Kelly xuất hiện đem theo trang phục của Ames và rất nhiều câu hỏi.
Trong khi Jamison cho anh biết các suy đoán của Decker, Decker cầm lấy các món trang phục để lên xác Ames theo đúng cách cô đã mặc chúng.
Khi Jamison đã hoàn tất cập nhật tình hình với Kelly, Decker nói, “Hãy nhìn những chỗ trang phục che phủ trên người cô ấy.”
Họ xúm lại quanh cái xác trong khi Decker cẩn thận chỉ ra các điểm giới hạn. “Đây, đây và đây. Tình trạng tái nhợt đã ổn định. Không thể có chuyện da và các khoảng tụ máu hiện ra như chúng ta đang thấy lúc này nếu cô ấy mặc những món trang phục đó khi bị giết. Chúng bó sát tới mức trên thực tế hằn cả vào da cô gái, ở đây, ở đây và ở đây.”
Kelly hăm hở gật đầu. “Cô gái đã mặc những món đồ khác, thế rồi chúng đã thay ra và mặc vào cho cô ấy những trang phục này để trông có vẻ cuộc gặp gỡ là vì mua bán dâm.”
“Rồi chúng mang trang phục thật của cô ấy đi, sau đó, đặt cô lên chiếc mô tô địa hình bốn bánh ở trong căn lán.”
“Và bắt Parker đi. Anh nghĩ ông ấy đã chết rồi phải không?” Kelly hỏi.
Decker nhún vai. “Tôi sẽ không đặt cược cho khả năng ngược lại. Walt Southern có được tiếp cận những món trang phục này không?”
“Tất nhiên. Anh ta cần kiểm tra chúng để phát hiện các dấu vết rồi sau đó vì mục đích phục vụ khám nghiệm tử thi. Anh biết mà.”
“Phải, tôi biết chuyện đó. Tôi chỉ tự hỏi liệu anh ta có làm thế không.”
Decker cầm chiếc váy và một chiếc giày lên. Anh chăm chú xem cỡ của cả hai thứ rồi đưa mắt nhìn cái xác của Ames. “Alex, giúp tôi chuyện này. Liệu những cỡ này có vừa với người Ames không?”
Jamison xem cỡ chiếc váy và chiếc giày rồi cố xỏ thử một chiếc giày lên chân Ames. “Rộng đến hơn hai cỡ. Cô ấy không thể nào đi lại với đôi giày này được. Và tôi dám nói chiếc váy cũng như cái áo chật hơn đến hai cỡ. Người ta có thể thích mặc đồ bó, nhưng không bó chật tới mức đó.”
“Tôi đã nghĩ đến khả năng này khi tôi để ý thấy chúng hằn sâu thế nào vào da cô gái,” Decker nói. “Như thế chắc hẳn sẽ không thoải mái.”
“Có thể chúng đã giết cô gái trước cả khi chúng tới nhà Parker,” Jamison đề xuất. “Rồi lái xe chở cô gái tới đó và mặc đồ cho cô ấy.”
“Điều đó giải thích được tình trạng tái nhợt đã ổn định cũng như việc không có vết máu trên chiếc mô tô bốn bánh và trong căn lán. Kẻ nào đứng sau chuyện này có biết ít nhiều về pháp y - hãy xem trường hợp giải phẫu tử thi của Cramer - nhưng không biết về những điểm tinh tế hơn, như tình trạng hồ máu tử thi.”
“Các vị định biến việc xồng xộc xông vào đây bất cứ giờ nào thành một thói quen đấy à?”
Họ quay lại và thấy Walt Southern đứng trên khung cửa. Vợ anh ta đứng cạnh chồng.
Decker quay lại đối diện với họ và nói, “Tôi đoán anh chàng để chúng tôi vào đã gọi điện cho anh.”
Southern bước vào phòng, cô vợ theo sau. Anh ta thấy những món trang phục phủ lên xác Ames.
“Chuyện gì đang diễn ra thế này?” Anh ta hỏi. “Tại sao mấy thứ đó lại ở trên cái xác?”
“Chúng tôi chỉ đang xác nhận vài chi tiết không có trong báo cáo của anh thôi,” Decker nói.
“Anh đang nói tôi đã bỏ sót điều gì đó sao?”
“Không có gì trong báo cáo của anh về sự hiện diện của tình trạng tái nhợt.”
Southern bước tới và cầm lên tập báo cáo Decker đã để xuống bàn.
“Tôi vẫn chưa hoàn thành nó.”
“Dù thế đi nữa, tình trạng đó đáng lẽ phải có trong báo cáo sơ bộ.”
“Được thôi, có gì với tình trạng tái nhợt nào?”
“Nó không xuất hiện. Cô gái bị giết sớm hơn so với anh nói, và sau khi tình trạng tái nhợt được thiết lập ổn định, cô gái mới được mặc lên người những món trang phục này và để lên chiếc mô tô trong căn lớn.”
“Đó chỉ là suy đoán của anh.”
“Đó là một kết luận dựa trên bằng chứng.”
Liz lên tiếng. “Anh còn phát hiện ra gì khác không?”
“À, nếu có thì cô cũng không cần phải biết,” Decker nói thẳng thừng. “Chồng cô cung cấp cho chúng tôi thông tin dựa trên khám nghiệm pháp y thi thể. Chúng tôi không cập nhật cho chồng cô biết về cuộc điều tra của mình. Cho dù chúng tôi có tin tưởng người làm công việc pháp y.” Decker ngừng lời và nhìn chằm chằm xuống Southern.
Southern ném kẹp tài liệu xuống bàn và gườm gườm nhìn Decker. “Tôi thực sự không thích thái độ của anh.”
“Tôi chưa bao giờ cảm thấy cần thiết phải được ai đó thích.”
“Tất cả chúng ta đều cùng phe mà.” Câu nói này đến từ Liz Southern, cô đã đi vào trong phòng và lúc này đang đứng cạnh chồng, dường như để bày tỏ sự đoàn kết.
“Niềm tin của tôi vào người đồng đội của mình đã bị lung lay.” Decker lại gần hai vợ chồng hơn và cúi xuống. “Có lẽ anh có thể giúp tôi trong việc đó.”
“Nếu anh đang buộc tội tôi về một sự cẩu thả...” Southern bắt đầu lớn tiếng.
“Không, tôi không buộc tội anh cẩu thả.”
“Chà, ít nhất thế cũng còn được.”
“Bởi vì cẩu thả chỉ những sai lầm phạm phải do vô tình. ”
Liz Southern hít vào một hơi trong khi anh chồng trừng trừng nhìn Decker.
“Chính xác thì anh đang nói gì vậy, Decker?” Kelly hỏi.
“Anh muốn nói gì với chúng tôi không, Walt?” Decker hỏi. “Mắc một lỗi lớn thì cũng thôi, chuyện đó có thể xảy ra, dù hiếm. Nhưng hai lỗi? Tôi gọi đó là khuôn mẫu.”
“Tôi sẽ không đứng đây lắng nghe những lời rác rưởi này, Southern thốt lên. “Anh có thể nói chuyện với luật sư của tôi.” Nhưng sau đó, anh ta bước một bước đầy khiêu khích về phía Decker, khuôn mặt đỏ lựng, nét mặt đầy giận dữ.
Kelly nhanh nhẹn bước tới chắn giữa hai người.
“Nào, hãy bình tĩnh. Thế này sẽ mất kiểm soát đó.” Anh quay sang Southern. “Nhưng có những điều lạ lùng đang diễn ra ở đây, Walt. Xem này, tôi không phải đang trực tiếp buộc tội anh...”
“Ồ, im ngay đi,” Southern gầm lên. Anh ta quay lại và đùng đùng bước ra khỏi phòng.
Mọi con mắt đổ dồn vào vợ anh ta, cô này đang run rẩy nhìn chằm chằm xuống chân.
“Liz?” Kelly nói. “Chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?”
“Walt đang bực bội, đương nhiên rồi.” Cô ném một cái nhìn giận dữ về phía Decker. “Ai có thể trách cứ anh ấy với tất cả những điều bẩn thỉu mà gã ngốc to con này đang ám chỉ chứ?”
“Tôi không ám chỉ gì hết,” Decker nói. “Tôi đang nói rằng chồng cô đã cố tình báo cáo sai kết quả khám nghiệm tử thi để can thiệp vào cuộc điều tra của chúng tôi.”
“Đó là một lời dối trá đáng nguyền rủa.
“Ai đã khiến chồng cô làm thế?” Decker khăng khăng.
“Tôi không hiểu anh đang nói về cái gì. Chồng tôi sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy.”
Tất cả họ đều giật mình khi nghe thấy tiếng súng nổ, tiếp sau là tiếng thứ gì đó va đập với sàn nhà.
Họ lao ra khỏi phòng, Jamison dẫn đầu.
Cuối hành lang, một cánh cửa đang mở hé. Jamison đẩy cửa mở hẳn ra rồi hối hả lao vào trong. Cô sững lại trong khi những người khác dồn cục đằng sau.
Căn phòng này có vẻ là văn phòng của Walt Southern, với các bằng cấp và chứng chỉ treo trên tường. Bàn làm việc kê gần tường. Chiếc ghế tựa lưng cao đằng sau bàn đã bị đẩy áp sát vào tường.
Jamison, Kelly và Decker ngó qua góc bàn. Walt Southern nằm dưới sàn. Khẩu súng anh ta dùng để bắn vào miệng mình nằm cạnh anh ta trên tấm thảm.
“Walt!” Liz kêu thét lên khi thấy chồng mình.
Khi cô cố lách người chen qua họ, Kelly giữ cô lại. “Cô không thể, Liz, đây... đây là hiện trường vụ án rồi, tôi xin lỗi.”
Liz đấm và tát anh cho tới khi Kelly ghì được hai cánh tay cô áp vào hai bên hông. Liz đổ ập người tựa vào anh, khóc nức nở. Decker nhìn Kelly rồi nhìn người chết.
Chà, mình đã không lường được chuyện đó.