Hòa Thân Tân Truyện

Lượt đọc: 3938 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 152
hổ độc ăn thịt con

❊ ❊ ❊

Càn Long cầm tờ chiếu thư xem lại từ đầu đến chân sau đó đích thân đưa cho Tào Tích Bảo, lệnh: “Lập tức chiếu cáo thiên hạ”

“Thần tuân chỉ” Tào Tích Bảo sau khi lĩnh chỉ cùng mấy đại thần tùy giá đi ra ngoài, lấy danh nghĩa của sở quân cơ, minh phát chiếu thư đi khắp thiên hạ.

Hòa Thân nghĩ, một khi mình đã quyết định thả lão tử Càn Long về, để cho cha con bọn họ cắn nhau, nay thấy Càn Long vì cái ngai vàng mà đối với mình có thể nói là không tiếc tâm huyết, cho nên Hòa Thân giả vờ tỉnh táo tạ ơn thánh chỉ,nửa chối nửa không rồi nhận lấy

Càn Long thấy Hòa Thân căn bản đã yên tâm với mình, nên cười nói: “Hòa Thân, nay trẫm lập tức triệu kiến Doãn Kế Thiện”

Kì thực tối hôm sau khi kết thúc đại hội đốc phủ thiên hạ, Hòa Thân đích thân cho người tiễn Doãn Kế Thiện về phủ tổng đốc Lưỡng Giang, Hòa Thân làm thế, một là thấy có giam lỏng Doãn Kế Thiện cũng không có tác dụng gì, ngược lại còn gây chấn động triều đình, hai là bao nhiêu năm nay trong một số vấn đề quan trọng, ông ta thường là người ủng hộ hắn kiên định nhất, nói cho cùng, Hòa Thân không nỡ khiến cho Doãn Kế Thiện trong lúc mấu chốt trở mặt với mình, tránh sau này khó mà sống cùng nhau trong Nam Kinh. Chỉ cần bố trí êm xuôi tí, Hòa Thân tin, Doãn Kế Thiện quay về phủ tổng đốc của ông ta cũng như ở trong Thiêm Viên, bên ngoài phủ tổng đốc hắn đã bố trí bao nhiêu tai mắt và mật thám, e là Doãn Kế Thiện cũng không làm hỏng được chuyện gì của hắn.

Nhưng không ai ngờ, Doãn Kế Thiện vừa về đến phủ tổng đốc thì tối hôm đó, bênh không dậy được nữa. Tin vừa truyền ra ngoài Hòa Thân đích thân đến thăm, cũng không biết Doãn Kế Thiện rốt cuộc bệnh thật hay giả, nhưng toàn thân sốt, bệnh tình nghiêm trọng. Bên cạnh còn có mấy đại phu giỏi nhất thành Nam Kinh túc trực hầu hạ xem ra bệnh đúng là không nhẹ, cho đến nay còn chưa nhận được tin Doãn Kế Thiện hồi phục.

Tuy nhiên, Hòa Thân dự vào kinh nghiệm trước đây thầm nghĩ Doãn Kế Thiện trăm mưu ngàn kế có khả năng là giả bệnh. Nguyên nhân trực tiếp nhất chính là ông ta còn đang quan vọng thủ hầu. Một khi xác định được là chết trong tay ai, hoặc ai là kẻ thắng, Hòa Thân bảo đảm tên này ngay lập tức sẽ khỏi bệnh.

“Được, vi thần sẽ lập tức đi sắp xếp” Hòa Thân quay lưng lại nói với Lưu Toàn: “Lập tức cho người đến phủ tổng đốc truyền chỉ cho Doãn đại nhân nói hoàng thượng muốn triệu kiến ông ta”

“vâng” Lưu Toàn đáp một tiếng quay đầu ra lệnh cho thủ hạ đi truyền chỉ.

“Sao?” Càn Long bất ngờ, “Không phải Doãn kế Thiện đang ở trong Thiêm Viên của ngươi sao?”

Hòa Thân cười: “Hoàng thượng, thần đã từng nói qua, thần tuyệt không làm chuyện đại nghịch vô đạo. Mấy hôm trước thần không dám để hoàng thựng hồi kinh, nguyên nhân đích thực là vì trong thành Nam Kinh có rất nhiều ẩn họa chưa bị loại bỏ. Bạch liên giáo ngay đến nha môn tài chính to nhất Đại Thanh cũng dám tập kích vào. Mấy hôm nay thần cũng không nhàn hạ, muốn tiêu diệt gọn hết những phản tặc bất lợi với hoàng thượng, cho nên hôm nay nếu hoàng thượng không nói hồi kinh, thì thần cũng xin thỉnh chỉ hoàng thượng. Hơn nữa, Doãn đại nhân là đại thần tâm phúc của hoàng thượng, hôm đó sau khi bảo vệ ông tar a khỏi hiện trường, lo lắng sẽ có chuyện gì xảy ra, không dám giấu hoàng thượng, tối đó thần đã sai người đưa ông ta về phủ, ông ta không giống hoàng thượng, ông ta rốt cuộc đã là phong cương đại lai hơn 20 năm, chức tổng đốc Lưỡng Giang cũng đã làm khá lâu, nên khi ra khỏi Thiêm Viên, đến phủ tổng đốc, thần nghĩ ông ta sẽ rất an toàn”

Càn Long thấy Hòa Thân nói rất có đầu có đuôi, còn dễ nghe hơn nghe kích, thầm nghĩ: “Nếu không phải do tờ chiếu thư kia, e rằng tiểu tử ngươi đã có suy nghĩ khác rồi, tuy nhiên thời sự khó đoán, nghe ra thì Hòa Thân không giống tên phản bội nguy hiểm, bất luận nói gì, nay hắn đã đồng ý cho mình về kinh, thế cũng dễ rồi. Nghĩ đến đây, Càn Long cười ha ha đáp: “Hòa Thân, ngươi không cần phải căng thẳng, trẫm chưa từng nói ngươi là phường đại nghịch vô đạo, đến đây… ngồi xuống”

Trong nháy mắt, Càn Long lập tức trở nên rạng rỡ, kéo tay Hòa Thân, hàn huyên hỏi thăm. Nhưng đều là lời vớ vẩn. Đang lúc đó, thì nghe thấy tiếng gọi quen thuộc bên ngoài: “Thần Doãn Kế Thiện tham kiến hoàng thượng”

Hòa Thân quy đầu nhìn, đúng rồi MK, bệnh của Doãn Kế Thiện đã khỏi rồi, nhìn lại ông ta, toàn thân là áo quan phủ mới tinh, đầu đội mũ có đá hồng ngọc, so với kẻ nằm trên giường bệnh hôm trước, đúng là một nhưng mà là hai”

“Mau vào trong” Càn Long đứng dậy nói với ra.

Doãn Kế Thiện phấn chấn bước đến, cười vô cùng hữu hảo với Hòa Thân, bước lên trước hành lễ, rồi sau đó cười nói với Hòa Thân: “Hòa đại nhân, mấy hôm trước ta bệnh đến mức suýt không dậy được nữa, may nhờ Hòa đại nhân mời thầy thuốc về thăm khám, một ngày xử mấy lượt người đến nha môn thăm bệnh, nay ta ít nhiều có thể xuống giường đi lại rồi, đa tạ sự quan tâm của Hòa đại nhân”

Hàn huyên mấy câu, Hòa Thân và Càn Long người trước kẻ sau bắt đầu kể với Doãn Kế Thiện chuyện của Dung Tinh.

Sau đó, Càn Long dường như tư lự hồi lâu, đột nhiên hỏi Hòa Thân: “Dung Tinh rời khỏi Nam Kinh mấy ngày rồi?”

Hòa Thân sững ra, rồi hiểu ra, Càn Long tính toán thời gian xem xem có đủ thời gian đối phó với đứa con đần độn của mình hay không, nghĩ rồi đáp: “đã năm ngày rồi”

“Thời gian đủ rồi” Càn Long quay sang hỏi Doãn Kế Thiện: “Nguyên trưởng, nếu trẫm giết Dung Tinh” Doãn Kế Thiện lập tức thấy chuyện này nghiêm trọng, dường như hắn không nên phát biểu suy nghĩ với vấn đề này, nên bình tĩnh cẩn trọng nói: “Hoàng thượng khổ tâm với Thập ngũ a ka, thần dân thiên hạ ai mà không biết chứ?”

“Thế tốt” Càn Long sắc mặt trầm trọng nói, “Thế ngươi hãy thay trẫm làm việc thứ nhất, ngươi hãy lập tức lấy danh nghĩa sở quân cơ, lấy hình thức minh chiếu phát đi toàn quốc về những hành vi của Dung Tinh ở Nam Kinh mấy hôm trước, ngoài ra hãy triệu lệnh đại thần quân cơ ở Kinh, đại thần Thượng thư phòng, và hoàng cung đại nội, ngay lập tức chấm sứt sử dùng tất cả ấn tín của Dung Tinh, phế bỏ thân phận Thành Thân Vương, toàn bộ sự việc ở Kinh do Dung Diễn, Phúc khang An và Lưu Dung phụ trách, không có thủ dụ do trẫm viết không ai được phát văn điều binh đến các tỉnh trong nước”

Doãn Kế Thiện thấy Càn Long sắp xếp như thế, liền đến trước mặt Càn Long nói: “Thần lo rằng hoàng thượng cách xa Kinh thành, chuyện trước mắt là kiềm giữ Thành Thân Vương, đề phòng vương gia lại gây loạn đợi thánh gía về kinh hãy nói”

Hòa Thân nghĩ ngợi, nửa thành khẩn nửa giả vờ nói: “nếu hoàng thượng nay chọn hành động, không phải là ép Gia Thân Vương làm bừa hay sao?”

Càn Long trịnh trọng nói với Hòa Thân: “Là đại thần tâm phúc của trẫm, người và Doãn Kế Thiện lo lắng không phải không đúng nhưng các ngươi đang nghĩ đến hiện tại còn ta nghĩ cho tương lai của Đại Thanh”

Hòa Thân nghe Càn long nói mà ngạc nhiên sao chớp mắt mình đã biến thành đại thần tâm phúc của ông ta rồi?

Trong thời khắc then chốt Doãn Kế Thiện không hề ngu ngốc chút nào, xem ra Doãn Kế Thiện nói cho cùng cũng là 1 giuộc với Càn Long, hợp tác bình thường vốn rất ăn ý, đợi Càn Long nói hết tình thế hiện tại với Doãn Kế Thiện, Doãn Kế Thiện không nói thừa một câu nào, khẽ cúi mình với Càn Long, trịnh trọng thưa: “Hoàng thượng, hiện nay việc quan trọng nhất là đi sắp xếp”

“Đúng, phải chuẩn bị” Càn Long đứng dậy khỏi ghế, ngẩng đầu nhìn lên mái nhà, trong mắt đong đầy sự chán nản và đau khổ “Đây là cơ hội cuối cùng trẫm cho tên súc sinh đó, nếu thiên lương hắn chưa táng tận, thì nên từ bỏ tất cả suy nghĩ điên cuồng, chủ động nhận tội, nếu hắn vẫn cố ý làm đến cùng, lại gây ra những chuyện không thể dung tha, thì liệt tổ liệt phía trước, thiên thu sử sách, Cũng không thể trách trẫm” Nói đến đây Càn Long đi đến trước chiếc đàn cổ trong góc phòng, thò tay dùng lực búng một cái, cổ đàn vang lên mấy tiếng dường như dự báo Càn Long đạ hạ quyết tâm sau cùng với đứa con trai của mình.

Doãn Kế Thiện thấy Càn Long hạ quyết tâm xử lý Dung Tinh, cũng không kiên trì gì nữa, cẩn trọng thưa: “Hoàng thượng thiên tâm viễn,. thần vô cùng khâm phục, xin hoàng thượng hãy hạ chỉ” Nói xong bèn đến trước thư án, thò tay lấy một bản giấy truyền màu vàng, bút, mực, đợi Càn Long phát lệnh, xem ra ông ta muốn Càn Long đích thân soạn chỉ.

Càn Long đến trước cửa phòng, nhìn bầu trời bao la, đọc rõ từng chữ: “Soạn chỉ, thứ nhất là mật chỉ gửi Lưu Dung, lệnh cho ông ta triệu kiến Cửu môn đề đốc Ngạch Sâm Đặc, theo dõi động hướng của Dung Tinh, một khí phát hiện hắn có hành động gì với ý đồ xấu, lệnh cho Lưu Dung bắt ngay Dung Tinh, Ngạch Sâm Đặc bắt gọn cả phe đảng Dung Tinh”

Càn Long định thần lại, bước vội mấy bước, rồi nói với Doãn Kế Thiện: “Thứ hai mật chỉ cho Phúc Khang An lệnh cho hắn lấy danh nghĩa Binh bộ, bố trí đông tây Nhuệ Kiện Doanh, giám sát chặt chẽ động tình quân Nhiệt Hà, bố trí Phong đài đại doanh, theo sõi kì động tĩnh quân Mật Nam, chỉ cần hai cánh quân này có hành động gì, lập tức phế bỏ binh quyền của Tô Nhĩ Ha và Tùng Bố”

“Còn nữa” Càn Long khua tay, nói lớn: “Truyền chỉ thông cáo thiên hạ trẫm sẽ về Kinh vào ngày 16 tháng 8”

Hòa Thân vừa nghe vừa thầm khâm phục bản lĩnh đế vương của Càn Long nghĩ thầm: “Xem ra, Thành Thân Vương Dung Tinh ngu ngốc không phải là đối thủ của lão tử hắn, cứ thế này Càn Long chưa về đến Kinh, nói không chừng tên tiểu tử Dung Tinh đã xong rồi, nói không chừng trên đường Càn Long hồi kinh cũng tiện tay giải quyết mình luôn, không được, xem ra ta phải nhanh chóng nghĩ cách gì đó, giúp đỡ tên tiểu tử Dung Tinh đó, nếu không với thủ đoạn của Càn Long, hai chúng ta cũng đủ sặc”

Goncopius

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của độc cô hắc mã