Hoạt Sắc Sinh Kiêu

Lượt đọc: 7216 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Q2 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Q.3 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51 Chương 52 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 57 Chương 58 Chương 58 Chương 59 Chương 59 Chương 60 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Q.4 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Lời bạt cuối sách.
Tiến »
Chương 75
Cố nhân lạc đường

❊ ❊ ❊

Với đầu óc của Nhâm Sơ Dung, Tống Dương rất tin tưởng, nàng nói Trần Phản “không thích hợp” thì khẳng định là Trần Phản không thích hợp.

- Nàng nói, ta nghe.

Tống Dương đã bình phục lại, lấy hòm thuốc ra giúp nàng xử lý miệng vết thương. Nhâm Sơ Dung theo thói quen trốn về đằng sau, lắc đầu:

- Không cần ngươi, ta đi tìm thầy thuốc khác tới xem là được rồi.

Tống Dương mỉm cười:

- Muốn không để lại sẹo tốt nhất đừng lộn xộn.

Câu chú ngữ này thật linh nghiệm, Thừa Hợp quận chúa lập tức không né tránh nữa.

Đã lớn như vậy rồi nửa đời nàng vẫn chưa từng gần một nam nhân trẻ tuổi như vậy, trong lòng không hiểu sao khẩn trương lên, ngay cổ họng cũng cứng lại, tuy nhiên trong đầu nàng không ngờ lại nảy ra một suy nghĩ ngay cả chính nàng cũng chưa từng nghĩ đến: thật tốt, tiểu tử này cũng không tệ lắm.

Tống Dương tay chân lanh lẹ, một lát sau đã rịt thuốc băng bó xong, lại viết một đơn thuốc đưa cho nàng:

- Một nửa thoa ngoài da, mỗi ngày thay thuốc một lần, một nửa dùng để uống, cũng mỗi ngày một lần, trước khi ngủ thì uống… Sao mặt hồng thế?

Tống Dương mỉm cười, không có gì ác ý, không có gì lỗ mạng những lại có thêm vài phần giễu cợt.

Không đợi nàng trả lời, Tống Dương tiếp tục nói:

- Yên tâm đi, không sao đâu, không cần đến hai tuần thì ổn rồi, sẽ không để lại sẹo.

Nhâm Sơ Dong hoang mang:

- Tuần?

Tống Dương ngẩn ra, lập tức bạt cười lắc đầu:

- Là nói bừa thôi, nàng không cần để ý tới, nửa tháng là tốt rồi… Nói chuyện Trần Phản đi.

- Gần đây ngươi có gặp Trần Phản không?

Nhâm Sơ Dung vẫn chưa vội vã vào vấn đề chính mà chỉ hỏi một câu, hắn gật đầu, từ sau giao thừa đánh thiên cửu, hắn vẫn chưa gặp lại Trần Phản, tình hình của Đại tông sư thế nào cũng không biết.

Nhâm Sơ Dung nói:

- Trong dịch quán này, xung quanh đều là người cài ngầm và bẫy, không phải vì muốn giám thị các ngươi, mà là bất cứ lúc nào cũng phải nắm được tình hình trong nhà có chuyện gì mới, hôm nay có tiếp xúc với ai… - Chuyện này không cần giải thích Tống Dương hoàn toàn có thể hiểu, khoát tay áo, ra hiệu nàng hãy chọn những chuyện quan trọng để nói.

- Phượng Hoàng thành phồn hoa, người bên ngoài nếu đến phần lớn sẽ ở xung quanh, trong dịch quán tất cả mọi người đều như vậy, Trần Phản cũng không ngoại lệ, tuy nhiên lão khác với người khác, khi ra khỏi dịch quán bình thường thì không sao, nhưng đi dạo một hồi, lão bắt đầu, bắt đầu…

Nói xong, nàng nhướn mày, nhất thời không nhìn được từ gì thích hợp, cân nhắc một lát mới lại nói tiếp:

- Bắt đầu đi loanh quanh. Người của ta không phải cố ý theo dõi, nhưng mấy lần đều vô ý nhìn thấy lão, đi đi lại lại không ngớt trong mấy con phố. Ban đầu chúng ta cũng không thấy lạ gì, nhưng luôn là như thế đâm ra cũng có gì dị thường.

Tống Dương vẫn nhớ rõ, cách đó không lâu, khi ngồi cùng Nhị ngốc ở trà lâu, hắn cũng thấy Trần Phản đi loanh quanh.

- Đặc biệt là qua năm mới… Lão đi ra ngoài, thời gian đi loanh quanh mỗi lần lại lâu hơn. Tới lần cuối cùng… Lần trước lão rời khỏi dịch quán là ngày mồng năm tháng giêng, hôm nay là mồng chín… Hơn ba ngày chẳng cần biết ban ngày hay ban đêm, lão vẫn đi quanh mấy con phố ngoài dịch quán, lặp đi lặp lại.

Không phải Nhâm Sơ Dung không biết dùng từ, mà là hành động của Trần Phản thực sự khác thường, nhất thời nàng không biết nói làm sao cho thật chính xác rõ ràng, tuy nhiên Tống Dương cũng có thể hiểu được ý nàng:

- Hiện giờ Trần Phản vẫn đi loanh quanh ở ngoài?

Nhâm Sơ Dung rất nghiêm túc vững vàng gật đầu:

- Không biết lão có vấn đề gì, nhưng lão là đại tông sư… Hơn nữa còn là được Hồng Ba phủ mang tới từ Thanh Dương, ta sợ lão sẽ gây rối. Ta muốn nhờ ngươi giúp đỡ, đi xem rốt cuộc lão bị làm sao.

Kinh sư trọng địa, nếu thực sự đại tông sư làm ra chuyện gì đó không tốt, Hồng Ba phủ cũng không thoát khỏi quan hệ. Nhưng chỉ bằng tính tình của Trần Phản, ai dám bỗng dưng tiến lên hỏi một câu người đi đâu thế?

Khi ở Thanh Dương, trước mắt Nhâm Sơ Dung nhìn Trần Phản giúp Tống Dương đề cao chiến lực, mơ hồ cảm thấy mối quan hệ giữa hai bọn họ hẳn có chút sâu xa, nên bây giờ mới tới nhờ Tống Dương giúp đỡ. Kể hết sự tình xong, nàng lại do dự, bổ sung một câu:

- Ta cảm thấy bộ dáng của Trần Phản cực kỳ giống…. lạc đường.

- Nhị ngốc cũng nói vậy.

Tống Dương đáp lại, chỉ là thuận miệng đáp, cũng không có ý giễu cợt, hắn đứng dậy

- Ta đi xem lão.

Nhâm Sơ Dung cười khổ, cầm lấy đơn thuốc đứng lên cùng hắn ra ngoài:

- Ta còn có chuyện khác, tình hình Trần Phản bất cứ lúc nào ngươi cũng cho ta biết.

Được thuộc hạ quận chúa chỉ điểm, Tống Dương tìm thấy Trần Phản ngoài phố.

Đã qua giao thừa nhưng chưa đến mười lăm, không khí trên đường vẫn vui vẻ rộn rịp, ai cũng mặc đồ mới, thoải mái vui vẻ mười phần, đi ngoài đường gặp người quen lập tức chắp tay thi lễ, mở miệng ra một chuỗi Cát Tường Như Ý.. Trần Phản đi trên đường nhìn xung quanh như đang tìm cái gì đó, chân bước vô định.

Lão đi chơi bốn ngày, tuy tinh thần cũng không tệ lắm, nhưng trường bào không thể không bẩn, quần áo lệch xệch nổi bật trong đám người chỉn chu có vẻ chẳng hợp mấy. Từ xa xa Tống Dương đã nhìn thấy lão, đại tông sư luôn luôn quắc thước, quật cường, lúc này cũng chẳng khác một lão nhân bình thường bao nhiêu.

Trần Phản có chút già nua. Vốn lão là một lão già mà.

Tống Dương hít vào một hơi, bày ra một bộ mặt tươi cười thoải mái, đi tới trước mặt lão:

- Để ta tìm mãi, hóa ra lão ở đây.

Ánh mắt lão có chút hoang mang nhìn Tống Dương, như thể không quen biết hắn, nhưng nét hoang mang tiêu biến rất nhanh, thay vào đó là một chút thoải mái loáng qua ánh mắt, chợt lại trở lại bình thường như trước, lạnh như băng, tiếp tục đi tiếp:

- Tìm ta làm gì.

Tống Dương đi theo sau:

- Không có chuyện gì, chỉ là tìm lão chơi thôi, năm mới rồi, tốt xấu gì cũng phải mời lão ăn một bữa thật ngon.

Giọng Trần Phản vẫn lạnh băng:

- Không có chuyện xun xoe, không gian thì cũng là cướp.

Tống Dương cười lắc đầu, đang muốn nói gì, lão vung tay lên:

- Ít nói nhảm đi, ta hỏi ngươi, bức tranh có tốt không?

Tống Dương ngây người:

- Bức tranh gì?

Lão dừng bước lại, chậm rãi quay đầu, đôi mắt sâm nghiêm nhìn thẳng vào hắn:

- Ngay cả bức tranh gì cũng quên sao?

Chuyển đề quá nhanh, nhất thời hắn không biết nên trả lời thế nào, mà lão thấy hắn không nói gì, sắc mặt dần giận dữ. Tống Dương thở dài, trước hết nói xuôi theo lão đã:

- Ta không có vẽ...

Giọng Trần Phản nghiêm khắc:

- Không có tranh? Không vẽ và quên bức tranh gì là một chuyện sao?

Đầu óc Tống Dương không chậm, lần này trả lời cực nhanh, giọng diệu không tránh được có chút thăm dò:

- Bức tranh thái dương? – Trước kia hắn đã từng thấy Trần Phản vẽ vô số tranh thái dương trong phòng.

Sắc mặt Trần Phản thoáng dịu xuống một chút, quay người đi tiếp:

- Vì sao không vẽ? Ba bức hoàng hôn, trong bảy ngày giao cho ta, nếu không ta đánh ngươi!

Tống Dương trùng xuống, rất rõ ràng Trần Phản đã xem hắn là người thân.

Lúc này dường như lão cũng nhìn thấy cái gì đó, cũng không quay đầu, quăng lại cho hắn một câu:

- Đứng đây chờ ta! – Nói xong, tách đám người ra đi tới trước một gánh bán hàng tết rong ở phố đối diện, mua giấy hồng, thảy qua một miếng bạc con con, lại quay lại, muốn nói cái gì đó nhưng theo như tính tình của mình, cuối cùng lão không nói gì nữa, trực tiếp nhét tiền mừng tuổi vào tay Tống Dương.

Thực sự là Trần Phản lạc đường. Tuy lão không nói, nhưng Tống Dương có thể chắc chắn.

Trí nhớ hỗn loạn, bị lạc đường, nhận sai người quen, nóng nảy dễ giận.. Đây đều là bệnh một lão nhân bình thường gặp phải, ở kiếp trước của hắn có một cái tên rất chính xác: chứng đãng trí của người già.

Đây là bệnh của thần kinh và não bộ, mặc dù đại tông sư thân thể cường tráng, cũng không tránh được bệnh này.

Ngàn năm sau khi y học phát triển cũng không có được nhận thức chính xác về nó, quá trình mắc bệnh không thể nghịch chuyển, không thể chữa trị. Cuối cùng Trần Phản sẽ mất trí nhớ, mất đi khả năng tự chăm sóc mình, biến thành một ông lão si si ngơ ngác.

Bất ngờ Tống Dương nhớ lại, khi còn ở thành Thanh Dương, sau khi chiến đấu kịch liệt với Trần Phản, từng hỏi lão:

- Vì sao giúp ta?

Trần Phản vốn đã định trả lời lại bỗng nhiên nổi nóng không ngừng... Lão muốn nói, nhưng lão quên mất câu trả lời.

Lúc này Trần Phản vẫn không đội nón tre, lần trước trúng kịch độc dùng thuốc, râu tóc trụi lủi nhìn rất buồn cười. Tống Dương cũng không rõ từ đáy lòng mình đang dâng lên một cảm xúc là buồn hay là hối hận hay là áy náy, cầm lấy tiền mừng tuổi, gật đầu thật mạnh với lão:

- Quay về ta sẽ vẽ.

Trần Phản nở nụ cười hiếm hoi:

- A, thêm một tuổi, đúng là biết nghe lời hơn một chút.

NHÀ XUẤT BẢN THANH NIÊN
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Q2 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Q.3 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51 Chương 52 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 57 Chương 58 Chương 58 Chương 59 Chương 59 Chương 60 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Q.4 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Lời bạt cuối sách.
Tiến »