Không có gì phải vội, chưa vội. Đại tá Von Eich kiểm tra checklist trước chuyến bay một lần nữa trong khi tiếp viên dẫn mọi người đến chỗ ngồi. Máy phát điện trên xe tải đang cung cấp điện cho VC-137 giúp khởi động động cơ dễ dàng hơn so với việc sử dụng hệ thống cung cấp điện bên của chính máy bay. Anh nhìn đồng hồ, mong rằng mọi thứ sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch.
Ghế của Ryan ở phía trước khoang giữa của Ernie Alien nhưng anh đi về phía sau để tìm một chỗ ở hàng cuối cùng phía đuôi. Trông rất giống hàng ghế sau của máy bay chở khách thông thường, nhưng mỗi hàng chỉ có năm ghế, những người không thể vừa ngồi ở “khu vực VIP” phía trước thì ngồi ở đây. Ryan ngồi ở ghế bên trái, mỗi hàng bên này có hai ghế. Vào thời điểm này, có một chục người đến đây, và một người phục vụ đề nghị họ ngồi càng xa càng tốt. Tiếp viên sẽ ngồi vào ghế của mình ở bên phải lối đi thay vì ngồi ở khoang phía trước. Ryan hy vọng sẽ có một người trợ giúp khác, nhưng họ không thể quá trắng trợn vì có một phi công Liên Xô trên máy bay. Đó là một phần của công việc thông thường, và làm khác đi sẽ thu hút sự chú ý. Mục đích của việc này là làm cho mọi người cảm thấy thoải mái và an toàn, đồng thời cho họ biết rằng mọi thứ vẫn bình thường.
Phía trước, viên phi công đã đến cuối trang danh sách kiểm tra. “Mọi người trên tàu?”
“Vâng, sir, đã sẵn sàng đóng cửa”
“Chú ý đến đèn báo hiểu ở cửa dành cho tiếp viên. Nó hơi lạ” von Eich nói với kỹ sư máy bay
“Có vấn đề à?” viên phi công Liên Xô ngồi ghế gần đó lên tiếng hỏi. Mọi phi công đều coi vấn đề giảm áp suất đột ngột rất nghiêm trọng
“Mỗi lần chúng tôi kiểm tra đều thấy bình thường. Có lẽ là hệ thống dây điện trên bảng điều khiển, nhưng chúng tôi chưa tìm ra lỗi. Tôi sẽ đích thân kiểm tra cmn seal của cái cửa đó” anh ta nói với phi công người Nga “Chắc chắn là lỗi điện tử rồi”
“Sẵn sàng bắt đầu” viên kỹ sư máy bay nói với phi công tiếp
“Được rồi” viên phi công nhìn ra để chắc chắn thang lên máy bay đã được di chuyển, rồi đeo tai nghe lên “Không có gì bên trái”
“Không có gì bên phải” viên phi công phụ nói
“Bật động cơ số 1” Các nút được bật lên, các công tăc được bật lên và các cánh tuabin của động cơ ở phía ngoài bên trái bắt đầu quay. Kim công tơ mét bắt đầu chệch hướng và nhanh chóng dừng lại ở vị trí bình thường của chúng. Chiếc xe tải chở máy phát điện đã rời đi, vì lúc này điện trên máy bay đã có thể tự cung cấp được.
“Bật động cơ thứ 4” viên phi công nói tiếp. Anh vặn công tắc micrô để nói chuyện từ buồng lái “Kính thưa quý vị, đây là đại tá von Eich. Bây giờ động cơ đang khởi động, và chúng ta sẽ bắt đầu rời đi trong 5 phút nữa. Xin hãy thắt dây an toàn. Những người hút thuốc, vui lòng cố gắng chịu đựng thêm vài phút nữa”
Ngồi ở hàng ghế sau, Ryan thực sự muốn hút một điếu thuốc. Đội trưởng tiếp viên hàng không liếc nhìn anh mỉm cười. Jack nghĩ ông ta chắc chắn trong đủ cứng rắn để đối phó với trường hợp khẩn cấp. Viên trung sỹ trưởng này khoảng 50 tuổi, nhưng thân hình rất giống một huấn luyện viên có thể dạy cho một tiền vệ NFL cách cư xử. Ông đang đeo găng tay làm việc bằng da với dây điều chỉnh trên cổ tay được kéo chặt
“Tất cả sẵn sàng?” Jack hỏi. Chỗ ngồi gần động cơ đang ồn ào chói tai nên không sợ ai nghe thấy
“Bất cứ khi nào, sir”
“Ông sẽ biết khi thời điểm đến”
“Hừm” Gerasimov để ý “chưa đến” Nhà ga hàng hóa đã đóng cửa và ngoại trừ các đèn rọi dành cho an ninh, ở đây trời tối đen như mực
“Tôi có nên gọi điện không?” viên tài xế hỏi
“Không vội. Cái…” Một người bảo vệ mặc đồng phục vẫy tay ra hiệu cho họ dừng xe. Họ vừa đi qua một trạm kiểm soát “Ồ, đúng rồi. Người Mỹ sẽ sắp rời đi. Mọi thứ hẳn rối tung lên”
Viên bảo vệ tiến đến bên cửa sổ lái xe yêu cầu anh ta cho xem thẻ thì tài xế chỉ tay về phía sau
“Chào buổi tối, hạ sỹ” Gerasimov nói, đưa ra giấy tờ tùy thân của mình. Viên hạ sỹ làm động tác chào “Một chiếc máy bay sẽ ở đây đón tôi trong vài phút nữa. Người Mỹ hẳn đang chuẩn bị mọi thứ. Lực lưng an ninh đã điều động?”
“Vâng, thưa đồng chí chủ tịch! Đã điều động toàn bộ lực lượng”
“Trong khi chúng tôi đang ở đây, sao không kiểm tra nhanh một chút? Ai là chỉ huy của cậu?”
“Thiếu tá Zarudin, đồng..”
“Cái quái gì…” một trung úy bước tới. Anh ta bước đến viên hạ sỹ trước khi nhìn thấy ai đang ở trong xe
“Trung úy, thiếu tá Zarudin đâu?”
“Tại tháp điều khiển, thưa đồng chí chủ tịch. Đó là nơi tốt nhất để…”
“Tôi chắc thế. Hãy liên lạc với anh ta bằng bộ đàm và nói với anh ta rằng tôi sẽ kiểm tra đội bảo vệ, sau đó tôi sẽ đến gặp anh ta và nói với ông ta những gì tôi nghĩ. Lái xe đi” ông nói với viên tài xế “rẽ phải”
“Tháp Sheremetyevo, đây là 9-7-1, yêu cầu được phép taxi đến đường băng 2-5-phải” Von Eich nói vào microphone.
“9-7-1, yêu cầu được chấp thuận. Rẽ trái vào đường taxi chính. Hướng gió 2-8-1, tốc độ 40km/h”
“Đã rõ, kết thúc cuộc gọi” viên phi công nói “Được rồi, hãy chuyển động con chim này nào” viên phi công phụ nhấn cần ga về phía trước và máy bay di chuyển về phía trước. Có một người trên mặt đất phía trước máy bay cầm hai dùi cui phát sáng để chỉ hướng đường lăn cho máy bay, điều này đơn giản là không cần thiết, người Nga luôn tin rằng dù một người có làm gì đi chăng nữa thì người đó cũng phải được người khác chỉ huy. Von Eich đưa máy bay ra khỏi chỗ đỗ, đi về hướng nam dọc theo đường lăn số 9, rồi rẽ trái. Chiếc bánh nhỏ của máy bay luôn không linh hoạt. Máy bay quay chậm dưới lực đẩy của động cơ bên ngoài. Anh không vội vàng. Đường taxi rất xóc đến mức anh luôn lo lắng hỏng cái gì đó. Anh không muốn có chuyện đó xảy ra vào tối nay. Khoảng cách đến điểm bắt đầu của đường lăn chính số 1 là gần một dặm, và những cú xóc nảy trên đường đi cũng đủ khiến người ta phát ngán. Cuối cùng, cuối cùng anh cũng lên được đường lăn thứ năm.
“Những người này có vẻ cảnh giác” Vasiliy quan sát chiếc máy bay đi qua đường băng 2-5-trái. Viên phi công đã tắt đèn và lái theo dọc mép đường băng. Khi một chiếc máy bay đến, cả viên tài xế và vệ sỹ đều dán mắt vào con quái vật đó. Họ không thấy Gerasimov đã lấy chìa khóa trong túi ra và mở còng tay cho tên tù nhân đang ngạc nhiên Filitov. Tiếp theo, Chủ tịch lấy một khẩu súng tự động trong túi áo khoác
“Chết tiệt, có một chiếc xe hơi ở đó” đại tá von Eich nói “Một chiếc xe hơi đang làm cái chết tiệt gì ở đây thế?”
“Chà, tránh nó cũng đơn giản” viên phi công phụ nói “Nó đang đỗ ở góc”
“Tuyệt” viên phi công lại rẽ phải đến cuối đường bằng “Bọn tài xế chủ nhật chết tiệt”
“Đại tá, ông sẽ không thích chuyện này đâu” viên kỹ sư máy bay nói “đèn phía cửa sau lại sáng”
“Mẹ nói chứ” von Eich chửi thề trên bộ đàm. Anh lại vặn công tắc micrô liên lạc từ buồng lái, trước tiên điều chỉnh lại giọng, sau đó mới nói “Trưởng đoàn tiếp viên, kiểm tra cửa sau”
“Đến lượt chúng ta” viên trung sỹ nói. Ryan cởi dây an toàn và đi về phía trước vài bước quan sát viên trung sỹ làm việc với chiếc cửa
“Có một sự cố ngắn mạch” viên kỹ sư máy bay nói trên sàn bay phía trước “Đèn trong khoang sau đã tắt hết. Cầu dao bị vấp và tôi không thể đóng được”
“Có thể là do thời tiết xấu?” đại tá von Eich hỏi
“Tôi đang cố thay một phụ tùng” viên kỹ sư nói
“Làm đi. Tôi sẽ nói với hành khách phía sau sao đèn chỉ vừa tắt” Nó là một lời nói dối nhưng đủ tốt và mọi người vừa thắt dây an toàn, không dễ quay lại phía sau để xem chuyện phía sau cabin
“Chủ tịch đâu?” Vatutin hỏi viên trung úy
“Ông ấy đang kiểm tra. Anh là ai?”
“Đại tá Vatutin- đây là đại tá Golovko. Chủ tịch cmn đâu rồi, thằng ngu này!” Viên trung úy lắp bắp vài giây rồi chỉ tay
“Vasiliy” chủ tịch nói, điều này thực tệ. Vệ sỹ của ông quay sang nhìn chằm chằm vào họng súng “đưa súng của cậu đây”
“Nhưng….”
“Không có thời gian nói chuyện” ông lấy khẩu súng và để vào túi. Tiếp theo ông đưa ra chiếc còng tay “Cả hai người, mỗi người một phía”
Viên tài xế bị sốc, nhưng cả hai người làm như được bảo. Visiliy tra tay trái vào còng và còng tay phải của viên tài xế. Khi họ làm việc đó, Gerasimov xé bộ đàm trên radiophone của xe và bỏ vào túi
“Chìa khóa?” Gerasimov hỏi. Viên tài xế đưa chìa khóa qua bằng tay trái. Viên bảo vệ gần nhất cũng cách đây mấy trăm mét. Máy bay thì cách khoảng 20m. Chủ tịch Hội đồng An ninh Quốc gia tự mình mời cửa xe. Ông đã không làm điều này trong nhiều tháng. “Đại tá Filitov, mời ông đi cùng với tôi?”
Misha cũng ngạc nhiên như bất kỳ ai ở đây, nhưng ông làm theo. Trong con mắt của mọi người ở sân bay – ít nhất là những người thường quan sát máy bay cất cánh – Gerasimov và Filitov đi về phía đuôi màu đỏ, trắng và xanh của VC-137. Như thể có ai đó chỉ huy, cửa sau của máy bay mở ra
“Nhanh lên nào, mọi người” Ryan thả thang dây xuống
Cái chân của Filitov đã phản bội ông. Dù có sự giúp đỡ của Gerasimov, ông vẫn không thể bước lên thang dây
“Chúa ơi, nhìn kìa!” Golovko chỉ “Nhanh!”
Vatutin không nói gì. Anh nhấn ga và bật hai đèn lớn cùng lúc
“Có vấn đề” viên trưởng đoàn tiếp viên nói khi nhìn thấy chiếc xe. Có một người với khẩu súng trường cũng đang chạy tới “Mau lên, mọi người” anh hét với Hồng Y điện Kremlin
“Cứt thật!” Ryan đẩy viên trung sỹ ra và nhảy xuống. Nó cao quá và khi nhảy xuống anh đã bị bong gân cùng một vết cắt lớn ở đầu gối bên phải của quần. Anh chống lại cơn đau và đứng dậy khỏi mặt đất, đỡ một bên vai Filitov và Gerasimov đỡ bên kia. Cả hai cùng nhau nâng ông lên thang dây, rồi viên trung sĩ ở cửa cabin kéo ông lên. Gerasimov cũng lên máy bay với sự giúp đỡ của Ryan. Bây giờ đến lượt Ryan – đôi chân của anh hoàn toàn giống như tình trạng của Filitov. Đầu gối trái cứng đến mức không thể duỗi thẳng được, muốn trèo lên bằng chân phải bị bong gân nhưng chân phải đó không thể cử động được. Anh lớn tiếng chửi bới, âm thanh làm lu mờ cả tiếng gầm rú của động cơ. Anh muốn dùng hai tay thay phiên nhau trèo lên, nhưng kéo không tốt và bị ngã nặng xuống đất.
“Stoi!/ Dùng lại, Stoi” ai đó vung khẩu súng hét lên từ cách đó 10 feet. Jack nhìn lên cửa máy bay
“Đi” anh hét lên “đóng cái cửa chết tiệt đó và đi!”
Viên trưởng đoàn tiếp viên làm chính xác những gì anh ra lệnh không chút ngập ngừng. Ông quay lại đóng sập cửa. Ryan thấy cánh cửa đóng lại sau vài giây. Trong máy bay, trung sĩ nắm lấy máy liên lạc nội bộ và báo cáo với phi công rằng cửa sau đã đóng.
“Tháp, đây là 9-7-1, cất cánh, kết thúc cuộc gọi” viên phi công nhấn cần ga để khởi động cất cánh
Luồng không khí khổng lồ từ động cơ của máy bay đã đẩy cả 4 người trên mặt đất ra khỏi đường băng đóng băng, bao gồm cả lính canh với khẩu súng trường vừa đến hiện trường. Ryan nằm trên mặt đất và nhìn ánh đèn đỏ nhấp nháy phía trên bánh lái cao chót vót của chiếc máy bay dần tắt rồi vụt lên. Sau đó biến mất. Cuối cùng anh chỉ nhìn thấy thiết bị đèn gây nhiễu hồng ngoại của tên lửa đất đối không trên chiếc VC-137. Anh cười, gần như cười thành tiếng, khi bị lật lại và thấy một khẩu súng lục chĩa vào đầu mình
“Xin chào, Sergey” Ryan nói với đại tá Golovko.
“Sẵn sàng” Cung Thủ nói vào bộ đàm. Anh giơ súng bắn pháo sáng. Pháo sáng treo cao trên một tòa nhà của nhà máy ở căn cứ.
Mọi thứ xảy ra cùng lúc. Bên trái anh, 3 quả tên lửa Stinger khai hỏa sau thời gian dài và nhàm chán chờ đợi. Mỗi tên lửa nhắm vào một tháp canh — hay đúng hơn là vào lò sưởi điện trong tháp canh. Sáu người lính canh trong ba tháp canh kinh ngạc nhìn pháo sáng treo trên trung tâm căn cứ, nhưng chỉ có một người trong số họ nhìn thấy một luồng sáng màu vàng bay về phía họ, và không có thời gian để phản ứng. Ba tên lửa nặng 6 pound cho thấy sức mạnh tuyệt vời và tất cả đều trúng mục tiêu – chúng khó có thể trượt nếu tấn công các mục tiêu cố định. Chưa đầy năm giây sau khi quả tên lửa đầu tiên được bắn, cả ba tháp canh đều bị phá hủy, và các khẩu súng máy dùng để bảo vệ các cơ sở căn cứ trong các tháp canh cũng biến mất.
Viên lính gác trước mặt Cung Thủ chết tiếp theo. Anh ta không có cơ hội. Bốn mươi phát súng cùng lúc bắn vào anh ta, đập anh ta như một tổ ong. Ngay sau đó, súng cối bắn vài quả đạn để đo khoảng cách, và lính trong đội Cung Thủ dùng bộ đàm sửa lại điểm va chạm để những quả đạn đáp xuống nơi mà anh ta cho là doanh trại lính canh.
Âm thanh của súng tự động bắn ra không thể bị nhầm lẫn với bất cứ tiếng động nào khác. Đại tá Bondarenko cảm thấy rằng mình đã say đắm trong thiên nhiên tuyệt vời lạnh giá này đủ lâu. Khi vừa quay người đi về phía doanh trại, anh nghe thấy một tiếng súng đột ngột. Anh ta sửng sốt và dừng lại. Ý nghĩ đầu tiên của anh là một trong những lính gác KGB vô tình bóp cò súng, nhưng chưa đầy một giây sau thì ý nghĩ này đã bị phủ định. Anh nghe thấy một tiêng nổ! ngay trên đầu và nhìn lên thấy pháo sáng, rồi anh lại nghe thấy tiếng nổ từ nhà laze. Anh ngay lập tức tỉnh dậy sau cú sốc và trở thành một người lính chuyên nghiệp không bị bất ngờ trước đòn tấn công của kẻ thù, trạng thái thay đổi cứ như bật công tắc. Anh ngay lập tức chạy về phía doanh trại của lính gác KGB ở bên phải mình 200m
Anh nhìn thấy những quả đạn cối lần lượt rơi xuống, chúng đáp xuống xưởng máy móc lớn mới bên trong doanh trại. Khi anh chạy đến trước doanh trại, những người bên trong đã loạng choạng từ trong ra ngoài. Anh phải dừng lại và giơ tay lên để họ không bắn anh ta trong hoảng loạn “Tôi là đại tá Bondarenko! Sỹ quan của anh đâu?”
“Đây” một trung úy bước ra. “Cái quái…”anh đó vừa nhận ra lỗi của mình. Một quả đạn cối lại bắn trúng phía sau doanh trại.
“theo tôi!” Bondarenko hét lên, dẫn họ nhanh chóng rời khỏi mục tiêu khả dĩ nhất. Xung quanh họ đều là tiếng súng của súng trường tự động – loại súng trường do Liên Xô sản xuất. Viên đại tá ngay lập tức nhận ra anh không thể sử dụng âm thanh để xác định ai bạn ai thù. Tuyệt lắm! “Tập hợp!”
“Cái quái…”
“Chúng ta đang bị tấn công, trung úy. Anh có bao nhiêu người?”
Trung úy quay lại để đếm số, nhưng Bondarenko đếm nhanh hơn anh ta. Tổng số bốn mươi. Tất cả chúng đều mang theo súng trường tự động, nhưng không có vũ khí hạng nặng và không có radio. Không súng máy cũng được, không có đài liên lạc thì chết chắc
Những con chó, anh ngu xuẩn tự nhủ, họ đáng nhẽ nên giữ lại mấy con chó…
Tình hình chiến thuật đang rất tồi tệ, và anh biết nó sẽ trở nên tồi tệ hơn. Hàng loạt vụ nổ làm rung chuyển bầu trời đêm
“Những thiết bị laze đó, chúng ta phải…” viên trung úy nói, nhưng viên đại tá nắm lấy vai anh ta lôi lại
“Chúng ta có thể chế tạo lại máy móc” Bondarenko khẩn cấp nói “Nhưng chúng ta không thể đào tạo lại từng đó nhà khoa học. Chung ta phải đến khu chung cư và bảo vệ họ. Cử một trung sỹ có năng lực đến ký túc xá cử nhân và tập hợp tất cả mọi người trong khu chung cư”
“Không, đồng chí đại tá. Lệnh cho tôi là bảo vệ các thiết bị laze và tôi phải…”
“Tôi đang ra lệnh cho anh đưa quân vào…”
“Không” viên trung úy hét trở lại
Bondarenko hạ anh ta xuống, lấy khẩu súng trường của anh ta, hạ chốt an toàn và bắn hai phát vào ngực anh ta. Xong anh quay lại “Ai là trung sỹ giỏi nhất?”
“Tôi, đại tá” một thanh niên trẻ run rẩy nói
“Tôi là đại tá Bondarenko và tôi nắm quyền chỉ huy” viên sỹ quan thông báo mạnh mẽ như lời ra lệnh từ Chúa “Cậu mang theo 4 người, đến ký túc xá cử nhân và đưa mọi người trèo lên đồi đến tòa nhà chung cư. Làm nhanh nhất!”
Viên trung sỹ chỉ định 4 người và chạy “Tất cả các cậu, theo tôi!” Anh dẫn mọi người lao vào trong tuyết rơi dày đặc. Đây không phải là lúc anh hoặc bọn họ quan tâm đến bên ngoài đó có gì. Họ chạy được 10m thì tất cả đèn đều tắt
Một chiếc xe Jep chạy bằng khí gaz đậu ở cộng nhà laze, với một súng máy hạng nặng ở trên. Tướng Pokryshkin nghe thấy tiếng nổ, ông chạy ra khỏi đài chỉ huy, bàng hoàng khi thấy ba tháp canh còn lại bốc cháy. Chỉ huy của đơn vị KGB lao đến anh ta trong một chiếc xe hơi và dừng lại.
“Chúng ta bị tấn công” viên sỹ quan nói điều thừa
“Tập hợp người của cậu lại- ngay đây” Pokryshkin nhìn lên thấy nhiều người đang chạy. Những người đó mặc quân phục Liên Xô, nhưng trực giác của vị tướng biết rằng họ không phải là người Nga. Viên tướng trèo lên sau chiếc xe jeep và quay khẩu súng máy qua đầu một sĩ quan KGB khiến người này giật mình. Pokryshkin bóp cò nhưng không có phản ứng, vì vậy ông đẩy một viên đạn vào nòng súng. Khi bóp cò lần thứ hai, cuối cùng cũng hài lòng thấy ba người gục dưới súng của mình. Người chỉ huy lực lượng bảo vệ như được tiếp thêm can đảm. Anh ta lớn tiếng ra lệnh qua radio. Trận hỗn chiến bắt đầu, và sớm trở nên bối rối vì hai bên đều mặc đồng phục giống hết nhau, sử dụng vũ khí giống nhau. Nhưng có nhiều người Afghanistan hơn người Nga
Morozov và nhiều anh bạn độc thân đang đang ở ngoài khi nghe thấy tiếng nổ. Hầu hết bọn họ đã được đào tạo quân sự, nhưng Morozov thì không. Nhưng điều đó không quan trọng – bởi vì không ai biết phải làm gì vào lúc này. 5 người đang chạy tới. Họ đều mặc đồng phục và mang súng tiểu liên
“Đến đây, tất cả các anh, theo chúng tôi!” Nhiều tiếng súng hơn bắt đầu bắn gần và hai binh sỹ KGB ngã xuống, một chết, một bị thương. Anh ta bắn lại, một tràng đạn dài. Có một tiếng thét trong bóng tối, theo sau một tiếng quát. Morozov chạy vào trong bóng tối và gọi mọi người nhanh chóng ra cửa. Những kỹ sư và kỹ thuật viên đó không cần phải thúc giục
“Hãy lên núi” viên trung sỹ nói “đến tòa nhà chung cư. Chạy nhanh hết sức đi!” Bốn lính KGB vẫy tay ra hiệu họ theo, trong khi canh chừng mục tiêu nhưng chỉ thấy anh sáng nhấp nháy. Đạn bay khắp nơi. Một lính khác hét lên, ngã xuống tắt thở, nhưng viên trung sỹ đã bắn đươc người vừa giết anh ta. Khi viên kỹ sư cuối cùng rời khỏi phòng, anh ta và đồng đội chộp lấy khẩu súng trường và giúp đồng đội quay về đồi
Đối với tám mươi người, nhiệm vụ này thật khó quá. Cung Thủ nhận ra quá muộn. Địa bàn quá rộng, quá nhiều tòa nhà nhưng vẫn còn rất nhiều người không đáng tin đang chạy quanh và đó là lý do vì sao anh đưa người mình đến đây. Anh nhìn thấy một trong những người của mình phá hủy một chiếc xe chở khách bằng một tên lửa chống tăng RPG-7. Chiếc xe buýt phát nổ và bốc cháy, trượt khỏi đường, lăn xuống núi, những người trên xe la hét. Một số đội chiến đấu với chất nổ đã vào một số ngôi nhà. Họ phát hiện có dầu trên máy công cụ, sau khi châm cầu chì, họ nhanh chóng chạy ra ngoài với hy vọng lao ra ngoài trước ngọn lửa do vụ nổ gây ra. Đến khi Cung thủ nhận ra đâu là doanh trại của các vệ binh thì đã quá muộn. Đã có một đám cháy trong doanh trại và anh dẫn mọi người đến đó quét sạch ai còn ở lại. Anh đã quá muộn, nhưng anh vẫn chưa biết. Một quả đạn cối đi chệch hướng đã làm gián đoạn đường dây cung cấp điện chiếu sáng của căn cứ, do đó hỏa lực từ các khẩu pháo của họ đã cản trở khả năng nhìn ban đêm của chính họ.
“Làm tốt lắm, trung sỹ” Bondarenko nói với chàng trai trẻ. Anh ra lệnh cho các kỹ sư lên tầng trên “Chúng ta sẽ lập chốt phòng thủ quan tòa nhà này. Họ có thể tấn công trở lại. Trong trường hợp đó, chúng ta sẽ ở tầng một. Các bức tường của tòa nhà là bê tông cốt thép. Vũ khí chống tăng có thể làm chúng ta bị thương, nhưng mái nhà và tường có thể chắn được đạn. Cử người lên lầu tìm tất cả những người lính đã được huấn luyện quân sự. Đưa cho họ hai khẩu súng trường này. Một khi ai đó bị ngã, hãy lấy súng của anh ta và đưa nó cho người biết cách sử dụng nó. Tôi sẽ vào trong một lúc để xem tôi có thể tìm thấy một chiếc điện thoại…”
“Có một chiếc điện thoại không dây trong văn phòng tầng 1” viên trung sỹ nói “Tất cả các tòa nhà đều có”
“tốt. giữ vững phòng thủ, trung sỹ. Tôi sẽ quay lại đây trong vòng 2 phút” Bondarenko chạy vào trong. Chiếc điện thoại được treo trên một cái móc trên tường, anh thấy đó là chiếc điện thoại quân sự có pin riêng, yên tâm ngay lập tức, anh đeo nó lên vai và chạy ra khỏi tòa nhà
Những kẻ tấn công – họ là ai? Anh tự hỏi – kế hoạch tấn công có vẻ hỗn loạn. Đầu tiên, họ tiến hành một cuộc tấn công mà không hề biết doanh trại của quân KGB là doanh trại nào, thứ hai, họ không tấn công vào khu dân cư càng nhanh càng tốt. Giờ họ dang di chuyển nhưng đã thấy một có một tuyến phòng thủ tạo lập trên nền tuyết. Họ chỉ là lính KGB, Bondarenko biết, nhưng được đào tạo cơ bản và hầu hết bọn họ đều biết không còn đường lui. Anh thấy viên trung sỹ trẻ đó là một lính giỏi. Anh đi dọc tuyến phòng thủ này từ điểm này đến điểm khác; thay vì sử dụng vũ khí của riêng mình, anh khuyến khích binh lính và bảo họ phải làm gì. Viên đại tá bật radio
“Đây là Đại tá G.I.Bondarenko của dự án Ngôi Sao Sáng. Chúng tôi đang bị tấn công. Lặp lại, Ngôi Sao Sáng đang bị tấn công. Mọi đơn vị nghe được cần trả lời tức thì, over”
“Gennady. Đây là Pokryshkin ở bãi thử laze. Chúng tôi đang trong tòa nhà chỉ huy. Tình hình chỗ cậu thế nào rồi?”
“Tôi đang ở trong một tòa nhà chung cư. Ở đây có cả mọi dân thường mà chúng tôi co thể tìm thấy đưa về. Tôi có 40 lính và đang cố gắng giữ vững nơi này. Tiếp viện thế nào?”
“Tôi đang cố, Gennady. Chúng tôi khoog thể tiếp viện cho bên anh từ đây. Có giữ vững được không?”
“Hỏi lại tôi sau 20 phút”
“Bảo vệ người của tôi, đại tá. Bảo vệ người của tôi!” Pokryshkin gào trên microphone
“Chiến đấu đến cùng, đồng chí tướng quân. Kết thúc” Bondarenko để bộ đàm ra sau và cầm khẩu súng tiểu liên “Trung sỹ”
“Đây, đại tá” chàng trai trẻ xuất hiện “Họ chỉ đang thực hiện một cuộc tấn công dự kiến, cuộc tấn công thực sự vẫn chưa bắt đầu—”
“họ đang tìm kiếm điểm yếu” Bondarenko quỳ xuống bắn súng. Không khí nồng nặc mùi khói thuốc súng, nhưng tiếng súng không quá dồn dập. 2 cửa sổ phía trên và phía sau đều bị vỡ. Đạn bắn trún,g bức tường bê tông cốt thép đúc sẵn của tòa nhà, xi măng và sỏi văng tứ tung lên những người canh gác bên ngoài tòa nhà “Cậu tới bức tường đói diện, chịu trách nhiệm bức tường này cùng bức tường phía đông, tôi chịu trách nhiệm hai bên. Nói cho lính chỉ bắn khi nhìn thấy mục tiêu…”
“Đã dặn họ thế rồi, đồng chí”
“tốt” Bondarenko đấm vào vai trung sĩ “Đừng rút lui khi buộc phải làm thế, nhưng cứ nói với tôi nếu cậu định rút lui. Những người trong tòa nhà này đều là tài sản vô giá. Họ phải sống. Đi nào” Viên đại tá theo dõi viên trung sỹ chạy đi. Có lẽ KGB cũng biến huấn luyện vài người ra trò. Cậu ta chạy đến góc tòa nhà
Giờ anh đang có 20, không, anh đếm được 18 lính. Những bộ quần áo rằn ri trên người giúp họ có khả năng che phủ tuyệt vời. Anh chạy đên từng người, lưng vẫn đeo bộ đàm nặng nề, bảo bọn họ tản ra, căn dặn bọn họ tiết kiệm đạn. Anh vừa hoàn thành việc dàn quân ở phía tây thì nghe thấy tiếng hét trong bóng tối.
“Họ đến kìa!” Một tiếng hét lên
“Đừng nổ súng” viên đại tá gầm lên
Hình người đang chạy hiện ra như có phép thuật. Một khoảnh khắc, khung cảnh không có gì ngoài tuyết rơi – tiếp theo, có một hàng người bắn súng trường Kalashnikov từ hông. Anh để họ tiến gần trong 50m “Bắn” anh nhin thấy 10 người bọn họ ngã xuống. Những người khác ngập ngừng dừng lại, và sau đó bắt đầu lùi lại, khi hai người khác ngã xuống. Tiếng súng ở phía bên kia của tòa nhà dữ dội hơn. Bondarenko tự nghĩ, không biết viên trung sỹ đó có thể chịu đựng được hay không, nhưng anh ấy không thể đảm đương những việc ở đó vào lúc này. Anh nghe thấy tiếng la hét từ gần đó và biết rằng người của anh cũng bị thương hoặc bị giết. Anh ta kiểm tra vị trí và thấy rằng một người đã chết. Hiện tại, lính của anh đã giảm xuống còn mười lăm người.
Đại tá von Eich nghĩ bay lên là một công việc thường ngày. Ngồi cách sau vài feet, viên người Nga liếc nhìn bảng điện tử
“Hệ thống điện thế nào?” viên phi công tức giận hỏi
“Không vấn đê với động cơ và thủy lực. Lỗi có vẻ là hệ thống đèn” viên kỹ sư trả lời, yên lặng tắt đèn hậu và đèn chống va chạm đầu cánh
“Chà…” các thiết bị phòng lái giờ đã được mở lại, tất nhiên và phi hành đoàn cũng không cần thiết bị chiếu sáng khác” Chúng ta sẽ sửa nó khi đến Shannon”
“Đại tá” giọng của tiếp viên trưởng vang lên trong tai nghe của viên phi công
“Tiếp tục đi” viên kỹ sư nói, đảm bảo rằng tai nghe của người Nga không nghe được kênh này
“Nói tiếp đi Sarge”
“Chúng ta có hai..hai vị khách mới của chúng ta, sir, nhưng, ông Ryan- ông ấy bị bỏ lại phía sau, đại tá”
“Lặp lại?” von Eich nói
“ông ấy nói đi di, sir. Hai gã có súng, sir, họ..ông ấy nói cứ đi đi, sir” tiếp viên trưởng lại nói
Von Eich thở dài “Được rồi. Phía sau thế nào?”
“Tôi đã để họ ngồi ở hàng ghế cuối cùng, sir. Tôi không nghĩ có ai để ý đâu, vì tiếng ồn của động cơ mà mấy thứ lộn xộn khác”
“Vậy hãy cứ làm như vậy đi”
“Vâng, sir. Tôi đã dặn Freddie chặn những người khác ở phía trước. Nhà vệ sinh phía sau bị hỏng, sir”
“Thật đáng tiếc” viên phi công nhận xét “Bảo họ dùng phòng vệ sinh phía đầu”
“Vâng, đại tá”
“75 phút” viên hoa tiêu báo
Chúa ơi, Ryan, viên phi công nghĩ, tôi hy vọng anh thích ở đó…
“Tôi nên giết cậu ở đây và ngay bây giờ” Golovko nói
Họ đang ở trong xe của Chủ tịch. Ryan thấy mình đang đối mặt với 4 sỹ quan KGB. Người điên nhất có vẻ là cái gã ngồi ở băng ghế trước. Vệ sỹ của Gerasimov, Jack nghĩ, người làm việc thân cận nhất. Trông anh ta có vẻ cứng cáp và rắn rỏi. Điều khiến Ryan cảm thấy may mắn là giữa anh và người này vẫn còn một chỗ dựa lưng. Bây giờ anh có một vấn đề cấp bách hơn cần giải quyết. Anh nhìn Golovko, nghĩ rằng tốt nhất là bây giờ nên bình tĩnh lại.
“Sergey, ông có thể không tin, nhưng chuyện này sẽ gây ra một tranh chấp quốc tế đấy” Jack bình tĩnh nói. Anh nghe thấy họ nói chuyện bằng tiếng Nga. Anh không thể hiểu được họ nói gì nhưng cảm xúc thì rõ ràng lắm. Họ không biết phải làm gì. Ryan cho rằng đây là điều tốt nhất
Clark đang đi bộ dọc theo một con đường cách bến tàu 3 tòa nhà thì nhìn thấy họ. Giờ là 11.45. Ơn Chúa, họ đến đúng giờ. Có một vài nhà hàng trong khu vực này của thành phố, ngoài một số vũ trường, điều mà anh không ngờ tới. Họ đang bước ra từ một vũ trường. 2 người phụ nữ, ăn mặc như đã được chỉ dẫn, cùng với một người đàn ông. Vệ sỹ. Chỉ một, cũng đúng như chỉ dẫn. Thật ngạc nhiên là cho đến giờ, mọi thứ đều diễn ra suôn sẻ đúng như kế hoạch. Clark đếm được khoảng 12 người hoặc hơn trên vỉa hè, vài người trong số họ nói chuyện theo nhóm, và vài người thì thầm theo cặp, nhiều người đã uống quá nhiều và đi đứng loạng choạng. Nhưng đây là tối thứ 6 và mọ người trên khắp thế giới đều làm thế này vào tối thứ 6. Anh giữ tầm mắt của mình với ba người này, và dần dần đến gần họ.
Vệ sỹ là dân chuyên nghiệp. Anh ta đi phía bên phải, tay dùng súng để thoải mái, không cầm gì, mắt đảo khắp nơi, không ngừng quan sát chuyển động xung quanh bằng ánh mắt cảnh giác. Clark chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ và đút hai tay vào túi. Khẩu súng lục ở trong túi và anh tăng bước bám theo. Cũng không khó. Hai người phụ nữ có vẻ không vội gì khi đến góc phố. Khu này có vẻ cũ hơn, nhưng thực thế không phải. trong Chiến Tranh Thế Giới Thứ Hai, Talinn đã hai lần hứng chịu các vụ nổ, và toàn bộ thành phố đổ nát. Nhưng dù ai đã đưa ra quyết định vào thời điểm đó, thành phố phải được xây dựng lại và khôi phục lại diện mạo ban đầu và thành phố này quả thực rất khác biệt so với những thành phố Nga mà Clark từng ghé thăm. Bằng cách nào đó, nó khiến anh nhớ đến nước Đức, nhưng anh không thể biết tại sao. Đây là lần cuối cùng anh nghĩ về những điều vô bổ này trong đêm nay. Bây giờ anh chỉ còn cách họ ba mươi thước. Clark trông như một người trở về nhà vào một đêm tháng hai lạnh giá, với chiếc mũ da trên đầu được ép thấp và khuôn mặt hơi cúi xuống để tránh cơn gió thổi tới. Bây giờ anh có thể nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, nhưng họ nói tiếng Nga. Đến lúc rồi.
“Người Nga” Clark nói với giọng Moscow “Chẳng phải ý các cô là ai trong thành phố này cũng là tên Baltic kiêu ngạo?”
“Đây là một thành phố cổ đáng yêu, đồng chí” người phụ nữ lớn tuổi hơn trả lời “đáng trân trọng” Đúng là đây rồi…Clark thầm nhủ. Anh bước đi về phía trước loạng choạng như người say rượu
“Xin lỗi, các quý cô đang yêu. Chúc buổi tối vui vẻ” Anh nói khi đi ngang qua hai người phụ nữ và bất ngờ đụng phải người vệ sĩ “Xin lỗi, đồng chí…” người đàn ông đó thấy có một khẩu súng lục dí vào mặt anh ta “Rẽ trái và đi vào trong hẻm. Tay bỏ ra ngoài để tôi có thể nhìn thấy, đồng chí”
Với vẻ mặt kinh hoàng trên khuôn mặt của anh chàng tội nghiệp, Clark thực sự muốn cười. Nhưng anh tự nhắc mình rằng đây là một người đã được huấn luyện, và anh ta có một khẩu súng trong túi. Anh dùng tay nắm lấy cổ áo sau của người đàn ông, giữ cách xa anh ta một cánh tay, và giữ chặt khẩu súng bằng tay kia
“Mẹ…” Katryn kinh hãi khẽ hét lên
“Yên lặng và làm theo lời mẹ nói. Hãy làm theo lời người đàn ông kia”
“Nhưng…”
“Quay mặt vào tường” Clark nói với người đàn ông. Anh dí khẩu súng ngay sau đầu, đồng thời đổi súng từ tay này sang tay kia, sau đó sử dụng quyền giáng xuống cổ người đàn ông một cách quyết liệt. Người đàn ông bị đánh bất tỉnh và ngã xuống đất. Clark còng hai tay anh ta lại, tiếp đến bịt miệng bằng thứ gì đó, rồi trói chân và kéo anh ta vào góc tối nhất mà anh có thể tìm thấy “Các quý cô, xin hãy đi theo tôi”
“Chuyện này là gì?” Katryn hỏi
“Mẹ không biết” mẹ cô trả lời “Cha dặn mẹ..”
“Thưa cô, cha cô đã quyết định đến thăm Hoa Kỳ. Ông ấy muốn cô và mẹ cô đi cùng” Clark nói tiếng Nga trôi chảy
Katryn không trả lời. Ánh đèn trong ngõ vô cùng mờ ảo, nhưng anh đã thấy sắc mặt cô lúc này hoàn toàn thay đổi. Mẹ cô ấy trông đẹp hơn.
“Nhưng” cô gái trẻ cuối cùng nói “Nhưng đó là tội phản quốc…tôi không tin”
“Ông ấy dặn mẹ…dặn mẹ làm theo bất kỳ điều gì người đàn ông này bảo” Maria nói “Katry..chúng ta phải đi”
“Nhưng…”
“Katryn” mẹ cô nói “cuộc đời con sẽ thế nào nếu bố con đào tẩu sang Mỹ và con còn ở lại? Chuyện gì sẽ xảy đến cho bạn bè con? Chuyện gì sẽ xảy ra vời con? Họ sẽ sử dụng con để bắt ông ấy quay về, họ sẽ làm bất cứ điều gì, Katusha…”
“Đã đến lúc phải đi rồi, quý cô” Clark nắm hai tay họ dẫn đi
“Nhưng…” Katryn chỉ vào viên vệ sỹ “Anh ta sẽ ổn thôi. Chúng tôi không giết người. Không tốt cho công việc” Clark dẫn họ trở lại phố và rẽ trái về phía bến tàu.
Viên thiếu tá chia người của mình thành 2 nhóm. Nhóm nhỏ hơn cho nổ mọi thứ họ nhìn thấy. Đối với họ, không quan trọng đó là cột điện báo hay máy phát laser. Nhóm lớn hơn loại bỏ hầu hết các đơn vị KGB cố gắng xâm nhập khu vực và triển khai quân xung quanh boongke tại trung tâm điều khiển phóng. Đây thực ra không phải là một boongke, nhưng người thiết kế ban đầu rõ ràng tin rằng nó phải có một cấu trúc bảo vệ giống như Leninsk Cosmodrome (Bảo tàng Vũ trụ Lenin), hoặc ông ấy cảm thấy rằng một ngày nào đó có thể có một cuộc tấn công hạt nhân từ trên không. Rất có thể có người cho rằng nơi đó xây dựng đúng quy định nên đã cho xây dựng công trình như vậy bằng bức tường bê tông cốt thép dày đến một mét. Quân của ông đã giết viên chỉ huy KGB, chiếm giữ chiếc xe của anh ta và khẩu súng máy hạng nặng gắn trên đó, và bắn dữ dội vào lỗ nhòm trên bức tường boongke. Trên thực tế, không có ai bên trong sử dụng những lỗ này để quan sát. Đạn của chúng đã xuyên qua lớp kính dày, làm nổ tung các máy tính và cơ sở điều khiển bên trong.
Bên trong, tướng Pokryshkin tất nhiên vẫn nắm quyền chỉ huy. Ông có 30 lính KGB, chỉ trang bị vũ khí hạng nhẹ và lượng đạn nhỏ họ kịp mang theo khi bắt đầu cuộc tấn công. Một trung úy đang cố gắng hết sức để tổ chuwccs phòng thủ. Trong khi viên tướng đang cố gắng gọi tiếp viện bằng radio
“Cần khoảng motj giờ” viên chỉ huy trung đoàn nói “Người của tôi đang điều động ngay bây giờ”
“Càng nhanh càng tốt” Pokryshkin nói “Mọi người ở đây đang chết dần” Ông đã nghĩ đến trực thăng, nhưng thời tiết này thì không làm gì được cả. Một đội tấn công trực thăng tương tự như tự sát. Ông đặt rado xuống và chộp lấy khẩu súng tự động. Ông nghe thấy bên ngoài có tiếng súng và tiếng nổ. Cơ sở vật chất trong căn cứ đang bị phá hủy, nhưng giờ ông chỉ có thể chấp nhận sự thật này. Dù thảm họa có lớn đến đâu thì điều quan trọng nhất vẫn là các kỹ thuật viên. Gần 1/3 số kỹ thuật viên đang ở boongke điều khiển này. Khi cuộc tấn công bắt đầu, họ vừa chuẩn bị kết thúc một cuộc họp kéo dài. Nếu không có cuộc họp, sẽ không có nhiều người ở đây và họ sẽ làm việc trên các thiết bị bên ngoài. Ít nhất ở đây họ còn có cơ hội sống sót
Bên ngoài bức tường bê tông cốt thép, viên thiếu tá vẫn đang cố gắng tìm hiểu xem đó là tòa nhà gì. Cơ sở đi qua cấu trúc này nằm ngoài sự mong đợi của ông. Tên lửa chống tăng chỉ có thể cắt một lớp da trên bức tường, và việc nhắm vào các lỗ nhỏ hẹp của nó trong bóng tối càng khó hơn. Với đạn lần vết, hỏa lực của súng máy có thể tập trung vào các lỗ đó, nhưng sức công phá hạn chế.
Tìm ra điểm yếu của nó, ông tự nhủ. Đừng lo lắng, hãy nghĩ cách. Ông yêu cầu các thành viên trong nhóm kiểm soát hỏa lực ổn định hơn, và sau đó bắt đầu quan sát xung quanh tòa nhà. Những người bên trong nhất định sẽ triển khai lực lượng tương đối phân tán. Có ít nhất một hoặc hai điểm mù trong một tòa nhà như thế này … nhưng thiếu tá phải tìm ra nó trước.
“Tình hình thế nào?” Giọng trên radio chất vất
“Chúng tôi đã giết được 50 tên. Phần còn lại đang ở trong boongke và chúng tôi cũng đang cố giết họ. Mục tiêu của cậu thế nào?”
“Trong tòa nhà chung cư” Cung Thủ trả lời “Tất cả bọn họ đều ở đó và…” tiếng radio vang lên âm thanh bắn súng “Chúng tôi sẽ sớm có được họ”
“Chúng ta phải rời đi trong 30 phút nữa, bạn của tôi” viên thiếu tá nói
“Phải” radio rơi vào yên lặng
Viên thiếu tá đang nhìn về phía bắc của tòa nhà trong khi nghĩ Cung Thủ là một lính tốt, một người dũng cảm, nhưng nếu được đào tạo chính thức một tuần thì cậu ta sẽ chiến đấu hiệu quả hơn nhiều…. Dạy cho anh ta kinh nghiệm và bài học của người khác để đổi lấy xương máu và mạng sống …Chính là nơi này. Đây là một điểm mù
Những loạt đạn cối cuối cùng đáp xuống nóc chung cư. Bondarenko đã nhìn thấy nó. Sau đó khẽ mỉm cười. Người bên kia cuối cùng đã làm một việc rất ngu ngốc. Đạn 82mm hoàn toàn không thể xuyên qua các tấm bê tông cốt thép của mái nhà. Nếu đạn pháo của đối thủ rơi xung quanh khu chung cư, anh ta sẽ mất rất nhiều người. Bây giờ còn lại mười người đứng về phía anh ta, trong đó có hai người vẫn đang bị thương. Những khẩu súng do người chết để lại đã được gửi vào tòa nhà và giao cho những người khác sử dụng trên tầng hai. Anh đếm được, có hai mươi thi thể phía trước vị trí. Những kẻ tấn công – bây giờ anh tatin rằng họ là người Afghanistan – đang chạy xung quanh khỏi tầm mắt của anh ta, cố gắng xác định cách tấn công. Lần đầu tiên Bondarenko cảm thấy rằng họ có thể sống sót sau thảm họa này. Tướng Pokryshkin cho biết qua radio rằng một trung đoàn bộ binh cơ giới đang từ Nurek đến dọc theo con đường biên giới. Xe chở quân thiết giáp bộ binh đang lái trên đường núi phủ đầy tuyết trắng, cảnh tượng đáng sợ có thể tưởng tượng được, nhưng so với nhóm chuyên gia khoa học kỹ thuật mà anh ta phải bảo vệ bây giờ, thậm chí tổn thất một ít tiểu đội bộ binh cũng coi như không có gì.
Hỏa lực súng trường của kẻ thù đã trở nên thưa thớt và lộn xộn, và họ đang quyết định phải làm gì tiếp theo. Làm đi, đây chỉ là hỏa lực quấy rối. Nếu có nhiều người hơn, anh có thể bắt đầu đánh trả và bắt kẻ thù bất ngờ, nhưng giờ anh chỉ có thể ở lại đây. Anh không thể chấp nhận rủi ro, bởi vì anh ta bây giờ chỉ còn lại một đội quân để bảo vệ các mặt của tòa nhà.
Sơ tán vào chung cư ngay bây giờ? Mình có thể giữ kẻ thù ra khỏi tòa nhà này càng lâu thì càng tốt. Nhưng bây giờ mình có nên sơ tán mọi người không? Anh do dự: Rút vào trong tòa nhà, điều kiện bảo vệ của quân đội sẽ tốt hơn nhiều, nhưng những bức tường trong tòa nhà sẽ ngăn cách quân đội, và nếu mọi người chiến đấu riêng lẻ, anh sẽ không thể chỉ huy. Nếu bạn bước vào tòa nhà và sau đó di tản lên tầng trên, điều đó sẽ tạo cơ hội cho người Afghanistan đặt chất nổ vào tòa nhà — không, điều đó tương tự như việc tự hủy diệt. Bondarenko nghe thấy những tiếng rên rỉ và la hét của những người lính bị thương và sắp chết, cùng với những tràng súng liên tục, và anh ta có chút do dự.
Cách đó 200m, Cung Thủ sắp đưa ra quyết định cho chính mình. Cung thủ lầm tưởng rằng số lượng lớn thương vong về phía mình là do lực lượng phòng thủ phía bên này của tòa nhà rất mạnh, nên anh đã dẫn những người còn lại di chuyển về phía bên kia của tòa nhà. Quá trình này mất khoảng năm phút. Cùng lúc đó, những người mà anh bỏ lại thi thoảng bắn nhiều phát vào các vị trí của quân Nga ở phía bên này của tòa nhà. Giờ đã hết đạn cối, không còn tên lửa chống tăng, ngoài khẩu súng trường, chỉ còn lại vài quả lựu đạn và sáu bao thuốc nổ. Xung quanh anh có thể nhìn thấy những ngọn lửa bùng cháy trong đêm, ngọn lửa đỏ cam đang nhảy nhót nuốt lấy tuyết rơi. Anh tập hợp năm mươi người còn lại lại với nhau khi anh ta nghe thấy tiếng rên rỉ của người bị thương. Họ sẽ phát động một cuộc tấn công tập thể dưới sự dẫn dắt của cung thủ. Cung Thủ đã mở bảo hiểm của súng trường AK-47. Anh ta nhớ rằng ba kẻ thù đầu tiên đã bị tiêu diệt bằng khẩu súng này.
Bondarenko nghe thấy tiếng hét từ phía bên kia của tòa nhà, và quay lại và thấy rằng không có chuyển động ở phía bên này. Bây giờ là lúc để điều chỉnh việc triển khai. Anh hy vọng điều này là chính xác.
“Mọi người lui vào trong tòa nhà. Nhanh lên” Anh chỉ còn lại mười người trong đó có hai người bị thương cần giúp đỡ. Sau một phút, tiếng súng dồn dập lại vang lên khắp bầu trời đêm. Bondarenko dẫn năm người đi qua hành lang ở tầng một của tòa nhà để ra bên ngoài ở phía bên kia của tòa nhà
Anh ta không thể biết liệu hàng phòng thủ đã bị chọc thủng hay không, hay những người ở phía bên này cũng đang rút lui – anh phải ngừng bắn một lần nữa, bởi vì cả hai bên đều mặc y phục giống hệt nhau. Lúc này, một trong những người chạy về phía tòa nhà đã bắn một phát súng, Bondarenko lập tức quỳ xuống và hạ gục anh ta 5 phát súng, sau đó anh ta nhìn thấy nhiều phát nữa. Anh định bóp cò thì đột nhiên nghe thấy tiếng hét của họ.
“Nashi! Nashi!/ Đừng bắn!” anh đếm được 8 người. Người cuối cùng là viên trung sỹ đó, bị thương ở cả hai chân
“Quá nhiều, chúng tôi không thể…”
“Vào trong đi” Bondarenko nói với cậu ta “Cậu có thể chiến đấu tiếp được không?”
“Mẹ nó, được!” Cả hai người nhìn quanh. Họ không thể chiến đấu từ những phòng riêng lẻ. Họ phải cùng nhau canh gác hành lang và cầu thang
“Quân tiếp viện đã được điều động. Một trung đoàn quân từ Nurek. Miễn là chúng tôi có thể chống chọi được” Bondarenko nói với người của mình. Anh không nói họ sẽ đến đây trong bao lâu nhưng đây là tin tốt nhất trong vòng nửa giờ qua. 2 kỹ sư xuống cầu thang. Cả hai đều mang theo súng
“Các anh cần giúp không?” Morozov hỏi. Anh đã tránh nghĩ vụ quân sự, nhưng giờ anh phải học cách sử dụng súng tiểu liên và phát hiện ra rằng việc sử dụng một khẩu súng trường không khó như vậy
“tình hình trên kia thế nào rồi?” Bondarenko hỏi
“Trưởng phòng của tôi đã chết. tôi lấy súng từ tay ông ấy. Nhiều người bị thương và những người còn lại cũng đang sợ như tôi”
“Ở lại với trung sỹ” viên đại ta nói với anh ta “Hãy giữ lại cái đầu, đồng chí kỹ sư và chúng ta sẽ sống sót qua trận này. Quân tiếp viện đang đến”
“tôi hy vọng mấy gã khốn đó nhanh lên” Morozov giúp viên trung sỹ – người thậm chí còn trẻ hơn cả anh- đi đến cuối hành lang
Bondarenko chia số lính còn lại thành hai và yêu cầu một nửa trong số họ bảo vệ cầu thang bộ và nửa còn lại bảo vệ thang máy. Lúc này, xung quanh lại im lặng, có thể nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn ào, nhưng tiếng súng đã tạm thời không còn.
“Đi xuống thang, cẩn thận” Clark nói “Bên dưới có một tấm ván nằm ngang, có thể đứng trên đó”
Maria nhìn đống gỗ bẩn thỉu và cảm thấy buồn nôn trong lòng, nhưng bà làm những gì được bảo như một người mộng du. Con gái bà làm theo. Clark đi cuối cùng. Anh đi vòng quanh họ xuống chiếc thuyền bơm hơi, tháo dây và chèo thuyền dưới tấm ván gỗ nơi họ đang đứng. Chênh lệch độ cao từ đỉnh đến thuyền bơm hơi là ba feet.
“Đến từng người một. Katryn, cô xuống trước đi. Từ từ đi xuống tôi sẽ bắt được cô” Cô làm như được bảo, đầu gối hơi run vì thiếu tự tin và sợ hãi. Clark nắm lấy mắt cá chân và kéo cô xuống, và cô rơi vào chiếc thuyền như một túi đầy đậu. Tiếp theo đến Maria. Anh đưa ra những chỉ dẫn tương tự và bà làm theo, nhưng Katryn cố giúp và khi di chuyển trên thuyền, cô mất trọng tâm và rơi xuống nước cùng với tiếng hét
“Có chuyện gì thế?” Một ai đó bên cạnh cầu tàu lớn tiếng hỏi
Clark lờ nói đi, nắm lấy đôi tay liên tục đánh đập của cô và kéo cô lên thuyền cao su. Cô ấy đang thở hổn hển vì lạnh, nhưng Clark thì bất lực. Anh nghe thấy tiếng ai đó chạy dọc theo bến tàu, khi anh đã bật động cơ điện và lao về phía biển.
“Stoi!/ Dừng lại” Một giọng hét lên. Đó là một cảnh sát, Clark nhận ra, đó phải là một viên cảnh sát chết tiệt. Anh quay lại và thấy ánh sáng của đèn pin. Ánh sáng quá yếu để chiếu vào thuyền bơm hơi, nhưng nó có thể nhìn thấy những gì anh bỏ lại. Clark nhấc đài: “Chú Joe, đây là Willy. Đang trên đường. Mặt trời đã tắt!”
“Họ có thể đã bị phát hiện” viên sỹ quan liên lạc nói với Mancuso
“Tuyệt” thuyền trưởng đi về phía trước “Goodman, rẽ phải hướng 0-8-5, hướng ra bờ biển với tốc độ mười hải lý / giờ”
“Cabin chỉ huy, phòng sonar, chú ý đến vị trí 2-9-6. Động cơ chính diesel” Jones thông báo “2 cánh quạt”
“Có thể đó là tàu khu trục KGB – lớp Grisha” Ramius nói “Tuần tra định kỳ”
Mancuso không nói lời nào, chú ý tới đội theo dõi điều khiển hỏa lực. Họ sẽ dựa vào hệ thống không dây được lắp đặt trong khi Dallas đang đi thuyền đến bờ biển với độ sâu của kính tiềm vọng, giữ ăng ten vẫn trồi lên
“9-7-1, đây là trung tâm Veliliye Luki. Rẽ phải theo hướng mới 1-0-4” giọng người Nga nói với Đại tá von Eich. Viên phi công ấn vào nút chuyển đổi sang chế độ mirophone “Nói lại lần nữa, Luki, over”
“9-7-1, anh được lệnh rẽ phải theo hướng mới 1-0-4 và quay lại Moscow, over”
“À, cảm ơn, Luki, không, chúng tôi vẫn tiếp tục bay hướng 2-8-6 như theo đúng kế hoạch, over”
“9-7-1, anh được lệnh quay về Moscow!” viên kiểm soát không lưu kiên quyết
“Đã rõ. Cảm ơn. Kết thúc” Von Eich nhìn xuống để thấy rằng viên phi công phụ vẫn đang điều khiển máy bay đi đúng hướng, sau đó tiếp tục quét radar xem có máy bay nào gần đó không”
“Nhưng anh không quay lại” viên sỹ quan người Nga nói trong bộ đàm nội bộ
“Không” Von Eich quay sang anh ta “Theo tôi biết thì chúng tôi không bỏ quên bất kỳ thứ gì phía sau cả” chà….
“Nhưng họ ra lệnh cho anh…”
“Anh bạn, tôi là chỉ huy chiếc máy bay này và lệnh của tôi là bay đến Shannon” viên phi công giải thích
“Nhưng….” Người Nga tháo dây an toàn và định đứng dậy
“Ngồi xuống” viên phi công ra lệnh “Không ai được phép rời khỏi buồng lái nếu không được tôi cho phép, mister! Ông là khách trên máy bay của tôi và ông sẽ làm cmn theo tôi bảo!” Mẹ nó chứ, cứ tưởng mọi chuyện dễ dàng hơn thế này cơ! Anh ra hiệu cho viên kỹ sư và viên kỹ sư bật một công tắc khác, tắt đèn ở tất cả các cabin. VC-137 giờ hoàn toàn tối. Von Eich bật lại radio “Luki, đây là 9-7-1. Chúng tôi có vài vấn đề về điện trên máy bay. Tôi không muốn thay đổi hướng đi đáng kể cho đến khi tôi phát hiện ra lỗi. Anh có đang nghe không? Vui lòng trả lời”
“Có vấn đề gì?” Viên kiểm soát không lưu hỏi. Viên phi công không nhớ anh được dặn thế nào, vì vậy anh nói dối
“Luki chúng tôi vẫn chưa biết. Chúng tôi đang mất nguồn điện. tất cả đèn đều tắt. Bây giờ máy bay hoàn toàn tối. Tôi nhắc lại, tất cả đèn của chúng tôi đều tắt. Tôi hơi lo lắng và bây giờ tôi không Không muốn chịu bất cứ điều gì can thiệp” Bên kia không nói trong hai phút. Trong hai phút này, máy bay bay thêm hai mươi dặm về phía tây
“9-7-1, tôi đã báo Moscow về vấn đề của anh. Họ khuyên anh nên quay lại tức thì. Họ sẽ chuẩn bị cho anh hạ cánh khẩn cấp” viên kiểm soát không lưu đề nghị
“Đã rõ, cảm ơn, nhưng tôi không muốn mạo hiểm quay đầu vào lúc này, anh hiểu ý tôi. Chúng tôi đang nỗ lực khắc phục sự cố. Vui lòng đợi. Tôi sẽ thông báo cho anh nếu có tình huống xảy ra. Kết thúc” Đại tá von Eich kiểm tra đồng hồ trên bảng. 30 phút nữa mới ra bờ biển
“Cái gì?” Thiếu tá Zarudin hỏi “Ai đã lên má bay đó?”
“Chủ tịch Gerasimov và một tên gián điệp của kẻ thù đã bị bắt” Vatutin nói
“Trên một chiếc máy bay Mỹ? Anh đang nói với tôi rằng Chủ tịch đang đào tẩu trên một máy bay Mỹ!” viên sỹ quan chỉ huy lực lượng an ninh sân bay đang phải giải quyết tình huống theo thẩm quyền. Ông ta thấy rõ mình đang có 2 đại tá, một trung tấm, một tài xế và một người Mỹ trong văn phòng – và đây là câu chuyện điên rồ nhất ông từng nghe “Tôi phải gọi xin chỉ thị”
“Tôi là sỹ quan cấp cao hơn ông” Golovko nói
“Ông không đủ thẩm quyền chỉ huy tôi” Zarudin nói thẳng khi nhấc điện thoại lên. Ông yêu cầu các nhân viên không lưu yêu cầu gọi máy bay Mỹ quay lại nhưng đúng như dự đoán, chẳng ngạc nhiên gì khi các vị khách kiên quyết không quay đầu
Ryan ngồi hoàn toàn yên lặng, không dám làm gì ngoại trừ thở, thậm chí còn chẳng dám ngắc ngứ đầu. Anh tự nhủ, chỉ cần họ không quá khích động thì anh vẫn an toàn. Golovko quá thông minh để làm điều gì đó điên rồ. Ông ta biết Jack là ai và biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra nếu một thành viên của phái đoàn ngoại giao đến đất nước mà bị thương. Tất nhiên là Ryan đang bị thương. Mắt cá chân đau như búa bổ và đầu gối đang rỉ máu, nhưng đây là do chính anh gây ra. Golovko đang hằm hằm nhìn anh từ khoảng cách 5 feet. Ryan không quay đầu nhìn lại, dấu nỗi sợ hãi trong lòng, cố gắng thể hiện ra mình thật vô hại
“Gia đình ông ấy đâu?” Vatutin hỏi
“Họ bay đên Talinn hôm qua” Vasiliy thì thầm trả lời “Bà ấy muốn gặp một số bạn bè…”
Mạng sống mọi người cận kề cái chết. Lính của Bondarenko đã chết gần một nửa. Quả lựu đạn từ bên ngoài ném vào đã giết chết thêm hai người. Anh đã tận mắt chứng kiến một hạ sĩ đè lên quả lựu đạn để bảo vệ đồng đội của mình và tan xác. Máu của những thanh niên tử vong đang chảy trên nền nhà lát gạch. Xác của 6 người Afghanistan chất thành đống ở lối vào tòa nhà. Viên đại tá tự nhủ, tình hình giống Stanlingrad. Không ai xuất sắc hơn lính Nga khi giao tranh từng nhà, mọi ngôi nhà đều trở thành pháo đài trong giao tranh đường phố. rung đoàn bộ binh cơ giới còn cách bao xa? Thời gian một giờ là rất ngắn, đó là thời gian để xem một bộ phim giữa hiệp, xem một chương trình truyền hình, hoặc đi dạo vào ban đêm … Chỉ cần không có ai bắn súng vào bạn, thời gian ngắn như vậy sẽ sớm vượt qua. Nhưng bây giờ mỗi giây dường như đều dài ra, kim đồng hồ như ngừng chuyển động, chỉ có tim đập nhanh. Đây là lần thứ hai anh tham gia một trận đánh tay đôi như vậy. Sau trận chiến đầu tiên, anh thắng trận, và anh tự hỏi liệu lần này mình có chết ở đây không. Anh không thể để điều này xảy ra. Có hàng trăm người ở ngay tầng trên, bao gồm các kỹ sư và nhà khoa học, cũng như vợ và con cái của họ. Sự sống và cái chết của những người này là tùy thuộc vào khả năng anh kìm giữ được mấy kẻ xâm nhập người Afghanistan này trong
Đi đi, anh ước. Các anh nghĩ chúng tôi muốn đến và bắn vào mấy ngọn núi ma quái mà các anh gọi là đất nước đó không? Nếu các anh muốn giết ai đó chịu trách nhiệm, sao không đến Moscow? Nhưng chiến tranh không phải là như thế, phải không? Các chính trị gia không bao giờ thấy trái đắng mà bọn họ gây ra. Họ chưa bao giờ biết đã gây ra những chuyện gì và giờ thì mấy tên khốn đó còn có nhiều tên lửa mang đầu đạn hạt nhân hơn. Bọn họ có quyền lực để giết chết hàng triệu người, nhưng thậm chí còn không có can đảm bước ra chiến trường để chứng kiến quang cảnh kinh hoàng ở đó.
Thật vô nghĩ khi mày nghĩ đến chuyện này vào lúc này! Anh bực với chính mình
Anh thất bại rồi. Lính của anh đã tin tưởng nghe anh chỉ huy và anh đã thất bại. Cung Thủ tự nhủ. Anh nhìn các xác chết xung quan nằm trong tuyết dường như đang kết án anh. Anh có thể giết một kẻ thù duy nhất và hạ gục máy bay trên bầu trời, nhưng anh chưa bao giờ học cách chỉ huy nhiều người như vậy. Đây có phải là vì anh đã tra tấn phi công Liên Xô và Allah đang trừng phạt anh ta? Đừng! Có những kẻ thù cần bị xóa sổ. Anh chỉ đạo người của mình vào tòa nhà qua một số cửa sổ bị vỡ ở tầng trệt.
Viên Thiếu tá đã không phụ sự mong đợi của du kích và dẫn đầu. Ông dẫn mười thành viên trong đội đến bên cạnh tòa nhà bê tông cốt thép, và dưới sự bao bọc của các thành viên khác, họ di chuyển dọc theo bức tường để đến cổng. Ông cảm thấy trận chiến diễn ra suôn sẻ. Ông đã mất năm người, nhưng đối với loại hành động quân sự này, tổn thất này không lớn … Cảm ơn sự huấn luyện của các bạn, những người bạn Nga của tôi …
Cổng chính được làm bằng thép. Viên thiếu tá tự tay đặt hai quả nổ ở hai góc bên dưới cánh cửa, và chuẩn bị leo trở lại dọc theo góc sau khi nối cầu chì. Viên đạn của Nga bay qua đầu anh ta, nhưng những người trong tòa nhà không biết ông ở đâu. Tình hình sắp thay đổi. Ông đặt chắc thuốc nổ, châm ngòi nổ, rồi chạy quanh góc tường.
Pokryshkin đã rất sốc khi nghe thấy tiếng nổ. Ông quay lại và thấy cánh cửa thép nặng nề bay ngang qua căn phòng và đóng sầm lại trên một bảng điều khiển. Trung úy KGB bị giết ngay tại chỗ. Khi người của Pokryshkin lao tới để bịt kín khoảng trống bị nổ trên tường, họ bay trong ba bộ dụng cụ nổ nữa. Những người lính KGB không có thời gian để trốn thoát. Họ tiếp tục nổ súng, giết chết một kẻ tấn công trước cửa, khi cả ba túi thuốc nổ phát nổ.
Viên thiếu tá thấy âm thanh nổ có vẻ lạ. Lực do vụ nổ tạo ra khiến bức tường bê tông cốt thép kẹt cứng bên trong. Ông liền dẫn quân vào cổng. Dây điện trong tòa nhà bị bắn tóe ra tia lửa, sắp xảy ra cháy lớn. Tất cả những người ông nhìn thấy đều ngã xuống đất. Thuộc hạ nhanh chóng rút vũ khí từ những người ngã trên mặt đất, và bắn chết những người đang choáng váng. Viên Thiếu tá nhìn thấy một sĩ quan Nga mang quân hàm thiếu tướng, máu mũi chảy ròng ròng, muốn giơ súng bắn thì thiếu tướng tự kết liễu đời mình chỉ bằng một phát súng. Sau một phút, tất cả những người Nga ở đây đã chết. Tòa nhà ngập trong khói thuốc súng nồng nặc. Viên thiếu tá ra lệnh cho người của mình nhanh chóng rút lui.
“Bên này trận chiến đã kết thúc” ông hét vào radio, không có câu trả lời “Cậu còn đấy không?”
Cung Thủ đang đứng dựa sát vào bức tường bên cánh cửa đang mở hờ. Radio đã tắt. Có một người Nga đang quay mặt nhìn xuống hành lang. Đến lúc rồi. Cung Thủ bật cửa một bên và bắn vào người lính trước khi người đàn ông kịp phản ứng. Anh hét lên ra lệnh và năm người lao vào, nhưng hai người trong số họ bị bắn trước khi có cơ hội nâng súng. Anh nhìn hai đầu hành lang, chỉ thấy thấp thoáng bóng người và tiếng chớp do súng bắn
Cách đó năm mươi mét, Bondarenko đã đáp lại mối đe dọa mới này. Anh lớn tiếng ra lệnh cho cấp dưới của mình núp sau những vật thể che dấu, và anh sử dụng đèn chiếu sáng khẩn cấp trong hành lang để nhanh chóng nhìn thấy và nhắm vào mục tiêu đang di chuyển trong hành lang. Hành lang này thực sự trông giống như một trường bắn trong nhà, anh đã bắn một loạt các phát đạn và hạ gục hai người trong số họ. Người đàn ông kia đang cầm súng lao về phía anh với một loạt phát súng, miệng vẫn còn hét lên điều gì đó. Bondarenko nhận thấy viên đạn của mình không trúng mình, và vô cùng ngạc nhiên, nhưng lính của anh đã hạ gục anh ta. Tiếng súng vẫn tiếp tục. Dưới sự phản chiếu của những bức tường bê tông cốt thép, tiếng súng ở đây rất chói tai. Lúc này, Bondarenko mới phát hiện ra chỉ còn một người, mà hai người của hắn cũng ngã xuống. Viên đạn của người Afghanistan đã bắn trúng mặt bê tông chỉ cách mặt anh ta vài cm. Bondarenko cảm thấy mắt mình cay xè, má phải co giật do bị châm chích đột ngột. Anh lùi lại một bước, chuyển khẩu súng trong tay sang vị trí tự động, hít một hơi thật sâu rồi nhảy vào hành lang. Người Afghanistan chỉ cách anh ta chưa đầy mười mét.
Cả hai cùng giơ súng nhắm bắn, và khoảnh khắc ngắn ngủi này dường như quá dài. Bondarenko đã nhìn thấy đôi mắt của người đàn ông. Đó là một khuôn mặt non nớt dưới ánh đèn khẩn cấp. Nhưng sự tức giận trong đôi mắt ấy … đầy hận thù. Nhịp tim của đại tá gần như ngừng đập. Nhưng dù sao anh cũng là một người lính. Người Afghanistan không bắn trúng anh ta bằng phát súng đầu tiên, nhưng anh ta đã bị bắn.
Khi Cung Thủ ngã xuống, anh không cảm thấy đau ngực, nhưng bị sốc. Bộ óc hướng hai tay xoay họng súng sang trái, nhưng tay không tuân theo hiệu lệnh, và khẩu súng rơi khỏi tay. Anh quỳ trước, sau đó ngả người ra sau, cuối cùng ngã ngửa xuống đất. nó cuối cùng đã kết thúc. Người Nga bước đến gần anh. Trước khi chết, Cung Thủ nghĩ: Đây không phải là một bộ mặt độc ác, mà đây là kẻ thù của ta, một kẻ dị giáo, nhưng hắn cũng là một người, phải không? Có một cái nhìn tò mò trên khuôn mặt của hắn và hứn muốn biết mình là ai. Cung Thủ quyết định nói với anh ta.“Thánh Allah vĩ đại!” Anh tắt thở sau khi nói.
Phải, mình cũng đoán thế, Bondarenko tự nhủ, nhìn vào cái xác. Anh rất quen thuộc với câu này. Anh ta đến đây vì điều này? Anh nhìn thấy một chiếc đài trên thi thể người quá cố, đang truyền âm thanh. Anh cúi xuống cầm nó trong tay.
“Cậu ở đó không?” tiếng radio vang lên. Câu hỏi bằng tiến Pashtu, nhưng câu trả lời lại bằng tiếng Nga
“Ở đây kết thúc rồi” Bondarenko nói
Viên thiếu tá ngây người nhìn ra đài. Sau một lúc, ông thổi còi để tập hợp các thuộc hạ của mình lại với nhau. Người bên cung thủ biết đường tập họp. Điều quan trọng nhất bây giờ là phải quay về. Ông đếm số người, 11 người thiệt mạng và 6 người bị thương. Nếu may mắn, ông có thể lao ra biên giới trước khi tuyết tạnh. Năm phút sau, ông dẫn quân xuống núi.
“Giữ vững an ninh khu vực này!” Bondarenko nói với 6 người lính còn sống “Tập hợp vũ khí và đưa họ ra ngoài”. Anh ta nghĩ rằng trận chiến có thể kết thúc ở đây, nhưng trước khi trung đoàn bộ binh cơ giới đến, nó vẫn chưa thực sự “kết thúc”
“Morozov!” anh gọi tiếp, viên kỹ sư xuất hiện ngay
“Vâng, đại tá?”
“Có bác sỹ trên lầu không?”
“Có, nhiều..tôi sẽ gọi một người xuống”
Bondarenko cảm thấy rằng mình đang đổ mồ hôi. Tòa nhà này cũng có một chút tác dụng cách nhiệt. Anh cầm lấy hộp điện thoại trường từ sau lưng, ngạc nhiên khi thấy hai lỗ do đạn bắn trên đó – nhưng ngạc nhiên hơn nữa, anh tìm thấy máu trên một trong những dây đai. Anh ta thậm chí còn không biết điều đó sau khi đeo. Trung sĩ bước tới và xem xét.
“Chỉ là một vết xước, đồng chí giống dưới chân tôi”
“Giúp tôi cởi cái áo khoác này ra, được không?”
Bondarenko cởi chiếc áo khoác dài đến đầu gối, để lộ chiếc áo khoác đồng phục. Anh đưa tay phải vào trong, trong khi tay trái gỡ dải băng Huân chương Cờ Đỏ. Anh ghim cái này vào cổ áo người thanh niên. “Cậu xứng đáng hơn, Trung sĩ, nhưng hiện tại tôi chỉ có thể làm được vậy.”
“Nâng kính tiềm vọng lên” Mancuso đang sử dụng kính tiềm vọng tìm kiếm, trong thiết bị ánh sáng yếu. “Cẫn không thấy gì…” anh quay về phía tây “ Ờ, ờ…tôi nhìn thấy ánh đèn ở 2-7-0”
“Đó là mục tiêu sonar của chúng ta” Trung úy Goodman nói điều thừa
“Sonar, chỉ huy đây, cậu đã xác định mục tiêu là gì chưa?” Mancuso hỏi
“Vẫn chưa” Jones trả lời “Chúng ta bị tiếng vọng của băng, sir. Tình trạng âm thanh rất tệ. Đó là một động cơ diesel, một cánh quạt đôi, nhưng tôi không thể biết nó là gì”
Mancuso bật máy quay TV kính tiềm vọng. Ramius liếc mắt một cái đã nhìn ra “Grisha”
Mancuso quay lại “Có giải pháp gì không?”
“có, nhưng không an toàn lắm” viên sỹ quan vũ khí trả lời “Lớp băng không giúp được gì” anh nói thêm. Ý của anh là ngư lôi Mark 48 có thể bị nhiễu do băng trôi. Anh dừng lại một chút “Sir, nếu đó là một con Grisha, tại sao không có radar?”
“Mục tiêu mới! Chỉ huy, sonar đây, mục tiêu mới hướng 0-8-6, giống như bạn của chúng ta, sir” Jones gọi “Có một thứ khác gần đó, một cánh quạt tốc độ cao…chắc chắn có thứ gì đó mới đi theo, sir, 8-1-3”
“Lên 2 feet” Mancuso nói với sỹ quna lái tàu. Kính tiềm vọng nâng lên “tôi đã thấy anh ấy, ở phía đường chân trời…khoảng 3 dặm. Có một ánh đèn phía sau họ” Anh kéo tay cầm lên và kính tiềm vọng ngay lập tức rơi xuống phía sau “Mau tới đó đi. Chạy 2/3 công suất”
“Chạy 2/3 công suất, vâng” sỹ quan cầm bánh lái đẩy tốc độ lên. Hoa tiêu đã đánh dấu vị trí của con tàu đang đến gần trên bản đồ và đánh dấu khoảng cách.
Clark quay lại nhìn về phía bờ biển. Có một tia sáng trên mặt nước liên tục từ bên này sang bên kia. Ai thế? Anh không biết liệu cảnh sát địa phương có tàu không nhưng lực lượng biên phòng KGB thì chắc chắn phải có; họ có một độ hải quan và không quân nho nhỏ của riêng mình. Nhưng họ sẽ cảnh giác đến mức nào vào một buổi tối thứ 6? Có lẽ độ cảnh giá cao hơn từ khi cậu bé người Đức quyết định bay vào Moscow…Clark nhớ là cậu bé đó đã bay ngang qua khu vực này. Mức độ cảnh báo khu này giờ đây có thể rất cao…anh ở đâu, Dallas? Anh mở radio
“Chú Joe, Willy đây. Mặt trời đang mọc và chúng cháu đang cách xa nhà”
“anh ấy nói anh ấy đang ở gần, sir” viên sỹ quan liên lạc báo cáo
“Hoa tiêu?” Mancuso hỏi
Viên hoa tiêu nhìn lên bản đồ “Tốc độ của anh ấy khoảng 15 hải lý. Chúng ta đang cách 500 thước bây giờ”
“Chạy 1/3 công suất” thuyền trưởng ra lệnh “nâng kính” Ống kính lại nâng lên
“thuyền trưởng, có một radar phía sau con tàu, hướng 2-6-8, đó là một Don-2” kỹ thuật viên ESM báo cáo
“Chỉ huy, sonar đây, cả hai mục tiêu đều đang tăng tốc. Đánh giá sơ bộ có thể tốc độ là 20 hải lý/giờ và đúng là Grisha, sir” Jones nói
“Xác nhận mục tiêu là Grisha. Mục tiêu phía đông vẫn chưa nhận dạng được, một thủy thủ, có lẽ chạy bằng khí gas, tốc độ khoảng 20 hải lý/giờ”
“Khoảng cách là 6000 thước” đội kiểm soát hỏa lực báo cáo
“Đây đúng là phần hay” Mancuson nhận xét
“Tôi đã có họ. Đang ra hiệu!”
“0-9-1”
“Khoảng cách” Ngón tay Mancuso siết chặt công tắc máy đo khoảng cách laser trên kính tiềm vọng
“Đã ra hiệu”
“600 thước”
“Tốt lắm, hoa tiêu. Giải pháp đối phó với Grisha?” anh hỏi đội điều khiển hỏa lực
“Sử dụng ống phóng ngư lôi 2 và 4. Lớp vỏ bên ngoài vẫn chưa được mở, sir”
“Hãy tạm giữ nguyên như thế” Mancuso bước đến cửa sập dẫn đến cây cầu “XO, anh nắm quyền chỉ huy. Tôi sẽ tự mình làm việc thu hồi thuyền. Thực hiện đi”
“Tất cả dừng lại” XO (executive officer- thuyền phó) nói. Mancuso mở cửa sập và bước lên thang tiến lên đầu cầu. Cửa sập dưới lối đi sau đó đã được đóng lại. Anh nghe thấy tiếng nước biển chảy ào ào quanh khu vực bục, sau đó là tiếng sóng vỗ. Có một giọng nói từ hệ thống liên lạc nội bộ nói với anh rằng anh có thể mở cửa sập phía trên. Mancuso quay tay quay và mở lớp vỏ thép dày và nặng. Nước nhờn lạnh tanh tạt vào mặt, nhưng anh mặc kệ và leo lên cầu
Đầu tiên anh nhìn về phía đuôi tàu, thấy đèn cột buồm của chiếc thợ săn tàu ngầm lớp Grisha treo thấp ở đường chân trời. Sau đó anh ta nhìn về hướng mũi tàu, lấy đèn pin từ túi quần sau ra, bật tắt chữ “D” theo mã Morse đến mũi tàu cao su.
“Một ánh đèn, một ánh đèn” Maria nói. Clark quay lại và lái đến đó ngay khi thấy tín hiệu. Nhưng sau đó anh ta nhìn thấy một thứ khác.
Chiếc thuyền tuần tra phía sau Clark vẫn còn cách đó hai dặm, và đèn rọi của nó đang tìm kiếm sai hướng. Mancuso quay về phía tây để nhìn mục tiêu đối thủ. Anh mơ hồ nhớ rằng có đèn rọi trên tàu Grisha, nhưng quyết định phớt lờ nó. Rốt cuộc, đèn rọi không được sử dụng để tìm kiếm tàu ngầm, phải không? Anh tự nhủ, khi tàu ngầm nổi lên mới dùng đèn rọi chứ. Tàu đó đang ở quá xa nên không thể thấy anh đâu, dù có đèn hay không, nhưng tình hình sẽ nhanh chóng thay đổi. Anh quan sát nó quét trên bề mặt đuôi của tàu ngầm và nhận ra quá muộn, có lẽ Dallas đã hiện lên màn hình radar của nó rồi
“Bên này, Clark, nhanh lên!” anh gào lên trên mặt biển trong khi lắc đèn. Ba mươi giây tiếp theo dài như một tháng. Nhưng con thuyền bơm hơi cuối cùng cũng xuất hiện”
“Giúp hai quý cô này” Clark nói. Anh đứng cạnh đông cớ của chiếc thuyền bơm hơi, ngay trên vỏ tàu ngầm Dallas. Chiếc tàu ngầm vẫn đang di chuyển. Nó không thể dừng lại hoàn toàn để duy trì trạng thái không nổi hoàn toàn và không chìm hoàn toàn này. Mancuso đưa vị phu nhân lên tàu, cảm nhận bà vận động như một cô gái trẻ. Vị thứ hia thì đang ướt đẫm và rùng mình vì lạnh. Clark đội 1 lúc, đặt mọt chiếc hộp nhỏ trên đuôi động cơ. Mancuso tự hỏi làm thế nào mà thứ đó không rơi xuống, và sau đó anh nhận ra rằng nó phải được gắn bởi từ tính hoặc keo.
“Trèo thang xuống đi” Mancuso nói với hai người phụ nữ
Clark leo lên tàu ngầy và nói điều gì đó đó bằng tiếng Nga – có lẽ phiên dịch cùng nội dung. Sau đó, anh nói với Mancuso bằng tiếng Anh: “Nó sẽ nổ trong năm phút nữa”
Hai người phụ nữ đã trèo xuống được nửa thang. Clark đi theo và cuối cùng là Mancuso, lướt nhìn lần cuối con thuyền bơm hơi. Thứ cuối cùng anh nhìn thấy là chiếc tàu tuần tra đang lao về phía mình. Anh bước xuống, đóng sập cửa phía sau rồi nhấc hệ thống liên lạc nội bộ “Lặn xuống và tránh con thuyền ra”
Cửa dưới của lối đi đã được mở. Mancuso nghe thấy giọng nói của thuyền phó: “Sâu 90 feet, chạy 2/3 công suất, bánh lái rẽ trái toàn bộ!”
Ở phía dưới lối đi của cây cầu, một sĩ quan cấp dưới đang đợi hai cô gái. Trong những trường hợp khác, vẻ mặt kinh ngạc trên khuôn mặt anh ấy trông sẽ rất buồn cười. Clark nắm cánh tay họ và đi về phía trước, dẫn họ vào cabin của mình. Mancuso đi về phía đuôi tàu.
“Tôi sẽ phụ trách ngay bây giờ,” Mancuso thông báo
“Thuyền trưởng chỉ huy tàu” vị XO đồng ý “ESM (Hệ thống giám sát điện từ) báo cáo rằng họ nhận được một số tín hiệu vô tuyến VHF, ở tầm gần, có lẽ là Grisha đang nói chuyện với một con tàu khác”
“Bánh lái, chuyển hướng mới 3-5-0. Lặn xuống lớp băng. Họ có lẽ đã biết chúng ta ở đây rồi- chà, bó biết có điều gì đó ở đây. Hoa tiêu, biểu đồ thế nào?”
“Chúng ta sẽ phải quay đầu ngay” Hoa tiêu cảnh báo “Sẽ vào vùng nước nông sau 8000 thước. Đề nghị chuyển sang hướng mới 2-9-1” Mancuso ra lệnh thay đổi tức thì
“Độ sâu giờ 85 feet, đang đ ingang” viên sỹ quan điều khiển lặn tàu thông báo “Tốc độ 18 hải lý/giờ” Có một tiếng nổ nhẹ báo hiệu con thuyền bơm hơi và động cơ của nó đã nổ
“Được rồi, mọi người, giờ tất cả việc chúng ta phải làm là rời đi” Mancuso nói với các thủy thủ ở Trung Tâm Tấn Công. Một âm thanh chói tai nói cho họ biết rằng điều này không dễ dàng
“Chỉ huy, sonar đây, chúng ta đang bị ping. Đó là tia tử thần Grisha” Jones nói, sử dụng tiếng lóng ám chỉ sonar tàu Liên Xô “Họ có thể đã thấy chúng ta”
“Giờ tàu đang dưới lớp băng” Hoa tiêu báo cáo
“Khoảng cách đến mục tiêu?”
“chỉ dưới 400 thước” viên sỹ quan vũ khí trả lời “đã cài đặt ống 2 và 4”
Vấn đề là bây giờ họ không thể bắn. Dallas ở trong lãnh hải của Nga và ngay cả nếu Grisha bắn họ, việc bắn trả cũng không phải hành động tự vệ, mà là một hành động tấn công. Mancuso nhìn vào hải đồ. Tàu ngầm chỉ cách đáy biển 30 feet và đỉnh thân tàu cách mặt nước 20 feet – trừ đi độ dày của lớp băng…
“Marko?” thuyền trưởng hỏi
“Họ sẽ xin ý kiến chỉ đạo trước” Ramius đánh giá “Thời gian càng lâu thì họ càng có cơ hội bắn”
“Được rồi. Chạy hết tốc lực” Mancuso ra lệnh. Chạy tốc lực 30 hải lý/giờ, anh có thể vào vugnf biển quốc tế trong 10 phút
“Con Grisha đang bing ở vị trí mạn trái” Jones nói. Mancuso đi về phía phòng sonar
“Có chuyện gì thế?” Thuyền trưởng hỏi
“”Tín hiệu tần số cao lan truyền mượt mà trong lớp băng. Con tàu đang bật đèn rọi để tìm kiếm qua lại. Họ biết có thứ gì đó ở đây, nhưng họ không biết chính xác vị trí”
Mancuso nhấc điện thoại “Khoang đạn năm inch, phóng hai máy tạo tiếng ồn”
Hai mục tiêu nhiễu giả với tiếng ồn sủi bọt bắn ra từ mạn trái của tàu ngầm
“Tốt lắm, Mancuso” Ramius nhận xét “Sonar của họ sẽ tập trung vào hai cái đó. Nó không thể di chuyển tốt trên băng”
“Chúng ta sẽ biết trong 1 phút tới” Ngay khi anh nói xong thì con tàu ngầm rung chuyển bởi những tiếng nổ ở đuôi. Một tiếng phụ nữ hét lên từ khoang trước của tàu
“Chạy hết tốc lực” thuyền trưởng hét lên
“Mục tiêu giả” Ramius nói “thật ngạc nhiên khi nó bắn nhanh như thế…”
“Sonar không hoạt động được, thưa thuyền trưởng” Jones nói khi màn hình sonar trở nên trống rỗng, kèm theo tiếng bíp. Ramius đi về phía đuôi tàu. Hoa tiêu đang bận rộn đánh dấu hướng đi trên hải đồ
“Ừ, ồ, chúng ta phải đi qua nơi này, băng đã biến mất. Ông nói khả năng họ biết chúng ta đi theo hướng này là bao nhiêu?” Mancuso nhìn lên. Họ vẫn đang bị ping và anh vẫn không thể bắn lại được. VÀ con Grisha đó có thể gặp may
“Radio- Mancuso, để tôi nói chuyện trên radio!”
“Chúng tôi không làm như vậy…” Mancuso nói. Nguyên tắc của người Mỹ là cố gắng thoát ra khỏi nơi nguy hiểm và không bao giờ để họ biết rằng có tàu ngầm ở đây
“Tôi biết điều đó. Nhưng chúng ta không phải tàu ngầm Mỹ, thuyền trưởng Mancuso, chúng ta là tàu ngầm Nga” Ramius đề nghị. Bart Mancuso gật đầu. Anh chưa bao giờ chơi quân bài này trước đây
“Nổi lên độ sâu của ăng ten”
Một kỹ thuật viên vô tuyến điện đã chỉnh radio theo tần số mà lính biên phòng Liên Xô sử dụng. Ngay sau khi tàu ngầm lên khỏi lớp băng, ăng ten mỏng của UHF nhô ra khỏi mặt nước. Kính tiềm vọng cũng đồng thời nhô ra khỏi mặt nước
“Nó ở đó, góc 0 ngay với mũi tàu. Hạ kính tiềm vọng xuống!”
“Radar mục tiêu hướng 2-8-1” loa thông báo
Thuyền trưởng tàu Grisha sắp kết thúc chuyến tuần tra kéo dài ở Biển Baltic, muộn 6 giờ và đang trông chờ 4 ngày nghỉ phép. Rồi cảnh sát cảng Talinn truyền radio thông báo về một con thuyền lạ được nhìn thấy rời khỏi cầu tàu, theo sua là một con tàu giống của KGB, rồi một tiếng nổ lớn gần tàu cảnh sát cảng, tiếp theo là sonar báo cáo mục tiêu. Viên trung úy trẻ 29 tuổi với 3 tháng kinh nghiệm chỉ huy đã đánh giá tình hình và ra lệnh tấn công mục tiêu tàu ngầm do sonar báo cáo. Giờ thì nah đang tự hỏi mình có làm sai, và có thể bị phiền phức đến mức nào. Tất cả những gì anh biết giờ là anh chả hiểu chuyện gì thực ra đang xảy ra cả, nhưng nếu nó là tàu ngầm thì nó sẽ chạy trốn về phía tây
Và giờ anh thấy một mục tiêu radar ở phía trước. Loa trên tần số của hạm đội biên phòng bắt đầu quát lên
“Dừng bắn, đồ ngu!” một giọng đanh thép gào vào anh 3 lần
“Danh tính!” chỉ huy tàu Grisha trả lời
“Đây là Novosibirsk Komsomolets! Các anh đang nghĩ gì khi bắn đạn thật trong cuộc tập trận hả? Danh tính cua anh!”
Viên sỹ quan trẻ nhìn chằm chằm vào microphone và chửi thề. Novosibirsk Kommomolets là một tàu chuyên thực hiện các nhiệm vụ đặt biệt có căn cứ ở Kronshtadt, luôn chơi mấy trò Spetznaz (lực lượng đặc biệt)…
“Đây là Krepkiy”
“Cảm ơn. Chúng ta sẽ nói chuyện vấn đề này vào ngày kia. Kết thúc!”
Viên thuyền trưởng nhìn quanh đoàn thủy thủ trong cầu tàu “Tập trận gì…?”
“Quá tệ” Marko nói khi ông đặt microphone xuống “Hắn phản ứng tốt đấy. Noiwfhoj sẽ mất vài phút gọi về căn cứ và…”
“Và đó là tất cả thời gian chúng ta cần. Và họ vẫn chưa biết chuyện gì đang xảy ra” Mancuso quay lại “Hoa tiêu, tìm ra đường ngắn nhất chưa?”
“Đề xuất 2-7-5, khoảng khách 11000 yards”
Với vận tốc 34 hải lý/giờ thì sẽ nhanh chóng hoàn thành quãng đường này thôi. 10 phút sau con tàu ngầm đã quay lại hải phận quốc tế. Những người trong phòng điều khiển đột nhiên vỡ òa. Mancuso ra lệnh thay đổi hướng đi, lặn xuống biển sâu và giảm tốc độ về phía trước. Sau đó anh bước vào phòng sonar
“Đúng là xong việc” anh thông báo
“Sir, chuyện này là sao?” Jones hỏi
“Chà, tôi không thể nói”
“Tên cô ấy là gì?” Ghế chỗ Jones ngồi nhìn thấy lối đi
“Đến tôi cũng không biết. Nhưng tôi sẽ tìm hiểu xem sao” Mancuso đi qua và gõ vào cửa cabin của Clark
“Ai đấy?”
“Khách” Mancuso nói. Clark mở cửa. Viên thuyền trưởng nhìn thấy một phụ nữ trẻ ăn mặc sang trọng nhưng ướt nhẹp. Rồi một phụ nữ lớn tuổi hơn xuất hiện đang đi tới. Bà mặc chiếc áo sơ mi và quần của kỹ sư trưởng Dallas, dù mang theo đồ nhưng tất cả đều ướt. Rồi bà đưa chúng cho Mancuso và nói một tràng tiếng Nga
“Bà ấy muốn anh giặt sạch chúng, thuyền trưởng” Clark phiên dịch và bắt đầu cười toe toét “Đây là những vị khách mới của chúng ta, bà Gerasimov và con cái Katryn”
“Họ có gì đặc biệt?” Mancuso hỏi
“Cha tôi là người đứng đầu KGB” Katry nói
Viên thuyền trưởng suýt thì đánh rơi bộ quần áo xuống đất
“Chúng ta có bạn đồng hành” viên phi công phụ nói. Họ đến từ phía bên phải, theo đèn chỉ báo thì đó là hai máy bay chiến đấu “Nó bay rất gần”
“20 phút nữa thì ra đến bờ biển” Hoa tiêu báo cáo. Viên phi công đã biết chuyện đó rồi
“Cứt thật!” viên phi công mắng. Hai máy bay chiến đấu bay ngang máy bay của anh chưa đến 200m theo hướng thẳng đứng. Một lúc sau, VC-137 vượt qua vùng nhiễu động đánh thức của chúng
“Eugure Control, đây là máy bay của lực lượng không quân Hoa Kỳ 9-7-1. Chúng tôi vừa suýt bị bắn trúng. Có chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Để tôi nói chuyện với sỹ quan Xô Viết” giọng nói trả lời. Đó không phải là giọng của viên kiểm soát không lưu
“Tôi là người phát ngôn chiếc máy bay này” đại tá von Eich trả lời “Chúng tôi đang hướng về 2-8-6, tầm bay 11600m. Chúng tôi đang bay đúng theo lịch trình bay đăng ký, trên hành lang hàng không được chỉ định và chúng tôi đang có vấn đề về điện. Chúng tôi không cần có vài máy bay chiến đếu đến chơi trò gây rối với chúng tôi- đây là một máy bay của Hoa Kỳ chở phái đoàn ngoại giao. Anh muốn bắt đầu Thế Chiến Thứ Ba hay gì? Over!”
“9-7-1, anh được lệnh quay lại!”
“Không! Chúng tôi đang có sự cố về điện và không thể, nhắc lại, không thể tuân theo. Máy bay này đang bay không đèn và mấy thằng lái MIG điên rồ đó đang bay cmn quá gần! Các anh đinh cố giết chúng tôi à? Over!”
“Các anh đang bắt cóc một công dân Liên xô và anh phải quay về Moscow!”
“Lặp lại câu cuối đó!” von Eich yêu cầu
Nhưng viên đại úy không thể. Là một sỹ quan tiêm kích đánh chặn mặt đất, anh ta được gấp rút điều tới Eugure, điểm kiểm soát không lưu cuối cùng ở biên giới Liên Xô, một sỹ quan KGB địa phương nhanh chóng thông báo qua về tình hình và yêu cầu anh ta buộc chiếc máy bay Mỹ quay lại. Anh ta đáng lẽ không nên nói rõ như những điều vừa rồi
“Anh phải dừng cái máy bay đó lại” tướng KGB hét lên
“Vậy thì đơn giản. Tôi ra lệnh cho 2 chiếc MIG bắn hạ nó!” viên đại úy cũng lớn tiếng trả lời “Ông có lệnh đưa tôi không, đồng chí tướng quân?”
“Tôi không có thẩm quyền. Anh phải khiến nó dừng lại”
“Việc đó làm không được. Chúng tôi có thể bắn hạ nóm nhưng chúng tôi không thể bắt nó dừng”
“Anh muốn bị bắn à?” viên tướng hỏi
“Chúng ta đang ở cmn đâu rồi?” viên phi công Foxbat hỏi viên phi công hỗ trợ (Foxbat = máy bay tiêm kích MIG 25). Họ chỉ nhìn thấy nó 1 lần và trong thoáng tích tắc. Họ có thể theo dõi mấy kẻ xâm nhập – ngoại trừ việc nó đang rời đi và thực sự không phải là một kẻ xâm nhập, cả hai bọn họ biết thế – trên radar và rất dễ bắn nó bằng tên lửa radar dẫn đường, nhưng quanh mục tiêu là bóng đêm….Ngay ra trong đêm với mây mù thưa thớt thì do mục tiêu tắt hết đèn khi đang bay nên bạn phải chấp nhận rủi ro nếu muốn tìm thấy nó. Đây là kiểu bay mà các phi công Mỹ hay đùa gọi Hỏa lực không đối không: Va chạm trên khoog, một cái chết nhanh chóng và êm ái cho tất cả những ai liên quan
“Hammer Lead, đây là Toolbox. Các anh được lệnh tiến gần mục tiêu và buộc nó quay lại” viên kiểm soát không lưu nói “Mục tiêu hiện đang ở hướng 12 giờ và theo phương ngang, cách 3000m”
“Mình biết mà” viên phi công tự nhủ. Anh đã thấy chiếc máy bay đó trên radar nhưng không tận mắt nhìn thấy và radar thì không định vị đủ nhanh để cảnh báo va chạm trên không. Anh ta cũng phải lo về chiếc MiG kia có nhìn thấy hay không
“Lùi lại” anh ra lệnh cho phi công phụ “tôi sẽ giải quyết việc này một mình” Anh đẩy cần ga về phía trước và hơi di chuyển cần điều khiển sang phải. Chiếc MiG -25 nặng nề và không linh hoạt. Anh ta mang một tên lửa đất đối không dưới mỗi cánh của mình. Để ngăn chiếc máy bay, tất cả những gì anh ta phải làm là … Nhưng sỹ quan KGB đó không ra lệnh cho anh bắn hạ chiếc máy bay mà ra lệnh cho anh….
Kia rồi. Anh không nhìn rõ máy bay, nhưng cảm thấy một vật thể trước mặt biến mất trong nháy mắt. Cái gì! Anh kéo cần điều khiển về phía sau một chút để leo lên vài trăm mét … đúng vậy! Anh có thể nhìn thấy chiếc máy bay Boeing đang bay trên biển. Anh ta từ từ và thận trọng tiến vào cho đến khi gần đến vị trí cách mục tiêu hai trăm mét.
“tôi thấy có đèn bên phải” phi công phụ nói “Máy bay chiến đấu, nhưng tôi không biết loại gì”
“Nếu anh là hắn, anh sẽ làm gì?” von Eich hỏi
“Đào tẩu!” hoặc bắn hạ chúng ta….
Ghế phụ phía sau họ, viên phi công người Nga, vốn có việc duy nhất là nói tiếng Nga trong trường hợp khẩn cấp, giờ đang ngồi chết dí trong ghế và không biết nên làm thế nào. Đường liên lạc trên radio đã bị cắt, chỉ còn đường dây liên lạc nội bộ. Moscow cảnh báo họ quay máy bay lại. Anh ta không biết tại sao nhưng…nhưng cái gì? Anh ta tự hỏi
“Hắn đến đây, lượn lờ trước mặt chúng ta”
Phi công MiG đã điều khiển máy bay về phía bên trái của chiếc máy bay Boeing rất cẩn thận. Anh ta muốn bay phía trên buồng lái của máy bay chở khách, rồi từ từ hạ độ cao từ vị trí đó để buộc máy bay chở khách phải hạ xuống. Để làm được điều này, anh ta phải làm tất cả những gì có thể, và anh ta chỉ có thể cầu nguyện rằng người Mỹ cũng có kỹ năng bay tuyệt vời để không có tai nạn nào xảy ra. Anh ta đã bay đến địa điểm mong đợi để có thể nhìn thấy … nhưng—
MiG-25 là máy bay đánh chặn, và tầm nhìn của phi công trong buồng lái rất hạn chế. Anh không còn nhìn thấy chiếc MiG bay cùng đội hình với mình nữa. Anh nhìn về phía trước và chỉ còn cách đường bờ biển vài km. Ngay cả khi anh ta có thể buộc máy bay Mỹ giảm độ cao, chúng sẽ bay qua Biển Baltic trong thời gian ngắn. Anh ta kéo cần điều khiển lại và máy bay bắt đầu leo sang bên phải. Khi anh ta rời đi, anh ta quay trở lại theo hướng cũ.
“Toolbox, đây là Hammer Lead” anh báo cáo “Máy bay Mỹ sẽ không đổi hướng. Tôi đã cố nhưng tôi sẽ không va phạm với nó nếu không có lệnh”
Viên kiểm soát không lưu theo dõi sự trùng lặp của tiếng vang xung của hai chiếc máy bay trên màn hình radar và giờ đang ngạc nhiên là tim mình không ngừng đập. Chuyện quái gì đang diễn ra thế? Đây là một máy bay Mỹ. Họ không thể buộc nó dừng và nếu có tai nạn gì xảy ra, ai sẽ chịu trách nhiệm? Anh đưa ra quyết định
“Quay về căn cứ. Kết thúc liên lạc”
“Anh sẽ phải trả giá cho điều này” viên tướng KGB ‘hứa hẹn’ với viên sỹ quan đánh chặn mặt đất. Nhưng ông ta đã nhầm
“Tạ ơn Chúa” von Eich nói khi họ vượt qua đường biên giới. Anh ta hỏi tiếp viên trưởng “Mấy vị khách phía sau thế nào?”
“Hầu hết là đang ngủ. Đêm nay chắc hẳn có bữa tiệc lớn. Khi nào chúng ta có điện trở lại?”
“Kỹ sư máy bay” viên phi công nói “họ muốn biết về vấn đề điện”
“Có vẻ như là do sự cố ngắt mạch, sir, tôi nghĩ thế….vâng, tôi đã sửa được rồi”
Viên phi công nhìn ra ngoài cửa sổ. Đèn ở đầu cánh đã bật trở lại, đèn trong cabin cũng thế, ngoại trừ phía đuôi. Sau khi bay qua Ventspils, họ rẽ trái theo hướng mới 2-5-9. Anh thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Còn 2 giờ 30 phút nữa là tới Shannon “Uống vài ly cà phê nào” anh nói to
Golovko nhấc điện thoại và nói chuyện vài từ mà Jack không hiểu rõ, nhưng thông điệp thì rõ lắm rồi
“Sergey, liệu tôi có thể rửa đầu gối mình không?”
“Chính xác thì cậu đã làm gì, Ryan?” viên sỹ quan KGB hỏi
“Tôi ngã khỏi chiếc máy bay và mấy tên khốn đó đã rời đi mà không có tôi. Tôi muốn được đưa về đại sứ quán, nhưng trước hết là chân tôi đau quá!”
Golovko và Vatutin nhìn nhau và cả hai đều đang tự hỏi nhiều vấn đề. Chuyện thì đang thực sự xảy ra vậy? Chuyện gì sẽ xảy đến với họ? Phải làm gì với Ryan?
“Giờ thì chúng ta nên báo cáo với ai?” Golovko hỏi