Sau khi tiễn Phục Hy vào luân hồi, Liễu Minh trút được gánh nặng, chuẩn bị rời đi.
"Tự ngươi dâng mạng tới cửa, giờ còn muốn đi sao?"
Sau khi đưa Phục Hy vào luân hồi, Hậu Thổ đột nhiên quay người, lạnh lùng nhìn Liễu Minh.
Liễu Minh nghe vậy liền quay đầu nhìn thẳng vào Hậu Thổ.
"Sao thế, muốn giết ta? Hửm, Hậu Thổ, thực ra ngươi nên cảm ơn ta mới phải!" Liễu Minh bình thản nói.
"Cảm ơn ngươi? Vu tộc có cảnh ngộ như ngày hôm nay, tất cả đều do một tay ngươi ban tặng, không phải sao?"
Hậu Thổ vừa nói vừa vận chuyển Lực lượng Luân hồi trong tay, lao thẳng về phía Liễu Minh.
Nàng muốn đánh thẳng Liễu Minh vào Lục Đạo Luân Hồi!
Thế nhưng Liễu Minh dường như không hề để tâm đến nàng, vẫn đứng sừng sững tại chỗ, không hề nhúc nhích.
"Ngươi không sợ chết? Hừ, ta sẽ cho ngươi luân hồi vào súc sinh đạo!"
Hậu Thổ nhìn Liễu Minh im lặng thì có chút nghi hoặc, nhưng Lực lượng Luân hồi trong tay vẫn không hề thu lại.
"Sợ? Hậu Thổ, ngươi là chủ tể của Địa phủ Lục Đạo Luân Hồi, nếu ngươi giết ta, Thiên đạo e rằng sẽ trực tiếp hủy diệt ngươi. Quyền hạn của ngươi chỉ gói gọn trong luân hồi Địa phủ, không có quyền can thiệp đến sinh linh đang sống trên Hồng Hoang!"
Liễu Minh vừa dứt lời, bàn tay của Hậu Thổ dừng khựng lại, chỉ cách trán hắn một khoảng bằng nắm tay.
"Yêu hành thiên, Vu tẩu địa, Địa phủ luân hồi hồn. Đây là ý chỉ của Thiên đạo, ngươi dám vượt giới?"
Liễu Minh vừa nói vừa bước lên một bước, ép Hậu Thổ phải lùi lại!
Lời Liễu Minh nói không hề sai. Nếu như Yêu tộc và Vu tộc sống dưới Thiên đạo còn có thể lách luật, chơi trò mập mờ, thì Địa phủ tuyệt đối không thể.
Bởi vì Địa phủ vốn là nơi luân hồi của các oan hồn, không thể hành động tùy tiện, tất cả đều phải tuân theo quy tắc.
"Trách không được ngươi lại bình tĩnh như thế, hóa ra đã sớm nghĩ ra đối sách. Hừ, nếu ta nhất quyết phải giết ngươi thì sao!"
Hậu Thổ nói xong, sát khí trên người lại một lần nữa bộc lộ ra ngoài.
"Hừ, được rồi, đừng phí tâm tư nữa. Tránh ra, ta phải về đây!" Liễu Minh khinh bỉ nói.
Bàn tay Hậu Thổ nắm chặt lại, hận không thể ăn tươi nuốt sống Liễu Minh.
"Ha ha, ngươi không động vào ta được đâu. Ngoài ra, Hậu Thổ, nay đã chưởng quản Địa phủ, ngươi không còn là Tổ vu nữa mà là chúa tể Địa phủ. Hy vọng ngươi nhìn rõ thân phận của mình, tự giải quyết cho tốt!"
Liễu Minh lướt qua người Hậu Thổ, trực tiếp xé rách hư không rời đi.
Hậu Thổ định đuổi theo, đột nhiên, trên bầu trời Địa phủ sấm sét cuồn cuộn, mang theo hơi thở hủy diệt ngập tràn!
Trong nháy mắt, Hậu Thổ run rẩy cả người, lập tức lùi về sâu trong Địa phủ.
Thiên đạo quả nhiên sắp giáng tội!
Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn Liễu Minh rời đi. Tuy nhiên, những lời Liễu Minh vừa nói lại khiến Hậu Thổ ngộ ra đôi điều.
Quả thực, hiện tại nàng chỉ là chúa tể Địa phủ, chứ không phải Tổ vu!
Nếu vẫn một lòng nghĩ về chuyện của Vu tộc, e rằng cuối cùng sẽ chuốc lấy kết cục bị Thiên đạo giáng thiên khiển.
Nghĩ thông suốt điều này, Hậu Thổ liền quay trở về Địa phủ.
Tâm ý đã định, từ nay về sau nàng chỉ là Hậu Thổ nương nương của Địa phủ, chứ không còn là Tổ vu Hậu Thổ của Vu tộc nữa!
Chuyện cũ hóa gió bay, cát bụi trở về với cát bụi, đất cát trở về với đất cát!
"Lão già kia chắc không ngăn cản mình nữa chứ!"
Liễu Minh đi qua U Minh Huyết Hải với tâm trạng hơi lo sợ.
Sau vài lần xé rách hư không, hắn đã ra được bên ngoài.
Giờ thì ngay cả Minh Hà lão tổ muốn giết hắn cũng không còn cơ hội nữa rồi.
Ngay khi Liễu Minh chuẩn bị rời đi để trở về Thiên đình, hắn đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Lúc này, trời đất dường như đang hòa quyện vào nhau.
Đây là...?
Liễu Minh đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, lập tức lao thẳng về phía núi Ngọc Kinh.
---❊ ❖ ❊---
Núi Ngọc Kinh, Tử Tiêu Cung.
Tam Thanh, Tiếp Dẫn, Chuẩn Đề, Nữ Oa đều đã tề tựu đông đủ!
"Sư tôn, Ngài triệu tập chúng con đến đây có việc gì ạ?" Thái Thượng Lão Quân lên tiếng hỏi.
"Bản tôn cảm ứng Thiên đạo, đột nhiên trong lòng có ngộ, chuẩn bị hợp đạo, các ngươi hãy hộ pháp cho ta!" Giọng nói của Hồng Quân truyền đến.
Hợp đạo?
Sắc mặt Tam Thanh và những người khác đại biến, vội vàng cung kính hành lễ với Hồng Quân, sau đó lập tức phân tán ra các hướng để hộ pháp.
Hồng Quân nhẹ nhàng phất tay, toàn bộ bầu trời lập tức biến đổi dị thường.
Chư Thiên Khánh Vân vây quanh phía sau Hồng Quân.
Lúc này, ở nơi cách núi Ngọc Kinh không xa, Liễu Minh đang quan sát dị tượng đất trời này.
"Hồng Quân đang hợp đạo sao!"
Rất nhanh, Liễu Minh đã hiểu ra nguyên nhân đất trời biến đổi.
Sau khi hợp đạo, Hồng Quân chính là Thiên đạo, mà Thiên đạo cũng chính là Hồng Quân, hai bên có thể nói là hợp lại làm một.
Từ nay về sau, Hồng Quân không còn là người thực thi hay cái loa phát thanh của Thiên đạo nữa.
Không lâu sau, trên bầu trời xuất hiện từng đóa tường vân, bay thẳng khắp Hồng Hoang.
Liễu Minh nhìn tường vân đáp xuống người mình, không khỏi có chút kinh ngạc.
Vẫn là Hồng Quân lợi hại, bản thân hợp đạo mà lại khiến cả Hồng Hoang đều được ban xuống ánh sáng công đức kim quang.
Thật là hào phóng, rộng lượng!
Để tránh bị phát hiện, Liễu Minh lập tức rời đi.
Sau khi Hồng Quân hợp đạo, Tử Tiêu Cung cũng biến mất không dấu vết.
Sau khi cung tiễn Hồng Quân, Tam Thanh cùng những người khác đang chuẩn bị rời đi.
"Mấy vị đạo hữu xin dừng bước, sư tôn hôm nay hợp đạo thành công, quả là một chuyện hỷ sự vô cùng lớn lao đúng không?" Tiếp Dẫn cười nói.
"Bản tôn còn có việc, đi trước một bước!"
Nữ Oa còn chẳng thèm nghe hết lời của Tiếp Dẫn, trực tiếp biến mất tại chỗ.
Tiếp Dẫn cũng không hề tức giận, nam tử đại trượng phu không chấp nhặt với nữ nhân, hơn nữa Nữ Oa từ trước đến nay cũng chẳng bao giờ can thiệp vào chuyện của bọn họ.
"Ngươi muốn nói gì?" Nguyên Thủy Thiên Tôn hỏi.
"Các vị đạo hữu, hiện tại các vị nhìn nhận Yêu tộc thế nào?" Tiếp Dẫn hỏi ngược lại.
Yêu tộc?
"Muốn nói gì thì nói thẳng ra!" Thông Thiên Giáo Chủ có chút mất kiên nhẫn.
"Ha ha, chắc hẳn trận chiến Vu Yêu lần trước các vị đều đã thấy rõ, dù là Chu Thiên Tinh Đấu hay Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát, uy lực đều vô cùng khủng khiếp!" Tiếp Dẫn cảm thán nói.
"Các vị thử nghĩ xem, nếu như các vị bị đại trận như thế vây hãm, liệu có thể an nhiên thoát thân hay không?"
Tam Thanh nhìn nhau.
"Ý của ngươi là?" Nguyên Thủy Thiên Tôn hỏi.
"Ba vị sư huynh, các huynh nghĩ xem, có một đại trận đe dọa đến chúng ta tồn tại như thế, chúng ta không thể không phòng. Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát của Vu tộc coi như đã phế, nhưng Chu Thiên Tinh Đấu của Yêu tộc e rằng còn lợi hại hơn trước kia nhiều!"
Tiếp Dẫn nói xong, Tam Thanh liền hiểu ra vấn đề.
"Ha ha, nói vậy là hai vị sư đệ Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề đã bắt đầu lo bò trắng răng rồi. Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận quả thực lợi hại, nhưng Đế Tuấn và Đông Hoàng đâu có rảnh rỗi vô cớ đi đối phó với chúng ta!" Thái Thượng Lão Quân nói.
"Đúng thế, cho bọn họ thêm mười lá gan cũng không dám, các ngươi e là lo hờ rồi!" Nguyên Thủy Thiên Tôn lắc đầu.
Thông Thiên Giáo Chủ không nói gì, nhưng biểu cảm trên mặt đã thể hiện rõ ý tứ của mình.
Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề thấy vậy liền thầm nghĩ, Tam Thanh đúng là lũ cáo già!
E là bọn họ đã sớm động lòng, nhưng cứ vờ như không biết, nhất quyết bắt hai người họ phải nói toạc ra, rồi để hai người họ đi chịu khổ chịu cực, còn bọn họ thì ngồi mát ăn bát vàng.
"Không sợ vạn nhất, chỉ sợ nhất vạn, một khi Yêu tộc Thiên đình thực sự có ý đồ đó, chúng ta có chuẩn bị cũng không kịp. Theo ta thấy, nếu Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát Đại Trận đã không còn bao nhiêu uy lực, thì Chu Thiên Tinh Đấu Đại Trận cũng nên như thế!"
Trong mắt Tiếp Dẫn lóe lên những tia sáng âm hiểm.
Mà Tam Thanh thì khẽ gật đầu, trong mắt lộ ra ý cười.