Hòa Thân Tân Truyện

Lượt đọc: 4062 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »
Chương 114
tóm gọn cả bọn (hạ)

❊ ❊ ❊

Hoàng Phúc Hải đi ra nhìn thấy tên đưa thư ăn mặc cử chỉ không đáng nghi nên bước lên trước hỏi hai câu rồi dẫn hắn đến phòng của Hoàng Thiên Bá.

Hoàng Thiên Bá nhìn kĩ tên đưa thư, khoảng 30 tuổi, nghĩ lại hình như đúng là có gặp ở phủ tổng đốc, nên hỏi: “Ngươi được tổng đốc Doãn đại nhân cử đến?”

“Vâng, tiểu nhân phụng lệnh Doãn đại nhân đến mời Hoàng gia đến nha môn tổng đốc một chuyến. Doãn đại nhân nói có chuyện cần giao cho hoàng gia” tên kia đáp.

“Là chuyện gì?” Hoàng Thiên Bá cảnh giác hỏi.

“Chuyện này tại hạ không rõ, chỉ biết chuyển lời thôi. Hoàng gia hãy thu xếp nhanh chút rồi theo tại hạ vào thành” Người kia nói.

Hoàng Phúc Hải nói: “Nay đã nửa đêm, cửa thành đã đóng từ sớm sao vào được?”

“Vị này đùa rồi, trong lanh tại hạ có lệnh tiễn quan phòng của tổng đốc đại nhân, yêu cầu bọn gác thành mở thành lúc nào thì mở” Nói xong móc ra chiếc lệnh tiễn của nha môn tổng đốc. Hoàng Thiên Bá ở trong quan phủ nhiều năm, nhìn thấy lệnh tiễn quan phòng biết ngay là không thể giả. Doãn Kế Thiện nay là đại thần quân cơ lại là tổng đốc Lưỡng Giang, mệnh lệnh phát ra ai dám không nghe, nên không dám chậm trễ vội đứng lên hỏi: “Tổng đốc đại nhân yêu cầu ta một mình vào thanh hay cả sư đồ của ta nữa?”

“Tổng đốc đại nhân ra lệnh cho tại hạ “đi mời Hoàng Thiên Bá và đồ đệ của ông” ắt là mời Hoàng gia và cao đồ của ngài cùng đi. Thuyền đã chuẩn bị xong rồi, mời Hoàng gia mau lên đường” Tên đưa thư nói.

“Vậy được, chúng ta đi” Nói xong Hoàng Thiên Bá dẫn mười tên đồ đệ ra khỏi khách sạn.

Khách sạn này nằm bên bờ sông Tần Hoài, bên cạnh chính là bến tàu Nam Kinh Chính Dương. Sư đồ Hoàng Thiên Bá ra khỏi khách sạn không lâu thì thấy bên bờ sông có một con thuyền nhỏ, thuyền phu trên thuyền đã sớm chuẩn bị cho thuyền nhổ neo, tên đưa thư bước lên mấy bước dẫn chúng lên thuyền sau đó ra lệnh: “Nhổ neo”

Thuyefn phu không đáp lời, mà xô gậy, con thuyền nhỏ bắt đầu chòng chành tiến lên.

Hoàng Thiên Bá lúc này không nghĩ gì nhiều, chỉ thắc mắc sao Doãn Kế Thiện đêm khuya lại gọi bọn chúng đến nha môn tổng đốc làm gì nhưng nghĩ đi nghĩ lại cũng không tìm được đầu mối gì. Lúc này thuyền đã đến giữa sông, vận tốc con thuyền cũng được đẩy nhanh chớp mắt đã cách rất xa khách sạn Hoàng Thiên Bá ở, lúc này sông Tần Hoài chảy mạnh, gió Nam thổi mạnh, con thuyền trôi đi như tên bắn.

Cứ tiếp tục đi Hoàng Thiên Bá liền thấy có chỗ gì không ổn, ngẩng đầu nhìn thì thấy trước mặt là cây cầu nhỏ, đáng ra thuyền phải giảm tốc, sau đó cập bờ vào thành, nhưng còn thuyền dường như không có ý cập bờ mà càng đi cành nhanh.

Hoàng Thiên Bá thầm giật mình: “Chết rồi, có bẫy” Nên quay lưng lại tìm người đưa thư nhưng quay đầu nhìn thì tên đưa thư bọn chúng gặp trong khách sạn đã không nhìn thấy từ bao giờ, còn tên chèo thuyền đã sớm vứt hết cọc chèo, nhảy vút lên không trung xoay một cái chẳng thấy đâu nữa.

“Không hay rồi, chúng ta mắc bẫy rồi” Mấy tên đồ đệ của Hoàng Thiên Bá đồng thanh hét lên.

Phải nói thêm, bất luận gặp tình huống nguy hiểm như thế nào, bọn chúng chưa từng thấy sợ hãi, dù nguy hiểm hơn hiện nay vạn lần thì sư đồ bọn chúng dường như cũng đều có thể ung dung phản ứng, nhưng công phu trên nước kém đi không ít. Hoàng Thiên Bá không quen thủy tính, đang định tung người lên trên như tên thuyền phu kia, sau đó dùng khinh công lên bờ, nhưng chưa kịp rat ay, thì thấy dưới thuyền cạch một tiếng, thuyền lắc lư, bọn đồ đệ đều rơi tõm xuống nước.

Khi xuống nưa, bọn chúng đầu tiên bị nước sông lạnh buốt làm cho sặc sụa, đột nhiên không biết trái phải đâu nữa. Tiểu đồ đệ của Hoàng Phúc Hải và nhị đồ đệ Hoàng Phúc Quang của Hoàng Thiên Bá thuộc tính đều tốt, rơi xuống nước đầu tiên ổn định lại tâm thần nhìn chuẩn phương hướng sư phụ chúng sau đó hợp lực xông đến cứu sư phụ.

Đúng lúc này, đột nhiên từ trên mặt nước rải xuống mực đặc, mực đặc đó vừa rơi xuống nước chớp mắt đã lan đi, muốn cứu người xúng không kịp nữa, chớp mắt nhìn căn bản không đến 5 chỉ, còn chưa đợi chúng hiểu là chuyện gì thì thấy chân bị cái gì túm lấy, dường như là lưới cá rất lơn, đang định rút dao rạch, thì chiếc lưới thắt lại, sau đó thấy một lực lớn thu lưới lại

Lúc này trên mặt nước đột nhiên xuất hiện mấy con thuyền lớn, người đứng trên mũi thuyền chính là Lưu Toàn. Hắn nhìn thấy mọi chuyện đã xong xuôi, bèn quay sang ra lệnh với hai tên bên cạnh: “Kéo chúng lên cho ta”

Bọn thuộc hạ dạ một tiếng hơn 20 thanh niên lực lưỡng đứng chờ sắn trên mũi thuyền cùng dùng lực, một lát sau đã kéo lưới cá lớn kia lên thuyền.

Lưu Toàn cười ha ha, bước lên trước xem xét, thì thấy Hoàng Thiên Bá và đồ đệ ông ta đều đã bị tóm gọn trong lưới lớn đặc chế, đừng nói đến chuyện chạy, mà muốn động cựa cũng khó. Hắn đi một vòng đếm, không nhiều không ít đúng 10 tên, sung sướng nói: “Một tên sư phụ dẫn 10 thái bảo lại thêm 3 tên thái bảo hôm trước bị bọn ta bắt được, cộng lại vừa đủ, xem ra là lần này đúng là một mẻ tóm gọn rồi” Cho nên quay lưng đi vào khoang thuyền, cười hi hi báo cáo với Hòa Thân.

Mặc dù lần này đúng là tóm gọn Hoàng Thiên Bá và đồ đệ nhưng Hòa Thân biết bọn này là sơn dụ bỏng tay Một khi để chúng có cơ hội bỏ trốn, thì sau này phiền toái to, nói không chừng lại vì chuyện này mà cả đời không an định được, vốn dĩ hắn muốn vứt mấy tên này lên đảo, cho bọn sư đồ chúng đoàn tự nhưng nghĩ ngộ nhỡ Thôi Minh có lơ là, thì hỏng mất đại sự, nên lệnh cho Lưu Toàn: “Hãy trói chúng lại đợi lúc chúng ta vào thành sẽ dẫn về thành giam trong nhà lao đặc chế trong Thiêm Viên của chúng ta”

Hòa Thân tính thoài gian thấy nếu bọn Bạch liên giáo thuận lợi, lúc này cũng đã xong xuôi rồi nên gọi Đỗ Tử Kiệt lại, dặn dò vào tai hắn một chập sau đó lệnh cho hắn lập tức hành động.

Đỗ Tử Kiệt sau khi nhận lệnh bước vội đến đầu thuyền sau đó cho tập trung thuộc hạ, rồi nhổ neo xuất phát con thuyền lớn ra đi.

Vừa về đến Thiêm Viên Hòa Thân tận mắt nhìn thấy Hoàng Thiên Bá và lũ đồ đệ bị tống vào đại lao, sau đó liên tục dặn dò bọn canh cửa phải vô cùng cẩn thận, rồi lại cẩn thận kiểm tra nhà lao dưới đất đặc chế này, thấy không có chỗ nào đáng lo mới rời đi.

Lúc này trời đã sáng, muốn ngủ một giấc ngon lành cũng không được nữa, cho nên hắn quay lại thư phòng khẽ chớp mắt một lát. Hòa Thân vừa mơ hồ nhắm mắt thì Lưu Toàn gọi tỉnh dậy: “Lão gia, tổng đốc Doãn đại nhân cho mời, người đã đợi ở phòng khách rồi, nói là muốn mời lão gia đến nha môn tổng đốc một chuyến”

Hòa Thân nghe xong sững người: Doãn Kế Thiện mời mình đến nha môn tổng đốc? Trong lòng thầm giật thột: “Không lẽ Doãn Kế Thiện…”

conem_bendoianh

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 15 tháng 3 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 96 Chương 97 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của độc cô hắc mã