Liễu Minh vội vàng mở ra xem, cũng được, xem như không uổng công chuyến này.
Gần năm vạn món linh bảo, phẩm cấp cao nhất cũng chỉ có một hai món tiên thiên hạ phẩm, chín phần còn lại đều là hậu thiên hạ phẩm linh bảo và những thứ không có phẩm cấp.
Nhưng hiện tại Liễu Minh chỉ cần số lượng, không cầu chất lượng!
Xem ra Trấn Nguyên Tử cũng đã dốc hết toàn lực rồi.
"Đa tạ Trấn Nguyên Tử đạo hữu!"
Liễu Minh khom lưng hành lễ với Trấn Nguyên Tử.
"Thái tử điện hạ khách khí rồi, ha ha, dù sao ngài cũng đã cứu sống nhân sâm quả của ta, chút lễ mọn này có là gì!"
Trấn Nguyên Tử vội vàng nói.
Thời thế nay đã khác xưa, con trai của Đế Tuấn giờ đã có thể chống chọi ngang ngửa với lão, thậm chí lão cũng chưa chắc đã đánh thắng được đối phương.
Biết sao được!
Chưa kể người ta cứu sống nhân sâm quả, chính là có ân với Ngũ Trang Quán.
"Thái tử điện hạ, ta đã chuẩn bị tiệc rượu nhạt, chúng ta uống vài ly được chăng?"
Trấn Nguyên Tử nhìn Liễu Minh hỏi.
Vốn dĩ Liễu Minh định rời đi, nhưng thịnh tình khó khước từ, đành phải ở lại uống vài ly với Trấn Nguyên Tử.
---❊ ❖ ❊---
Đất trời Hồng Hoang!
Mười hai Kim Tiên vừa đáp xuống đất liền chia thành sáu nhóm, mỗi nhóm hai người, tỏa đi khắp Hồng Hoang.
Không lâu sau khi họ rời đi, nhóm của Đa Bảo ở Bích Du Cung cũng hạ giới.
"Các vị sư đệ sư muội, lần này chúng ta buộc phải mang toàn bộ khí vận Hồng Hoang về Bích Du Cung, rõ chưa?"
Đa Bảo nhìn mọi người nói.
Sau đó, Đa Bảo cùng Vô Đương Thánh Mẫu, Kim Linh Thánh Mẫu cùng Quy Linh Thánh Mẫu, Triệu Công Minh cùng Tam Tiêu chia làm ba đường xuất phát.
Đa Bảo và Vô Đương Thánh Mẫu vừa đi chưa được bao xa thì dừng bước.
Bởi vì họ đã đụng độ người quen!
"Quảng Thành Tử, Xích Tinh Tử, sao hai người lại ở đây!"
Đa Bảo nhìn hai người hỏi.
Quảng Thành Tử và Xích Tinh Tử liếc nhìn nhau.
"Thì ra là Đa Bảo và Vô Đương, ha ha, hai vị tới đây có việc gì sao!"
"Quảng Thành Tử, chúng ta phụng mệnh Sư tôn tới Hồng Hoang có việc quan trọng, hai người tới đây làm gì!"
Đa Bảo lạnh lùng hỏi.
Tam Thanh bề ngoài trông vẫn rất hòa thuận.
Nhưng đệ tử dưới trướng của họ thì lại là chuyện khác.
Thái Thượng Lão Quân chỉ có duy nhất một đệ tử là Huyền Đô đại pháp sư, mà Huyền Đô chưa từng can dự vào tranh chấp, thậm chí rất ít khi rời khỏi Thủ Dương Sơn.
Tự nhiên mười hai Kim Tiên và nhóm Đa Bảo là có nhiều giao thiệp nhất.
Họ thường xuyên luận bàn, thậm chí có đôi khi còn tỷ thí ngay trước mặt Tam Thanh.
Qua lại nhiều lần, mâu thuẫn dần nảy sinh, bởi vì không ai muốn mất mặt trước Sư phụ của mình.
Khó tránh khỏi việc có lúc ra tay hơi nặng nề.
"Hừ, các người phụng mệnh của Thông Thiên sư thúc, chúng ta cũng phụng mệnh của Sư tôn chúng ta. Đa Bảo, không phải cũng là tới Hồng Hoang tranh đoạt khí vận sao, đã tới rồi thì mỗi bên tự dựa vào bản lĩnh đi!"
Quảng Thành Tử nói.
Đa Bảo vừa nhìn liền đoán được e rằng mười hai Kim Tiên đều đã tới.
"Được, đã như vậy thì chúng ta tỷ thí thử xem. Thế nhưng, đảo Âm Dương này là chúng ta nhắm đến trước, hai người hãy đi tìm nơi khác đi!"
Đa Bảo chỉ tay vào một hòn đảo tiên phía sau.
Trong đảo Âm Dương có vài trăm tán tu, dưới sự dẫn dắt của đảo chủ Âm Dương đạo nhân, bấy lâu nay họ vẫn sống bình yên vô sự.
Âm Dương đạo nhân này tự xưng bản thân là hậu thế chuyển sinh của Âm Dương lão tổ năm xưa.
Chuyện này lúc đầu còn kinh động đến cả Hồng Quân, bởi lẽ Âm Dương lão tổ từng là một trong ba ngàn Ma Thần cùng hàng ngũ với Hồng Quân, từng sát cánh đối phó với Ma Tổ La Hầu.
Nhưng khi Hồng Quân từ trong hư không liếc nhìn một cái, chỉ để lại hai chữ: "Hoang đường!"
Lập tức Tam Thanh liền hiểu ra, đây chỉ là một kẻ giả mạo danh tiếng để lừa đời lấy tiếng.
Loại rác rưởi này bình thường họ thèm không thèm ngó ngàng tới.
Nhưng giờ thì khác, để tranh giành khí vận, mấy trăm người này cũng được tính là một thế lực!
"Hừ, Đa Bảo, ngươi đừng có được đằng chân lân đằng đầu. Đảo Âm Dương này chúng ta đã tới trước khi ngươi đến, bộ mắt ngươi bị mù rồi sao!"
Xích Tinh Tử vốn hiếu chiến, làm sao chịu nổi hành vi vô sỉ như vậy của Đa Bảo.
"Xích Tinh Tử, ngươi!"
"Được rồi, hai vị sư huynh, đại sư huynh, hiện giờ chúng ta đều đã tới đây, chi bằng gọi Âm Dương đạo nhân kia ra, hắn muốn đi theo ai thì cứ để hắn tự lựa chọn, thấy thế nào?"
Vô Đương Thánh Mẫu thấy hai bên giằng co không hạ, đành phải nghĩ ra một kế.
Quảng Thành Tử nghe vậy liền gật đầu.
Còn Đa Bảo thì hừ lạnh một tiếng, trực tiếp hướng về phía đảo Âm Dương quát lớn.
"Âm Dương đạo nhân, cút ra đây cho ta!"
Vô Đương Thánh Mẫu lập tức tối sầm mặt mũi. Đại sư huynh, huynh hành xử thế này thì làm sao khiến Âm Dương đạo nhân quy thuận chúng ta được chứ!
"Ai dám ở đạo tràng của bổn đạo la lối om sòm hả? Chán sống rồi sao?"
Một giọng nói eo éo không ra nam không ra nữ vang lên, ngay sau đó có hơn trăm tán tu bước ra.
Đi giữa đám người là một lão già gầy gò ốm yếu.
Ban đầu lão ta ra vẻ nghênh ngang hống hách, nhưng khi nhìn rõ người tới là ai, sắc mặt lập tức thay đổi chóng mặt.
"Ái chà, cơn gió nào đã thổi các vị đạo hữu tới đây vậy! Quảng Thành Tử đạo hữu, Xích Tinh Tử đạo hữu, Đa Bảo đạo hữu, Vô Đương đạo hữu, thật là rồng đến nhà tôm!"
Nhìn bộ dạng không chút khí cốt của Âm Dương đạo nhân, Quảng Thành Tử không khỏi cảm thấy chán ghét.
"Bớt nói nhảm đi, cút sang một bên. Ta hỏi ngươi, nay Bích Du Cung ta muốn các ngươi gia nhập, ý ngươi thế nào!"
Đa Bảo trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Âm Dương đạo nhân nghe xong, lập tức hớn hở ra mặt.
Đây quả là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống!
Một kẻ tán tu như lão, nếu có thể bấu víu vào cây đại thụ Thông Thiên thì còn gì bằng!
"Đồng ý, đồng ý chứ! Đa Bảo đạo hữu, à không, Đa Bảo sư huynh, chuyện này là thật sao?"
Đa Bảo lộ vẻ đắc ý, Âm Dương đạo nhân này xem ra rất biết điều.
"Ngươi..."
Xích Tinh Tử định lớn tiếng quát mắng, Quảng Thành Tử liền cản lão lại rồi lắc đầu.
"Nếu Âm Dương đạo nhân đã tự nguyện đến Bích Du Cung, hừm, cũng tốt, vậy chúc mừng Đa Bảo nhé, hắn là của ngươi đó! Chúng ta đi!"
Quảng Thành Tử kéo Xích Tinh Tử rời khỏi đảo Âm Dương.
Đa Bảo lúc này lại cảm thấy bực bội như vừa nuốt phải ruồi, Quảng Thành Tử tên này thế mà lại không tranh giành với gã!
Cảm giác này giống như gã đang được đối phương ban phát bố thí vậy.
"Đại sư huynh, chúng ta..."
"Cầm lấy đạo tiên phù này tới đảo Kim Ao, tự khắc có người dẫn các ngươi lên đảo. Đi đi!"
Đa Bảo phẩy tay nói.
Một đạo tiên phù từ tay gã trực tiếp bay vào tay Âm Dương đạo nhân.
Âm Dương đạo nhân hớn hở dẫn theo đám thủ hạ rời đi.
"Sư huynh, huynh xem, khí vận của đảo Âm Dương này cũng tệ thật đấy! Chẳng có bao nhiêu cả!"
Ngay khi Âm Dương đạo nhân rời đi, khí vận của đảo Âm Dương liền quy về Bích Du Cung.
Thế nhưng số lượng lại vô cùng ít ỏi!
"Hừ, tên phế vật này chắc chắn chưa từng làm được việc gì có ích cho Hồng Hoang, bằng không khí vận đã không ít đến thế. Thảo nào Quảng Thành Tử lại dâng hai tay nhường cho chúng ta, xem ra hắn căn bản không thèm nhìn trúng!"
Đa Bảo lúc này mới hiểu được ý đồ của Quảng Thành Tử.
"Đại sư huynh, quản chi hắn có phế vật hay không, có còn hơn không. Tốt nhất là mười hai Kim Tiên kia mắt cao hơn đầu, cái gì cũng chê bai, thế thì chúng ta thu nhận hết!"
Vô Đương Thánh Mẫu mỉm cười nói.
Đa Bảo nghe vậy, thấy cũng có lý, tích tiểu thành đại, càng nhiều càng tốt!
"Sư muội nói rất có lý, đi, chúng ta tiếp tục tìm kiếm, quyết phải đè bẹp Ngọc Hư Cung của bọn họ dưới chân!"
Đa Bảo nói xong, cả hai liền hóa thành luồng sáng biến mất dạng.