Hồ Sơ Hình Sự Trinh Sát

Lượt đọc: 9225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15 Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35 Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 43-2. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47 Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74 Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103 Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 143-2. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150.
Tiến »
Chương 5.

❊ ❊ ❊

Khu đất công viên nằm ở trung tâm tiểu khu, hiện trường án mạng thì nằm ở góc của tiểu khu, đi bộ qua sẽ mất vài phút, đoàn người vừa đi vừa tản ra. Ánh mặt trời buổi chiều vẫn còn gay gắt, bởi vì tỷ lệ người vào ở không cao nên tiểu khu này độ xanh hoá không tồi, cây xung quanh đã xuất hiện những chồi non mới, muôn hoa hé nở.

Hai người Tống Văn và Phó Lâm Giang vừa đi vừa nói ở hàng cuối cùng suốt đường đi, đến hoa viên nhỏ. Bên này có vài bàn đá cùng ghế ngồi dùng để cho cư dân nghỉ ngơi, lúc này là thời gian nghỉ trưa nên cũng không có nhiều người ngồi.

Đồ ăn của mọi người vẫn chưa đến, Lục Tư Ngữ đã mở hộp cơm của mình ra. Mấy hộp cơm xếp thành hàng trước mặt anh từ trái qua phải, từ thịt bò đến đồ chay được sắp xếp gọn gàng, đủ màu sắc, thơm cực kỳ. Trên tay anh cầm một đôi đũa đen tinh xảo, cúi đầu nhấm nháp bữa trưa thịnh soạn của mình mà không chú ý đến ai nữa.

Tống Văn thấy thế nghĩ rằng, người này quả nhiên là phú nhị đại, thật sự là không để mình chịu uỷ khuất nha.

Thời tiết tháng năm không nóng cũng không lạnh, trong vườn nhỏ đầy chim muông hoa cỏ, môi trường trong lành. Mọi người cùng nhau thảo luận vụ án buổi sáng, hai phút sau, đồ ăn Tống Văn đặt đã đến.

Chờ thức ăn đem lại, Lục Tư Ngữ mới phát hiện chính mình đã xem nhẹ khoảng cách kinh tế của mình cùng cảnh sát hình sự bình thường. Phần ăn mỗi người chỉ có một chén cơm, vẫn là cơm nhiều đồ ăn ít, sắc mặt anh có điểm ngượng ngùng, đem mấy phần đồ ăn của mình đẩy ra: "Tôi mang nhiều đồ ăn lắm, mọi người nếu không ngại thì cùng ăn đi."

Mấy người Chu Hiểu đã thèm nửa ngày, chỉ chờ những lời này nói ra liền giơ đũa mình lên. Đặc biệt là lão Giả, lúc nãy đã ói ra toàn bộ nên bụng sớm kêu vang, không chút khách khí với Lục Tư Ngữ.

Mọi người gắp đồ ăn đến miệng, lập tức khen ngon không dứt.

"Ăn ngon thật, tay nghề tốt ghê."

"Ai, miếng sườn hầm này mềm ngon quá."

"Tôm này cũng thật tươi."

Tống Văn nhìn đám người ăn như hổ đói nói: "Được rồi, các người chừa lại cho người ta ăn với." Thấy lời mình nói không có tác dụng, cậu cũng gắp một miếng sườn bỏ vào phần cơm của mình. Sườn có vị chua ngọt, dùng thịt lợn tự nhiên, được tráng qua một lớp tương, ăn vào chua chua ngọt ngọt, thơm vô cùng. Hương vị này không phải là sốt của thức ăn nhanh mà là nguyên liệu tươi ngon cộng với nhiều loại gia vị cao cấp được chế biến khéo léo hoàn hảo.

Tống Văn luôn cho rằng đồ ăn ngon nhất phải là vừa mới ra khỏi nồi, qua một đêm hâm lại sẽ mất đi hương vị, nhưng miếng sườn heo này ăn vào miệng rồi khiến người khác chỉ hận không được muốn ăn thêm vài ngụm cơm. Món này ngon thật, chắc chắn trình độ của đầu bếp rất cao, từ đầu lưỡi đến vị giác đều rất hưởng thụ, rồi thử vài món khác, món này còn tuyệt hơn món kia.

Một bàn người quét sạch cơm trưa, vài cảnh sát chưa xong công việc đều rút lui, nhất thời bên bàn đá chỉ còn Tống Văn cùng Lục Tư Ngữ cúi đầu thu dọn hộp cơm.

Tống Văn hỏi anh: "Thức ăn này là do người nhà anh làm sao?"

Lục Tư Ngữ không kịp đề phòng mà nhìn đội trưởng luôn nghiêm túc này hỏi anh, thấp đầu nói: "Này là tôi tự mình làm, tôi thích tự mình làm thức ăn mang theo do không quen ăn thức ăn ngoài."

Tống Văn liếm môi còn vương mùi thức ăn nói: "Bản ghi chép phải làm tốt đấy."

Lục Tư Ngữ nói: "Ừm, nhớ rồi, đêm nay trở về tôi sẽ sửa lại."

"Hôm nay ngày đầu tiên đến anh đã quen chưa?"

"Khá tốt."

"Vụ án này anh có ý tưởng gì không?"

"Tôi nghiêng về người quen gây án, phân xác thì phải có kiến thức y học nhất định." Nói đến đây, Lục Tư Ngữ nắm tay lại một chút, mở miệng nói: "Tôi cho rằng mục đích của hung thủ không nhất định phải phân xác."

Tống Văn ôm cánh tay: "Như vậy sao?" Lời này tuy có điểm gây nhiễu nhưng nháy mắt cậu đã hiểu được ý của Lục Tư Ngữ.

"Trong các vụ án trước đây, chặt và ném xác đều có nguyên nhân, phổ biến nhất là để ngăn không cho tìm ra danh tính người chết, tăng độ khó của điều tra, che giấu dấu vết của nghi phạm, thuận lợi cho việc vứt xác. Tiếp đó là có liên quan đến tính cách, giết chóc cùng phân xác mang đến khoái cảm cho một số người." Lục Tư Ngữ thu dọn xong hộp cơm bỏ vào balo, ngẩng đầu nhìn Tống Văn: "Nhưng tôi cảm thấy vụ án lần này không thuộc hai trường hợp trên."

"Vì sao lại nói thế."

Lục Tư Ngữ đem balo kéo lại, lắc đầu không muốn nói.

Người mới đến sẽ luôn đưa ra ý kiến chủ quan, công việc của cảnh sát hình sự hiện tại thực ra thiên về lý luận hơn, phải tìm ra từng manh mối mới có thế đưa ra kết luận cuối cùng. Quan điểm này của Lục Tư Ngữ quá mơ hồ, Tống Văn đứng dậy thu thập hộp cơm dùng một lần của mình nói: "Chúng ta tiếp tục tra đi."

Buổi chiều, Lâm Tu Nhiên mang thi thể về cục trước, tình huống trên thi thể sẽ biến đổi theo từng giây nên cần phải giải phẫu sớm, có lợi cho việc điều tra.

Hai chú chó cảnh sát được điều đến.

Chó cảnh sát thường dùng của Cục cảnh sát Nam Thành có bốn con, bình thường được đội truy bắt ma tuý nuôi dưỡng. Phó Lâm Giang mỗi ngày vui vẻ hớn hở, không những nhiệt tình giúp đỡ mọi người mà còn ở chung hoà hợp với đội cảnh khuyển, hai chú chó thấy anh như thấy người thân của mình, chạy như bay đến liếm từ trên xuống dưới.

Cảnh khuyển hôm nay là Tam Hắc cùng Tứ Hoa, cả hai đều đã thân kinh bách chiến*. Phó Lâm Giang và lão Giả nắm hai chú chó, mang theo trợ lý pháp y đến bãi rác phụ cận tìm kiếm. Đến năm giờ chiều, vài cái túi nhựa màu xanh lam đã được tập hợp lại.

Từ Dao lẩm nhẩm đem những thứ tìm được trong túi sắp xếp lại chuẩn bị đem về cảnh cục tiến hành làm xét nghiệm. Bởi vì ngày nghỉ một tháng năm, bãi rác chưa kịp dọn dẹp xong nên bọn họ lần này thu hoạch được khá nhiều thứ.

Trong túi không chỉ có các bộ phận còn sót lại của thi thể mà còn có một con dao và quần áo dính máu đã bị xé nhỏ sau khi giặt.

Buổi tối bảy giờ, rốt cục xác định không còn tìm được dấu vết gì ở đây nữa, Tống Văn lúc này mới hạ lệnh kết thúc công việc. Mọi người lên xe, hiện tại là giờ tan tầm, trừ bỏ phải đem vật chứng, súng và phần thi thể còn lại về cục thì những người khác có thể trực tiếp về nhà.

Đi trước là Lâm Tu Nhiên ngồi trong xe chuyên chở tử thi của Cục, còn có ba chiếc xe cảnh sát đi ra từ hầm đỗ xe. Từ Dao, Trình Tiểu Băng cùng Chu Hiểu một chiếc, Lục Tư Ngữ đi theo Phó Lâm Giang và lão Giả trên chiếc còn lại. Bên kia Tống Văn cầm chìa khoá xe đứng một mình nói: "Các người không sợ chen chúc sao?" Vài người cảnh sát đều lên xe khác, biến thành cậu một mình một chiếc xe này, rõ ràng là phân bổ tài nguyên không đều.

Phó Lâm Giang sờ mũi: "Nhà chúng tôi không tiện đường với nhà cậu nha."

Tống Văn nói: "Sao lại không tiện? Tôi muốn đi tìm bác sĩ Chu."

Thế thì quả thật tiện đường, trong lúc nhất thời, mọi người đều cúi thấp đầu không nói chuyện.

Lục Tư Ngữ nhìn tình huống, lông mi run rẩy, chủ động đứng ra giải vây: "Để tôi đi cùng Tống đội." Anh là người đầu tiên không biết sợ bước ra, ba vị ca ca mang ánh mắt cảm động nhìn anh, hận không thể cho anh cờ thưởng vì đã giải cứu muôn dân.

Tống Văn là người cuồng công tác, đặc biệt thích ngồi trong xe tán gẫu công tác, đều đã tan làm ai lại không muốn thả lỏng chứ? Trước kia mọi người là bất đắc dĩ bị ép, hiện tại thì quang minh chính đại vứt người mới cho đội trưởng nhà mình mà đi.

Tống Văn nhìn Lục Tư Ngữ đi tới, ánh mắt híp lại nhìn anh, nghiền ngẫm xem Lục Tư Ngữ đang nghĩ gì.

Đang chuẩn bị lên xe, Lục Tư Ngữ dừng bước nói: "...... Tôi để quên ly nước ở hiện trường rồi."

Tống Văn nhíu mày bất đắc dĩ: "Tiểu tổ tông ơi, anh như thế nào cứ làm rơi đồ vật thế?" Giữa trưa là để quên ly nước trên xe, buổi tối thì để quên ở hiện trường.

May là chìa khoá bên quản lý toà nhà đưa để làm vật chứng còn chưa trả lại, Tống Văn đưa cho Lục Tư Ngữ, mở cửa xe nói: "Tôi đi lên cùng anh."

"Không cần, tôi tự mình đi thôi." Lục Tư Ngữ trong lời nói có điểm sợ hãi, như là người mới làm sai nóng lòng muốn bù lại khuyết điểm của mình, không đợi Tống Văn trả lời đã xoay người đi về hành lang bấm thang máy.

Tống Văn ở phía sau không xa, nhìn thang máy, cuối cùng cũng không đi lên cùng.

Bên ngoài đã tối, ánh sáng ngoài hành lang yếu ớt, Lục Tư Ngữ cẩn thận chui qua dây cảnh giới màu vàng, mở cửa bước vào hiện trường phân thây.

Hiện tại là buổi tối, phòng khách một mảnh tối đen, vẫn còn mùi thịt nhàn nhạt. Anh không bật đèn, nương theo ánh trăng đi qua phòng khách cầm lấy ly giữ nhiệt đặt trên bàn cơm đặt vào balo. Sau đó anh cũng không vội vã rời đi mà bắt đầu nhìn quanh bốn phía, ánh mắt anh trong bóng đêm phát ra chút ánh sáng như dã thú ẩn núp trong rừng rậm, lợi hại nhưng cũng bình tĩnh tự nhiên.

Nói đến kỳ quái, căn phòng này buổi tối so với ban ngày hoàn toàn bất đồng, có lẽ bởi vì xảy ra án mạng nên trong phòng có nhiều hơn một tia âm u lạnh lẽo. Dựa vào trí nhớ, Lục Tư Ngữ đi tới cửa được bảo vệ bên ngoài, nước trong bồn tắm lắm vẫn là nửa đầy, thi thể cũng không còn ở đây.

Lục Tư Ngữ khép ánh mắt lại, anh đã bỏ lỡ thời gian cơm chiều nên dạ dày bây giờ đã trống rỗng, có chút cảm giác đau đớn. Từ nhỏ, anh đã ghét cảm giác đói bụng này, như thể sinh mệnh trong cơ thể bị hút ra toàn bộ.

Lục Tư Ngữ không cảm nhận được độ ấm xung quanh, cứ như đá lạnh tạt vào người, dẫn anh vào chỗ tối. Trong nháy mắt, anh ngồi xổm xuống trong phòng vệ sinh nơi cắt rời thi thể, âm thanh ong ong của máy xay, tiếng tích tắc của máu chảy, âm thanh xèo xèo của thứ gì đó hầm trên nồi cùng hội lại một chỗ.

Hắn mang bao tay, mặc áo mưa, đầu tiên cắt đầu người, thứ này rất vướng bận, ánh mắt kia như theo dõi hắn, hắn dùng màng bọc thực phẩm bao đầu người lại, để vào tủ lạnh, sau đó quay lại nhà vệ sinh, đối mặt với xác chết không đầu kia.

Trong tay hắn cầm dao nhỏ như giải phẫu thi thể thông thường, máu túa ra theo từng nhát dao. Trong lòng hắn bình tĩnh dị thường, động tác ngay ngắn theo trình tự, có cảm giác giải thoát, vết cắt trơn nhẵn, tốc độ cũng không nhanh. Trên miệng vết thương cũng nhìn không ra sự thấp thỏm lo âu hay tia hưng phấn nào. Con dao lần theo xương, cắt lìa tứ chi, xẻ thịt, mở xương sườn, như thể đang hoàn thành một nhiệm vụ đã lên kế hoạch từ lâu.

Hắn đắm chìm trong này một lúc lâu, dùng tất cả giác quan tiêu tán cô đơn cùng sợ hãi, trong lòng có một sức mạnh chống đỡ cho hắn hoàn thành tất cả chuyện này.

Xay nát bắt đầu từ trái tim, hắn cẩn thận lấy nội tạng màu đỏ ra cắt vài dao rồi cho vào máy ép trái cây, khi máy móc kêu ong ong, các cơ cùng dây thần kinh bên trong biến thành một vũng nước màu đỏ, như một ly sữa đậu nành màu đỏ. Sau đó là dạ dày mang theo thức ăn chưa được tiêu hoá hoàn toàn bên trong, gan cùng với túi mật màu xanh lục, cuối cùng là ruột lấy từ trong xác chết ra tiện tay ép lấy nước. Hắn dùng kéo cắt những phần nội tạng này thành miếng nhỏ, nhã nhặn xử lý như khi xử lý nguyên liệu nấu ăn.

Khi mùi máu nồng nặc lên, hắn mở thiết bị thoát nước của bồn tắm và bắt đầu thay nước, hắn ra tủ lạnh lấy đá viên vào và rắc xung quanh thi thể. Sau đó hắn đem vài khối thịt cùng xương ngực để vào nồi cách thuỷ hầm. Dùng hết các lọ gia vị, tăng lửa lên, nước trong nồi bắt đầu sôi ùng ục, một tầng bọt xuất hiện, mùi thịt nồng đậm khi rắc muối cùng tiêu lên tựa hồ có thể biến thành mỹ vị. Hắn đem xương cốt đã hầm qua bỏ vào trong túi to.

Làm xong mọi việc, hắn cẩn thận kiểm tra một chút, sau đó mở vòi sen trong phòng tắm muốn đem vết máu cọ rửa sạch sẽ. Hành động này làm cho một ít vết máu chưa kịp chảy xuống ống thoát nước tập trung từng tí một đến mặt sau của bồn tắm lớn, thấm xuống khe hở của sàn nhà.

Ở hai đầu thời gian, Lục Tư Ngữ cùng hung thủ xa xa nhìn nhau, như thể đang không tiếng động mà tiến hành trao đổi......

Có chỗ nào đó không đúng? Anh hình như đã quên động tác gì đó......

Lục Tư Ngữ trầm tư một lát, một dao trong tay thong thả cắt xuống..... Động tác này có ý nghĩa gì đây?

~ Hết chương 5 ~

*Thân kinh bách chiến: Thân trải qua trăm trận đánh

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15 Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35 Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 43-2. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47 Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74 Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103 Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 143-2. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150.
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thanh vận tiểu thi