Hoạt Sắc Sinh Kiêu

Lượt đọc: 6058 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Q1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Q2 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Q.3 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51 Chương 52 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 57 Chương 58 Chương 58 Chương 59 Chương 59 Chương 60 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Q.4 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Lời bạt cuối sách.
Tiến »
Chương 46
hiến nghệ

❊ ❊ ❊

Ngay vào thời khắc họ Cao kia quyết định đối phó với Tống Dương,hai chú cháu bọn họ đã đem đầu đến Diêm La điện. Tống Dương gần như chưa phải làm gì, mà Nhâm Tiểu bộ cũng không cần hắn phải làm gì. Ngoại trừ cuối cùng ở trên đài nói chuyện với Tần Trùy cổ động dân tình.

Làm như vậy cố nhiên là muốn nuốt chửng họ Cao, nhưng quan trọng hơn, lúc này thànhThanh Dương ai nấy đều biết quá khứ quang vinh lỗi lạc của gia tướng Hồng Ba dưới trướng Trấn Tây Vương, trấn thủ biên cương anh dũng tới mức nào.

Nhiệm vụ lần này không có gì ngoài Uy vọng. Dân tâm là lễ vật tốt nhất. Hơn nữa Tây tuyến gian khổ, tuyển lính ở đâu trước sau vẫn luôn là vấn đề, trùng hợp Tống Dương nghe Tần Trùy nhắc tới, không lâu sau Trấn Tây Vương sẽ trưng binh ở Thanh Dương châu…. Có thể tưởng tượng ra lúc đó thanh niên cường tráng sẽ hưởng ứng lệnh triệu tập nhập ngũ, hẳn sẽ như trong phim truyện chứ?

Về phần hắn giải vây cho Lưu thái thú, thứ nhất Thái thú đại nhân thực sự không liên quan nhiều lắm, thuần túy là bị họ Cao kéo xuống nước, có giết y Tống Dương cũng không thấy dễ chịu, tha được người ta sẽ có lúc phải nhờ người ta; ngoài ra, mặc dù Tống Dương không có lòng chính trị, cũng hiểu được làm đến chức Thái thú, sau lưng sẽ liên quan đến rất nhiều mối quan hệ không đếm hết, đêm đến muốn bắt y trong vương thủ đương nhiên không khó, nhưng sau đó cũng sẽ phải mất chút công sức dẹp yên những phân tranh bởi vậy mà nổi lên.

Nhâm Tiểu Bộ vội vàng giúp Tống Dương, hắn cũng không muốn nàng dính vào phiền toái.

Tuy nhiên, Tống Dương không ngờ được chính là lễ vật đưa tới, Công chúa điện hạ không chỉ vững vàng tiếp nhận, còn thuận bước lên lầu, phái thái giám đâu vào đấy công bố chân tướng, tô son thêm cho cái mỹ danh “Trừng phạt ác lai, chủ trì công đạo” của Trấn Tây vương.

Nhâm Tiểu Bộ cũng chỉ hiểu được “ Thuận thế dựng lên”, chỉ bằng vào tính tình hấp tấp và cẩu thả của nàng sao?

Chuyện không khó đoán, cân nhắc thêm một chút Tống Dương đã hiểu, bên cạnh Công chúa điện hạ còn có cao nhân.

Xử xong án tử, dọn đi thi thể, xả nước rửa sạch vết máu, kỳ sĩ còn phải tiếp tục tuyển, Công chúa ra lệnh một tiếng, thịnh hội tuyển hiền liền tiếp tục, tiểu lại gọi số lại tiếp tục rao lên:

- Tống Dương, nhân sĩ Yến Tử Bình Thanh Dương châu, 18 tuổi, trình diễn tài nghệ… lời nói thật!

Nhâm Tiểu Bộ cảm thấy mình hiểu rõ Tống Dương, vốn tưởng rằng tài nghệ hắn hiến hơn nửa là bản lĩnh châm cứu, dùng thuốc, không ngờ lại là “nói thật”, cực kỳ buồn bực lẩm bẩm:

- Cái gì mà nói thật? Cái này cũng coi là bản lĩnh sao? Ngươi nói Tống Dương muốn nói thật?

Ở trên đài, Tống Dương đúng theo quy củ khom người thi lễ, sau đó lại đúng theo quy củ trả lời:

- Đúng! Tuy nhiên, “Lời nói thật” ta muốn nói hẳn mọi người chưa từng nghe qua.

Nhâm Tiểu Bộ nhướn mày lên một tí.

- Người bình thường đều không thể liếm được khuỷu tay phải của mình.

Việc này Tống Dương cũng đã từng thử qua, tràn đầy tin tưởng.

Vô số dân chúng dưới đài, mười người có tám thử ngay tại chỗ, quả nhiên không ai có thể liếm được khuỷu tay của mình, rất nhiều quan viên trên đài cũng muốn thử xem, nhưng trước công chúng, cái uy của nhà quan sao có thể co tay thè lưỡi, nên cố nhịn. Công chúa điện hạ ngồi sau tấm lụa cũng có thể nhìn thấy bên ngoài nhưng bên ngoài không ai có thể nhìn thấy nàng, không chút e dè, vặn khuỷu tay phải rướn cổ lè lưỡi… Một lát sau đổi tay, cuối cùng cũng chịu thua buông tay.

Nhâm Tiểu Bộ lại nghe tiếp.

- Ngồi trên ghế, lưng dán sát vào lưng ghế, nếu không rướn đầu về phía trước, nghiêng bả vai, thẳng thắt lưng, chỉ dùng sức chân vĩnh viễn không thể đứng dậy được.

Lần này dân chúng xem náo nhiệt dưới đài không thử được, nhưng chúng quan ngồi trên đài đều thản nhiên thử. Nhâm Tiểu Bộ đương nhiên lại càng không phải ngoại lệ, cũng cố đứng dậy được.

- Lợn không thể ngẩng đầu nhìn trời, nó không ngửa được cổ.

Hắn vừa nói xong, Thái thú đại nhân vừa mới cố hết sức cũng không đứng dậy nổi liền ngẩng đầu nhìn trời. Không chỉ y, dân chúng dưới đài cũng không ít người giống y, thuần túy chỉ là phản xạ quán tính. Chợt mọi người khựng lại, hiểu ra ai ai nấy đều cười phá lên, ai cũng sẽ không tức giận vì trò đùa nho nhỏ này, phần lớn thầm nghĩ lát nữa về nhà sẽ thử bắt con lợn nhà mình ngẩng đầu lên.

Mọi người thu ánh mắt lại, lại chăm chú nhìn Tống Dương trên đài, Tống Dương đang muốn nói tiếp, đột nhiên sắc mặt thay đổi, như thể nhìn thấy nguy hiểm thật lớn, giơ tay chỉ vào giữa không trung hô to:

- Cẩn thận!

Mọi người đều kinh ngạc ngẩng đầu, Tống Dương lại nói với Công chúa trong màn:

- Bất ngờ ngẩng đầu, tất cả mọi người đều há miệng.

Nhâm Tiểu Bộ cũng ngẩng đầu nhìn trời, không thể nhìn thấy vô số người dưới đài đang há hốc miệng, nhưng nàng tin lời Tống Dương nói, vì miệng nàng đến bây giờ vẫn còn đang há.

Nhâm Tiểu Bộ cười ha ha, liên mồm thúc giục:

- Tiếp đi tiếp đi.

- Còn nhiều sự thật lắm, ong mật vĩnh viễn đuổi không đi, voi không thể nhảy cả bốn chân lên, bò có thể bước lên bậc thang nhưng không thể bước xuống, cá sấu vĩnh viễn không thè được lưỡi ra, tiếng vịt kêu sẽ không gây ra tiếng vang, cắt đầu con gián xuống nó còn có thể sống được thêm mấy ngày, trẻ mới sinh toàn thân gần ba trăm mẩu xương, đến khi lớn chỉ còn hai trăm lẻ sáu đoạn…

Nói tới đây, Tống Dương im lặng, tạm dừng một lát mới tiếp tục nói:

- Khâm sai là thay thế Thánh thượng tới, nói sai là khi quân. Những lời ta nói, chư vị quay về có thể kiểm chứng, tuyệt không nửa câu nói láo.

Người khác có lẽ sẽ nghi ngờ, nhưng Nhâm Tiểu Bộ thì tin, bởi vậy cũng hết sức hiếu kỳ:

- Sao ngươi biết nhiều thứ lung tung vậy?

- Hiểu biết này chỉ là nhờ có duyên, từ nhỏ tiểu nhân đã ẩn cư cùng trưởng bối, xa rời thế tục mà tu hành, cầu hiểu thiên cơ, độ mình độ nhân. Người lớn trong nhà chỉ điểm, huyền cơ thiên địa ẩn trong thiên địa, muốn ngộ trước hết phải xem… Từng chút từng chút cẩn thận quan sát.

- Tu hành? Cho dù chuyện này có thú vị, nhưng chỉ bằng đó còn chưa đủ tư cách theo bản cung vào kinh.

- Chuyện này đều là trên con đường ta tu hành quan sát mà tự nhiên phát hiện ra. Tống Dương mỉm cười:

- Nhưng liên tục quan sát, tỉ mỉ quan sát, dần dần cũng rút ra điều tâm đắc, theo như lời người lớn trong nhà, huyền cơ thiên địa ẩn trong thiên địa… Lớn như vũ trụ ngân hà, trung là dân giàu nước mạnh, nhỏ như tu thân tự xét, đều có thể lĩnh ngộ từ tự nhiên.

Không bao lâu sau khi biết được tuyển hiền từ chỗ Cố Chiêu Quân, Tống Dương cắn bút suy nghĩ, nhớ lại mấy thứ truyện cười này ở kiếp trước, không ngờ lại muốn dựa vào những kiến thức nho nhỏ như “Không liếm được khuỷu tay phải” mà trúng kỳ sĩ.

Kỳ sĩ chính là để thể hiện cái oai phong của Nam Lý. Oai danh của cả quốc gia là cái gì? Tống Dương dùng cách suy nghĩ của mình để lý giải đại khái về kinh tế, quân sự, văn hóa, chính trị.

Trong đó, kinh tế thì không cần suy nghĩ, Nam Lý so với Yến quốc không cổ xưa bằng, Phong Long đế tức giận còn ném đũa, như vàng bạc không thể thay thế nhau.

Còn về văn hóa, thực ra Tống Dương cũng từng suy nghĩ qua, đạo thơ đích thực là đường tắt, nhưng rất nhanh hắn đã buông tha ý tưởng này. Nguyên nhân rất đơn giản, so đấu thi từ chính là phải có vốn và tài năng, phải có bản lĩnh thực sự mới có thể ứng cảnh.

Từng trải qua một đời đối nhân xử thế, danh thi hảo từ hắn còn nhớ một ít, nhiêu đó miễn cưỡng có thể trở thành vốn, nhưng tài năng thì …. Hắn không có! Hắn có thể đạo thơ Lý Bạch, Đỗ Phủ, Bạch Cư Dị, nhưng đơn giản nhất, nếu khâm sai bắt hắn làm đề cho lần tuyển hiền này, làm thơ ngay tại chỗ, Tống Dương cũng chỉ có thể ngâm một câu:

“Nhân sơn nhân hải nhân chận đa.

Đại gia khán đắc tiếu cáp cáp

(Người trong người ngoài người thật nhiều

Ai nấy đều vui cười ha ha)

Chỉ cần có chút tài thơ khẳng định sẽ có người bắt hắn phải bảy bước thành thơ, Tống Dương cũng không dám trông cậy là người ta sẽ đưa hắn tới trước một thác nước, thành toàn cho hắn niệm ra “Nghi thị ngân hà lạc cửu thiên...”

(dịch nghĩa: Ngỡ sồng Ngân Hà rơi từ chín tầng mây – thơ Lý Bạch ạ - thánh cô)

Còn về quân sự, Tiêu Kỳ xem ngựa và Lưu Nhị dạy chim đều ở trong nhóm này, Tống Dương không tìm ra được sở trường của mình ở phương diện này.

Chỉ còn mỗi chính trị. Mà hàm nghĩa của hai chữ chính trị này lại trống tuếch, chỉ cần có liên quan đến hai chữ dân sinh, dựa vào trình độ kiếp trước kiếp này không tương xứng nhau, ngàn năm sau dần sẽ tương đối hoàn thiện, bất luận là một người bình thường nào cũng sẽ từng học qua kiến thức tự nhiên, xã hội, có thêm chút tài ăn nói… Đây mới thực sự là đường tắt để có tư cách giành được phó lôi nhất phẩm.

Nghĩ vậy, lần này Tống Dương cần phải làm một người có kiến giải độc đáo, nhưng hắn mới mười tám tuổi, còn quá trẻ, tuổi tác và thân phận đều không phù hợp, cho nên hắn mới muốn dùng cái tri thức vặt vãnh này làm dẫn, kể ra chuyện mình đã tiềm thế tu hành, dẫn ra rằng những lời sau này nói ra đều là lãnh ngộ từ tự nhiên mà có.

Nói trắng ra, là cái vỏ thôi.

Tống Dương khoanh tay đứng, thần sắc thong dong. Nhâm Tiểu Bộ lại cảm thấy bộ dáng giả vờ giả vịt của hắn không ngờ nhìn lại khá đẹp, lẳng lặng nhìn hắn một lúc mới hỏi:

- Sao trên trời, dân giàu nước mạnh, tu thân tự xét, ngươi đều có kiến giải?

Nhìn đẹp thì có đẹp, Nhâm Tiểu Bộ cảm thấy lần này da mặt Tống Dương hơi bị dày rồi.

Hắn cười cười:

- Ngẫu nhiên chợt ngộ, còn mong Công chúa điện hạ và các vị đại nhân nghiệm chứng.

Vừa nói ra, trong số các vị đại nhân trên đài có một vị sắc mặt không hài lòng, hừ lạnh ra tiếng, chính là Thanh Dương Tư Mã.

Trong vụ án Cao Trường sử vừa rồi, Thái thú và phần đông quan lại Thanh Dương đều nhìn ra được Tống Dương có quan hệ sâu xa với Hồng Ba phủ, hiện giờ Tống Dương lên dài, cũng không ai nói “Không”, hơn nữa mấy cái kiến thức vặt đó lại khá thú vị, ai nấy đều tươi cười

Vị Tư Mã Thanh Dương này, học thức không nói đến, nhưng đối nhân xử thế khô khan, tính tình có vài phần giống Vưu Thái y. Vốn chức vụ, địa vị của Tư Mã không khác Cao Trường sử lắm, nhưng chính là bởi vì cái tính trời sinh này, lão càng ngày càng mệt, bị Cao Trường sử đè đầu cưỡi cổ. Lúc trước thấy Trường sử đền tội, Tư Mã đại nhân còn thấy khá cao hứng, đã cười ha hả xem Tống Dương hiến nghệ, nhưng sau đó thấy hắn nâng đề tài lên đến tận trời, Tư Mã đại nhân lại tái phát cái tính của con mọt sách, trong mắt chỉ thấy tiểu tử này kiêu ngạo, ngông cuồng, hừ lạnh một tiếng đã coi như là khách khí, nếu không ngại Công chúa, y đã sớm lên tiếng làm khó.

Cho dù thế, làm thế nào dân giàu nước mạnh?

NHÀ XUẤT BẢN THANH NIÊN
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Q1 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Q2 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Q.3 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 13 Chương 14 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 51 Chương 52 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 57 Chương 58 Chương 58 Chương 59 Chương 59 Chương 60 Chương 60 Chương 61 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Q.4 Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Lời bạt cuối sách.
Tiến »