Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 212
Quý phi

❊ ❊ ❊

Quý phi ngồi ở đó cứ thế ngưng mắt nhìn Hi Phi đối diện, cũng chỉ thấy vẻ mặt nàng bình thản. Nhưng ánh mắt bén nhọn, toàn thân phát ra khí thế làm người ta không tự giác thần phục.

Hi Phi thế này mới chân chính là Hi Phi sao?

Nghe nàng nói, quý phi kinh ngạc, sau đó lập tức cười lạnh một tiếng nhìn nàng, "Trước mắt cô là kẻ thắng, đương nhiên cô có thể nói như vậy, muốn nói gì thì nói. Nhưng cô có thể bảo đảm cô ngồi ở vị trí này, chưa từng mưu đồ cho người nhà, chưa từng không lo lắng cho tiền dồ của bọn họ, chưa từng coi trọng chuyện nhà mình sao?"

Đương nhiên không phải là không có.

Hi Phi nhìn quý phi, lúc đó cũng không trả lời vì biết rõ nàng ta còn có lời muốn nói.

"Nhà các cô chẳng qua là một nhánh bị Tô gia Khúc Châu đuổi đi mà thôi. Làm sao có thể hiểu những thiên chi kiều nữ chúng ta thế nào, từ nhỏ đã tiếp nhận dạy bảo, vì lợi ích gia tộc. Không có gia tộc chống đỡ sẽ không có chúng ta vinh quang. Một khi được kết bạn bên cạnh quân vương thì sao có thể chỉ ở bên quân vương mà diệt trừ nhà mình chứ?"

Tự Cẩm hơi nhíu mày. Đứng trên một phương diện khác, lời Quý phi nói cũng không phải không có đạo lý.

Nói cho cùng, chẳng qua là do Tào Quốc công phủ lòng tham không đáy, căn bản là không bận tâm con gái ở trong cung như thế nào, chỉ muốn kiếm chác lợi ích từ trên người các nàng.

Nhưng nàng thì khác. Người nhà Tô gia đối với nàng chân tâm thật ý, khắp nơi vì nàng suy tính, chưa bao giờ đòi hỏi bất cứ điều gì từ phía nàng.

Thoải mái cười một tiếng, Tự Cẩm nhìn quý phi, "Lời Quý phi nương nương nói không phải không có lý. Gia tộc bồi dưỡng các cô, cho các cô vinh hoa phú quý, cho các cô vinh quang địa vị. Cho nên các cô vì gia tộc tận tâm tận lực, đó là đúng. Nhưng nếu đã như vậy, các cô và gia tộc là quan hệ đồng sinh, tại sao lại đem tất cả sai lầm đổ lên Hoàng thượng? Dựa vào đâu chứ? Chỉ dựa vào cô là tần phi của hắn thì hắn phải vì cô, vì gia tộc cô mà nhận hết oán than của người trong thiên hạ sao? Quả thực là tức cười!"

"Sao cô có thể nói như thế..."

"Quý phi nương nương còn trông cậy vào người khác có thể nói cái gì? Chưa trả giá thật lòng mà hy vọng người khác xông pha khói lửa, chỉ bằng dung mạo khuynh quốc của cô mà muốn làm chuyện hại nước hại dân ư? Chỉ tiếc đương kim không phải là người bị sắc đẹp dụ dỗ. Cho nên cô không cam lòng cái gì, oán hận cái gì, lại muốn vãn hồi cái gì? Quý phi nương nương, cô nghĩ người khác đều là kẻ ngu sao?"

Tự Cẩm ha ha cười một tiếng, "Ta tự nhiên là vì người trong nhà suy tính, ta hy vọng bọn họ cả đời bình an trôi chảy. Cho nên ta khuyên bảo bọn họ làm quan muốn tận trung Hoàng thượng, đối xử tử tế dân chúng. Chớ tham bạc, đừng mê quyền, nên thấy đủ, người an vui. Tào Quốc công phủ của nương nương có thể làm được sao? Tuyệt Hộ Quận một năm bạc thu bao nhiêu, người nhà củaa vì Hoàng thượng luyện binh, tận tâm tận lực, trung thành và tận tâm, không mượn quyền thế mưu lợi cá nhân cho mình, nhà các người có thể làm được sao?"

Quý phi nhìn Hi Phi giống như là xem quái vật.

Tự Cẩm cũng chằm chằm nhìn nàng ta, "Nhà ta có thể làm được! Cho nên, bây giờ ta có thể ưỡn lưng đứng thẳng, cây ngay không sợ chết đứng trước mặt hoàng thượng. Tô gia chúng ta không bán con gái mưu quyền thế. Quý phi nương nương, người có thể làm không? Bao năm qua, rốt cục Tào Quốc công phủ đã làm gì, ta nghĩ trong lòng cô đều hiểu được? Nếu đã vậy thì cô kêu oan ức gì nữa? Xưa nay lòng người tham lam, nhưng phải xem mình ở đâu để mưu đồ. Ta cũng có lòng tham vậy. Nhưng lòng tham của ta không vì quyền thế, không vì tài lộc. Cuộc đời này chỉ cầu có thể được kết bạn bên cạnh hoàng thượng mà không có yêu cầu nào khác. Nhưng quý phi cũng vậy, Tào Quốc công phủ cũng thế, sợ là không thể làm được điều này rồi?"

Quý phi cảm giác như mình đang nhìn một đứa ngốc.

Nhìn thẳng vào mắt quý phi, Tự Cẩm nhẹ nhàng cười một tiếng, "Cầu được nhiều, trả giá cũng nhiều. Quý phi nương nương, cô muốn chu toàn Tào Quốc công phủ vinh hoa phú quý, quyền thế ngập trời, sao cô lại không chịu chu toàn thanh danh thể diện của Hoàng đế chứ? Cho nên, hôm nay bại thành tù nhân thì có gì đáng oán hận. Cũng chẳng qua là thắng làm vua thua làm giặc mà thôi."

Quý phi thở hổn hển, ánh mắt tóe lửa nhìn chằm chằm Tự Cẩm.

Khương cô cô cùng Vân Thường vừa thấy bất giác bước lên như muốn bảo vệ chủ tử.

Quý phi chậm rãi đứng dậy, gương mặt lạnh lùng, cuối cùng thốt ra một câu nói, "Hay cho câu thắng làm vua thua làm giặc, Bản cung cũng không tin, cuộc đời này cô có thể cười đến cuối cùng."

"Ai biết được? Vậy Quý phi nương nương phải sống thật khỏe, chúng ta cùng nhau làm chứng vậy."

Cuối cùng Quý phi phẩy tay áo bỏ đi, không nhắc đến mục đích một chữ nào, lại còn bị Hi Phi trách móc một hồi, trong lòng buồn bực thế nào cũng có thể đoán được.

Ăn nói khéo léo như thế, khó trách có thể được hoàng thượng sủng ái vậy, trước kia thật sự là bị vẻ ngoài của nàng lừa gạt.

Sau khi Quý phi rời khỏi, Tự Cẩm chậm rãi ngồi lại chỗ của mình, lúc ấy mới phát giác sự mệt mỏi dâng tràn.

Nàng cũng không thể hiểu nổi, vì sao mấy quý nữ thế gia, thà rằng vinh quang cùng gia tộc cũng không có nghĩ tới đứng cùng chiến tuyến với hoàng đế chứ?

Đây chính là cái gọi là thế gia giáo dục sao?

Nếu quả thật như vậy, không thể không nói vẫn rất là thành công.

Ít nhất, nàng xác thực chứng kiến sự ảnh hưởng của thế gia rất sâu xa ở trên người hoàng hậu và quý phi.

Trong Sùng Minh Điện, Quản Trường An cúi đầu đứng yên ở một bên, thở cũng không dám thở mạnh.

Tiêu Kỳ ngồi sau thư án, trước mặt là đống tấu chương cao ngất chồng chất. Nhưng lúc đó hắn lại không lòng dạ nào xem tấu chương, ánh mắt nhìn xuyên qua chồng tấu chương mà không biết đã lạc đến chốn nào.

Quản Trường An khá lâu không nghe thấy Hoàng thượng phân phó, lặng lẽ ngẩng đầu lên thì nhìn thấy Hoàng thượng giương môi, đang lặng lẽ cười.

Trong lòng trước hết thở phào nhẹ nhõm, hắn ta cũng không nghĩ tới, Hi Phi nương nương đối mặt với quý phi lại như vậy... Hung hãn!

Hi Phi nương nương thực can đảm dám nói đấy chứ. Những lời như thế mà cũng dám nói thẳng với quý phi. Nếu là người khác, cho dù là Hoàng hậu nương nương cũng không dám đâu.

Lúc Đồng Ý báo lại với hắn ta, hắn ta còn cảm thấy chân nhũn ra.

Nhưng Hoàng thượng cười.

E là lời Hi Phi nương nương nói đã trúng vào tâm khảm Hoàng thượng rồi.

Chao ôi, quay đầu ngẫm lại, ngay cả hắn ta cũng không thể tin được, Tô Tiểu y chán nản đứng chót trong cung kia có thể đi tới vị trí bây giờ.

Quả thực như một giấc mộng vậy.

Hoàng hậu, quý phi, Kiều Tiểu Nghi, Vương quý nhân, Tô mỹ nhân... Còn bao nhiêu người đã chết, bọn họ chỉ ngày càng đi xa Hoàng thượng. Chỉ có Hi Phi giữ khoảng cách mỗi ngày một gần Hoàng thượng.

Đây thật sự là bản lĩnh mà.

Sau khi đuổi quý phi đi, Tự Cẩm liền nghỉ ngơi trong chốc lát. Ai biết vừa ngủ thì tới lúc màn đêm buông xuống.

Mở mắt ra, qua rèm cửa đã nghe Tiêu Kỳ đang nói chuyện với Dục Thánh. Giọng nói hai cha con mang theo âm sắc vui vẻ, ung dung từ tốn vọng vào.

Một chiếc đèn cung đình tỏa ánh sáng nơi góc tường. Tự Cẩm chậm rãi ngồi dậy, nghe tiếng hai cha con này mà quả thực tuyệt vời như tiếng thần tiên phảng phất.

Mang giày vén rèm đi ra ngoài thì nhìn thấy Tiêu Kỳ cầm trong tay một bản vẽ, đang khoa tay múa chân với Dục Thánh.

Nhìn thì hình như là bản vẽ của khu vui chơi thiếu nhi. Nàng vén gọn những lọn tóc lòa xòa khẽ bước qua.

Nghe được tiếng của nàng, cha con hai người cùng quay đầu lại.

"Mẫu phi." Dục Thánh cười ngọt ngào chào, miệng vẫn không quên nói: "Phụ hoàng nói chỗ này sẽ xây xong rất nhanh. Đến khi em bé trong bụng sinh ra thì chúng ta có thể cùng nhau chơi đùa."

"Đúng vậy, Dục Thánh vui hay không?" Tự Cẩm nhìn ánh mắt vui vẻ của Tiêu Kỳ đi tới cạnh hắn ngồi xuống, dắt tay con trai, nhìn con khoan khoái tươi cười, trong lòng chỉ cảm thấy cuộc sống này thật khiến người ta hạnh phúc.

Nếu thời gian dừng ở giây phút này thì thật là tuyệt.

Không có tuyển tú, không có tiểu mỹ nhân khác, chỉ có cả nhà bọn họ.

"Vui ạ." Dục Thánh gật đầu, xoay người lăn lộn một vòng trên giường lớn, cười tươi như phật Di Lặc vậy.

Tiêu Kỳ nhìn vẻ mặt Tự Cẩm, "Bây giờ phải nhìn sắc mặt rất nhiều, về sau người râu ria không cần gặp."

Nói vậy là chỉ quý phi sao?

Tự Cẩm than khẽ một tiếng, "Coi như cho mình một hết quả đi, mấy năm nay chuyện giữa thiếp và quý phi giống như cục nghẹn trong cổ, bây giờ cuối cùng đã giải thoát."

Tiêu Kỳ nhìn Tự Cẩm, "Chuyện ban đầu khó có thể tiêu tan như vậy sao? Chưa từng nghe nàng nói như vậy."

Nàng thì không sao, chẳng qua là xả giận cho nguyên chủ mà thôi.

Còn có chuyện gì cái gì có thể làm nguyên chủ vui vẻ hơn so với nhìn thấy quý phi từ đám mây rơi xuống vũng bùn chứ?

Nhưng... Những chuyện này không thể giải thích, nói với Tiêu Kỳ như thế nào, nàng cũng không phải là nàng ư?

Nhẹ nhàng hít một hơi, Tự Cẩm cười nhìn hắn, "Thiếp cũng là nữ nhân, lòng dạ hẹp hòi lại mang thù, chuyện năm đó trong lòng có khúc mắc lại có gì kỳ quái. Nhưng bây giờ thì không còn nữa, hết thật rồi."

Tiêu Kỳ luôn cảm thấy giờ phút này Tự Cẩm rất không thích hợp, chăm chú nhìn nàng. Tựa như... tựa như có cảm giác kỳ quái không thể mô tả, không ngừng quan quẩn hội tụ trong trí óc hắn.

"Nàng..."

"Thiếp thật sự không có việc gì. Hoàng thượng không thấy khí sắc thiếp rất tốt sao?"

Không phải là cái này, Tiêu Kỳ hơi nhíu mày, luôn cảm thấy Tự Cẩm có chuyện gạt hắn.

"Ta hy vọng nàng có thể thật vui vẻ."

"Hoàng thượng ở bên thiếp thì thiếp có thể vui vẻ mãi đó."

Tiêu Kỳ cảm thấy giây phút đó Tự Cẩm mới là Tự Cẩm hắn quen thuộc. Những cảm giác khác lạ vừa nãy chắc là do hắn nhìn lầm chăng?

Đêm đó, Tự Cẩm ngủ rất an ổn.

Đêm đó, Trường Nhạc Cung lại long trời lở đất náo động một đêm.

Sáng sớm hôm sau, Tự Cẩm vừa mới rời giường đã nghe Khương cô cô báo tin, "Ngọc Trân công chúa đột nhiên phát sốt không lùi, quý phi như phát điên vậy, không cho thái y vào chữa bệnh. Còn kêu to có người muốn hại công chúa, cả người điên điên khùng khùng, liên tục la hét muốn gặp Hoàng thượng, náo động suốt cả đêm."

Tự Cẩm sững sờ, tối hôm qua?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương

Truyện bạn đang đọc dở dang