Hôn nhân ấm áp 33 ngày

Lượt đọc: 3175 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương22: Người muốn kết hôn. Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142
Tiến »
Chương 12
không ai ép buộc được cô ấy

❊ ❊ ❊

Tưởng tượng đến cuộc sống sau này rất có thể sẽ bị Thần gia quấy rầy, cô trừng mắt, tức giận:" Cháu cũng đã đủ thảm, chú như thế nào còn khiến cháu tiếp tục vướng mắc vào mấy chuyện này? Rõ ràng chú có thể không cần đem cháu làm tâm điểm."

Đây là lần đầu tiên Thần Ngàn Ấm tức giận với anh, cô tựa như sư tử nhỏ hung dữ đứng ngồi không yên, nhưng rốt cuộc anh lại cảm thấy cô như đang làm nũng không phải tức giận, khuôn mặt ửng hồng vô cùng đáng yêu. Nhịn không được, anh liền đưa tay xoa đầu cô, khuôn mặt không chút giấu giếm cười một cười.

Thần Ngàn Ấm bị tiếng cười của anh làm thiếu chút nữa mất lý trí, khôi phục lại tinh thần, chợt nghe giọng nói trầm ấm:" Đói bụng chưa? Muốn đi ăn?"

"Không đói!"

Thần Ngàn Ấm gỡ tay anh xuống, chỉnh lại tóc, hốc mắt đỏ lên. Cô không hiểu, anh như thế nào lại dịu dàng? Anh căn bản một chút cũng không để ý đến cô, cho nên cũng sẽ không để ý cô có thể bị Thần gia giận cá chém thớt, phải không?

"Không đói cũng đi thôi."

Mộ Diễn Đình trầm giọng nói xong, hướng cửa đi tới. Nhìn bóng lưng cao lớn của anh xa dần, cô cắn môi, cảm thấy hết sức thất vọng. Anh luôn thần bí như vậy, không thể tin được. Mỗi khi cô cố gắng tới gần muốn hiểu rõ anh một chút, lại càng cảm thấy anh như xa dần, giống như hiện tại...

"A"

Thất vọng rời khỏi phòng làm việc, thấy anh đứng ở phía trước thang máy không xa nghe điện thoại. Mộ Diễn Đình đưa lưng về phía cô, cô xem như không thấy vẻ mặt của anh, lại nghe thấy giọng nói lạnh lùng:"Cô ấy không muốn, không ai có thể ép buộc! Trên đời còn nhiều cô gái tốt, để Duệ Trạch tìm người khác."

Thần Ngàn Ấm hơi sửng sốt, rất nhanh nhận ra người đầu dây bên kia là ai, đó là Mộ Khiếm Hoa, mẹ của Mộ Duệ Trạch, chị gái của Mộ Diễn Đình. Từ cuộc điện thoại này, Thần Ngàn Ấm không khó đoán, Mộ Khiếm Hoa nhất định là gây áp lực cho anh, khiến anh ép cô thực hiện hôn ước.

Tại sao?

Trong ấn tượng, Mộ Khiếm Hoa dường như không thích cô, hơn nữa, cô sớm đã không phải thiên kim tiểu thư của Thần gia, tại sao vẫn muốn cô trở thành con dâu của bà?

Không hiểu!

Bất quá, biết việc này không phải do Mộ Diễn Đình làm, mà là anh bị bắt buộc trong lòng cô có chút dễ chịu, nhưng nhớ tới mình vừa mới đem hết lời trong lòng nói ra, cô vẫn là khổ sở...

Mộ Diễn Đình cất điện thoại, quay người liền thấy bộ dạng mất hồn của cô, mày đẹp nhíu:"Lại đây."

Thần Ngàn Ấm theo bản năng ngẩng đầu, vừa lúc bốn mắt nhìn nhau, hành lang vắng lặng, tim như đập lệch nhịp. Nửa ngày, cô mới lấy lại tinh thần, bước nặng nề đi đến bên cạnh anh, cùng anh chờ thang máy. Lúc này, anh mở lời:"Chú nghĩ, cháu thích Duệ Trạch."

Thần Ngàn Ấm trong lòng như có hòn đá đè nặng, sợ hãi trừng mắt lớn:"Chú..."

Cô không thể không cho rằng, anh đang cùng cô giải thích, giải thích, anh nghĩ cô thích Mộ Duệ Trạch nên mới ép cô thực hiện hôn ước?

Trong lòng không hiểu đột nhiên trở lên vui vẻ, suy nghĩ lung tung, thang máy cuối cùng cũng mở "Đinh". Cô còn chưa kịp phản ứng, anh đã nắm tay cô đi vào trong.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 2 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương22: Người muốn kết hôn. Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142
Tiến »