Hoàng Gia Tiểu Kiều Phi

Lượt đọc: 13312 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »
Chương 199
Kẻ chết thay

❊ ❊ ❊

Sau đoạn đối thoại này, giữa hai người nhất thời im lặng không nói gì, quý phi nhíu mày suy ngẫm, Kiều Linh Di cũng hơi thất thần.

Quý phi đang nghĩ lời của Kiều Linh Di có bao nhiêu phần là thật. Sở dĩ nàng ta nói tin tưởng Kiều Linh Di kỳ thật cũng là một cách thăm dò. Bây giờ nhìn lại Kiều Linh Di có tám phần không phải là hung thủ ám toán Vương quý nhân. Nhưng hung thủ sau màn có quan hệ với Sở Trừng Lam hay không thì thật khó mà nói.

Dù sao ân oán giữa Sở Trừng Lam và Kiều Linh Di cũng là một đám lộn xộn, trong đó có mượn cơ hội hãm hại hay không cũng rất khó nói.

Nếu quả thật không có quan hệ gì với Sở Trừng Lam, mà mình lại tin lời nàng ta nói, đến lúc đó chỉ sợ lại sinh ra hiểu lầm với Hoàng hậu. Dù Sở Trừng Lam có thế nào thì đó cũng là con gái Sở gia. Vì danh tiếng Sở gia, hoàng hậu cũng không thể ngồi yên không để ý đến.

Cùng lúc đó, Kiều Linh Di cũng âm thầm cân nhắc. Mặc dù nàng ta hoài nghi chuyện này có liên quan với Sở Trừng Lam nhưng không có bằng chứng rõ ràng. Chỉ nói miệng như thế chỉ sợ Quý phi rất khó tin, e là còn sinh lòng nghi ngờ, hoài nghi mình có mưu đồ khác.

Nếu như vậy, sự tình sẽ rất không ổn, muốn nhờ tay Quý phi rửa sạch hiềm nghi của mình sẽ rất gian nan.

"Quý phi nương nương, thiếp biết rõ thiếp nói như vậy nương nương rất khó tin lời của thiếp." Kiều Linh Di dứt khoát tự mình chủ động nhắc tới chuyện này, nét mặt thản nhiên, ánh mắt trong suốt nhìn Quý phi, "Dù sao thiếp và Sở Trừng Lam có ân oán cũ, với nương nương lời nói của thiếp có lẽ cũng không công chính."

Quý phi nhướn mày nhìn về phía Kiều Linh Di, nàng ta đã biết Kiều Linh Di là người có tâm tư sâu xa. Không thể trách được, người Thái hậu nương nương dạy dỗ đương nhiên là không thể kém cỏi. Chuyện lần này thái hậu không tiện trực tiếp nhúng tay, nếu không lại ảnh hưởng danh tiếng không hay. Cho nên Kiều Linh Di mượn tay mình rửa sạch hiềm nghi cũng là rất bình thường.

Mà mình cũng muốn mượn chuyện này để phân chút cung quyền trong tay Hoàng hậu, nếu không cũng sẽ không nhận việc này. Dù sao chuyện này làm không tốt thật sự là không được lợi gì cả trong lẫn ngoài.

Lúc này nghe Kiều Linh Di nói lại có mấy phần thành ý liền nhìn nàng ta, không nói gì chỉ nhìn nàng.

Kiều Linh Di nhìn thẳng vào mắt Quý phi, trong lòng thở nhẹ một hơi, chỉ cần có thể nghe thì tốt rồi. Nàng ta trấn định, sắp xếp lại những suy nghĩ trong lòng mình, nhìn quý phi nói một lần nữa. Lần này thuật lại chuyện lần trước Tô Nhị lén gặp mặt Sở Trừng Lam, thêm vào ân oán giữa Tô Nhị và Hi Phi, sau đó lại tổng kết ân oán giữa mình và Sở Trừng Lam, từng chuyện kết nối với nhau, kết quả cuối cùng chính nàng ta kỳ thật cũng không quá tin tưởng.

"Nói thật thiếp cũng không biết chuyện này có phải như thiếp suy đoán hay không nhưng chuyện này thật là rất kỳ lạ. Trước đó Sở Trừng Lam luôn im ắng không có động tĩnh gì, nhưng kể từ sau khi Tô Nhị gặp nàng ta thì thỉnh thoảng lại có dị động." Kiều Linh Di thở dài, "Nương nương cũng biết đấy, thiếp với hai người bọn họ đều có chút ân oán, khó tránh khỏi chú ý nhiều một chút. Bây giờ suy nghĩ kỹ lại thấy hơi bất thường, nương nương cũng biết Sở Trừng Lam không thể hành động, vậy thì từ Tô Nhị ra tay cũng thuận tiện."

Quý phi hơi sững sờ, Kiều Linh Di này... Thật đúng là không thể xem thường. Nàng ta trầm mặc một chút, sau đó mới nói: "Tô Nhị kia, cô cũng biết nàng ta và Bản cung coi như là có chút ít quan hệ."

"Dạ, biết rồi." Kiều Linh Di cười cười, "Nhưng có liên quan gì chứ, bây giờ ở trong triều đình Hoàng thượng đã có nhiều thay đổi, Tô gia Khúc Châu chưa chắc đã thật lòng với người nhà nương nương, nghe nói dạo này qua lại thân thiết với Lệnh quốc công phủ. Tô gia Khúc Châu có thể thuận lợi mọi việc đều chỉ vì kiếm lợi ích, nương nương cần gì nhân nghĩa với bọn họ mà kéo mình xuống vũng bùn. Huống chi, dựa theo tính cách của Tô Nhị, nương nương cũng nên biết, nàng ta chẳng đi được bao xa."

Tính cách Tô Nhị không tốt, trước kia ánh mắt thiển cận, làm việc lỗ mãng, mặc dù về sau sửa đổi không ít nhưng con người một khi đã bị người khác ấn tượng thì sẽ rất khó thay đổi. Lãng tử hồi đầu, không phải ai cũng có thể giành được sự tán dương.

Chưa kể là ở trong hậu cung này, hai bên đều là kẻ địch ẩn bên trong.

"Tô Nhị thật sự có vấn đề sao?" Quý phi vẫn rất coi trọng vấn đề này. Nếu như thật sự có vấn đề, giày xéo Tô Nhị, chiếm được cung quyền thì nàng ta cũng không chùn tay chút nào. Nhưng nếu như Tô Nhị không có vấn đề, như vậy chiêu này của mình quả thật là hơi mạo hiểm.

Đắc tội Tô gia Khúc Châu cũng không phải là chuyện đáng làm.

Thấy Quý phi còn hơi do dự, Kiều Linh Di khẽ cắn răng, chỉ cố dằn lòng bày tỏ những suy đoán của mình, "Nương nương, người suy nghĩ một chút xem, Sở Trừng Lam cũng đã thành thế này, vì sao Tô Nhị còn muốn lôi kéo nàng ta? Không cần nói tính tình của Tô Nhị, ngay cả những người hòa nhã dễ giao hảo như Lý Uẩn Tú và Vương Tịnh Uẩn còm không tiếp tục qua lại với Sở Trừng Lam, nương nương nghĩ xem chuyện này có cổ quái hay không?"

Quý phi cũng thật sự không nghĩ theo hướng này, nhất thời cau mày lại, nghiêm túc suy nghĩ.

Kiều Linh Di phát hiện chuyện này đã khá lâu rồi. Quý phi thì bất ngờ nghe tin, trong lúc nhất thời không thể phản ứng cũng là chuyện thường. Dù sao hai người kia, hai chuyện này đánh đồng với nhau cùng một chỗ, thật sự là khiến người ta không thể tưởng tượng nổi.

Kỳ thật Quý phi và Kiều Linh Di không ai tin ai, đều đang thăm dò đối phương, đều hy vọng là người ở giữa chiếm được lợi ích lớn nhất.

Hơn nữa, các nàng có kẻ địch chung, Hi Phi.

Suy nghĩ của Quý phi chuyển một cái, thần sắc dần dần ngưng trọng, "Ý của cô là..."

Kiều Linh Di mím môi cười một tiếng, "Thần thiếp cũng không dám bảo đảm phỏng đoán của mình có đúng hay không. Nhưng có thể khiến Tô Nhị làm chuyện gấp gáp như thế, thiếp nghĩ nhất định không phải là chuyện gì tốt đẹp. Đương nhiên, đối với chúng ta mà nói chưa chắc là chuyện xấu." Nói xong bèn cười một tiếng, "Từ điểm này ngẫm lại, nương nương có phải sẽ có thể lý giải, vì sao bây giờ thiếp bị rơi vào hoàn cành này hay không?"

Quý phi nhìn Kiều Linh Di một cái, nếu theo ý của nàng ta thì muốn nói Sở Trừng Lam và Tô Nhị giao dịch, cho nên nàng ta trở thành tặng vật?

Nếu đúng như vậy, từ góc độ này suy nghĩ, mọi chuyện hình như là vậy thật.

"Cho nên, ý của cô là mũi kiếm của Tô Nhị muốn nhắm tới người nào?" Quý phi hỏi xong câu này, trong lòng cũng run lên, trong nháy mắt hơi khẩn trương.

Đáp án dĩ nhiên là không phải là điều nàng ta đã nghĩ?

Lần này Kiều Linh Di không trả lời, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Di cùng hiên.

Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong nháy mắt cùng trầm mặc.

Nếu như Tô Nhị thật sự là vì đối phó Hi Phi, như vậy nếu vở diễn này nửa đường chết yểu thì quá đáng tiếc. Nhưng Kiều Linh Di hiển nhiên không nghĩ chịu tiếng xấu thay cho người khác, chuyện Vương quý nhân nhất định phải phải có câu trả lời thỏa đáng. Thật khó giải quyết.

Nếu như bây giờ vạch trần Tô Nhị, như vậy sẽ không có người giao đấu với Hi Phi. Dù sao người hi sinh nửa đường chết non như Tô Nhị thật đáng tiếc, dù sao cũng là một cây đao không tệ.

Nhưng Kiều Linh Di lại không muốn chịu tiếng xấu thay cho người khác, còn muốn rửa sạch hiềm nghi của mình, Sở Trừng Lam bên kia cũng không thể thoát tội...

Đầu Quý phi lập tức nhức nhối, chuyện này thật đúng là... khiến người ta khó xử.

Lúc ấy Kiều Linh Di nhìn nét mặt quý phi, tuyệt đối không sốt ruột.

Không có ai mong muốn loại trừ Hi Phi hơn so với quý phi, cho nên Quý phi mới khẩn trương hơn mình nhiều.

Vừa không muốn tự mình động thủ, lại muốn loại trừ Hi Phi, còn có cây đao nào tốt hơn so với Tô Nhị ngu xuẩn kia sao? Bây giờ đưa cây đao này tới tay Quý phi, quý phi làm sao lại thay Hi Phi ngăn tai họa này chứ.

Nếu thật đúng thế, nếu quý phi có thể xử lý thỏa đáng chuyện Vương quý nhân thì còn có thể hào hứng đứng sau trợ giúp Tô Nhị một tay nữa.

Kiều Linh Di nhìn quý phi mắc bẫy, trong lòng đương nhiên là thoải mái rất nhiều.

Lúc ấy Quý phi đang suy nghĩ, nàng ta suy tính so với Kiều Linh Di còn sâu hơn một tầng, đó chính là bây giờ hoàng hậu đối với Hi Phi là thế nào?

Chưa chắc đã có lòng mưu hại, chỉ là đẩy một người tranh thủ tình cảm mà thôi. Nếu như hoàng hậu còn muốn che chở Hi Phi, vậy chuyện này sẽ rắc rối hơn.

"Vậy cô cho rằng chuyện này phải làm thế nào?" Quý phi nhìn về phía Kiều Linh Di, nàng ta đã có thể điều tra tới mức này thì chưa chắc đã không nghĩ tới sẽ làm gì tiếp theo, chẳng qua là muốn mượn tay mình mà thôi.

"Bây giờ thiếp cũng thật không biết phải làm thế nào, nếu biết cũng sẽ không bị vây khốn thế này." Kiều Linh Di cười khổ một tiếng, "Vương quý nhân xảy ra chuyện ở chỗ thiếp, nương nương biết rõ, rất nhiều chuyện thiếp phải tránh hiềm nghi."

"Ý của cô là không quan tâm sao?" Làm gì có chuyện tốt như vậy, muốn xuống nước thì phải cùng nhau xuống, đẩy một mình mình xuống, quả thực là trò cười lớn nhất rồi.

Nét mặt Quý phi lạnh lẽo, Kiều Linh Di liền biết sự tình không ổn lập tức nói: "Nghe nương nương nói kìa, Linh Di há lại là loại người vong ân phụ nghĩa đó? Nương nương rửa sạch oan khuất cho tần thiếp là đại ân, làm sao thiếp có thể không quan tâm được?"

"Vậy cô định làm gì?" Quý phi cũng không tin Kiều Linh Di nói ngoài miệng, rốt cục phải xem thành ý của nàng ta.

"Thiếp nghĩ nương nương cũng giống thiếp, không quá lo lắng chuyện Vương quý nhân, mục đích cuối cùng chúng ta là như nhau. Nhưng bây giờ thiếp vướng vào chuyện Vương quý nhân, nhất thời không thể động đậy. Sau khi Nương nương rửa sạch oan khuất thì đương nhiên là công thành lui thân, sau đó nương nương chỉ cần ngồi xem náo nhiệt là được."

Quý phi quan sát Kiều Linh Di, nhất thời không thể phán đoán lời nàng ta là thật hay giả.

Trong lòng Kiều Linh Di cân nhắc một chút rồi nói thẳng với Quý phi: "Ngày nào còn Hi Phi, thiếp vĩnh viễn không có ngày nổi danh. Cho nên Hi Phi nhất định phải chết, Tô Nhị chính là lưỡi đao tốt nhất, làm sao thiếp có thể bỏ qua chứ? Nương nương, người nói có đúng hay không?"

Quý phi hơi cụp mắt xuống, một hồi lâu mới nói: "Bản cung sẽ tin cô một lần, nếu cô lừa gạt ta..."

"Nương nương yên tâm, cơ hội không dễ, thiếp sẽ không lãng phí."

Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều im lặng lộ ra nụ cười tươi tắn.

Đúng vậy, Tô Nhị là kẻ chết thay phù hợp như thế thật sự là quá khó tìm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72-1 Chương 72-2 Chương 72-3 Chương 72-4 Chương 72-5 Chương 72-6 Chương 72-7 Chương 73-1 Chương 73-2 Chương 73-3 Chương 73-4 Chương 73-5 Chương 73-6 Chương 73-7 Chương 74-1 Chương 74-2 Chương 74-3 Chương 74-4 Chương 74-5 Chương 74-6 Chương 74-7 Chương 75-1 Chương 75-2 Chương 75-3 Chương 75-4 Chương 76-1 Chương 76-2 Chương 76-3 Chương 77-1 Chương 77-2 Chương 77-3 Chương 77-4 Chương 78-1 Chương 78-2 Chương 78-3 Chương 78-4 Chương 78-5 Chương 79-1 Chương 79-2 Chương 79-3 Chương 79-4 Chương 80-1 Chương 80-2 Chương 80-3 Chương 81-1 Chương 81-2 Chương 81-3 Chương 82-1 Chương 82-2 Chương 82-3 Chương 82-4 Chương 83-1 Chương 83-2 Chương 83-3 Chương 84-1 Chương 84-2 Chương 84-3 Chương 85-1 Chương 85-2 Chương 85-3 Chương 86-1 Chương 86-2 Chương 86-3 Chương 87-1 Chương 87-2 Chương 87-3 Chương 87-4 Chương 87-5 Chương 88-1 Chương 88-2 Chương 88-3 Chương 89-1 Chương 89-2 Chương 89-3 Chương 90-1 Chương 90-2 Chương 90-3 Chương 91-1 Chương 91-2 Chương 91-3 Chương 92-1 Chương 92-2 Chương 92-3 Chương 93 Chương 93-2 Chương 93-3 Chương 94-1 Chương 94-2 Chương 94-3 Chương 95-1 Chương 95-2 Chương 95-3 Chương 96-1 Chương 96-2 Chương 96-3 Chương 97-1 Chương 97-2 Chương 97-3 Chương 98-1 Chương 98-2 Chương 98-3 Chương 99-1 Chương 99-2 Chương 99-3 Chương 100-1 Chương 100-2 Chương 100-3 Chương 101-1 Chương 101-2 Chương 101-3 Chương 102-1 Chương 102-2 Chương 102-3 Chương 103 Chương 103-2 Chương 103-3 Chương 103-4 Chương 103-5 Chương 104-1 Chương 104-2 Chương 104-3 Chương 105-1 Chương 105-2 Chương 105-3 Chương 106-1 Chương 106-2 Chương 106-3 Chương 106-4 Chương 107-1 Chương 107-2 Chương 107-3 Chương 108-1 Chương 108-2 Chương 108-3 Chương 109 Chương 110 Chương 110-2 Chương 111-1 Chương 111-2 Chương 112-1 Chương 112-2 Chương 112-3 Chương 113-1 Chương 113-2 Chương 113-3 Chương 114 Chương 115 Chương 115-2 Chương 115-3 Chương 115-4 Chương 116 Chương 116-2 Chương 116-3 Chương 117 Chương 117-2 Chương 118-1 Chương 118-2 Chương 119-1 Chương 119-2 Chương 119-3 Chương 120-1 Chương 120-2 Chương 120-3 Chương 121-1 Chương 121-2 Chương 121-3 Chương 122-1 Chương 122-2 Chương 122-3 Chương 123-1 Chương 123-2 Chương 123-3 Chương 124-1 Chương 124-2 Chương 124-3 Chương 125-1 Chương 125-2 Chương 125-3 Chương 125-4 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 130-2 Chương 130-3 Chương 131 Chương 131-2 Chương 132-1 Chương 132-2 Chương 132-3 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 135-2 Chương 135-3 Chương 135-4 Chương 136-1 Chương 136-2 Chương 136-3 Chương 138-1 Chương 138-2 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 145-2 Chương 146-1 Chương 146-2 Chương 146-3 Chương 147-1 Chương 147-2 Chương 147-3 Chương 147-4 Chương 148-1 Chương 148-2 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 157-2 Chương 157-3 Chương 157-4 Chương 158-1 Chương 158-2 Chương 159-1 Chương 159-2 Chương 160-1 Chương 160-2 Chương 161-1 Chương 161-2 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 165-2 Chương 166-1 Chương 166-2 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 169-2 Chương 169-3 Chương 169-4 Chương 169-5 Chương 170 Chương 171 Chương 171-2 Chương 172 Chương 173 Chương 174-1 Chương 174-2 Chương 175 Chương 175-2 Chương 176-1 Chương 176-2 Chương 177-1 Chương 177-2 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187-1 Chương 187-2 Chương 188-1 Chương 188-2 Chương 189-1 Chương 189-2 Chương 190-1 Chương 190-2 Chương 191-1 Chương 191-2 Chương 191-3 Chương 191-4 Chương 192 Chương 192-2 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 203-2 Chương 203-3 Chương 203-4 Chương 203-5 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 207-2 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 226-2 Chương 226-3 Chương 226-4 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Ảm Hương

Truyện bạn đang đọc dở dang