Hồ Sơ Hình Sự Trinh Sát

Lượt đọc: 9155 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15 Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35 Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 43-2. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47 Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74 Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103 Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 143-2. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150.
Tiến »
Chương 23.

❊ ❊ ❊

Mười một giờ trưa, trên tầng mười hai bệnh viện Nam Thành, Tống Văn nhìn về phía Lục Tư Ngữ, ánh đèn trắng lâu ngày ở hành lang bệnh viện dường như phủ thêm một lớp sương lên mặt anh. Vừa nãy anh lạnh nhạt nói chuyện, giống như đang nói cho cậu biết công thức pha một tách cà phê chứ không phải đang nói đến thứ có thể bịt kín cổ họng và đoạt đi mạng sống con người.

Tống Văn khen tặng anh: "Cũng nhờ anh có kiến thức rộng rãi, nếu không thì muốn biết được nguồn gốc của độc không biết phải đi thêm bao nhiêu vòng."

Lục Tư Ngữ khiêm tốn nói: "Bởi vì trong nhà nuôi phải một con chó giá cả xa xỉ nên có nhìn qua vài tin tức."

Hai người nói đến đây, Tống Văn đột nhiên không nói nữa, cậu thu tay đang dựa trên tường về, đột nhiên đứng thẳng người, bình tĩnh nhìn về phía sau Lục Tư Ngữ. Lục Tư Ngữ quay đầu lại, nhìn thấy mẹ của Quách Hoạ không biết đã đứng sau họ từ lúc nào. Bọn họ không đi tìm bà ấy, ngược lại bà ấy đã tự mình đến.

Bệnh viện người đến người đi, một người phụ nữ trung niên thế này rất không nổi bật, Tống Văn thậm chí không biết bà ấy đến bao giờ và đã nghe được bao nhiêu.

Người phụ nữ trước mặt đã mở miệng: "Cho hỏi các cậu có phải là cảnh sát phụ trách vụ án này không?"

"Cái đó...... Vụ án hiện vẫn còn đang điều tra......" Tống Văn không biết nên đối mặt như thế nào với người phụ nữ này, thăm hỏi hay an ủi cũng không thích hợp. Con gái bà hiện vẫn còn nằm trong phòng bệnh chưa rõ sống chết ra sao, hơn nữa có thể con gái bà là hung thủ hoặc một trong các hung thủ của vụ án này.

Lục Tư Ngữ phản ứng lại trước, mở miệng hỏi: "Dì à, dì có manh mối gì liên quan không ạ?"

Người phụ nữ lắc đầu rồi gập đầu với bọn họ, Lục Tư Ngữ muốn tiến lên đỡ thì bà đã quỳ xuống, vươn bàn tay lạnh lẽo như băng ra giữ chặt anh, tựa hồ túm được một sợi rơm cứu mạng: "Đồng chí cảnh sát, tôi cầu các cậu cứu Hoạ Hoạ, cứu nhà chúng tôi. Đứa nhỏ Hoạ Hoạ kia tôi biết, dù bị đánh đau đớn cũng chỉ biết nuốt vào bụng, con bé sẽ không giết người đâu."

Bà đã nghe được đại khái một ít từ người bên trường học, cũng tự mình đoán được một chút. Hai cô gái cùng ký túc xá đã chết kia khi còn sống đã có mâu thuẫn cùng Quách Hoạ, không hề nghi ngờ, Quách Hoạ sẽ trở thành nghi phạm.

Nghe xong lời này, Lục Tư Ngữ liền ngẩn người, trong cảm nhân của anh thì xưng hô "Đồng chí cảnh sát" này cách anh rất xa. Từ này rất có cảm giác thời đại, không hiểu sao lại gợi cho anh nhớ đến bài hát thiếu nhi 'Nhặt được một đồng xu'* ngày còn nhỏ. Hiện tại, đồng xu đã sớm không còn, bài hát kia bọn nhỏ cũng không còn hát. Anh tuy rằng lựa chọn trở thành một cảnh sát nhưng vẫn vì mục đích riêng của anh, trên người anh cũng không có cái gọi là tín nhiệm cùng tinh thần chính nghĩa. Nhưng lúc này đây anh lại bị một người túm chặt, giao sự tín nhiệm lên anh, tựa như sinh tử của người khác đang nằm trong tay anh.

Tống Văn thấy Lục Tư Ngữ sửng sốt, nghĩ đến anh chưa từng trải qua việc thế này, vội vàng nâng mẹ của Quách Hoạ lên, dùng vài câu an ủi bà. Cậu nhanh chóng trấn an cảm xúc của mẹ Quách Hoạ, kéo Lục Tư Ngữ xuống lầu.

Hai người đi xuống, vẫn là Lục Tư Ngữ đi thang máy Tống Văn đi thang bộ. Thẳng đến khi hai người ngồi lên xe, Lục Tư Ngữ vẫn còn cảm nhận được sự lạnh lẽo trong bàn tay mình. Tống Văn không nghĩ anh có phản ứng lớn như thế, ngồi ở ghế phó lái thắt dây an toàn nói: "Anh về sau sẽ quen thôi. Bọn họ lúc này cũng không có biện pháp nào khác, cũng chỉ có thể khấn cầu trời đất sau đó kí thác toàn bộ hy vọng lên cảnh sát thôi."

Lục Tư Ngữ như vừa tỉnh lại chuyển động con ngươi: " Tình huống Quách Hoạ hiện tại không tốt lắm, cho dù tỉnh lại vẫn có thể có biến chứng về sau, còn nếu không tỉnh lại hoặc không qua khỏi thì vẫn lưu lại một khoản viện phí khổng lồ. Vụ án này đối với Quách Hoạ là không có lợi, nếu cô ấy hạ độc thì còn phải bồi thường cho người khác, bị người chỉ trích. Ba Quách Hoạ vẫn luôn bệnh tật quấn thân, đến lúc đó sẽ như đi vào ngõ cụt với gia đình này...... Bà ấy nói cứu một nhà bọn họ quả không phải là nói quá."

Tống Văn cũng biết những chuyện này, đây là lý do ban đầu cậu không muốn tiếp xúc với mẹ của Quách Hoạ, cậu không muốn bị ảnh hưởng bởi chuyện này, không ngờ bà ấy lại tự mình tìm đến. Cậu nghiêng đầu nhìn về phía Lục Tư Ngữ: "Anh nếu cảm thấy không thoải mái thì cố gắng điều tra rõ chân tướng thôi."

Lục Tư Ngữ cầm lấy bình nước của mình uống vài ngụm, anh rất nhanh đã khôi phục lại bộ dạng bất vi sở động trước kia, dường như kết quả thế nào cũng không liên quan đến mình, lạnh lùng nói: "Tôi chỉ nói sự thật thôi. Thế giờ chúng ta làm gì? Quay về Cục hay......"

"Đi đến cửa hàng thú cưng kia xem thử không?" Tống Văn đề nghị.

Lục Tư Ngữ khởi động xe, mở ra dẫn đường, từ bãi đỗ xe lái xe hướng đến Tân Gia Địa: "Chó bị giết bằng thuốc độc đa số sẽ bị đưa đến quán thịt cầy. Tuy nhiên có một số chó đắt tiền, cần phải tìm nơi tiêu thụ, những con chó này thường sẽ được chữa trị rồi đem đến cửa hàng thú cưng đem bán đi. Có một số chủ tiệm sẽ được đưa tiền và hợp tác cùng nhóm người kia. Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán của tôi, chúng ta cũng chỉ có thể đến đó thử vận may."

Chủ cửa hàng thú cưng hẳn sẽ yêu thương, chăm sóc động vật; việc đầu độc chó lại là hành vi giết hại động vật, trên lý thuyết thì hai việc này không nên ở cùng nhau. Nhưng hiện tại vì lợi nhuận, hai nhóm người này lại hợp tác với nhau.

Tống Văn nói: "Anh nói thế làm tôi nhớ ra, lão Thường bên phân cục lúc trước có nói bên họ đang truy bắt một nhóm buôn lậu chó, đám người kia rất điên cuồng. Anh chờ tôi gọi điện thoại hỏi chút tin tức đã."

Sau mười phút, một cuộc điện thoại đã nói xong. Tống Văn trước giờ không hề nghĩ đến, quả thật khác nghề như cách núi, bọn cậu làm hình sự cũng không tiếp xúc quá nhiều về mảng này, nghe qua dường bên trong có rất nhiều con đường. Lão Thường còn nói rõ một số chi tiết cho cậu, cậu liền nói cho Lục Tư Ngữ: "Cách đây một dặm có một nhóm đầu độc chó. Bình thường dùng độc để giết chó có hai cách, dùng kim là tiêm natri xyanua vào chó, cách còn lại dùng thuốc isoniazid*, ngoài ra còn có một số thuốc tiêm gây mê. Những thứ này là đường riêng của bọn chúng, tang vật cũng có con đường tiêu thụ riêng."

Lục Tư Ngữ gật đầu, những gì anh biết cũng không sai biệt lắm.

"Những kẻ buôn chó này rất có kinh nghiệm. ban đêm chúng đi mô tô ở nông thôn, bắn thuốc độc sau đó lôi vào bao tải, còn có một nhóm người ở thành phố nhìn chằm chằm vào các tiểu khu, chuyên trộm chó có giá trị. Trộm chó kiếm được rất nhiều tiền nhưng mức án phạt thì nhẹ hơn nhiều so với tội trộm cướp."

Lục Tư Ngữ lại gật đầu. Đặc biệt trong vài năm gần đây, giá của chó Ngao Tây Tạng bị đội lên cao, một con thuần chủng thì cơ hồ giá phải đến mấy chục vạn thậm chí là trên trăm vạn.

"Nói như vậy, chó trúng độc không chỉ có trong cửa hàng thú cưng mà còn được tiêu thụ ở khắp nơi, trộm ở phía bắc đem bán ở phía tây, trộm ở hướng nam thì đem tiêu thụ ở hướng bắc, thậm chí là xung quanh thành phố. Hơn nữa đối với chó không rõ lai lịch, chủ cửa hàng chỉ cung cấp cho khách quen ham rẻ, không bán cho khách lạ......"

Lục Tư Ngữ nói: "Cái này tôi có biết một ít."

"Lần đó nhóm người lão Thường ra quân là do có người dắt chó đi dạo nhưng không mang vòng dắt chó, bị đám người kia đánh suýt chết ở bệnh viện. Chủ của con chó đó không chịu bỏ qua nên lập thành tổ chuyên án...... Tổng cộng mười cảnh sát dân sự cộng thêm người của đồn cảnh sát, theo dõi hai mươi bốn giờ mỗi ngày suốt hai tháng......"

"Bắt được người không?" Lục Tư Ngữ hỏi.

Tống Văn thở dài: "Không bắt được......" Sau đó bổ sung thêm, "Sau đó địa điểm chỗ mua bán chó ở địa bàn bọn họ cũng biến mất."

Loại trộm chó, giết chó này ai ai cũng căm ghét, nhưng để bắt được thì rất gian nan. Nhân lực, tinh lực hao tổn nhiều nhưng kết quả không được bao nhiêu, người bắt được vài ngày liền được thả ra, đổi nơi khác tiếp tục, bắt mãi vẫn không hết. Cảnh sát cũng chú ý vấn đề hiệu suất, nhưng đông đảo cảnh sát cũng không làm gì được vài tên trộm chó luôn chăm chỉ.

Tống Văn lại nói: "Đám người kia có một người đứng đầu, tên là cái gì mà Đao Lão Tam, đã từng đối mặt với cảnh sát. Người nọ là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, có một vết sẹo từ trán kéo đến chân mày, nghe nói trước kia đã từng làm trong lò mổ, lệ khí rất nặng......"

Hiện tại đã xác định cửa hàng thú cưng kia là nơi Lâm Quán Quán làm thêm, nhưng nguyên nhân chất độc chỉ là bọn họ suy đoán. Nếu sau khi tra xét không tìm được đám buôn bán thuốc độc chó kia thì sẽ rút dây động rừng, manh mối không dễ gì tìm ra được liền bị chặt đứt.

Đang nói bỗng dưng Lục Tư Ngữ phanh lại, Tống Văn giật mình: "Tới rồi?"

Lục Tư Ngữ chỉ chỉ vào bảng hiệu màu cam cách đó không xa, mặt trên viết mấy chữ to: "Cửa hàng thú cưng Hâm Hâm", tên cửa hàng cùng thiết kế kiểu chữ giống như đúc với tạp dề trong ký túc xá của Lâm Quán Quán.

Tống Văn cởi dây an toàn, tinh thần hăng hái nói: "Đi, vào xem thử!"

Lục Tư Ngữ quay đầu nhìn cậu: "Tống đội, chúng ta đi ăn cơm trước được không?"

Tống Văn liếc nhìn anh một cái, lại nhìn xuống đồng hồ vừa chỉ qua mười hai giờ, thoả hiệp nói: "Được rồi, nghe anh." Sau đó có chút đề phòng hỏi: "Anh sẽ không ăn bánh bao nữa chứ?"

Lục Tư Ngữ lắc đầu: "Tôi có mang theo pizza."

Tống Văn hỏi: "Pizza kia...... Là do anh làm sao?" Trong giọng mang theo vài phần thán phục cùng không thể tin nổi.

Lục Tư Ngữ nhíu mày nhịn không được giải thích: "Pizza, tốt nhất là nên tự làm, dù là nhào bột lên men, hay là xử lý nguyên liệu và nướng bánh......"

Tống Văn: "Ngưng, ngưng, nghe không hiểu."

Lục Tư Ngữ lại giải thích: "Giống với bánh bao cậu ăn lúc sáng, chỉ là không bao nhân lại mà rắc lên trên thôi."

Tống Văn có thể hiểu được cái này, giật mình nói: "Ò......"

Theo quan điểm của Lục Tư Ngữ, chỉ cần biết một số món ăn là có thể thành thạo nấu nướng, khác biệt chỉ là vật liệu và nhiệt độ khi nấu, còn các thứ khác cơ bản đều giống nhau. Nhưng với Tống Văn, biết thêm về ẩm thực của một quốc gia cũng giống như thông thạo thêm một ngoại ngữ.

Bọn họ đỗ xe cách cửa hàng thú cưng Hâm Hâm không xa, sau đó đi đến một quán ăn nhỏ đối diện đường. Bà chủ của quán ăn vô cùng nhiệt tình, trong lúc chờ Tống Văn gọi đồ ăn cũng không chút để ý mà thuận tiện giúp Lục Tư Ngữ hâm nóng pizza.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2. Chương 3. Chương 4. Chương 5. Chương 6. Chương 7. Chương 8. Chương 9. Chương 10. Chương 11. Chương 12. Chương 13. Chương 14. Chương 15 Chương 16. Chương 17. Chương 18. Chương 19. Chương 20. Chương 21. Chương 22. Chương 23. Chương 24. Chương 25. Chương 26. Chương 27. Chương 28. Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32. Chương 33. Chương 34. Chương 35 Chương 36. Chương 37. Chương 38. Chương 39. Chương 40. Chương 41. Chương 42. Chương 43. Chương 43-2. Chương 44. Chương 45. Chương 46. Chương 47 Chương 48. Chương 49. Chương 50. Chương 51. Chương 52. Chương 53. Chương 54. Chương 55. Chương 56. Chương 57. Chương 58. Chương 59. Chương 60. Chương 61. Chương 62. Chương 63. Chương 64. Chương 65. Chương 66. Chương 67. Chương 68. Chương 69. Chương 70. Chương 71. Chương 72. Chương 73. Chương 74 Chương 75. Chương 76. Chương 77. Chương 78. Chương 79. Chương 80. Chương 81. Chương 82. Chương 83. Chương 84. Chương 85. Chương 86. Chương 87. Chương 88. Chương 89. Chương 90. Chương 91. Chương 92. Chương 93. Chương 94. Chương 95. Chương 96. Chương 97. Chương 98. Chương 99. Chương 100. Chương 101. Chương 102. Chương 103 Chương 104. Chương 105. Chương 106. Chương 107. Chương 108. Chương 109. Chương 110. Chương 111. Chương 112. Chương 113. Chương 114. Chương 115. Chương 116. Chương 117. Chương 118. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150. Chương 151. Chương 152. Chương 153. Chương 154. Chương 155. Chương 156. Chương 157. Chương 158. Chương 159. Chương 160. Chương 161. Chương 162. Chương 163. Chương 164. Chương 165. Chương 166. Chương 167. Chương 168. Chương 169. Chương 170. Chương 171. Chương 172. Chương 173. Chương 174. Chương 175. Chương 176. Chương 177. Chương 178. Chương 179. Chương 180. Chương 181. Chương 182. Chương 183. Chương 184. Chương 185. Chương 186. Chương 187. Chương 188. Chương 189. Chương 190. Chương 191. Chương 192. Chương 193. Chương 194. Chương 195. Chương 196. Chương 197. Chương 198. Chương 119. Chương 120. Chương 121. Chương 122. Chương 123. Chương 124. Chương 125. Chương 126. Chương 127. Chương 128. Chương 129. Chương 130. Chương 131. Chương 132. Chương 133. Chương 134. Chương 135. Chương 136. Chương 137. Chương 138. Chương 139. Chương 140. Chương 141. Chương 142. Chương 143. Chương 143-2. Chương 144. Chương 145. Chương 146. Chương 147. Chương 148. Chương 149. Chương 150.
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của thanh vận tiểu thi