Hoàng Thượng, Có Gan Một Mình Đấu Bản Cung

Lượt đọc: 6136 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346
Tiến »
Chương 128

❊ ❊ ❊

Hữu Danh thần sắc biến đổi, vội quỳ gốitrước người Quân Khanh Vũ, "Hoàng thượng, bây giờ không phải lúc. Hiệnnay loạn đảng chưa trừ, Thái hậu vô pháp lật đổ. Nếu lúc này có hoàngtử, thuộc hạ lo lắng Thái hậu sẽ động thủ, hơn nữa..."

"Hơn nữa cái gì?"

Quân Khanh Vũ quay đầu nhìn Hữu Danh, "Ngươi sợ Mai Tư Noãn không chịu?"

Hữu Danh nhẹ giọng nói, "Nương nương tính tình trinh liệt, thuộc hạ lo lắng nàng sẽ làm ra chuyện khác người."

"Ha ha..." Quân Khanh Vũ thấp giọng cười lạnh, tử đồng lãnh ám sâu thẳm, "Nàng sẽ chịu. Hơn nữa lúc này có con nối dõi, nói không chừng sẽ làchuyện vô cùng tốt."

Nói xong, hắn buông quyển sách trong tay, "Thời gian không còn sớm, ngày mai là sinh nhật Thái hậu rồi."

Làm sao có thể không chịu?

Đêm đó nàng chịu đựng hắn dằn vặt, chính là vì Cảnh Nhất Bích quỳ bên ngoài.

Vì hắn, nàng có cái gì không chịu?

Nói xong, xoay người dựa trên giường.

Hữu Danh đi lên, đem tàm ti chăn vì hắn đắp kín, lại.phát hiện QuânKhanh Vũ vẫn như cũ nhắm mắt, nhưng môi mỏng nhẹ mân, tựa như xẹt quamột tia lãnh lệ tiếu ý.

=======================

Ngày kế là sinh nhật Thái hậu, trong cung cử hành yến hội long trọng nhất từ trước tới nay.

Văn võ bá quan chỉ cần ở Đế đô nhậm chức, thì đều có thể tham gia yến hội.

Trên đường phố Đế đô phồn hoa còn có đội ngũ chuyên môn vì Thái hậu tuần diễn. Trong lúc nhất thời, khắp Đế đô một mảnh náo nhiệt cùng ồn ào,bách tính chìm đắm trong bầu không khí vui mừng.

Trong cung yến hội đã sớm an bài thỏa đáng, quan viên cùng gia quyến ra vào đều đeo trang sức tráng lệ, kinh ngạc há to miệng.

Nhưng lại có cung nhân nói, hoàng cung đẹp đẽ này vẫn không xa hoa bằng một phần mười lưu ly cung.

Trong yến hội, quan viên cùng gia quyến lên tới gần hai trăm người.

Bởi vì cả nước mở tiệc, cho nên hôm nay tất cả mọi người đều có thể cùng Thái hậu, Hoàng thượng, thậm chí là Vinh Hoa phu nhân cùng ngồi vào vịtrí.

Mặc dù đường vào cung lạnh lẽo, nhưng trong vườn bách hoa nở rộ, hồng sắc thảm kéo dài trên lối đi.

Hai bên bày ghế, quan viên đã sớm nhập tọa, mà trước người đều là rượuthơm món ngon, đám cung nữ liên tiếp bưng đĩa qua lại không ngớt.

Trên sân khấu cách đó không xa, ca nhạc đã vang lên, từng nhóm nữ nhântrang điểm cùng trang phục lung linh lần lượt vung áo, theo khúc mà hát.

Bởi vì chuyện lần trước mà bên ngoài khu vực yến hội được bố trí đông đảo ngự lâm quân, nửa con ruồi cũng không thể bay ra.

Rốt cuộc... Vẫn phải mang danh hiệu Vinh Hoa phu nhân gông xiềng đi yếnhội... mặc dù hai người kể từ ngày đó không gặp lại, nhưng mà lúc nàykhi đối mặt với người trong thiên hạ, bọn họ vẫn phải biểu hiện là mộtđôi phu thê ân ái tình thâm nghĩa trọng...

Bởi vì, nàng cần chờ người kia dắt tay nàng đi vào yến hội.

Cách bình phong nhìn tiệc mừng náo nhiệt bên ngoài, đáy mắt A Cửu không khỏi hiện lên một tia cười nhạo.

"Tiểu thư, hoàng thượng tới."

A Cửu thu hồi ánh mắt, theo ánh mắt Thu Mặc nhìn xa ra, lúc dừng trênngười nọ, đột nhiên cảm thấy khó hiểu đau nhói, sau đó vội quay đầu,nhìn Cảnh Nhất Bích vẫn theo sát phía sau.

Hắn hơi nghiêng đầu, tựa hồ đang thấp giọng đối Quân Khanh Vũ nói gì đó. Lúc này thương thế đã khôi phục, không còn vẻ tái nhợt trước kia.

Một thân lục y nhẹ nhàng, tựa như cam liệt thanh tuyền.

A Cửu thở dài một hơi, sau đó cúi đầu, đột nhiên thấy một đôi ủng thêu vàng trước mắt.

Long diên hương quen thuộc dần đến, nàng hơi cúi người, thấp giọng nói, "Thần thiếp tham kiến hoàng thượng."

"Ân."

Trước người người, chỉ là lạnh lùng đáp một tiếng, rồi đi qua bên người nàng, không có bất kỳ ý tứ nào cùng nàng dự tiệc.

Thanh âm kia, xa cách ngàn trùng...

"Thần Cảnh Nhất Bích tham kiến Vinh Hoa phu nhân."

"Tiểu Mi tham kiến tỷ tỷ."

A Cửu thình lình ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn phía sau Cảnh Nhất Bích.

Chỉ thấy Tô Mi một thân lam sắc y phục, tựa như phượng diên hoa xinh đẹp đứng sau Cảnh Nhất Bích, trên khuôn mặt mang nụ cười mỹ lệ khiếp người.

Bàn tay trong áo không khỏi nắm chặt, A Cửu khiếp sợ cùng nghi hoặc.

Tô Mi cười cười đi tới, ở bên tai A Cửu thấp giọng, "Hoàng thượng lolắng ta ở lưu ly cung buồn chán, cho nên nói hôm nay nữ quyến của cácquan viên ở Đế đô đều có thể tới, hơn nữa có rất nhiều trò biểu diễn hay nên dẫn ta tới giải buồn."

Không biết vì sao, nhưng A Cửu lại nghe thấy trong miệng nàng ta có chút ý cười nhạo.

"Vậy giới thiệu thân phận Thục phi nương nương thế nào?"

A Cửu đón nhận ánh mắt của Tô Mi, thanh âm khôi phục yên lặng.

"Là muội muội của thần." Cảnh Nhất Bích hơi cúi đầu, thanh âm trầm thấp, "Thần vài ngày trước đi Giang Nam tìm người thân, đã tìm được muội muội thất tán nhiều năm..."

Không đợi hắn nói xong, A Cửu nhịn không được cười nhẹ cắt ngang, "Nguyên lai lão gia của Bích công tử ở Giang Nam."

Cảnh Nhất Bích ngẩng đầu nhìn A Cửu, trong ánh mắt trong sáng thấy được một mạt thất vọng.

A Cửu quay đầu, không nhìn Cảnh Nhất Bích nữa.

Đối với nàng, hà tất phải nói dối? Nàng cũng không phải không biết mục đích Tô Mi xuất hiện.

Quân Khanh Vũ chẳng phải đang muốn đem thân phận của nàng ta chiêu cáothiên hạ, không cần tồn tại kim ốc tàng kiều, bắt Tô Mi sống dưới cáibóng Vinh Hoa phu nhân đó sao?

Hắn, là muốn cho nữ nhân mình yêu thích một thân phận đường đường chính chính.

Hắn, là muốn triệt để đối mặt với Thái hậu, dùng phương thức cường ngạnh để bảo hộ nữ nhân của mình.

"Vị trí của Thục phi nương nương đã sắp xếp chưa?" A Cửu quay đầu hỏi Thu Mặc.

"Tỷ tỷ không cần lo lắng, hoàng thượng đã vì thần thiếp an bài." Tô Mimỉm cười, chỉ vào vị trí trên cùng, "Ngay bên cạnh tỷ tỷ."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 296 Chương 297 Chương 298 Chương 299 Chương 300 Chương 301 Chương 302 Chương 303 Chương 304 Chương 305 Chương 306 Chương 307 Chương 308 Chương 309 Chương 310 Chương 311 Chương 312 Chương 313 Chương 314 Chương 315 Chương 316 Chương 317 Chương 318 Chương 319 Chương 320 Chương 321 Chương 322 Chương 323 Chương 324 Chương 325 Chương 326 Chương 327 Chương 328 Chương 329 Chương 330 Chương 331 Chương 332 Chương 333 Chương 334 Chương 335 Chương 336 Chương 337 Chương 338 Chương 339 Chương 340 Chương 341 Chương 342 Chương 343 Chương 344 Chương 345 Chương 346
Tiến »