Hôn nhân ấm áp 33 ngày

Lượt đọc: 3130 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương22: Người muốn kết hôn. Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142
Tiến »
Chương 55
đuổi ra ngoài(2)

❊ ❊ ❊

Tô Ngôn Phỉ là khách quen của cửa hàng, nhân viên không dám tùy tiện làm mất lòng, nhưng nhìn Thần Ngàn Ấm trên người mặc toàn đồ đắt tiền, cũng do dự không muốn đuổi đi, vì thế đành nói:" Thật xin lỗi, tôi đi tìm quản lý một chút."

Dứt lời, nhân viên chạy nhanh vào trong.

Không đến một phút, quản lý vội vàng xuất hiện, theo sau là hai nhân viên.

Cô tươi cười nịnh nọt hỏi Tô Ngôn Phỉ:"Tô tiểu thư, có chuyện gì cần đến tôi vậy?"

Tô Ngôn Phỉ chỉ tay về phía Thần Ngàn Ấm, tức giận cắn môi:"Chuyện Thần gia, cô hẳn không biết? Người phụ nữ kia là con gái nuôi của Thần gia, nhưng đã bị đuổi đi. Các cô nhìn điệu bộ thấp hèn của cô ta, liệu đủ tiền để mua trang sức của cửa hàng nổi tiếng này sao? Nói đùa."

"Cái này..."

Quản lý liếc nhìn Thần Ngàn Ấm một cái, trong đầu suy nghĩ một chút, rất nhanh liền nói:"Tô tiểu thư yên tâm, tôi biết nên làm như thế nào."

Nói xong, quản lý đi đến trước mặt Thần Ngàn Ấm, lạnh lùng lên tiếng:"Vị tiểu thư này, cửa hàng của chúng tôi chỉ phục vụ những khách vip và sang trọng, cô hẳn không thuộc hai loại này, mong cô rời đi cho."

Thần Ngàn Ấm cau mày, vừa định mở miệng, lại thấy Tô Ngôn Phỉ hung hăng đi tới, hai tay để trước ngực, vênh mặt nói:"Cô không nghe thấy sao? Nơi này không dành cho những người như cô. Mau cút."

"À..."

Thần Ngàn Ấm khẽ cắn môi, nhanh chóng rút trong túi ra chiếc thẻ, dịu dàng nói:"Nhìn xem đây là cái gì?"

Quản lý nhìn chăm chú chiếc thẻ, nhận ra đó là chiếc thẻ không giới hạn màu vàng đen, đột nhiên thái độ thay đổi 180 độ:"Thực xin lỗi, tiểu thư, là tôi có mắt như mù. Bên kia có rất nhiều kiểu mẫu mới, tôi dẫn cô đi xem được chứ?"

Thần Ngàn Ấm đứng một chỗ không di chuyển, nhưng Tô Ngôn Phỉ thì khác, hai chân run rẩy đứng không vững.

Phút chốc, Tô Ngôn Phỉ cướp chiếc thẻ từ tay Thần Ngàn Ấm, không dám tin nhìn nó vài lần, sắc mặt dần trở nên trắng bệch.

Sao có thể?

Thần Ngàn Ấm lấy đâu ra chiếc thẻ này?

Không lẽ cô được người khác bao nuôi?

Nhất định là như vậy, nếu không, sao cô ta có được trang phục của An Kiệt thiết kế, còn đến cửa hàng trang sức đắt tiền này? Chưa hết còn có thêm thẻ không giới hạn...

Nghĩ đến đây, trong lòng Tô Ngôn Phỉ tốt hơn một chút, ánh mắt châm chọc nhìn Thần Ngàn Ấm:"Cô đúng là thấp hèn."

"Không bằng cô."

Thần Ngàn Ấm lạnh nhạt đáp lại, nhân cơ hội lấy thẻ trong tay Tô Ngôn Phỉ về.

Thẻ này nằm dưới quyền kiểm soát của Mộ Diễn Đình, cô chỉ lấy ra để đối phó với Tô Ngôn Phỉ. Tô Ngôn Phỉ quá xấu xa, khiến cô không ngờ được.

"Cô..."

Tô Ngôn Phỉ thẹn quá thành giận, phất tay muốn đánh Thần Ngàn Ấm, nhưng lại bị cô ngăn lại:"Lần trước, Tô cục trưởng về nhà, không nói với cô, không nên gây sự với tôi sao?"

"Cái gì?"

Tô Ngôn Phỉ trừng lớn mắt, giật mình nhớ tới, ba từng nói không được gây sự với Thần Ngàn Ấm. Nhưng cô không thể kiểm soát bản thân, tức giận nhìn về phía Thần Ngàn Ấm:"Không phải cô được lão già giàu có nào đó bao nuôi sao? Cô có quyền gì đe dọa tôi?"

"Bốp"

Thần Ngàn Ấm không thể nhịn được nữa, tát mạnh một cái, khiến Tô Ngôn Phỉ hai mắt đỏ rực.

Mộ Diễn Đình vừa vào cửa, liền nhìn thấy Thần Ngàn Ấm tát người khác, không khỏi sửng sốt. Sau vài giây, chợt thấy cô nâng khuôn mặt xinh đẹp, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng cảnh báo:"Lần sao cô còn dám nói linh tinh, tôi sẽ xé miệng cô ra."

"Hừ, tôi cứ nói, cô làm gì được? Cô là người đàn bà hư hỏng, rách nát, hèn hạ, người đàn ông nào mù mới bao nuôi cô. Tôi mong cô cùng người đàn ông kia..."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương22: Người muốn kết hôn. Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142
Tiến »