Phía sau Trung Ương Mậu Kỷ Hạnh Hoàng Kỳ chính là Thụy Hà phòng ngự do Chư Thiên Khánh Vân rủ xuống.
Chư Thiên Khánh Vân vốn là do hạo nhiên chính khí trong lồng ngực của Bàn Cổ đại thần biến hóa mà thành, nếu nói một cách nghiêm túc thì cùng Tam Thanh bọn họ cũng miễn cưỡng được coi là đồng căn đồng nguyên.
Thế nhưng trong Tam Thanh không có ai thừa nhận một món linh bảo không có ý thức lại đồng căn đồng nguyên với mình cả.
Ngay cả mười hai Tổ Vu năm xưa hoành hành Hồng Hoang, có vô số dị năng, chiến lực cao tuyệt, Tam Thanh cũng không thừa nhận họ cùng là Bàn Cổ chính tông giống như mình.
Điều này dẫn đến việc có một khoảng thời gian, quan hệ giữa mười hai Tổ Vu và Tam Thanh rất căng thẳng, bởi vì cả hai bên đều tuyên xưng bản thân mới là Bàn Cổ chính tông.
Tuy nhiên, cảnh tượng này sau khi Yêu tộc trỗi dậy thì đã giảm đi rất nhiều.
Bởi vì kẻ thù chính của Vu tộc đã chuyển thành Yêu tộc, kẻ tranh đoạt bá quyền Hồng Hoang với họ.
Nhìn thấy Chư Thiên Khánh Vân này, ánh mắt của Thông Thiên có chút cảm khái, lại dường như pha lẫn chút cảm xúc hoài niệm.
Đây là một trong số ít những thứ mà Phụ thần còn lưu lại trên thế gian này.
Tuy nói thế giới Hồng Hoang này là do Phụ thần khai thiên lập địa, Phụ thần hóa thân thành vạn vật Hồng Hoang, nhưng chung quy vạn vật vô linh, không có nơi chốn cụ thể để họ có thể gửi gắm niềm thương nhớ.
Món Chư Thiên Khánh Vân này xem như miễn cưỡng được tính là một di vật của Phụ thần.
Chỉ là đáng tiếc, ngày hôm nay ông lại phải binh nhung gặp gỡ với di vật của Phụ thần rồi.
Chư Thiên Khánh Vân tự nhiên không có tình cảm, không truyền đạt ra được nửa phân cảm xúc nào.
Thông Thiên hơi thất thần một chút, sau đó lấy lại tinh thần, Lục Tiên Kiếm chém xuống.
Nhưng chính khoảng khoảnh khắc thất thần này lại bị Nguyên Thủy bắt thóp được.
Nguyên Thủy nhìn thấy rất rõ, sau khi Thông Thiên đến trước mặt mình thì thế mà lại có một khoảnh khắc ngẩn ngơ.
Gã không nhịn được cười lạnh.
Thông Thiên, Thánh nhân giao thủ, một sát na cũng đủ để thay đổi cục diện chiến đấu, vào thời khắc mấu chốt thế này mà còn thất thần, ngươi thật là giỏi đấy.
Nhưng mà, đã là do tự ngươi đưa cơ hội này tới tận cửa, vậy thì ta xin nhận vậy.
Trong lòng bàn tay gã đột nhiên có vô cùng lôi quang chớp động, những lôi quang này phảng phất ngưng tụ thành thực chất, hóa thành một con lôi long nhỏ bé.
Sau đó, nhân lúc Thông Thiên vừa mới lấy lại tinh thần, Nguyên Thủy đã đánh con lôi long kia ra.
Thông Thiên hoàn toàn không có phòng bị, Lục Tiên Kiếm còn chưa kịp chém xuống thì đã bị con lôi long này húc thẳng vào bên hông.
Sau đó, ông bị con lôi long này trực tiếp tông bay ra ngoài.
Thông Thiên miễn cưỡng vững vàng thân hình, nhìn về phía con lôi long trước mắt này: "Nguyên Thủy, ngươi chỉ biết dùng mấy thủ đoạn đánh lén này thôi sao?"
Nguyên Thủy lạnh lùng nói: "Là do bản thân ngươi thất thần giữa trận đấu, sao có thể trách ta đánh lén."
Thông Thiên đại nộ, thế nhưng Ngọc Thanh Thần Lôi quả nhiên danh bất hư truyền, nửa bên thân thể của ông đều có cảm giác tê dại, vô số hồ quang điện nhảy vọt trên người ông.
Trong mắt Thông Thiên bắn ra thần quang nhiếp nhân, những hồ quang điện trên người ông lặng lẽ bị gột rửa sạch sẽ, cảm giác tê dại kia cũng biến mất không còn tăm tích.
Đây chính là diệu pháp thần thông của Thánh nhân Ngộ Đạo Cảnh lục trùng thiên.
Sau đó, Thông Thiên cũng không nương tay nữa.
Từ trong lôi đình đang nổi lên ở đỉnh trời bay ra hai thanh thần kiếm, lần lượt là Thanh Bình Kiếm và Hắc Huyền Kiếm.
Trên hai thanh thần kiếm này đều chớp lóe lôi quang màu xanh lam sậm, những hồ quang điện nhỏ bé không ngừng nhảy động.
Hai thanh thần kiếm này vốn đã bất phàm, hiện tại lại đạt được lôi đình gia trì, uy lực càng mạnh hơn xưa.
Trước mặt Thông Thiên, Lục Tiên Kiếm, Thanh Bình Kiếm, Hắc Huyền Kiếm ba kiếm song hành.
Sau đó, hai ngón tay của Thông Thiên hợp lại thành kiếm chỉ, lạnh lùng vung lên.
Ba thanh thần kiếm tuần tự bay ra, xoay tròn trên không trung.
"Thanh Bình!"
Thông Thiên hét lớn một tiếng, Thanh Bình Kiếm lập tức đổi hướng thân kiếm, với tốc độ sét đánh không kịp bịt tai phi tốc đâm về phía Nguyên Thủy.
"Lục Tiên!"
Tiếp theo là Lục Tiên Kiếm, Lục Tiên Kiếm bay đến sau lưng Nguyên Thủy, cùng Thanh Bình Kiếm một trước một sau đâm về phía Nguyên Thủy.
"Hắc Huyền!"
Hắc Huyền Kiếm hẳn là thanh kiếm có phẩm giai cao nhất trong số tất cả thần kiếm của Thông Thiên, dù sao nó cũng là do một tôn dị thú Ngộ Đạo Cảnh tam trùng thiên biến hóa thành, phẩm giai so với Tiên Thiên Chí Bảo còn cao hơn, chỉ là chưa đạt tới cấp bậc Hỗn Độn Linh Bảo mà thôi.
Hắc Huyền Kiếm nghe lệnh, bay múa lên không trung ngay trên đỉnh đầu Nguyên Thủy, treo ngược trên đầu Nguyên Thủy, mũi kiếm lấp lánh thần quang khủng khiếp khiến người ta kinh hãi.
Sau đó, Hắc Huyền Kiếm đâm xuống!
Ba hướng trước sau và trên đỉnh đầu lần lượt có ba thanh tuyệt thế thần kiếm đang nhìn chằm chằm vào Nguyên Thủy.
Nguyên Thủy không dám vọng động, chỉ đành phải một lần nữa phủ Hạnh Hoàng Kỳ lên người, cùng với Chư Thiên Khánh Vân tạo thành hai lớp phòng ngự.
Mặc dù phòng ngự của Nguyên Thủy làm rất chu toàn, nhưng chung quy đối phương là ba thanh thần kiếm, trong lòng gã cũng không có đáy.
Thế là, Nguyên Thủy hét lớn một tiếng, điều động toàn bộ pháp lực toàn thân, lấy Ngọc Thanh Lôi Pháp ngưng tụ ra vô số lôi đình, dùng những lôi đình lấp lánh lôi quang màu xanh lam sậm này hộ trụ toàn bộ đạo khu của mình.
"Dùng Ngọc Thanh Thần Lôi hộ thân, Nguyên Thủy, ngươi thật đúng là có ý tưởng đấy."
Thông Thiên châm chọc khiêu khích, Nguyên Thủy bất động thanh sắc.
Ba kiếm cùng đâm tới, đâm rách phòng ngự của Hạnh Hoàng Kỳ đầu tiên là Thanh Bình Kiếm, sau đó là Lục Tiên Kiếm, cuối cùng là Hắc Huyền Kiếm.
Bởi vì vấn đề phẩm giai của Lục Tiên Kiếm, nó rốt cuộc vẫn không thể đâm rách ráng mây của Chư Thiên Khánh Vân, bay ngược về trong tay Thông Thiên.
Thông Thiên cũng không để ý, dù sao Tru Tiên Tứ Kiếm hợp lại mới có thể sánh ngang với Tiên Thiên Chí Bảo, đơn độc một thanh Lục Tiên Kiếm có thể làm đến bước này đã là không dễ dàng rồi.
Thanh Bình Kiếm cùng Hắc Huyền Kiếm giằng co với ráng mây kia một lát, rốt cuộc vẫn đâm xuyên qua ráng mây.
Sau đó, trên thân hai thanh thần kiếm bộc phát ra hào quang chói mắt, một đen một xanh, chém thẳng lên những lôi đình đang đại phóng quang mang màu xanh lam sậm kia.
Kiếm chém Ngọc Thanh Thần Lôi!
Hai thanh thần kiếm gần như không có chút đình trệ nào, liền chém rách những Ngọc Thanh Thần Lôi này ra.
Nguyên Thủy thấy thế đại kinh, thúc động Cửu Chuyển Huyền Công, đem lực lượng phòng ngự nhục thân của đạo khu thúc động đến cực hạn.
Dù là như thế, cũng chỉ có thể miễn cưỡng ngăn cản được Thanh Bình Kiếm, còn Hắc Huyền Kiếm thì lưu lại trên nhục thân của Nguyên Thủy thêm một vết kiếm thương nữa mới bay ngược trở về.
Nguyên Thủy có thể đỡ được Thanh Bình Kiếm vẫn là do Thông Thiên chưa câu động Kiếm chi Đại đạo.
Nếu như vừa rồi Thông Thiên câu động Kiếm chi Đại đạo, lấy Thanh Bình Kiếm làm vật trung gian để Kiếm chi Đại đạo giáng lâm, thì trên người Nguyên Thủy lại phải tăng thêm một vết đạo thương cần hao phí ngàn năm mới có thể khỏi hẳn.
Nhưng dù là như thế, trên người Nguyên Thủy hiện tại cũng đã có ba vết kiếm thương rồi.
Sắc mặt gã khó coi đến cực điểm.
Hai thanh thần kiếm này phá vỡ nhiều phòng ngự của mình như vậy mà lại dễ dàng thế kia, giống như chém dưa thái rau, tồi khô lạp hủ.
Gã rốt cuộc vẫn rơi vào thế hạ phong. Nhưng gã không nhận thua!
Trong ánh mắt của Nguyên Thủy có ý vị điên cuồng đang cuồn cuộn dâng trào.
Gã là Ngọc Thanh Nguyên Thủy Thiên Tôn, là Giáo chủ tối tôn của Xiển giáo đường đường chính chính, là Thiên Đạo Thánh nhân, sao có thể dễ dàng nhận thua!
Trên người Nguyên Thủy có vô cùng vô tận thanh khí tuôn trào ra.
Gã nhắm hai mắt lại, một luồng linh khí điên cuồng dâng trào rót vào trong cơ thể gã, thanh khí tràn ra trên cơ thể gã cũng trở nên vô cùng cuồng bạo.
Cửu Chuyển Huyền Công được Nguyên Thủy thúc động tới cực hạn.
Gã đây là muốn dốc sức liều mạng một lần rồi!
Pháp Thiên Tượng Địa ở cảnh giới Thánh nhân, còn chưa từng có ai được chứng kiến qua.
Hôm nay, Nguyên Thủy liền để cho tất cả mọi người được nhìn thấy Pháp Thiên Tượng Địa của cảnh giới Thánh nhân!
Đạo bào nửa thân trên của Nguyên Thủy bị cơ bắp cuồn cuộn căng nứt, hóa thành từng mảnh vải vụn bay múa đầy trời.
Thân躯 của gã đột nhiên to lớn hơn gấp mười lần.
Từng luồng thanh khí hóa thành từng con thương long, khắc sâu lên trên nhục thể của gã.
Mà nhục thân của gã lúc này khiến cho Thông Thiên liên tưởng đến một chủng tộc đã biến mất.
Vu tộc.
Nguyên Thủy gần như đã hóa thân thành mười hai Tổ Vu.