Hồ Nữ

Lượt đọc: 3119 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 123
rừng hoa đào trongthâm sơn

❊ ❊ ❊

Hoa đào màu hồng phấn sáng rực che phủ đỉnh núi, nhưng ở trong thâm sơn, nên không có người thưởng thức.

Gió xuân thổi qua rừng đào, những bông đào nở rộ thoát li khỏi cành tung bay. một chiếc giường trụ lớn đặt dưới gốc cây hoa, trước giường có một thất vĩ thiên hồ tuyết trắng đang nằm sấp. Vài cánh hoa nghịch ngợm đáp xuống mũi nó: "A--Ưm!" Nó ngáp một cái thổi bay cánh hoa, sau đó duỗi chân trước mở đôi mắt hồ ly hẹp dài.

Sau khi hoàn thành khóa tu luyện ngày, nàng liền nghỉ ngơi.

Thu hồi thần khí tu luyện, thất vĩ Thiên hồ Tuyết Hoa đứng dậy, căng duỗi tứ chi, khẽ lắc lắc cái đuôi, sau đó phủi những cánh hoa trên đầu, quay người tiến vào giường. trên giường, Hạ Lăng Vân đangkhoanh chân ngồi tu luyện, gương mặt nghiêm túc, quanh thân bao phủ linh quang xanh lá đậm đặc.

Xem ra hôm nay cũng không xuất quan.

Nàng thất vọng lùi đầu về sau, nhìn xung quanh, bắt đầu chạy loạn trong rừng hoa đào. Vừa săn bắn vừa rèn luyện thân thể.

Nàng vượt qua một bụi cỏ mang theo sương sớm, nhảy vọt qua nhánh cây đào cao cỡ nửa người, chạy nhanh như tên bắn, bảy cái đuôi cao thấp tung bay, không chút nào ảnh hưởng tới thăng bằng của nàng.

Trong lúc tu luyện nàng phát hiện, nếu lúc nàng tu luyện thả hết bảy cái đuôi ra ngoài, sẽ hấp thu linh khí thiên địa nhanh hơn, nên thường xuyên hồi phục nguyên hình tiến hành tu luyện. Dù không khôi phục nguyên hình, lúc tu luyện nàng cũng gọi hét bảy cái đuôi ra ngoài. Nàng hi vọng tu vi linh luwcjc ủa mình càng ngày càng mạnh!

Nàng có "Thần khí ngưng tụ linh khí thiên địa" mặc dù là đồ dỏm, nên dù không có pháp trận tụ linh, không có các linh đan tu luyện, vẫn có thể tu luyện thật nhanh. Nhưng mà Hạ Lăng Vân thì không, hắntu luyện cần linh thạch linh đan. Thần khí và linh hồn nàng đã khóa lại nàng không cách nào cho Hạ Lăng Vân sử dụng.

trên đời mặc kệ loại thuật song tu hợp nhất nào, đều là những người tu vi cao lấy được lợi ích nhỏ, tu vi thấp lấy được lợi ích nhiều. Nàng có ý nghĩ hão huyền, hi vọng linh lực của mình cao hơn Hạ Lăng Vân, sau đó để Hạ Lăng Vân và nàng song tu hợp thể sẽ lấy được nhiều lợi ích, cho nên bây giờ nàng cố gắng tu luyện linh lực, tranh thủ sớm ngày vượt qua Hạ Lăng Vân. Về phần sao nàng có thể tự tin như vậy, bởi vì máu của nàng có huyết thống thiên hồ và người, hậu đại của Cửu phẩm Tiên Tôn và bát vĩ thiên hồ còn không thể tiến tới Cửu vĩ thiên hồ sao?

"Gào~~` đừng trốn, bữa sáng của ta!" Thấy một con thỏ xám từ xa, Tuyết Hoa vui mừng chạy tới, nhân lúc nó chưa kịp chui vào hang, một ngoạm cắn lấy cổ.

Cắn con thỏ đang giãy giụa trở về, nàng đi tới dòng suối, buông thần thức kiểm tra một thoáng, xác định phụ cận không có người xuất hiện, toàn thân xuất hiện bạch quang, biến thành hình người, rồi dùng móng tay xử lý con thỏ.

Ném con thỏ đã chết sang một bên, nàng xuống nước gội đầu buông mái tóc dài như thác nước, vệ sinh thân thể ῷ.

Sau khi tắm, nàng mặc y phục sạch sẽ, bắt đầu xử lí con thỏ đã chết. Ăn no, nàng trở về giường, ngồi cạnh Hạ Lăng Vân đưa tay chống cằm nhìn lên bầu trời, gương mặt tinh xảo tuyệt mĩ thoáng chút côđơn.

Tháng hai tháng ba là kỳ động dục của hồ ly, Hạ Lăng Vân ban ngày mang nàng tới nơi có người qua lại lịch lãm rèn luyện, buổi tối thì lại thí luyện nơi hoang dã không người...tiến hành hợp thể song tu. Lại qua hai tháng, hắn thấy mình tu vi tăng trưởng không ít, cần tiến hành một khóa bế quan ngắn.

Đương nhiên nàng ủng hộ quyết định của hắn, liền cùng hắn tu luyện trong rừng đào nơi thâm sơn cạnh bờ suối. Trong lúc tu luyện hắn đã dùng thủy linh thạch mộc linh cực phẩm thạch tạo ra pháp trận Tụ Linh cao cấp, rồi bế quan, nàng thì ở bên ngoài giúp hắn hộ pháp.

Lần đầu tiên nàng giúp người hộ pháp, mới biết thật sự nhàm chán thế nào. Nàng không quên mỗi lần tu luyện, sau khi hoàn thành số lần thì ngừng lại, sợ gặp trường hợp ngoài ý muốn không thể ngăn cản, quấy rầy hắn bế quan. Ở chỗ này, nàng không có người nói chuyện, nhiều lắm là hoạt động xung quanh chiếc giường lớn.

"Ai~~~" ngẩn người thật lâu, Tuyết Hoa lấy sách ra đọc. Đó không phải là bí tịch tu luyện gì gì mà chính là sách lúc Lăng Vân vào thành mua cho nàng, để nàng tăng thêm nhận thức về cuộc sống sinh hoạt thường ngày.

Đọc sách chán nàng đứng dậy lấy dây trói tiến bắt đầu luyện... võ kĩ, chính là những chiêu thức nàng nghĩ ra.

Dây lụa màu hồng trong tay nàng như du lòng bay lượn, hoa đào đỏ cuốn theo dải lụa nhảy múa. Tuyết Hoa bay lên không trung vung dây trói tiên tăng thêm lực, khiến những... cánh hoa đào xinh đẹp kia dựa theo tâm ý mà bay múa vũ động trên bầu trời.

một rừng hoa đào màu hồng phấn trên không, nổi bật lên vũ đạo của thiếu nữ bạch y xinh đẹp, dây lụa vàng kim trong tay nàng tùy tâm xuất động, bay múa cùng hoa đào.

Hạ Lăng Vân thu công đứng dậy, vén màn giường thì thấy được một cảnh đẹp như mộng ảo.

hắn thức thời không quấy rầy nàng, mà lấy nước và hoa quả ăn, nhàn nhã ngắm nhìn Tuyết Hoa khiêu vũ trên bầu trời.

Tuyết Hoa đang đắm chìm luyện võ kĩ, ánh mắt chỉ có... những cánh hoa đào, tận lực dùng sức gió không để hoa rơi xuống mặt đất.

Chơi một lúc lâu, đột nhiên nàng cười duyên một cái, sau đó dùng sức, tung dây trói tiên lên không. Dây trói tiên tiếp tục xoay tròn, những cánh hoa đào cũng xoay tròn, cuối cùng biến thành một đường sóng bắn cánh hoa ra khắp không trung.

Tuyết Hoa phi thân qua dây trói tiên, nâng khuỷu tay, bắt lấy sóng hoa, sau đó dưới làn sóng hoa nhẹnhàng ưu nhã đáp xuống mặt đất.

"Lăng Vân!" Nàng cúi đầu thấy Hạ Lăng Vân ngồi trên giường nhìn mình, kinh ngạc vui vẻ chạy tới trước mặt hắn hỏi: "Có phải ta quấy rầy chàng?"

"không, ta xuất quan." Hạ Lăng Vân nhẹ nhàng nói, đưa tay về phía nàng.

Tuyết Hoa vui vẻ nhào vào lòng hắn, kích động nói: "Lăng Vân, ta rất nhớ chàng." Bầu trời hoa vũ, bay đáp xuống người bọn họ, xung quanh giường.

"Tuyết Hoa, xin lỗi nàng, để nàng cô đơn." Hạ Lăng Vân thương tiếc nói, ôm thân thể mềm mại của nàng, vuốt ve sau lưng nàng. hắn đã từng hộ pháp cho mười hai đồ đệ sáu bảy sư điệt, biết rõ cảm giác cô đơn này.

"Chàng phải đền bù tổn thất cho ta." Tuyết Hoa làm nũng nói, chôn sau vào lồng ngực hắn ngửi hơi thở quen thuộc của hắn.

"Được, nàng muốn đền bù tổn thất?" Hạ Lăng Vân mỉm cười nói, "Đưa nàng đi thưởng thức món ăn ngon, hay để ta dùng thân thể hầu hạ nàng?" nói xong, hắn tự tay nâng cằm nàng, ánh mắt nhìn nàng tình cảm. Tuy hắn không biết lần này bế quan mất bao lâu nhưng phát hiện nàng gầy đi không ít.

"Hai cái, ta đều muốn." Tuyết Hoa hung dữ nói, vội vàng hôn lên cổ lên môi khắp mặt hắn, biểu đạt nỗi nhớ nhung của mình.

Hạ Lăng Vân mở đôi môi tùy ý cho nàng chủ động, rồi lại vội vàng hùa theo, đầu lưỡi cùng nàng trêu đùa.

Như xa cách đã lâu không gặp lại, bọn họ kích tình hôn nhau giữa rừng cánh hoa đào, tới lúc cảm thấy không khí không đủ, mới tách ra.

Liếm láp đôi môi bị cắn đau nhức, Hạ Lăng Vân thở gấp nói: "Tuyết Hoa, có phải nàng rất đói?"

Tuyết Hoa liếm đôi môi kiều diễm ướt át, nhõng nhẽo: "Ta rất đói, nhưng mà, ta nghĩ chàng nên đi tắm trước." Xuất phát từ nhận thức sạch sẽ của người hiện đại, nàng khá để tâm tới phương diện này.

Hạ Lăng Vân cũng biết, buông nàng ra, đứng lên nói: "Ta đi tắm một lát, nàng thu linh thạch lại, giải trừ pháp trận Tụ Linh, sau đó... chờ ta!" hắn mỉm cười với nàng, rồi đi tới dòng suối.

Tuyết Hoa sờ sờ đôi môi sưng đỏ, gương mặt nhỏ nhắn lộ vẻ hạnh phúc.

Vén màn giường, nàng thu mười viên linh thạch vào trong vòng tay Như Ý, thu hồi pháp trận Tụ Linh, trải giường xắp sếp chăn, thả màn che cuối cùng cởi giày lên giường, nằm chờ hắn đến.

Qua một nén nhang, Hạ Lăng Vân khoác áo trường bào màu trắng bay đến giường, nhẹ nhàng vén màn giường. "Lăng Vân." một cánh tay trắng muốt vươn ra kéo hắn vào. hắn theo lực tay nhào lên giường.

"Tuyết Hoa, nàng thật vội vàng." hắn nhẹ nhàng nói, nhìn gương mặt nàng lộ ý xuân, tâm thần nhộn nhạo. A, hắn thích sự nhiệt tình thẳng thắn của tiểu thê tử!

"Ta muốn chàng, Lăng Vân, ta rất nhớ chàng." Tuyết Hoa vội vàng nói, hai tay ôm hắn.

"Ta biết. Ta luôn cảm giác nàng ở bên cạnh trông chừng ta." Hạ Lăng Vân cảm động nhìn tiểu thê tử, "Tuyết Hoa, ta bế quan bao lâu?" Tuy giờ hoa đào vẫn nở rộ, nhưng dựa vào thời gian tu luyện của bản thân mình hắn hiểu rõ, tuyệt đối không phải là cùng năm. Nhìn dáng vẻ tiều tụy của nàng hắn hiểu Tuyết Hoa đã chịu sự cô đơn đến nhường nào.

"một năm một tháng ba ngày." Tuyết Hoa ai oán nói, "Lăng Vân, chàng bỏ lỡ kì động dục năm nay của ta." hiện tại cũng là tháng tư rồi.

"thật xin lỗi. Lần sau, ta sẽ tìm nơi an toàn, cùng nàng bế quan, quyết không để nàng một mình côđơn." Hạ Lăng Vân dịu dàng nói, cúi đầu ngậm lấy đôi môi kiều diễm, thâm tình lưu luyến.

"Được..." Nàm nhắm mắt lại, cảm thụ sự yêu thương của hắn.

Tháng tư hoa đào nở rộ, gió núi thổi bay cánh hoa, hương thơm hoa đào thanh nhã tràn ngập trong rừng.

Giường lớn gần như bị cánh hoa đào che phủ kịch liệt lay động, cánh hoa theo đó mà rơi xuống, tiếng nữ tử uyển chuyển rên rỉ đứt quãng...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »