu có biết hay không?”

“Phải, tôi có biết.”

“Và cả Maddie's nữa phải không? Nó cũng đã bị bán phải không?”

“Phải. Nghe này, tôi đã định nói với cậu nhưng bố cậu nói...”

“Cảm ơn vì không làm gì.” Cô gái tát vào mặt anh, quay người rồi sải bước rời đi.

Kelly xoa má. “Tôi đã từng nói cô ấy rất nóng tính chưa nhỉ?”

“Ôi trời, tôi sẽ không muốn là bố cô ấy đâu,” Jamison nói.

“Nói đến chuyện này, chúng ta hãy tới nói chuyện với ông ta ngay bây giờ nào,” Decker nói. “Có thể đến lúc Caroline xong việc với ông ta thì ông ta chẳng còn nữa đâu. Chúng ta cần đến trước cô ấy.”


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 26 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »