HỒNG Y ĐIỆN KREMLIN

Lượt đọc: 5768 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 25
mọi con đường đều dẫn về rome

Maria và Katryn Gerasimov luôn đươc đối xử như khách VIP xứng đáng với vai trò là người nhà của thành viên Bộ Chính Trị. Một chiếc xe KGB đón họ từ một căn hộ 8 phòng ngủ trên phố Kutuzovskiy tới sân bay Vnukovo vốn chủ yếu được sử dụng cho các chuyến bay nội địa. Họ được chờ trong phòng dành cho Vtasti ( khách VIP) vốn luôn có số nhân viên phục vụ đông hơn số khách. Số ít những người đang có mặt trong phòng chờ sáng nay đều đang thực hiện nhiệm vụ. Một phục vụ cầm lấy mũ và áo khoác trong khi một người khác dẫn họ vào ghế ngồi, nơi đó có sẵn người thứ ba hỏi họ muốn ăn hay uống gì không. Cả hai chỉ gọi cà phê, không gì hơn. Nhân viên phòng chờ nhìn quần áo họ mặc với vẻ ghen tị. Nhân viên phòng giữ đồ thì vuốt ve chiếc áo khoác lông trơn mềm như lụa và chợt nảy ra ý nghĩ: khi tổ tiên cô nhìn các quý tộc thời Nga hoàng, họ có thể cũng ghen tị như cô đối với hai quý cô này. Họ không nói chuyện với người khác, họ chỉ ngồi đó uống cà phê và nhìn chiếc máy bay đang đậu bên ngoài cửa sổ kính lớn; vệ sỹ thì ngồi ở khoảng cách xa xa

Maria Ivanovna Gerasimov không thực sự là một người Estonia dù bà sinh ở đó 50 năm trước. Gia đình bà đều là người Nga. Estonia, một quốc gia nhỏ bé bên bờ biển Baltic, luôn là một phần của Đế chế Nga trong thời kỳ Sa hoàng, chỉ trải qua một thời gian ngắn được “giải phóng” trong hai cuộc chiến tranh thế giới- như những kẻ phản loạn gọi là thế. Khi đó những người theo chủ nghĩa dân tộc Estonia đã khiến cho cuộc sống của người Nga trên đất nước đó không quá dễ dàng, Ký ức tuổi thơ ở Talinn không phải toàn niềm vui, nhưng giống như bất kỳ đứa trẻ nào khác, khi bà đã kết bạn ai thì đó mãi mãi là bạn. Sau khi cô ấy kết hôn với một nhân viên trẻ của đảng, tình bạn của họ vẫn như cũ. Nhưng trước sự ngạc nhiên của mọi người, đặc biệt là hầu hết bạn bè, chồng bà lại trở thành người đứng đầu cơ quan bị ghét nhất trong chính quyền Xô Viết. Hơn nữa, ông còn tồn tại được bằng cách trấn áp những người bất đồng chính kiến. Mặc dù vậy, bà vẫn duy trì tình bạn đó với những người bạn từ thời thơ ấu. Nhờ sự giúp đỡ của bà, năm hoặc sáu người bạn đã không bị đưa vào trại lao động khổ sai, hoặc bị chuyển từ những nơi có sự kiểm soát chặt chẽ đến những nơi có sự kiểm soát lỏng lẻo. Vì ảnh hưởng của bà, tất cả con cái của bạn bè bà đều học đại học. Những người cười nhạo bà vì tên Nga khi còn nhỏ sẽ không có được phước lành này, nhưng bà vẫn giúp một người trong số họ một việc nhỏ, cho dù đó là lòng trắc ẩn. Nhờ cách cư xử này mà cô vẫn có ảnh hưởng trong cộng đồng nhỏ ở ngoại ô Talinn dù bà đã chuyển đến Moscow sống từ lâu. Tất nhiên, chồng bà chỉ đi cùng bà về quê hương thời thơ ấu có một lần, đó là lý do tại sao bà không để lại ấn tượng xấu ở đó. Bà không phải xấu tính, nhưng cũng giống như nữ công tước trước đây, bà thường sử dụng những đặc quyền gián tiếp tùy ý, nhưng cũng không có bất kỳ ác ý nào. Khuôn mặt điềm tĩnh vương giả của bà phù hợp với hình ảnh. Hai mươi lăm năm trước, bà xinh đẹp mảnh mai, thần sắc vẫn như hiện tại, chỉ là nghiêm túc hơn bây giờ. Bà là một phần không thể thiếu trong những dịp xã giao trang trọng của chồng, và đóng vai trò của chính mình trong trò chơi này-tất nhiên so với những bà vợ của các chính khách phương Tây thì bà  kém hơn rất nhiều, nhưng cũng phải để ý đến cách ăn nói và cư xử của mình sao cho thích hợp. Việc luyện tập đã giúp ích cho bà rất nhiều bây giờ. Những người đang quan sát sẽ không bao giờ biết được lòng bà đang dậy sóng

Bà không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết rằng nó nghiêm trọng đến việc sống chết, Chồng bà chỉ dặn bà đến một nơi chỉ định trong thời gian chỉ định, và không hỏi anh ta bất kỳ câu hỏi nào, chỉ hứa rằng bà sẽ làm chính xác như được bảo, không quan tâm đến hậu quả. Khi đưa ra lệnh này, giọng nói ông đều đều lặng lẽ, vô cảm trong tiếng nước chảy đều đều ở bếp. Đây là giọng điệu bà sợ nhất kể từ những chiếc xe Đức lao vào chiếm đóng Talinn năm 1941. Nhưng bài học giá trị nhất mà cuộc xâm lược của người Đức để lại là bà hiểu rõ hơn ai hết sự tồn tại, sống sót quan trọng đến thế nào

Con gái bà không biết điều gì về việc họ đang làm. Không thể tin được vào phản ứng của nó. Katryn chưa bao giờ biết đến nguy hiểm như mẹ từng trải qua, chỉ thỉnh thoảng gặp vài rắc rối nhỏ. Nó là đứa con duy nhất của hai vợ chồng bà, hiện đang là sinh viên năm nhất của Đại học Moscow, theo học nhành kinh tế và trải qua cuộc sống tương tự như đám con ông cháu cha khác, hưởng mọi đặc quyền ít nhất theo cấp bộ trưởng. Đã được kết nạp vào Đảng – 18 tuổi, đội tuổi trẻ nhất cho phép vào Đảng- hoàn thành nghĩa vụ Đảng viên. Vào mua thu năm ngoái, nó và một số bạn cùng lớp ra ngoài du lịch và giúp thu hoạch lúa mỳ, chủ yếu là để chụp ảnh đăng trên trang thứ hai của Tờ Komsomolskaya Pravda, tờ báo chính thức của Đoàn Thanh Niên Cộng Sản. Cũng không phải vì nó thích mà vì quy định mới của Moscow “khuyến khích” con cái của các cán bộ cấp cao – nhất nhất là ngoài mặt- cư xử như những tầng lớp lao động khác. Kết quả thật tệ. Nó trở về và dẫn theo một người bạn trai mới về. Bà mẹ không biết hai đứa đã gần gũi chưa hay người thanh niên sợ hãi khi nhìn thấy đội an ninh hoặc biết cha nó là ai? Hay thằng bé đã nhìn thấy nó chính là cơ hội để được gia nhập KGB? Hoặc thằng bé đơn giản là một thanh niên thế hệ mới đơn giản là không thèm quan tâm? Con gái bà chả là một trong những ‘thanh niên thế hệ mới’ như thế còn gì. Đảng là thứ gì đó nó bạn tham gia chỉ để giữ vị trí, và vị trí của cha nó giúp nó có một công việc thoải mái không cần nghĩ. Lúc này, cô nàng đang yên lặng ngồi cạnh mẹ, đọc một tạp chí thời trang Tây Đức đang bán ở Liên Xô và quyết định xem nên mặc thời trang phương Tây nào khi đến trường. Lúc này mẹ cô đang nghĩ rằng đối với một đứa trẻ mười tám tuổi, thế giới dường như gần nhưng lại có vẻ rất xa, tùy thuộc vào tâm trạng của một người. Và giờ là lúc cô phải học cách hiểu sự thật

 Khi họ vừa uống xong ly cà phê thì phát thanh thông báo giờ lên máy bay. Họ đợi. Máy bay sẽ không cất cánh nếu thiếu họ. Cuối cùng, khi cuộc gọi cuối cùng phát thanh, viên phục vụ đưa cho họ áo khoác và mũ và một người khác dẫn họ và vệ sỹ xuống tầng để lên ô tô riêng. Các hành khách khác đã lên xe buýt đến bên cạnh máy bay – người Nga chưa sử dụng cầu lên máy bay dành cho hành khách, sau khi xe đến, họ đi thẳng lên máy bay theo thang. Cô tiếp viên nhiệt tình dẫn họ vào ghế hạng nhất phía trước máy bay. Tất nhiên, ghế ở đây không được gọi là hạng nhất, nhưng ghế rộng hơn, khoảng để chân phía trước cũng rộng hơn, và tất cả đều được đặt trước. Máy bay cất cánh lúc 10:00 giờ địa phương tại Moscow, hạ cánh đầu tiên ở Leningrad, sau đó bay đến Talinn rồi hạ cánh chỉ sau một giờ sau đó.    

“Vậy, đại tá, cậu đã có kết luận sơ bộ về hoạt động của đối tượng chưa?” Gerasimov thản nhiên hỏi. Vatutin lưu ý ngay rằng Sếp đang có chuyện gì đó trong đầu. Đáng nhẽ ông ấy phải quan tâm hơn đến vụ việc này, vì một giờ nữa là đến cuộc họp của Bộ Chính Trị

“Thưa đồng chí Chủ tịch, công việc của ông ta có thể được viết thành nhiều cuốn sách. Filitov thực sự đã có quyền truy cập vào tất cả bí mật quốc phòng của chúng ta. Ông ta thậm chí còn tham gia vào việc hoạch định các chính sách quốc phòng. Về những gì ông ta đã làm, tôi dự kiến sẽ viết khoảng 30 trang. Bản thẩm vấn đầy đủ sẽ có trong vài tháng”

“Điều tra kỹ lưỡng quan trọng hơn tốc độ” Gerasimov thản nhiên nói

Vatutin không phản đối gì “Vâng, thưa đồng chí Chủ tịch”

“Vậy anh đi làm việc đi, Bộ Chính Trị sẽ đi họp trong sáng nay”

Đại tá Vatutin làm động tác chào tiêu chuẩn, rồi nhón gót quay lưng, rời đi. Anh gặp Golovko trong phòng tiếp tân. Hai người quen biết lẫn nhau. Họ học cách nhau 1 năm ở học viện KGB và tốc độ thăng tiến gần như tương đương nhau

“Đại tá Golovko” thứ ký Chủ tịch nói “Chủ tịch phải đi bây giờ và đề nghị ông chuyển cuộc gặp sang 10 giờ sáng mai”

“Nhưng…”

“Ông ấy đi rồi” viên thư ký nói

“Được” Golovko trả lời và đứng lại. Ông và Vatutin cùng bước ra khỏi phòng

“Chủ tịch rất bận” Vatutin nhận xét khi cả hai đã ra ngoài

“Chúng ta thì không chắc?” Golovko trả lời sau khi cánh cửa đóng lại “Tôi nghĩ ông ấy đang cần bản báo cáo này. Tôi đã thức đến 4 giờ sáng để viết cái thứ chết tiệt này! Chà, giờ chắc tôi phải đi ăn sáng đã. Tình hình PHòng Hai thế nào, Klementi Vlafimirovich?”

“Cũng bận- người dân trả lương cho chúng ta có phải chỉ để ngồi không đâu” Anh cũng phải thức đến sáng sớm để viết báo cáo và giờ bụng đang đói cồn cào

“Cậu chắc cũng đói rồi, đi ăn cùng tôi nhé?”

Vatutin gật đầu và cả hai người đến căng tin. Các sỹ quan cấp cao – từ đại tá trở nên- có một phòng ăn riêng có những nhân viên phục vụ mặc yếm trắng. Căn phòng này hầu như không bao giờ trống. KGB làm việc cả ngày lẫn đêm và lịch trình làm việc bất thường cũng khiến các bữa ăn diễn ra không theo giờ giấc nào cả.  Bên cạnh đó, đồ ăn rất ngon, đặc biệt là dành cho các sỹ quan cao cấp. Căn phòng ăn rất yên tĩnh. Khi mọi người nói chuyện ở đây, ngay cả khi họ đang nói về các trò chơi thể thao, họ gần như chỉ đang thì thầm

“Không phải anh đang tham gia cuộc đàm phán kiểm soát vũ khí sao?” Vatutin hỏi khi nhấp một ngụm trà

“Phải- hầu hạ các nhà ngoại giao. Cậu biết đấy, mấy tay người Mỹ nghĩ tôi bên GRU” Golovko nhướng mày một phần là vì thích thú với đám người Mỹ, một phần là cho vị-đồng-chí-không-đồng-lớp thấy vỏ bọc của ông quan trọng thế nào

“thật sao?” Vatutin ngạc nhien “Tôi đã nghĩ họ sẽ có thông tin tốt hơn – ít nhất…chà…” anh nhún vai tỏ ý không muốn đi xa hơn. Tôi có quá nhiều điều không thể nói ra, Sergey Nikolayevich

“Tôi đoán Chủ Tịch đang lo lắng về cuộc họp bên Bộ Chính Trị, có tin đồn rằng…”

“Ông ấy vẫn chưa sẵn sàng” Vatutin nói nhỏ với giọng tự tin chắc chắn

“Cậu chắc chứ?”

“Khá chắc”

“Cậu đứng phe nào?” Golovko hỏi

“Ông đứng phe nào?” Vatutin hỏi

Cả hai trao nhau cái nhìn bí ẩn, nhưng rồi Golovko trở nên nghiêm túc

“Narmonov cần một cơ hội. Thỏa thuận vũ khí – nếu các nhà ngoại giao chấp thuận và tiến hành thỏa thuận này- sẽ cho lợi cho chúng ta”

“Ông thực sự nghĩ thế sao?” Vatutin không biết phải nói gì

“Phải, tôi nghĩ thế. Tôi phải trở thành một chuyên gia hiểu rõ vũ khí của cả hai bên. Tôi biết những gì chúng ta có và tôi biết họ có những gì. Đủ là được rồi. Một người đã chết thì không cần phải bắn ông ta hết lần này đến lần khác nữa.  Có nhiều cách tiêu tiền tốt hơn. Có nhiều thứ cần thay đổi”

“Ông nên cẩn thận khi nói điều này” Vatutin cảnh báo. Golovko đã đi rất nhiều. Ông đã từng đến Phương tây và rất nhiều sỹ quan KGB khi quay trở lại đều có những nhận xét rất ngạc nhiên – miễn là Lien Xô có thể làm điều này, điều kia, hoặc điều khác nữa…Vatu tin cảm thấy có lý, nhưng bản tính anh nghiêng về sự cẩn thận hơn. Anh là người Phòng Hai, phải chú ý và đề phòng mọi loại nguy hiểm. Còn Golovko, người PHòng Một, chuyên đi tìm kiếm các cơ hội

“Chúng ta không phải là những người bảo vệ tổ quốc sao? Nếu chúng ta không thể nói thì ai có thể chứ?” Golovko nói, rồi dựa lưng vào ghế “Tất nhiên, thận trọng là hướng dẫn của Đảng trong mọi lúc- nhưng ngay cả Đảng cũng nhìn thấy yêu cầu cần phải thay đổi”. Họ phải đồng ý với nhau điều này. Mọi tờ báo Xô Viết đều viết về nhu cầu cấp thiết phải đổi mới và mỗi bài báo như vậy cần phải được ai đó quan trọng phê duyệt, và cả sự trong sáng về mặt chính trị. Đảng chưa bao giờ sai, cả hai đều biết thế, nhưng suy nghĩ của mấy vị dẫn đầu đất nước chắc chắn đang thay đổi rất nhiều.

“Thật không may là Đảng đã không thấy được tầm quan trọng của việc cho các vệ sỹ của mình nghỉ ngơi tử tế. Những người mệt mỏi thì thường hay mắc sai lầm, Sergey Nikolayevich”

Golovko nhìn chằm chằm quả trứng trước mặt mình một lúc, rồi hạ giọng xuống thấp “Klementi…chúng ta hãy đưa ra giả thuyết lúc này. Giả sử rằng tôi biết một sỹ quan cấp cao của KGB đang gặp mặt một sỹ quan cấp cao CIA”

“Cao đến mức nào?”

“Cao hơn trưởng các phòng ban” Golovko trả lời, mặc dù ông ta không nói đến chức tước cụ thể nhưng Vatutin biết chính xác đó là ai “Hãy giả sử rằng tôi chính là người sắp xếp cuộc gặp đó và rằng ông ấy nói với tôi rằng tôi không cần phải biết cuộc gặp có nội dung gì. Cuối cùng hãy giả sử rằng viên sỹ quan cấp cao này đang hành động…rất lạ. Tôi cần phải làm gì?” ông hỏi. Câu trả lời mà ông nhận được giống hệt như trong sách

“Tất nhiên, ông nên báo cáo bằng văn bản cho Phòng Hai”

Golovko gần như bị sặc bữa sáng “Ý kiến hay. Ngay sau đó tôi nên lấy dao cạo râu cắt cổ mình để tiết kiệm thời gian cho tất cả mọi người và đỡ công sức tra khảo. Vài người ở trên cả diện được phép nghi ngờ- hoặc không ai dám…”

“Sergey, nếu trong vài tuần qua tôi học được điều gì, thì đó là không ai thuộc diện “không được phép nghi ngờ” Chúng tôi đang điều tra một quan chức cấp rất cao trong Bộ quốc phòng…ông sẽ không tin được đâu. Tôi cũng gần như không thể tin được” Vatuin vẫy tay ra hiệu cho viên phục vụ mang một bình trà. Khoảng tạm ngưng lại đã cho Golovko thời gian suy nghĩ. Golovko rất hiểu biết Bộ quốc phòng vì ông đang làm việc ở mảng vũ khí chiến lược. Có thể là ai? Không có nhiều người mà KGB không thể nghi ngờ – KGB hầu như không bao giờ ủng hộ việc nghi oan cho người- và thậm chí còn ít dám đổ vấy cho người bên Bộ Quốc PHòng, dù cho KGB có nghi ngờ nhưng….

“Filitov?”

Vatutin đột nhiên tái nhợt, phát hiện ra mình đã mắc sai lầm “Ai nói cho ông?”

“Chúa ơi, ông ấy đã nói qua với tôi về tên lửa tầm trung năm ngoái. Tôi nghe nói ông ấy bị ốm Cậu đang đùa, phải không?”

“Loại chuyện này không phải để mang ra đùa. Tôi không thể nói nhiều và câu chuyện không thể lọt ra khỏi bàn ăn này, nhưng…phải, Filitov làm việc cho…ai đó ở ngoài biên giới. Ông ấy đã thú nhận và giai đoạn điều tra đầu tiên đã hoàn thành”

“Nhưng ông ấy biết mọi thứ! Nhóm đám phán vũ khí chắc cũng biết hết những điều này. Điều này sẽ thay đổi toàn bộ cơ sở đàm phán” Golovko nói

Đây là điều mà Vatutin không để ý tới, nhưng vị trí của anh không phải là người đề ra chính sách. Dù sao thì anh cũng chẳng là gì ngoài là một sỹ quan chuyên biệt về một lĩnh vực. Golovko có thể đúng, nhưng luật là luật

“Thông tin hiện tại vẫn bị phong tỏa nghiêm ngặt, Sergey Nikolayevich. Hãy nhớ điều đó”

“Việc ngăn chặn tin tức có thể tốt nhưng cũng có thể chống lại chính chúng ta, Klementi” Golovko cảnh báo, tự hỏi ông có nên cảnh báo mấy nhà đàm phán không

“Đúng là thế” Vatutin đồng y

“Khi nào các anh bắt đối tượng đó?” Golovko hỏi và có câu trả lời. Thời điểm đó…ông hít sâu và quên ngay chuyện đàm phán “Chủ tịch đã gặp viên sỹ quan CIA cấp cao đó ít nhất 2 lần…”

“Ai và khi nào?”

“Tối chủ nhật và sáng hôm qua. Tên hắn là Ryan. Hắn là đối thủ của tôi bên đội Mỹ nhưng hắn rất thông mình, không phải là sỹ quan hiện trường như tôi. Ý kiến của cậu thế nào?”

“Ông có chắc hắn không phải là sỹ quan hiện trường không?”

“Chắc. Tôi có thể cho cậu biết hắn làm việc ở phòng nào. Vấn đề này không có gì để nghi ngờ. Hắn là một nhà phân tích, là sỹ quan, nhưng chỉ làm bàn giấy, trợ lý đặc biệt của Phó Chủ Tịch CIA mảng tình báo, trước đó hắn từng trong nhóm liên lạc cao cấp ở London. Hắn chưa bao giờ hoạt động hiện trường”

Vatuin uống hết ly trà và rót thêm một ly khác

Tiếp theo anh phết bơ lên miếng bánh mỳ. Anh cần thời gian để suy nghĩ về điều này, cần cơ hội để trì hoãn câu trả lời nhưng… “Tất cả chúng ta có ở đây chỉ là một hoạt động bất thường. Có lẽ chủ tịch đang làm một điều gì đó rất nhạy cảm…”

“Phải…bề ngoài thì có lẽ đúng là như thế” Golovko nhận xét

“đối với một người ở Phòng Một thì ông có cách nghĩ của Phòng Hai chúng tôi đấy, Sergey. Rất tốt. Những gì chúng ta thường làm – đây không phải là trường hợp bình thường, nhưng ông hiểu ý tôi đấy – thì chúng tôi thu thập thông tin và gửi nó cho Trưởng Phòng Hai. Chủ Tịch có đội vệ sỹ. Họ sẽ bị gạt sang một bên và bị đặt câu hỏi. Nhưng những việc như thế này phải rất, rất thận trọng. Sếp của tôi sẽ phải tìm đến ..ai đây?” Vatutin hỏi rất khoa trương “Một ủy viên bộ chính trị, tôi đoán thế, howcj có lẽ là Tổng Bí thư của Ủy ban Trung Ương, nhưng…vấn đề Filitov đang được xử lý rất lặng lẽ. Tôi tin rằng Chủ tịch muốn dùng nó như một con bài thương lượng chính trị với cả Bộ trưởng Bộ quốc phòng và Vaneyev…”

“Cái gì?”

“Con gái của Vaneyev đang hoạt động gián điệp cho phương Tây…chà, chuyển giao gói đồ quan trong. Tôi đã phá vỡ cô ta và…”

“Tại sao chuyện này không được công khai?”

“Người phụ nữ đó đã quay trở lại làm việc, theo lệnh của Chủ Tịch” Vatutin trả lời

“Klementi, cậu có biết chuyện quái gì đang diễn ra ở đây không thế?”

“Không, không phải bây giờ. Tôi đoán Chủ Tịch đang tìm kiếm hậu thuẫn trong bộ chính trị, nhưng cuộc gặp với một người bên CIA…ông chắc chắn điều này chứ?”

“Tôi đích thân chuẩn bị cho cuộc gặp đó” Golovko lặp lại “Cuộc gặp đầu tiên phải được sắp xếp trước khi đoàn Mỹ đến và tôi chỉ tham gia vào một số chi tiết. Ryan yêu cầu có cuộc gặp lần hai. Hắn bí mật đưa mảnh giấy cho tôi – hành động tốt như một sỹ quan thực tập lần đầu tiên ra hiện trường. Họ vừa gặp nhau ở Nhà hát Barricade hôm qua, như tôi kể với cậu. Klementi, có điều gì đó rất lạ đang diễn ra ở đây”

“Có vẻ thế, nhưng chúng ta không có gì…”

“Ý cậu là…”

“Sergey, điều tra là nghề của tôi. Chúng ta không có gì ngoài vài thông tin rải rác có thể rất dễ giải thích. Đã dò xét thì đừng có vội vàng, nếu không sẽ phản tác dụng. Trước khi chúng ta hành động, chúng ta phải thu thập và phân tích thông tin đang có. Rồi sau đó chúng ta sẽ đi gặp Sếp tôi và ông ấy có thể ủy quyền cho các hành động tiếp theo. Ông nghĩ 2 đại tá có thể hành động mà không xin phép chấp thuận của cấp trên? Ông phải viết mọi thứ ông biết và mang nó đến cho tôi. Ông có thể làm việc đó nhanh nhất trong bao lâu?”

“Tôi phải tham gia cuộc đàm phán trong…” ông kiểm tra đồng hồ “2 giờ nữa. Cuộc đàm phán kéo dàu cho đến 16.00 chiều, rồi sau đó có một buổi tiệc chiêu đã. Người Mỹ sẽ rời đây lúc 22.00 giờ”

“Ông có thể bỏ qu buổi tiệc chiêu đã không?”

“Sẽ hơi lạ, nhưng có thể”

“Hãy đến phòng tôi lúc 16.30” Vatutin nghiêm túc nói. Golovko mang quân hàm đại tá trước anh 1 năm, lần đầu tiên nở nụ cười

“Theo lệnh cậu, đồng chí đại tá”

“Nguyên soái Yazov, phía Bộ Quốc Phòng nghĩ sao?” Narmonov hỏi

“Không thể ít hơn 6 giờ” bộ trưởng quốc phòng đáp “Trong khoảng thời gian này, chúng ta có thể che dấu hầu hết những thiết bị nhạy cảm cao. Anh biết đấy, mặc dù việc kiểm tra các cơ sở của Mỹ có thể cung cấp cho chúng ta rất nhiều thông tin tình báo, nhưng về cơ bản chúng ta không muốn họ kiểm tra các cơ sở của mình”

Bộ trưởng ngoại giao gật đàu “Người Mỹ sẽ yêu cầu ít hơn, nhưng tôi nghĩ chúng ta có thể chốt ở con số đó”

“tôi không đồng ý” Mọi cái đầu trong Bộ Chính Trị quay lại nhìn Alexandrov. Thái bộ hiếu chiến của nhà lý luận Đảng một lần nữa lại bộc lộ “Cắt giảm kho vũ khí của chúng ta đã đủ tệ rồi, nhưng lại còn cho phép người Mỹ thanh sát các nhà máy, lấy đi tất cả các bí mật của chúng ta, đúng là điên rồ”

“Mikhail Petrovich, chúng ta đã bàn xong chuyện này rồi” Tổng Bí Thư Narmonov kiên nhẫn nói “Còn vấn đề gì nữa không?” Ông nhìn quanh bàn. Những cái đầu đều gật. Tổng Bí Thư đánh dấu vào các mục trong sổ tay. Ông vẫy tay ra hiệu cho Bộ Trưởng Ngoại Giao “6 giờ, không ít hơn”

Bộ Trưởng Ngoại Giao nhẹ giọng dặn dò bên tai trợ lý, trợ lý rời phòng họp đi gọi trưởng đoàn đàm phán. Sau đó, Bộ trưởng Bộ Ngoại giao nghiêng về phía trước và tiếp tục nói “Chỉ còn câu hỏi là loại vũ khí nào sẽ bị hủy- tất nhiên là câu hỏi khó nhất. Sẽ cần một vòng đàm phán khác- cuộc cuộc đàm phán dài”

“Chúng ta đang quyết tâm tổ chức cuôc họp thượng đỉnh giữa hai nước trong 3 tháng tới….” Narmonov nhận xét

“Vâng, cũng cần quyết định chuyện đó nữa. Các cuộc nói chuyện sơ bộ về vấn đề này không gặp những trở ngại nào nghiêm trọng”

“Và hệ thống phòng thủ của ngươi Mỹ thì sao?” Alexandrov hỏi

“Cái gì của họ?” Những cái đầu quay lại nhìn lần nữa, lần này là nhìn Chủ Tịch KGB

“Nỗ cực của chúng ta xâm nhập vào chương trình Tea Clipper của người Mỹ vẫn đang tiếp tục. Như các anh đã biết, nó rất giống với dự án Ngôi Sao Sáng của chugns ta, dù trong những lĩnh vực quan trọng nhất thì chúng ta vẫn đang dẫn trước” Gerasimov nói, nhìn chăm chăm vào sổ tay

“và chúng ta cắt một nửa số tên lửa của mình trong khi người Mỹ tìm cách bắn hạ tên lửa của chúng ta” Alexandrov càu nhàu

“Và họ sẽ cắt giảm một lửa số tên lửa của họ trong khi chúng ta cũng đang làm việc tương tự thế” Narmonov tiếp tục “Mikhail Petrovich, chúng ta đã nghiên cứu dự án này suốt 30 năm và chúng ta làm việc chăm chỉ hơn họ”

“Kết quả thử nghiệm của chúng ta cũng vượt xa họ” Yazov chỉ ra “và..”

“Họ biết tất cả những chuyện đó” Gerasimov nói. Ông ám chỉ việc kết quả thử nghiệm người Mỹ đã quan sát được từ máy bay Cobra Belle, nhưng Yazov không biết chuyện đó và ngay cả KGB cũng không biết chuyện hôm thử nghiệm đã bị quan sát, rất ít người Mỹ biết về nói “Hãy nhớ rằng họ cũng có hệ thống tình báo đấy”

“Nhưng họ không đề cập bất kỳ câu nào đến vấn đề này” Narmonov nói

“Người Mỹ đôi khi rất kín tiếng khi thảo luận về nhưng chuyện này. Họ phàn nàn vè vài khía cạnh kỹ thuật của chúng ta trong hoạt động quốc phòng, nhưng không phải tất cả, vì sợ ảnh hưởng đến kênh thu thập thông tin tình báo của họ” Gerasimov giải thích “họ có thể đã tiến hành các thử nghiêm tương tự, dù chúng ta chưa biết về nó. Người Mỹ cũng có thể kín tiếng khi phải bảo mật” Taussig chưa bao giờ báo về mấy thông tin như vậy. Gerasimov ngả người ra ghế để người khác nói

“Nói cách khác, cả hai bên đều vẫn đi con đường của mình như trước đây” Narmonov kết luận

“Trừ khi chúng ta có thể buộc họ nhượng bộ” Bộ Trưởng Ngoại giao nói

“Chuyện này khó xảy ra lắm. Có ai trong bàn này nghĩ chúng ta nên hạn chế các chương trình phòng thủ tên lửa của mình không?” Không ai cả “Vậy thì tại sao chúng ta lại mong ngườ Mỹ sẽ nghĩ khác?”

“Nhưng sẽ thế nào nếu họ dân trước chúng ta” Alexandrov hỏi

“Một câu hỏi hay, Mikhail Petrovich” Narmonov nắm ngay lấy cơ hội “Tại sao người Mỹ lại luôn có vẻ dẫn trước chúng ta?” ông hỏi tất cả các quan chức cấp cao của cả nước đang tập trung ở đây

“Họ làm được điều đó không phải là họ có phép thuật, mà bởi vì chúng ta cho phép họ…vì chúng ta không thể điều hành kinh tế như nó vốn có. Điều đó ngăn cản nguyên soái Yazov cho được các công cụ mà người bên ông ấy cần, ngăn cản nhân dân có được những thứ tốt cho cuộc sống mà họ mong đợi, và ngăn cản chúng ta có khả năng đối đầu ngang bằng với Phương Tây”

“Vũ khí của chúng ta giúp chúng ta ngang bằng” Alexandrov phản đối

“Nhưng khi phương Tây cũng có vũ khí như vậy, thì lợi thế còn lại của chúng ta là gì? Có ai trong bàn này có ai công nhận rằng chúng ta đang ngang bằng với phương Tây không? Những quả rocket đã làm việc đó cho chúng ta” Narmonov nói “Nhưng một quốc gia có vĩ đại hay không dựa vào khả năng tiêu diệt của nó. Nếu chúng ta có thể đánh bại phương tây, nó không thể là mấy quả bom hạt nhân- trừ khi ông muốn người Trung Quốc thừa kế chúng ta thống trị thế giới này” Narmonov tam dừng lại “Các đồng chí, nếu chúng ta mốn thắng lợi thì phải giúp cho nền kinh tế phát triển”

“Nó vẫn đang phát triển” Alexandrov nói

“Ở đâu? Có ai trong chúng ta biết không?” Vaneyev hỏi, khiến bầu không khí trong phòng họp nóng lên

Cuộc tranh luận ồn ào và gay gắt kéo dài trong vài phút trước khi từ từ nối lại các cuộc thảo luận bình thường và hòa bình như trường khi trong các cuộc họp của Bộ Chính Trị. Narmonov muốn dùng nói để do lường sức mạnh của phe đối lập. Ông cho rằng phe của mình tốt hơn một chút so với phe của Alexandrov. Vaneyev không tham gia vào cuộc tranh cãi – Alexandrov hy vọng ông ta ngả theo phe của Tổng Bí Thư, phải không? Và Tổng Bí Thư vẫn có Yazov. Narmonov cũng sử dụng cuộc họp này để nói về sự cần thiết của cải cách, chỉ ra rằng cải cách kinh tế là một cách để củng cố quốc phòng-điều đó tất nhiên là đúng, nhưng đây cũng là vấn đề Alexandrov và phe của ông ta khó mà trì hoãn được. Narmonov nhận định, bằng cách phủ đầu, ông giờ đã có thể đánh giá lại lần nữa sức mạnh của đối thủ và bằng cách mở ra cuộc tranh luận, ông đã đặt họ vào thế phòng thủ tâm lý, ít nhất là tạm thời thế. Đó là tất cả những gì ông có thể hy vọng vào lúc này. Narmonov tự nhủ, ông sẽ chiến đấu vào một ngày khác. Một khi các cuộc đàm phán kiểm soát vũ khí thành công, quyền lực của ông  để ngồi ở vị trí này sẽ được củng cố vài bậc. Người dân sẽ thích nó – và lần đầu tiên trong lịch sử Xô Viết, dư luận nhân dân trở nên quan trọng. Khi đã xác định được các loại vũ khí cần tiêu hủy và lịch trình cụ thể, họ sẽ biết mình có thể tiết kiệm được bao nhiêu tiền. Vào thời điểm đó, ngồi ở vị trí này, Narmonov có thể kiểm soát được những cuộc tranh luận kiểu này, sử dụng tiền để đổi lấy quyền lực lớn hơn của mình trong Bộ Chính trị, bởi vì các thành viên ủy ban sẽ tranh nhau dành nguồn lực cho các dự án của họ. Ngay cả Alexandrov cũng không thể can thiệp vào được vì quyền lực của ông ta dựa trên ý thức hệ hơn là kinh tế. Narmonov nghĩ ông sẽ có lẽ sẽ dành được chiến thắng lớn, Với bộ quốc phòng đứng sau và với Vaneyev nắm túi tiền, ông sẽ thắng chắc, chấn chỉnh GKB theo ý mình và loại Alexandrov ra khỏi cuộc chơi.  Chỉ là vấn đề thời gian. Phải đạt được sự đồng thuận về hiệp ước. Ông rất sẵn lòng đánh đổi một số quyền lợi nhỏ để lấy chỗ dựa nhằm củng cố vị trí của chính mình. Phương Tây hẳn sẽ rất ngạc nhiên nếu biết chuyện này, nhưng một ngày nào đó, họ sẽ ngạc nhiên hơn khi thấy một nền kinh tế sôi động đã thay đổi đối thủ của họ mạnh mẽ đến mức nào. Điều Namornov qua tâm ngay lúc này, tức thì là củng cố vị trí chính trị của mình. Chỉ sau khi đạt được điều này, chúng ta mới có thể nói về cách phục hồi nền kinh tế của đất nước. Đó là một mục tiêu xa hơn, có thể phải mất không dưới 3 thế hệ, dù phương Tây luôn khám phá ra cách mới để bỏ qua điều này. Đôi mắt Narmonov không chú định nhìn vào đâu nhưng vẫn luôn ở đó

Buổi đàm phán cuối cùng, Ryan tự nhủ, ơn Chúa. Cảm giác hồi hộp đã quay trở lại. Chắc chẳn không có tai nạn gì tối nay đâu- vấn đề Ryan không biết là liệu có chuyện gì xảy ra với gia đình Gerasimov không. “Chỉ-biết-những-gì-cần-phải-biết” một lần nữa khiến anh khó chịu, nhưng phần đưa Gerasimov và HỒNG Y không ngờ lại đơn giản thế khiến anh vẫn chưa hoàn hồn. Tất cả là nhờ công ủa Ritter và ông già gân này lại một lần thể hiện sự khéo léo

Lần này chính người Nga là người lên tiếng trước. Sau khi nói chuyện trong năm phút, họ đưa ra câu hỏi là nên thông báo cho bên kia bao nhiêu thời gian trước khi tiến hành kiểm tra tại chỗ. Ryan hy vọng rằng tốt nhất là không nên thông báo trước, nhưng điều này là không hợp lý. Không cần thiết phải nhìn thấy bên trong mấy con chim đó như thế nào. Chỉ cần đếm các bệ phóng và đầu đạn hạt nhân. Loại kiểm tra nhanh này là quá đủ trong khoảng mười giờ – nếu có sự phối hợp và hợp tác của vệ tinh để giám sát mặt đất để ngăn chặn bên kia thực hiện các chuyển động nhỏ, thì tốc độ kiểm tra sẽ còn nhanh hơn. Người Nga đề xuất 10 giờ. Ernest Alien, trả lời là 3 giờ. Sau hai giờ, hai bên lùi lại lần lượt là bảy giờ và năm giờ. Sau hai giờ nữa, đại diện của Hoa Kỳ bất ngờ đưa ra đề xuất kéo dài sáu giờ, và trưởng đại diện của Liên Xô đã gật đầu đồng ý. Trưởng đại diện hai bên đồng loạt đứng dậy, bắt tay nói vui qua bàn. Ryan rất vui vì cuộc nói chuyện cuối cùng cũng kết thúc, nhưng anh ấy vẫn nghĩ rằng đáng nhẽ nên là trong năm giờ. Dù sao thì nah và Golovko đã đồng ý với nhau là 4 giờ, phải không?

4 giờ rưỡi để mặc cả một con số, Jack nghĩ. Và đó có lẽ là kỷ lục mọi thời đại. Có người vỗ tay khi mọi người đứng dậy rời bàn hội nghị. Ryan đứng vào hàng ngũ xếp hàng trước cửa phòng vệ sinh nam. Vài phút sau anh quay lại. Golovko đã ở đó

“Cuối cùng thì người bên cậu cũng thương xót bên tôi” viên sỹ quan KGB nói

“Tôi đoán ông hẳn thấy may mắn khi đó không phải việc của tôi” Jack đồng ý “Chugns ta đều tiêu tốn quá nhiều sức lực cho vài ba việc vặt vãnh”

 “Cậu nghĩ nó vặt vãnh sao?”

“So với tổng thể…chà, chúng vẫn quan trọng, nhưng không đặc biệt đến thế. Cái chính là nó có ý nghĩa rằng chúng tôi có thể bay về nhà” Jack nói, giọng khó chịu nhất định. Chuyện vẫn chưa qua

“Cậu mong chờ về nhà?” Golovko hỏi

“Không chính xác nhưng cũng gần như thế” Lần này việc bay không khiến tôi lo lắng, ông bạn ạ

Đội bay nghỉ ở Khách Sạn Ukrania, ngay bên bờ sông Moscow, trong những phòng lớn, mua sắm ở những “gian hàng tình bạn” để mua đồ lưu niệm và nhìn chung thăm quan những nơi được phép trong khi vẫn duy trì một đội canh gác trên máy bay. Vào lúc này, họ đã trả phòng và lên một chiếc xe buýt du lịch năm mươi chỗ. Chiếc xe du lịch chở họ băng qua sông và hướng về phía đông phố Kalinina Prospekt và thẳng đến sân bay. Nếu giao thông không đông đúc thì nó sẽ đến sân bay trong vòng nửa giờ

Khi đại tá Von Eich đến thì phi hành đoàn mặt đất hãng  British Airways chịu trách nhiệm hỗ trợ bảo trì sắp hoàn thành việc tiếp nhiên liệu cho máy bay dưới sự giám sát soi mói của trưởng đội phi hành đoàn- viên thượng sỹ coi máy bay là “tài sản riêng”- và vị cơ trưởng sắp ngồi vào chiếc ghế bên phải chiếc VC-137 với tư cách là phi công phụ. Các thành viên của phi hành đoàn đi qua cửa kiểm tra của KGB, những sỹ quan Liên Xô kiểm tra tỷ mỉ chứng minh thư của từng người. Sau khi kiểm tra, phi hành đoàn lên máy bay, cất đồ đạc và bắt đầu chuẩn bị cho chiếc Boeing 707 cải tiến để bay trở lại Căn cứ Không quân Andrews. Viên phi công triệu tập 5 người dưới quyền vào phòng lái và dưới tiếng ồn bao trùm của hộp tăng tốc do ai đó tạo ra, thông báo cho họ biết những gì họ sẽ làm tối nay “hơi khác thường”

“Chúa ơi, sir” trưởng phi hành đoàn nói “đúng là khác thường quá chứ hơi  gì”

“Cuộc sống sẽ thế nào nếu thiếu đi chút kích thích?” von Eich hỏi “Mọi người đã rõ nhiệm vụ của mình chưa?” anh thấy những cái gật đầu “Vậy thì đi làm việc thôi” Phi công chính và phi công phụ kiểm tra checklist và bước ra ngoài kiểm tra cùng với trưởng phi hành đoàn về tình trạng máy bay trước khi bay. Tất cả họ đều đồng ý, thật tuyệt khi được về nhà -đấy là giả sử họ có thể cất cánh được. Viên trưởng phi hành đoàn nói thời tiết lạnh như quỷ. Tay họ đeo găng và giờ đang mặc áo khoác ngoài do bên Không Quân cấp, họ nhanh chóng đi vòng quanh máy bay kiểm tra. Phi Đoàn 89 đã  duy trì số kỷ lục về các chuyến bay an toàn trong quá trình vận chuyển “DVs” trên toàn thế giới bởi vì họ chú ý đến mọi chi tiết, không bao giờ cẩu thả. Von Eich tư hỏi liệu 700.000 giờ không tai nạn của họ có bị phá vỡ trong đêm nay hay không

 Ryan đã thu dọn hành lý xong. Họ sẽ đi thẳng đến sân bay từ cuộc chiêu đãi.  Anh quyết định cạo râu, đánh răng lần nữa trước khi cất bộ dao cạo vào chiếc vali nhỏ chỉ chưa 2 bộ suits.  Anh đang mặc một trong những bộ suits kiểu Anh, nó đủ giúp anh ấp áp trong thời tiết địa phương thế này nhưng Jack tự hứa rằng nếu còn quay trở lại Moscow vào mùa đông thì anh phải mang theo mấy đồ Johns. Gần đến giờ khởi hành thì có tiếng gõ cửa. Đó là Tony Candela

“Chúc chuyến bay về nhà thành công” ông nói

“Vâng” anh cười

“Tôi nghĩ nên giúp cậu một tay” ông nhấc chiếc vali nhỏ và Jack chỉ phải cầm chiếc cặp. Cùng nhau họ bước tới thang máy từ tầng 7 lên tầng 9, rồi đợi một thang máy khác đưa họ xuống tầng tiếp tân

 “Ông có biết ai thiết kế tòa nhà này không?”

“Chắc chắn là một người có óc hài hước” Candela trả lời “Họ đã thuê cùng nhà thiết kế để khởi công cho một đại sứ quán mới” cả hai cùng cười. Câu chuyện đó hay hơn là một thảm họa Hollywood. Các thiết bị điện tử khác nhau trong tòa nhà này có thể được lắp ráp thành một máy tính lớn.

Ngay sau đó, thang máy đến, và họ đi theo thang máy. Candela đưa vali cho Ryan

“Chân cứng đá mềm” ông nói khi bước đi

Jacj bước ra khỏi tòa nhà đi tới chỗ xe ô tô đang đợi và để vali vào cốp. Đêm nay bầu trời trong xanh và những vì sao sáng trên bầu trời đêm, và bầu trời phương bắc dường như có một cực quang cực đại đang nhấp nháy. Anh đã nghe nói rằng đôi khi có thể nhìn thấy hiện tượng tự nhiên này ở Moscow nhưng chưa tận mắt chứng kiến

Mười phút sau, đoàn xe lên đường đi về phía Nam đến Bộ Ngoại giao. Dù Ryan không biết gì nhiều về thành phố 8 triệu dân này, nhưng anh vẫn nhớ về con đường này. Chiếc xe nhanh chóng chạy vào một con ngõ nhỏ hình tròn, những người trên xe được dẫn vào tòa nhà của Bộ Ngoại giao. Lần đón tiếp này không được sắp xếp chu đáo như lần trước ở Điện Kremlin, nhưng vòng đàm phán này cũng không hoàn thành nhiêu việc lắm. Khi cuộc gặp thượng đỉnh ngày càng đến gần, vòng đàm phán tiếp theo sẽ rất khó khăn, may mắn là địa điểm của cuộc đàm phán sẽ là ở Washington. Các phóng viên tin tức đã chờ đợi, chủ yếu từ các tòa soạn báo, với chỉ một vài máy quay TV. Ngay khi áo khoác của Ryan được giao cho nhân viên phục vụ thì đã có người tiến tới.

“Tiến sỹ Ryan?”

“Vâng?” Anh quay lại

“Mike Pasteer, tờ Washington Post. Có báo cáo ở Washington rằng vấn đề với SEC của anh đã được giải quyết”

Jack cười tươi “Chúa ơi, thật tuyệt khi không phải nói về vụ kiểm soát vũ khí! Như tôi đã nói trước đây, tôi không làm gì sai cả. Tôi đoán mấy…thằng hề đó, xin đừng trích dẫn câu đó…mấy người đó cuối cùng cũng làm sáng tỏ. Tốt Tôi cũng không muốn phải thuê luật sư”

“Có tin đồn rằng CIA đã can thiệp….” Ryan cắt lời anh ta

 “Để tôi nói cho anh, cho tôi gửi lời chào đến trụ sở Washington các anh nếu họ gia hạn thêm một hoạc hai ngày để tôi giải quyết xong công việc ở đây, tôi sẽ cho họ xem mọi thứ tôi có. Mọi giao dịch của của tôi được thực hiện thông qua máy tính và mọi thứ được in ra. Điều này ổn chứ ?”

“Được, nhưng tại sao không….”

“Anh thử nói xem” Jack nói, vươn tay lấy một ly rượu từ một người phục vụ bước qua. Anh phải cầm một ly, nhưng tối nay chỉ được uống một ly duy nhất “Có lẽ vài người ở DC muốn gây khó khăn cho Văn Phòng. Lạy chuas, xin cũng đừng trích dẫn lời vừa rồi”

“Vậy cuộc đàm phán thế nào?” Phóng viên hỏi tiếp

“Anh có thể lấy thông tin chi tiết từ Ernie, nhưng không chính thức nhé, khá tốt. Không được như lần gần đây nhất, nhưng vẫn còn nhiều thời gian để giải quyết mà. Chúng tôi đã giải quyết được một hai vấn đề lớn và tất cả chúng tôi hy vọng cứ tuần tự mà tiến thôi”

“Liệu có thể đạt được thỏa thuận trước hội nghị thượng đỉnh không?” Paster hỏi tiếp

“Không chính thức nhé” Jack nói ngay lập tức, phóng viên gật đầu “tôi nghĩ khả năng là 2/3”

“CIA cảm thấy thế nòa?”

“Chúng tôi không phải những nhà chính trị, nhớ không? Từ góc độ kỹ thuật, cắt giảm 50% là chuyện chúng ta có thể chấp nhận được. Thực tế cũng không có thay đổi đáng kể nào, phải không? Nhưng nó luôn là một “điều tốt”, anh có thể trích dẫn câu này”

“Anh muốn tôi trích dẫn câu này thế nào?” Paster hỏi

“Gọi tôi là một quan chức chính phủ rất nhỏ” Jack cười “được chưa nào? Chú Ernie có thể nói chuyện chính thức, nhưng tôi không được phép”

“Thỏa thuận này sẽ tác động đến việc duy trì quyền lực hiện tại của Narmonov thế nào?”

“Không phải việc của tôi” Ryan nói láo trơn tru “Quan điểm của tôi chỉ đứng trên góc độ cá nhân, không chuyên nghiệp”

“Vậy….”

“Vậy hãy hỏi ai đó khác về chuyện đó” Jack đề nghị “hãy hỏi tôi về những điều thật sự quan trọng, như là ai đối đầu với Skins ở vòng đầu tiên”

“Olson, tiền vệ của đại học Baylor” phóng viên nói luôn

“Tôi thích phòng ngự ở cuối trận Penn State, nhưng có lẽ cậu ta sẽ rời đi sớm”

“chúc chuyến đi an toàn” phóng viên nói khi đóng quyển sổ lại

“Vâng, chúc anh một mùa đông dễ chịu, người anh em”

Phóng viên quay người đi vài bước, rồi dừng lại “Anh có thể nói gì về chuyện, hoàn toàn không chính thức, vợ chồng Foley đã bị Người Nga đuổi về vào cuối….”

“Ai? Ồ, cái cặp bị buộc tội gián điệp á? Không chính thức và anh chưa bao giờ nghe tin này từ tôi nhé, chuyện đó đúng là rác rưởi. Dù sao thì, không bình luận”

“Đúng vậy” phóng viên bỏ đi mới một nụ cười

Jack đứng ở đó một mình. Anh nhìn quanh tìm Golovko nhưng không thấy. Anh cảm thấy hơi thất vọng. Dù là kẻ thù hay không thì họ vẫn luôn có thể nói chuyện và Ryan bắt đầu thấy những cuộc nói chuyện đó thú vị. Bộ trưởng Ngoại Giao xuất hiện, rồi đế Narmonov. Các cách sắp xếp khác cũng được sắp xếp ổn thỏa: chơi vĩ cầm, dọn bàn ăn nhẹ, và một người phục vụ mang rượu, vodka và sâm panh lên một chiếc đĩa bạc. Những người từ Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đang tập trung với những người đồng cấp Liên Xô của họ. Ernie Alien đang cười nói vui vẻ với vị đồng cấp bên Liên Xô, chỉ có Jack là đứng một mình, thế này thì không được. Anh đi về phía đám người gần mình nhất, đứng bên ngoài bọn họ, thỉnh thoảng nhìn đồng hồ, nhấp một ngụm rượu, nhưng không ai thèm để ý.

“Đến lúc rồi” Clark nói

Không dễ để đến được nơi này. Thiết bị của Clark được đặt trong thùng kín đưa từ sàn tấn công lên trên đỉnh buồm. Nó có cửa sập ở cả hai đầu và hoàn toàn kín nước, không giống như phần còn lại của cánh buồm, vốn không bị ngập nước. Thêm một thủy thủ nữa đã tình nguyện đi cùng anh, và sau khi cửa sập phía dưới được đóng lại và cố định chặt chẽ. Mancuso nhấc điện thoại

“Kiểm tra thiết bị liên lạc”

“To và rõ, sir” Clark trả lời “Mọi sự đã chuẩn bị sẵn sàng”

“Nếu không có lệnh của tôi, không được di chuyển nắp hầm”

“Vâng, vâng, thuyền trưởng”

Thuyền trưởng quay lại “tôi sẽ chỉ huy” anh thông báo

“thuyền trưởng sẽ chỉ huy” viên sỹ quan phụ trách boong đồng ý

“Sỹ quan lặn, xả 3000 pounds.  Chúng ta sẽ nổi dưới đáy biển. Phòng máy, đợi tiếng chuông trả lời”

“Vâng” sỹ quan lặn đồng thời cũng là Trưởng ban phụ trách thuyền đưa ra các mệnh lệnh cần thiết. Máy bơm cân bằng điện trên tàu đã xả một tấn rưỡi nước biển ra khỏi tàu, Dallas từ từ điều chỉnh vị trí. Mancuso nhìn quanh. Tàu ngầm đã sẵn sàng chiến đấu. Các nhân viên theo dõi kiểm soát hỏa hoạn đều đã sẵn sàng. Ramius đang đứng cùng sỹ quan điều hướng. Nhân viên của bàn điều khiển vũ khí cũng đã có mặt tất cả. Trong khoang ngư lôi bên dưới, tất cả bốn ống phóng ngư lôi đều được trang bị ngư lôi, và một trong số chúng đã được bơm đầy nước

“Sonar, chỉ huy đây, có báo cáo không?” Mancuso hỏi tiếp

“Không, thưa chỉ huy, không có gì cả, sir”

“Rất tốt. Sỹ quan lặn, đặt độ sâu 90 feet”

“90 feet, vâng”

Trước tiên, họ phải thả nổi chiếc tàu ngầm lên khỏi đáy biển để làm cho nó di chuyển về phía trước. Viên sỹ quan điều chỉnh độ cân bằng của tàu ngầm một cách chậm rãi và khéo léo, trong khi Mancuso theo dõi những thay đổi trên thang đo độ sâu.

“độ sâu 90 feet, sir, rất khó để duy trì”

“Cơ động, cho tôi vận tốc 5 hải lý/giờ. Bánh lái, để ở phải 15 độ, hướng 0-3-8”

“Phải 15 độ, vâng, hướng 0-3-8” viên sỹ quan phụ trách bánh lái “sir, bánh lái giờ ở bên phải 15 độ”

“Rất tốt” Mancuso nhìn thấy con trỏ trên con quay quay, chỉ ra hướng đông bắc. Năm phút sau, tàu ngầm ra khỏi mặt băng. Mancuso đã ra lệnh cho một chuyến du ngoạn sâu với kính tiềm vọng. Thêm một phút nữa

“Lên kính tiềm vọng” Mancuso nói tiếp. Một trung sỹ xoay bánh điều khiển và thuyền trưởng quan sát kính nhô lên từ từ, nó đã ở độ cao nhất định so với boong tàu “Dừng lại!”

Kính tiềm vọng dừng lại một khoảng dưới bề mặt. Mancuso tìm kiếm bóng tối và những tảng băng có thể có, nhưng không thấy gì “Lên 2 feet” giờ anh đang quỳ dưới chân “thêm hai feet nữa và giữ”

Anh sử dụng kính tiềm vọng tấn công nhỏ thay vì kính tiềm vọng tìm kiếm lớn. Trường nhìn của kính tiềm vọng tìm kiếm tương đối rộng, nhưng tiết diện nó để lại trên màn hình radar cũng tương đối lớn, rất dễ bị phát hiện, anh không thể mạo hiểm được. Trong mười hai giờ qua, chỉ có đèn đỏ được sử dụng để chiếu sáng nội thất. Mặc dù ánh sáng đỏ khiến thức ăn trông hơi kỳ lạ, nhưng nó có thể giúp mọi người có tầm nhìn ban đêm tốt hơn. Anh chậm rãi nhìn lướt qua mặt biển, và anh không thấy gì ngoại trừ tảng băng nổi.

“Không có gì” Anh thông báo “Hoàn toàn không có gì. Nâng ESM” Với tiếng kêu của hệ thống thủy lực, cột cảm biến điện tử tiếp tục nâng lên. Cột buồm làm bằng sợi thủy tinh mảnh mai có đường kính chỉ nửa inch và gần như vô hình trên radar. “Hạ kính”

“Tôi tìm thấy radar giám sát bề mặt, phương vị 0-3-8” kỹ thuật viên ESM (Hệ thống giám sát điện từ) báo cáo, đồng thời thông báo tần số và đặc điểm “tín hiệu yếu”

“Được rồi, mọi người” Mancus chộp lấy điện thoại kết nối với đường hầm kín nước “anh sẵn sàng chưa?”

“Vâng, sir” Clark trả lời

“Chuẩn bị đi. Chúc may mắn” Thuyền trưởng đặt điện thoại xuống và quay lại “Làm nổi chiếc tàu ngầm lên khỏi mặt nước và sẵn sàng lặn trong trường hợp khẩn cấp bất cứ lúc nào.”

Bốn phút trôi qua. Đỉnh cầu đen của tàu Dallas nhô lên mặt biển và đối diện với radar Liên Xô gần nhất để giảm tiết diện của nó trên radar. Khá khó để giữ tàu ngầm ở độ sâu này.

“Clark, đi!”

“Được”

Mancuso nghĩ, với tất cả tảng băng trôi trên mặt biển, màn hình radar chắc hẳn rất lộn xộn Anh quan sát các đèn chỉ báo cho cửa sập thay đổi từ dấu gạch ngang, nghĩa là đóng, thành vòng tròn, nghĩa là mở.

Có một nền thép ở đầu đường hầm kín nước, chỉ cách cây cầu vài bước chân. Clark mở cánh cửa hầm kín nước và leo lên, tiếp theo anh kéo chiếc thuyền bơm hơi lên, nhờ sự hỗ trợ của một thủy thủ trên thang. Giờ anh đang ở một mình trên cây cầu nhỏ của tàu- phòng điều khiển ở phía trên cùng buồm – trải chiếc thuyền bơm hơi lên đỉnh cầu và kéo chiếc ống bơm hơi nó lên. Khí nén đi vào thuyền bơm hơi với tiếng rít xuyên qua đêm, khiến Clark cảm thấy dựng tóc gáy. Khi thấy xuồng cao su căng phồng, anh báo thủy thủ đóng nắp hầm, rồi báo vào điện thoại “Mọi thứ đã sẵn sàng. Cửa sập đã đóng. Gặp lại trong 2 giờ nữa”

“Được rồi. chúc may mắn” Mancuso nhắc lại

Clark suôn sẻ lên chiếc thuyền bơm, trong khi tàu ngầm bắt đầu lặn và khởi động máy phát điện. Cửa sập dưới cũng được mở đủ lâu cho viên thủy thủ nhảy xuống, sau đó anh cùng thuyền trưởng đóng nó lại

“Toàn bộ khoang đã được đóng, chúng ta sẵn sàng lặn” sỹ quan báo cáo khi nhìn thấy chỉ báo đèn chuyển sang vạch ngang

“Tốt lắm” Mancuso nói “Goodman, anh tiếp quyền chỉ huy, biết phải làm gì tiếp theo rồi đấy”

“tôi nhận quyền chỉ huy” vị OOD trả lời khi Thuyền trưởng bước tơi phòng sonar. Trung úy Goodman ngay lập tức cho tàu lặn, hướng tới phía đáy

Mancuso nghĩ, vẫn như ngày xưa, Jones là thủ lĩnh phòng sonar. Chiếc tàu ngầm quay sang bên phải và hướng dàn sonar lắp trên mũi tàu về hướng Clark đang đi. Một phút sau, Ramius cũng đến để quan sát

“Sao ông không muốn nhìn ‘kính tiềm vọng’? Mancuso hỏi

“thật khó chịu khi nhìn thấy quê hương mà không thể….”

“Anh ấy đây rồi” Jones chỉ vào màn hình “đang chạy với tốc độ 18 hải lý/giờ. Khá yên tĩnh. Nó chạy bằng điện?”

“Phải”

“tôi thật sự hy vọng thuyền có pin tốt, thuyền trưởng”

“Tôi đã hỏi ròi, bằng pin lithium cực dương quay”

“Hay” Jones lẩm bẩm. Anh rút ra một điếu thuốc và đưa cho thuyền trưởng 1 điếu, người lúc này quên mất mình đang cố gắng bỏ hút. Jones châm thuốc với vẻ trầm tư

“Anh biết không, sir, giờ thì tôi nhớ ra là tại sao mình lại nghỉ hưu….” Jones chăm chú quan sát quỹ đạo của con thuyền trên màn hình sonar xa dần, và giọng nói của anh nhỏ dần. Đội điều khiển hỏa lực ở phía sau tàu ngầm không có nhiều việc phải làm, liên tục báo cáo khoảng cách giữa thuyền và tàu ngầm, Jones chăm chú lắng nghe. Dallas lại yên tĩnh như nó vốn có, không khí căng thẳng bao trùm, dày đặc hơn cả khói thuốc

Clark gần như nằm yên sát con thuyền. Chiếc xuồng cao tốc này được làm bằng cao su và nylon, với các sọc màu xanh lá cây và xám trên đó, tương tự như màu của nước biển. Ban đầu họ muốn thêm một vài mảng màu trắng vì có băng trên biển vào mùa đông, nhưng sau đó nhận ra rằng thường có tàu phá băng hoạt động trên đường thủy ở đây, và một điểm trắng có thể di chuyển nhanh trên bề mặt biển tối có thể không phải là ý tưởng hay. Clark lo lắng nhất về radar. Không dễ phát hiện một cột buồm của tàu ngầm, nhưng nếu radar của Nga có cài đặt hiển thị mục tiêu di chuyển, thì máy tính thông thường giám sát mặt biển có thể khóa mục tiêu với tốc độ di chuyển 20 hải lý / giờ. Bản thân thuyền bơm hơi chỉ cao hơn mặt nước một foot, động cơ điện cao hơn thuyền bơm hơi một foot, và nó được phủ một lớp chất hấp thụ sóng radar. Clark vẫn giữ đầu của mình với động cơ, và tự hỏi một lần nữa liệu sáu mảnh kim loại trên người anh có đủ lớn để bị radar phát hiện hay không. Anh biết rằng ý tưởng này là không hợp lý – những mảnh kim loại này thậm chí còn không được máy dò kim loại ở sân bay phát hiện, nhưng nếu một người ở một mình trong tình huống nguy hiểm, suy nghĩ của anh ta thường đặc biệt tích cực. Thực ra, anh thầm nhủ, tốt hơn là hãy cứ giả ngu. Thông minh chỉ cho mày nhận ra mấy hành động này nguy hiểm thế nào. Sau khi mấy nhiệm vụ kueeur này hoàn thành, sau khi nỗi sợ hãi và căng thẳng giảm bớt, sau khi tắm nước nóng thì mày có thể tự hào mình là người dũng cảm và tháo vát thế nào, chứ bây giờ thì chưa. Giờ thì nói chỉ có vẻ nguy hiểm, chưa cần nói đến độ điên khùng khi làm mấy chuyện này

Đường bờ biển trước mặt trở nên rõ ràng, hiện ra hàng loạt điểm đen ở đường chân trời. Điều này trông vô cùng bình thường, nhưng nó là lãnh thổ của một quốc gia kẻ thù. Suy nghĩ này khiến anh đang tư niềm vui trở nên ớn lạnh, không khí trong lành xung quanh bỗng chốc trở nên lạnh buốt.

Anh tự nhủ, ít ra thì biển cũng yên tĩnh. Trên thực tế, nếu có sóng đứt đoạn cao hai hoặc ba feet trên biển, điều đó có lợi hơn cho radar. Trong biển lặng, anh có thể chèo thuyền nhanh chóng, và tốc độ khiến nah cảm thấy thoải mái hơn. Anh nhìn về phía đuôi. Con thuyền không tạo nhiều tiếng động và anh sẽ giảm thêm tiếng động bằng cách đi chậm hơn khi đến gần cảng

Hãy kiên nhẫn, anh cảnh báo chính mình, vô dụng. Anh ghét ý nghĩ phải kiên nhẫn. Ai muốn đợi chứ? Clark tự hỏi. Nếu chuyện phải xảy ra thì hãy cứ để nó xảy ra và kết thúc càng sớm càng tốt. Hành đồng liều lĩnh không phải là cách an toàn nhưng ít nhất khi bắt đầu hành động mình còn có việc mà làm. Nhưng khi anh dạy người khác thực hiện những nhiệm vụ kiểu này, anh lại yêu cầu họ phải kiện nhẫn. Mày đúng là đồ đạo đức giả đáng khinh! Anh âm thầm phỉ nhổ Phao trong cảng nói với anh về khoảng cách từ bờ biển. Anh giảm tốc độ xuống 10 hải lý / giờ, sau đó xuống 5 hải lý / giờ, và cuối cùng là 3 hải lý / giờ. Giờ thì gần như không nghe được tiếng ồn từ động cơ điện. Clark chèo chiếc thuyền bơm hơi đến một cầu cảng đang bị hư hỏng. Cầu tàu này chắc đã cũ; do va chạm và tác động của băng trôi vào mùa đông, các cọc của nó đã thành sẹo. Anh từ từ lấy thiết bị nhìn ban đêm ánh sáng yếu ra và quan sát kỹ hơn khu vực này. Không nhìn thấy bất kỳ chuyển động nào, nhưng anh có thể nghe thấy một số chuyển động, chủ yếu là tiếng xe cộ từ trên mặt nước, và có những tràng nhạc. Hôm nay là thứ sáu, tức là ở Liên Xô còn tổ chức tiệc trong các nhà hàng, quán ăn. Mọi người đang khiêu vũ. Thực ra, kế hoạch của anh phụ thuộc vào cuộc sống về đêm ở đây -Estonia có cuộc sống về đêm sôi động hơn phần còn lại của Liên Xô- nhưng như thông tin ghi lại thì đây là bến tàu bỏ hoang. Anh lái chiếc xuồng cao su vào bến cảng và cẩn thận buộc nó vào một chiếc cọc gỗ – nó mà trôi đi thì anh sẽ gặp rắc rối nghiêm trọng. Có một cái thang cạnh cây cọc. Clark nhanh chóng cởi bỏ áo khoác và trèo lên, súng cầm trên tay.  Lần đầu tiên anh nhận thấy mùi của cảng. Mùi này không khác mấy so với ở các cảng của Mỹ, ngoài mùi dầu bốc lên nồng nặc từ đáy tàu còn lẫn với mùi gỗ thối trên bến. Ở phía Bắc, có một tá hoặc hơn tàu cá đang cập một bên khác. Ngoài ra còn có một cầu cảng về phía nam, với một số gỗ chất thành đống. Có vẻ như cổng này đang được xây dựng lại. Clark nghĩ, hèn gì nó trông thế này. Anh kiểm tra đồng hồ- nó là một chiếc đồng hồ “phi công” chạy pin kiểu Nga – và nhìn quanh tìm chỗ đợi. 40 phút nữa anh phải đi. Vốn dĩ anh dự tính khi vào cảng sẽ có sóng gió trên biển, nhưng sóng yên biển lặng nên anh đến sớm. Điều này khiến anh có nhiều thời gian hơn để suy ngẫm xem mình đã mất trí đến mức nào khi đảm nhận một loạt các công việc đưa người ta đào thoát.

Boris Filipovich Morozov vẫn sống trong doanh trại, hiện đang đi bộ trong tư thế ngước đầu nhìn lên trời. Dưới những ánh đền của Dự Án Ngôi Sao Sáng, bầu trời đêm biến thành một vòm lông ngỗng và tuyết rơi dày đặc trôi khắp bầu trời. Anh yêu thích khoảnh khắc này

“Ai đó?” một giọng có uy quyền lên tiếng hỏi

“Morozov” viên kỹ sư trẻ trả lời. Lúc này, một bóng người bước đi dưới ánh đèn, và Morozov nhận ra chiếc mũ rộng vành mà sĩ quan quân đội cao cấp thường mang

“Chào buổi tối, đồng chí kỹ sư. Cậu làm trong Đội kiểm soát gương, phải không?” Bondarenko hỏi

“Chúng ta đã gặp nhau chưa?”

“Chưa” viên đại tá lắc đầu “Cậu biết tôi là ai không?”

“Vâng, đồng chí đại tá”

Bondarenko chỉ lên bầu trời “Đẹp, phaỉ không? Ở một nơi đồng hông mông quạnh thế này, tôi đoán cảnh đẹp thế này cũng là một loại an ủi”

“không đồng chí đại tá, chúng ta đang dẫn đầu trong một công việc rất quan trọng” Morozov thẳng thắn

“Rất tốt khi nghe cậu nói vậy. Cả đội của cậu đều suy nghĩ vậy à?”

“Vâng, đồng chí đại tá. Tôi xin được tới đây làm việc”

“Ồ, sao cậu biết tới nơi này?” viên đại tá hỏi

“Tôi đến với Komsomol (Đoàn Thanh niên Cộng sản) vào mùa thu năm ngoái để hỗ trợ các kỹ sư xây dựng và dân dụng xử lý nổ mìn và đặt nền cho bệ phản xạ. Tôi đã học về laze và tôi đoán dự án Ngôi Sao Sáng là gì. Tất nhiên, tôi không nói cho ai cả” Morozov thêm vào “nhưng tôi biết đây nơi dành cho tôi”

Bondarenko nhìn người thanh niên trước mặt với vẻ tán thưởng “Công việc thế nào?”

“Tôi muốn tham gia vào Nhóm laze nhưng Sếp bộ phận buộc tôi phải tham gia vào nhóm của ông ấy” Morozov cười lớn

“Cậu không hài lòng?”

“Không, không, xin thứ lỗi. Anh đã hiểu lầm. Lúc đó tôi không biết rằng chiếc gương nhỏ ại có vai trò quan trọng đến thế. Tôi đã học hỏi. Bây giờ chúng tôi đang làm việc chăm chỉ để điều chỉnh hệ thống gương tích hợp với điều khiển máy tính chính xác hơn – ôi có thể sẽ sớm trở thành trợ lý của trưởng bộ phận” Morozov tự hào “rồi anh xem, tôi cũng sớm quen với hệ thống máy tính rồi”

“Trưởng bộ phận của cậu- Govorov, phải không?”

“Chính xác. Nếu được hỏi thì tôi sẽ trả lời đó là một kỹ sư hiện trường rất tài năng. Tôi có thể hỏi một câu không?”

“Chắc chắn rồi”

“Có tin đồn rằng anh…anh chính là vị đại tá quân đội mới đến mà mọi người nói đến phải không? Họ nói rằng anh có thể sớm là phó Chủ Tịch dự án”

“Không có lửa thì làm gì có khói” Bondarenko không phủ nhận

“Vậy thì tôi xin phép có một đề nghị?”

“Chắc chắn rồi”

“Có rất nhiều đàn ông độc thân ở đây…”

“Và không có đủ phụ nữ độc thân?”

“Thực sự cần một số trợ lý phòng thí nghiệm”

“tôi sẽ ghi nhớ lời đê nghị này, đồng chí kỹ sư” Bondarenko khúc khích cười “Chúng tôi cũng có kế hoạch xây một khu chung cư khác để giảm bớt tình trạng thiếu nhà ở. Cuộc sống trong doanh trại ra sao?”

“đầy tình đồng chí. Câu lạc bộ thiên văn học và câu lạc bộ cờ vua hoạt động rất sôi nổi”

“À, đã lâu không chơi cờ nghiêm túc rồi. Cạnh tranh có khốc liệt không?” viên đại tá hỏi

Chàng thanh niên trẻ bật cười “Khốc liệt- thậm chí dã man”

Cách đó 5000m, Cung Thủ đang cầu thánh Allah. Bầu trời đầy tuyết, tạo không khí kỳ diệu đến mức người ta có thể xuất khẩu thành thơ…và tăng thêm chút vui vẻ cho những người lính. Bạn có thể nghe thấy — có thể nói, bạn có thể cảm nhận — sự yên tĩnh độc đáo do tuyết dày tạo ra, hấp thụ mọi âm thanh. Xung quanh họ, từ trên xuống dưới, trong tầm mắt, là bức màn trắng giảm tầm nhìn xuống dưới hai trăm mét. Anh triệu tập các đội trưởng của các đơn vị chiến đấu và bắt đầu tổ chức cuộc tấn công. Sau một vài phút, họ tách ra. Họ bố trí các đội hình chiến thuật. Cung Thủ dẫn đầu đơn vị tấn công đầu tiên, các chỉ huy phó của anh lãnh đạo những đội còn lại.

Cảm giác dưới chân của họ tốt một cách đáng ngạc nhiên. Có bùn và sỏi do người Nga đổ xuống sau vụ nổ, tuy có tuyết phủ nhưng sẽ không trượt trên sỏi. Điều này không tệ, vì họ phải vượt qua một vách đá cao ít nhất cả trăm mét và cực kỳ nguy hiểm. Rất khó để nắm bắt phương hướng ở đây. Cung Thủ dò dẫm dựa theo trí nhớ nhưng trước đó anh đã dành vài giờ để quan sát mục tiêu và biết rõ mọi ngóc ngách trên núi – hoặc anh nghĩ thế. Nhưng giờ anh bắt đầu nghi ngờ , như vẫn thường xảy ra trong hoàn cảnh này, và anh phải tập trung mọi suy nghĩ vào nhiệm vụ. Trước khi khởi hành, anh đã ghi nhớ vị trí của hàng chục trạm kiểm soát. Ở đây có một hòn sỏi lớn, có một con dốc, con đường mòn từ đây rẽ trái, từ đó rẽ phải. Tốc độ di chuyển lúc đầu có vẻ chậm kinh khủng, nhưng càng đến gần mục tiêu, họ càng di chuyển nhanh hơn. Họ luôn di chuyển theo hướng của ánh sáng. Anh nghĩ, người Nga tự tin đến mức nào khi để cho ánh đèn sáng liên tục nơi đây. Thậm chí có xe còn bật đèn pha chính, âm thanh như xe buýt. Xuyên qua những bông hoa tuyết bay khắp bầu trời, có thể nhìn thấy hai đốm sáng chuyển động. Những người đứng gác dưới ánh điện giờ lâm vào thế rất thiệt thòi. Trong trường hợp bình thường, đèn rọi mạnh chiếu ra ngoài có thể làm chói mắt những kẻ đột nhập vào ban đêm và không nhìn thấy gì, nhưng bây giờ tình hình hoàn toàn ngược lại. Không có nhiều đèn rọi có thể xuyên qua lớp màn tuyết này, và một lượng lớn ánh sáng bị tuyết phản xạ trở lại, ảnh hưởng không nhỏ đến tầm nhìn ban đêm của lính canh. Cuối cùng, đội tiên phong đã đến trạm gác cuối. Cung Thủ triển khai quân và chờ đội phía sau. Mất thêm khoảng nửa giờ nữa. Lính được chi thành nhóm, từ 3 đến 4 người mỗi nhóm và các chiến binh Mudjaheddin tranh thủ thời gian uống nước và cầu nguyện thành Allah, chuẩn bị cho trận chiến sắp tới và cả những hậu quả có thể xảy ra. Tín ngưỡng của họ cũng là tín ngưỡng các chiến binh. Kẻ thù của họ cũng là kẻ thù của thánh Allah, và bất kể họ đối xử với những người xúc phạm Allah như thế nào, họ vẫn có thể được tha thứ. Mọi người tỏng đội Cung Thủ đều nghĩ về những bạn bè và người thân bị chết trong tay người Nga

“Thật kỳ diệu” viên thiếu tá thì thầm khi đến nơi

“Allah đồng hành cùng chúng ta, bạn của tôi” Cung Thủ trả lời

“Đúng vậy” giờ họ chỉ còn cách Cơ sở của Nga 500m và vẫn chưa bị phát hiện. Chúng ta thực sự có thể sống sót…

“Chúng ta có thể đến gần đến mứ nào?”

“100m. Khả năng xuyên qua lớp tuyết dày của thiết bị ánh sáng yếu của họ là khoảng 400 mét. Tháp canh gần nhất ở hướng đó, cách đó sáu trăm mét” viên thiếu tá chỉ về hướng đó. Cũng không cần thiết. Cung Thủ biết chính xác nó ở đâu và biết rằng còn một tháp canh cách đó 200m

Viên Thiếu Tá nhìn đồng hồ và suy nghĩ một lúc “Đội lính cánh sẽ thay đổi trong một giờ nữa, nếu cách làm việc và nghỉ ngơi giống ở Kabul. Đây là thời điểm tốt nhất vì lính gác đang lạnh và mệt mỏi, còn những người phải đi thay ca thì vẫn đang chưa tỉnh táo hẳn”

“Chúc may mắn” Cung Thủ đơn giản nói. Hai người ôm nhau

“Chúng con đã bị kẻ thù đuổi ra khỏi quê hương, cha con ly tán. Làm sao chúng con không chiến đấu cho thánh Allah?”

“Khi họ gặp Goliath và các chiến binh của ông, họ đã khóc: Lạy Chúa chúng con! Xin hãy đổ sự kiên trì vào lòng chúng con, xin thêm sức cho các bước chúng con, và xin hãy giúp chúng con để đối đầu với những người không tin tưởng”

Đây đều là những câu trích từ Kinh Koran và đoạn đó nói về trận chiến giữa người Israel và Philistines, nhưng cả hai đều không nhận là sự lạ khi trích dẫn hai đoạn này. Daviv và Saul cũng được biết tới là người Hồi Giáo, cùng với thành tựu của họ. Viên thiếu tá mỉm cười lần cuối trước khi quay lại với đội của mình

Archer quay lại và ra hiệu cho đội phóng tên lửa của mình. Cả hai vác tên lửa Stinger trên vai và theo anh qua núi. Qua một đoạn mấp mô, giờ đây họ đã nhìn thấy các tháp canh bên dưới. Điều làm anh ngạc nhiên là từ vị trí này, thực sự có thể nhìn thấy ba tháp canh và tên lửa thứ ba được mang ra. Sau khi Cung Thủ đưa ra mệnh lệnh, anh để họ ở đó và quay trở lại đội chính. Trên đỉnh đồi, những người bắn đã nghe thấy âm thanh mục tiêu chết chóc cho tên lửa. Có sưởi trong tháp canh – nó là nguồn nhiệt dẫn đường cho tên lửa Stinger.

Tiếp theo Cung Thủ ra lệnh cho đội súng cối tiến gần hơn mục tiêu, nhưng anh không thích chuyện này lắm, vì tầm nhìn ngắn lại không tốt cho phía du kích Mudjaheddin. Anh nhìn thấy nhóm người do thiếu tá dẫn đầu từ bên trái, và nhanh chóng biến mất trong tuyết dày. Nhiệm vụ của họ là tấn công cơ sở thử nghiệm laze. Chính Cung Thủ sẽ dẫn 80 người còn lại tấn công những nơi có đông người Nga sinh sống. Bây giờ đến lượt họ phô trương sức mạnh của mình. Anh dẫn dắt họ mạnh dạn tiến về phía trước, đến gần rìa khu vực được chiếu sáng bởi đèn rọi. Anh nhìn thấy một lính canh thu nhỏ lại thành một quả bóng với cái lạnh, và hơi nóng thở ra tạo thành một đám sương mù, bay đi theo gió. Mười phút trôi qua, Cung Thủ rút điện đàm radio. Họ mang theo tổng cộng bốn chiếc, nhưng họ không bao giờ dám sử dụng chúng, vì họ sợ rằng chúng sẽ bị người Nga phát hiện.

Bondarenko tự nhủ, chúng ta đáng nhẽ không bao giờ nên đuổi đám chó đi. Việc đầu tiên mình làm khi nhậm chức ở đây là đi đón mấy con chó về. Lúc này, anh đang đi dạo quanh trại, tận hưởng thời tiết tuyết rơi lạnh giá, và sử dụng môi trường yên tĩnh để giải tỏa suy nghĩ của mình. Một số điều cần được thay đổi ở đây. Họ cần một người lính thực sự. Tướng Pokryshkin quá tự tin vào công tác an ninh, còn quân KGB thì quá lười biếng. Ví dụ, họ thậm chí không cử một lính canh tuần tra di động vào ban đêm. Chỉ huy bảo vệ nói rằng địa hình ở đây rất hiểm trở, ban ngày ai muốn tiếp cận nơi này đều không thể thoát khỏi cặp mắt của đồn di động của chúng ta. Nhưng trong thời tiết như thế này, tác dụng của các thiết bị nhìn thiếu sáng ban đêm sẽ giảm tới 80%.. Anh tự hỏi, chuyện gì sẽ xảy ra nếu một nhóm quan Afghanistan có mặt ngoài đó vào lúc này? Bondarenko tự nhủ, điều đầu tiên là mình sẽ gọi cho đại tá Nikolayev ở  trụ sở Spetznaz và sẽ đích thân dẫn một đội tấn công vào nơi này để cho mấy thằng ngu KGB đó biết là chúng dễ bị tấn công đến thế nào

Anh ngước nhìn lên núi. Có một lính canh KGB với khẩu súng trên vai, vung tay để giữ ấm – phải mất ít nhất bốn giây sau khi tháo súng, giơ súng lên để ngắm và mở chốt an toàn. 4 giây, chỉ cần 3 giây là anh ta sẽ chết nếu bị dân chuyên nghiệp tấn công…Chà, anh tự nhủ, trợ lý chỉ huy của bất kỳ đơn vị nào cũng phải là một thằng cha cứng rắn chết tiệt, và nếu đám chekisti này muốn chơi trò quân đội thì cmn bọn họ phải hành động như những người lính. Viên đại tá quay người quay lại tòa chung cư

Xe ô tô của Gerasimov dừng trước cổng ra vào nhà tù Lefortovo. Ông để tài xế trong xe và đi về phía cửa với vệ sĩ riêng của mình. Vị Chủ Tịch KGB đưa thẻ ID cho lính canh mà đi thẳng vào vào không cần thông báo. KGB rất thận trọng về mặt an ninh, nhưng mọi thành viên đều biết khuôn mặt Chủ Tịch và biết rõ quyền lực của ông. Gerasimov rẽ trái và hướng đến tòa nhà hành chính. Đương nhiên lúc này Chủ Tịch nhà tù không có mặt, mà là một phó của ông ta ở đó. Gerasimov thấy anh ta đang điền vào vài mẫu đơn.

“Chào buổi tối” Nếu người đó không đeo kính, mắt anh ta có thể đã sụp xuống.

“Đồng chí Chủ Tịch! Tôi không…”

“Anh không được báo trước”

“Tôi có thể giúp….”

“Tù nhân Filitov, tôi cần ông ta ngay lập tức” Gerasimov nói giọng giận dữ “ngay lập tức” ông nhấn mạnh cho thêm hiệu quả

“Vâng, ngay bây giờ!” viên Chủ Tịch thứ hai của nhà tù vội vàng đứng dậy và chạy sang phòng khác. Chưa đầy nửa phút đã quay lại “Sẽ mất khoảng 5 phút”

“Ông ta phải mặc quần áo gọn gàng” Gerasimov nói

“Đồng phục ạ?” viên phó Chủ Tịch hỏi

“Không phải thứ đó, đồ ngu!” vị Chủ Tịch hét lên “Quần áo dân sự. Nhưng phải tử tế. Nơi đây có phải do anh quản lý không?”

“Vâng, đồng chí Chủ tịch, nhưng…..”

“Tôi không ở đây cả đêm đâu” ông nhẹ nhàng nói. Không có gì đáng sợ hơn một vị Chủ tịch KGB nói giọng  nhẹ nhàng. Viên phó Chủ Tịch chạy như bay ra khỏi phòng. Gerasimov quay lại vệ sỹ và thấy anh ta ta nén không cười. Không ai thích nhà tù cả “Anh nghĩ sẽ mất bao lâu?”

“Chưa đến 10 phút, đồng chí chủ tịch, kể cả thời gian họ tìm quân áo. Dù sao thì tên đó biết sống ở đây là như thế nào. Tôi biết anh ta.

“Ồ?”

“Anh ta nguyên bản là người Phòng Một, nhưng trong lần đầu làm nhiệm vụ đã mắc sai sót nên ở đây coi sóc nhà tù từ đó” viên vệ sỹ kiểm tra đồng hồ

Mất 8 phút. Filitov xuất hiện trong bộ suit vừa đi vừa mặc, cúc còn chưa cài xong và cà vạt treo lủng lẳng ở cổ. Viên phó Chủ Tịch thứ hai cầm trong tay một chiếc áo khoác ngoài rất cũ. Filitov chưa bao giờ mua quá nhiều quần áo dân sự. Ông là một đại tá Hồng Quân và chưa mà giờ cảm thấy thoải mái khi phải mặc quần áo dân sự. Đôi mắt ông già vẫn còn bối rối, rồi ông nhìn thấy Gerasimov

“Có chuyện gì ở đây vậy?” ông hỏi

“Anh phải đi với tôi, Filitov. Cài cúc vào trước đi. Ít nhất cũng phải cố mà trông giống một con người!”

Misha gần như muốn nói gì đó nhưng nuốt trở lại. Ánh mắt ông nhìn chằm chằm vào Gerasimov đủ để khiến người vệ sĩ lo lắng. Sau khi cài cúc áo sơ mi, ông thắt cà vạt. Vì không có gương nên chiếc cà vạt bị vặn vẹo.

“Giờ, đồng chí chủ tịch, nếu ông muốn ký vào cái này….”

“Anh sẽ giao cho tôi tên tù nhân đang bị giam giữ này chứ?”

“Cái…”

“Còng tay, đồ ngu!” Gerasimov bùng nổ

Có một cặp còng tay trong ngăn bàn của vị phó Chủ Tịch thứ hai này, nhưng điều này không có gì đáng ngạc nhiên. Anh ta lấy còng tay ra và còng vào tay Filitov, vừa định đút chìa khóa vào túi thì thấy tay Gerasimov dang ra

“Tốt lắm. Tôi sẽ trả lại ông ta vào tối mai”

“Nhưng tôi cần ngài ký vào….”

Vị phó Chủ Tịch thứ hai chưa nói xong, họ đã quay người rời đi

“Chà, trong số tất cả mọi người dưới quyền tôi” Gerasimov quan sát vệ sĩnh của mình “chắc phải có vài người…”

“Chắc chắn rồi, thưa đồng chí chủ tịch” Vệ sỹ 42 tuổi, người rất rắn chắc, vốn là một đặc vụ thực địa ngay từ đầu. Dù là chiến đấu có vũ trang hay không vũ trang, anh đều là một chuyên gia. Đôi tay sắt của anh đang nắm phía sau nói rõ với Misha điều này

“Filitov” Chủ tịch nói qua vai “Chúng ta sẽ thực hiện một chuyến đi ngắn, một chuyến bay. Anh sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu. Nếu anh cư xử tốt thì chúng ta thậm chí còn có thể cho anh ăn một hoặc hai bữa tươm tất. Nếu anh không cư xử phải phép thì Vasiliy đây sẽ hướng dẫn anh tử tế. Rõ chưa?”

“Rõ, đồngchí Checkist”

Bảo vệ ở cửa giơ tay chào theo tiêu chuẩn, sau đó đẩy cửa ra. Các lính canh bên ngoài chào. Gerasimov gật đầu với họ. Tài xế đã mở cửa sau của xe và dùng tay giữ nó. Gerasimov dừng lại và quay lại.

“Để anh ấy ngồi ghế sau với tôi, Vasiliy. Anh có thể quan sát mọi thứ ở ghế trước”

“Tuân lệnh”

Ryan nghĩ, đã đến sân bay. Anh cố nén hơi ợ ra toàn mùi rượu và cá mòi. Đoàn xe tiến vào quảng trường phía trước của sân bay rồi từ từ rẽ sang phải, đi qua trước cửa ra vào chung của sân bay, tiến về phía sân đỗ máy bay. Anh nhận thấy an ninh ở đây rất chặt chẽ. Bạn luôn có thể yên tâm về an ninh ở Nga. Anh nhìn thấy những người lính KGB được trang bị vũ khí ở khắp mọi nơi. Chiếc xe chạy ngang qua tòa nhà sân bay và phần mới mở rộng gần đây của tòa nhà. Phần này của tòa nhà vẫn chưa đi vào hoạt động, và nó trông giống như một con tàu vũ trụ đến từ ngoài hành tinh trong phim “Close Encounters” của Spielberg. Anh muốn hỏi những người khác tại sao phần mở rộng này vẫn chưa đi vào hoạt động. Ryan nghĩ, có lẽ để lần sau.

Buổi chia tay chính thức đã diễn ra tại tòa nhà Bộ Ngoại giao. Lúc này chỉ còn một số cán bộ bình thường đứng dưới thang lên tàu bắt tay các thành viên trong đoàn Mỹ từ biệt. Không ai háo hức rời khỏi chiếc limousine ấm áp và thoải mái này, nên mọi người di chuyển tương đối chậm Xe của anh phanh gấp, người đàn ông ngồi bên phải Ryan mở cửa, tài xế mở khoang hành lý. Anh cũng không muốn ra khỏi xe. Khi xe đến gần sân bay, bên trong xe dần dần nóng lên. Ryan xách vali và cặp của mình và đi về phía thang lên máy bay

“Hy vọng anh thích chuyến đi này” sỹ quan Sô Viết nói

“Tôi hy vọng được quay lại và ngắm thành phố này lần nữa” Jack trả lời và bắt tay người đàn ông đó

“Chúng tôi rất hân hạnh”

Mày chắc chắn sẽ làm được, Ryan nghĩ khi bước lên bậc thang lên máy bay. Sau khi lên máy bay, anh nhìn về phía trước. Một sĩ quan Nga đang hỗ trợ kiểm soát không lưu trên ghế buồng lái. Mắt anh dán chặt vào bảng điều khiển liên lạc được ngăn cách bởi một tấm rèm. Ryan gật đầu với viên phi công qua cánh cửa, người này nháy mắt với anh

“Phạm vi chính trị của vấn đề này khiến tôi sợ quá” Vatutin nói. Ở số 2 quảng trường Dzerhingskiy, anh và Golovko đang đối chiếu các văn bản

“Không giống như ngày xưa. Họ không thể bắn chúng ta vì chúng ta tuân theo quy trình và quy tắc”

“thật sao? Sẽ thế nào nếu Filitov đang bị lợi dụng bởi Chủ tịch?”

“thật vớ vẩn” Golovko nhận xét

“Ồ, vậy sao? Sẽ thế nào nếu công việc ban đầu của ông ấy về những người bất đồng chính kiến đã khiến ông ấy tiếp xúc với phương Tây? Chúng ta biết rằng đích thân ông ấy đã can thiệp vào một số trường hợp- chủ yếu là vùng Baltic, nhưng cũng có vài vùng khác nữa”

“Cậu đang thực sự tư duy như một sỹ quan Phòng Hai”

“Đợi một phút. Chúng ta bắt giữ Filitov và ngay sau đó Chủ Tịch đích thân gặp một người bên CIA. Chuyện đó đã bao giờ xảy ra chưa?”

“Tôi đã nghe mấy câu chuyện về Philby, nhưng- không, đó chỉ là chuyện đã qua”

“Đây chỉ là một trường hợp ngẫu nhiên” Vatutin dụi mắt “Họ đào tạo chúng ta không tin vào sự ngẫu nhiên, và …”

“Tvoyu mat’/ Mẹ nó chứ” Golovko nói. Vatutin bất mãn ngẩng đầu lên, hắn thấy ông lão râu ria xồm xoàm nhìn chằm chằm tức giận “Lần trước những người Mỹ qua đây – Sao tôi có thể quên chuyện đó chứ! Ryan đã nói chuyện với Filitov- họ tình cờ va vào nhau và…”

Vatutin chộp lấy điện thoại và quay số “Hãy gọi cho tôi người phụ trách đêm nay … Tôi là Đại tá Vatutin. Đánh thức tù nhân Filitov, và tôi muốn gặp ông ta sau một giờ … Có chuyện gì vậy? Người đó là ai? Được rồi. Cảm ơn” Viên đại tá PHòng Hai đứng dậy “Chủ tịch Gerasimov vừa đưa Filitov ra khỏi nhà tù Lefortove 15 phút trước. Ông ấy nói họ sẽ có một chuyến đi đặc biệt”

“Xe của cậu đâu?”

“tôi có thể gọi trong…”

“Không” Golovko nói “Xe cá nhân của cậu kìa”

Truyện dịch by myself – ebook
Nguồn: https://wordpress.com/post/hoanghavbf.wordpress.com/126
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2023

« Lùi
Tiến »