Hồ Nữ

Lượt đọc: 3129 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »
Chương 106
tiên quân là bình dấm chua

❊ ❊ ❊

"Trưởng lão, trưởng lão...phu nhân." Thường Đức đang quét sân thấy trưởng lão tóc rối tung khoác áo mỏng đi ra khỏi phòng liền tiến đến hành lễ, sau đó phát hiện trưởng lão phu nhân biến trở lại thành hồ ly nằm trong khuỷu tay trưởng lão.

rõ ràng có thể duy trì hình người trường kì, sao phu nhân còn biến lại hình thái hồ ly? Chẳng lẽ...trưởng lão có ham muốn đặc thù?

hắn không dám nghĩ nhiều, bởi vì cảm thấy như vậy là khinh nhờn hình tượng thần thánh của trưởng lão trong lòng hắn( Cho dù lúc này toàn thân trưởng lão Tiên Quân toát ra mùi vị hỗn loạn, thần sắc thỏa mãn lười biếng, khí chất trong trẻo lạnh lùng như nguyệt đã không còn tồn tại.)

"Thường Đức, ngươi và Thường Hưng đi chuẩn bị cơm trưa sớm một chút, hầm cho Tuyết Hoa súp gà rừng nhân sâm." Hạ Lăng Vân bình tĩnh phân phó, vung tay che chắn một nửa thân hình của Tuyết Hoa. hắn có ăn mặn hay không cũng không sao, nhưng Tuyết Hoa thì không thịt không vui.

"Dạ, trưởng lão." Thường Đức thoáng nhìn hành động của trưởng lão rồi lập tức cúi đầu xuống. hiện tại, ngay cả việc người khác nhìn phu nhân dù ở hình thái hồ ly trưởng lão cũng không vui.

Chậm rãi đi ra khỏi Vong Trần Cư, Hạ Lăng Vân ôm Tuyết Hoa xuyên qua rừng cây tới bên hồ, đặt nàng xuống, sau đó cởi xiêm y xuống nước, đón nàng vào trong hồ. Chúng đệ tử Thiên Linh Môn cũng biết hắn thích thanh tĩnh, trừ phi vạn bất đắc dĩ, có chuyện gì đều dùng phi điểu truyền âm, cho nên nhiều năm nay hắn tắm rửa trong hồ, không sợ bị người nhìn thấy.

nhẹ nhàng xoa bóp cho nàng. Đêm qua nàng ăn không ít khổ, thân thể và bộ vị khẳng định đau nhức không thôi.

"Ưm." Tuyết Hoa được chăm sóc, thoải mái rên hừ hừ.

Đồng thời, nàng thẹn thùng nói: "Chỗ đó...để ta..." Ngón tay hắn chạm vào chỗ...của nàng.

Hạ Lăng Vân nghiêm túc nói: "Vẫn để ta giúp nàng tắm rửa." hắn bình tĩnh tỉnh táo, động tác nhẹ nhàng lướt qua rửa sạch. Nếu nàng hình người, hắnlàm như vậy nhất định khí huyết xông lên não, nhưng nàng đang ở hình thái hồ ly, chỉ là tắm rửa sạch sẽ.

Sau khi tắm cho nàng, hắn để nàng tự do dạo chơi trong hồ, bắt đầu tắm rửa.

Tuyết Hoa chơi đùa trong nước, nhìn hắn tắm rửa, đôi mắt lóe sáng.

(*^__^*) hì hì...

Dấu răng dưới cằm hắn là do nàng động tình cắn đấy, dấu ngón tay là lúc nàng cao triều cào đấy.

Vung loạn tứ chi, nàng bơi ra sau hắn, quả nhiên thấy dấu móng tay của nàng sau lưng hắn, có chút sưng đỏ. Thể chất tiên nhân rất tốt sức khỏe khôi phục vô cùng tốt, nàng nhớ rõ lúc đó ngửi được mùi máu tươi.

Hạ Lăng Vân phát hiện nàng nhìn gì, thoải mái nói: "Nàng hài lòng không, rất đắc ý?" Ngoại trừ lúc thí luyện với linh thú hoang dại, trên người hắn rất ít khi xuất hiện vết thương. Đêm qua nương tử bé nhỏ của hắn lưu lại hàng loạt vết thương trên người hắn. Móng tay nàng sắc bén, cào phía sau lưng hắn cảm nhận đau nhức kịch liệt.

"Chàng còn đau không?" Tuyết Hoa đột ngột hỏi. hắn làm nàng đau, tất nhiên nàng cũng phải làm hắn đau.

Đưa lưng về phía nàng, Hạ Lăng Vân ái muội nói: "Ta cảm thấy đáng giá." Bởi vì hắn khiến nàng không khống chế được vô thức cào hắn.

Tuyết Hoa có chút áy náy, lập tức nói: "Ta cam đoan về sau sẽ không như vậy." Về sau nàng nhất định khống chế, không để móng tay dài tổn thương hắn.

Hạ Lăng Vân mỉm cười, khóe miệng khẽ cong. Tuy rằng lúc đó hắn có chút điên cuồng, nhưng vẫn còn chút lí trí, phát hiện nàng ý loạn tình mê tới tận cùng, móng tay biến thành móng vuốt. Nàng là hồ tiên mới biến hóa, việc không kiểm soát được một phần hành động là bình thường. Lần sau hắn chú ý một chút, tốt nhất là đè chặt tay nàng lại, không cho nàng quơ loạn.

Tắm rửa trong chốc lát, đột nhiên Hạ Lăng Vân hừ lạnh một cái, nhấc tay vung về phía Nam.

Tuyết Hoa nhạy cảm phát giác được linh lực chấn động, liền nhìn về hướng kia, chỉ thấy xa xa bên hồ khoảng hai ba mươi mét đột ngột xuất hiệntường băng. Tường băng chặn hướng Bắc Nam, dài 30-40m, gần như là phân cách thành hai bên hồ.

"Vì sao không cho ta qua?" Bên kia tường băng truyền đến giọng nói phẫn nộ: "Ta là linh thú hồ Nữ Thần, ta tuân thủ chế định phép tắc của tu sĩ nhân loại, ta có thể đi khắp vùng hồ Nữ Thần."

Tuyết Hoa thấy thế liền hỏi, "Lăng Vân, vì sao chàng không cho Thủy Ngọc tới." Cá chép tinh nói không sai, nếu hắn không tổn thương tu sĩ và linh sủng của Thiên Linh Môn, hắn có thể đi dạo khắp hồ Nữ Thần.

"Bây giờ không được." Hạ Lăng Vân bình tĩnh nói. Phát giác Thủy Ngọc đang thi triển pháp thuật hệ thủy công kích tường băng, hắn lại vung tay lên, khiến độ dày tường băng tăng gấp đôi.

Bắt tiểu hồ ly đang hiếu kì nhìn về phía bên kia tường băng, hắn nói: "Chúng ta cần trở về." nói xong, hắn một tay ôm nàng trồi lên khỏi mặt nước, bay về phía bờ.

Lập tức làm khô người, hắn mặc xiêm y giày, nhìn cá chép tinh đang phá vỡ tường băng lạnh lùng nói: "Nam nữ hữu biệt phi lễ chớ nhìn, Tuyết Hoa là thê tử của ta, ngươi không được phép nhìn nàng."

hắn quyết định. hắn muốn đào một đường dẫn, lấy nước hồ Nữ Thần tới Vong Trần Cư, sau đó kiến tạo một hồ tắm giống Bích Thanh Trì trong Thanh Lâm Quán ở Hỏa Vân Cung. Trước kia chỉ có một mình hắn, chung quanh đều là nam nhân, cho nên không sao, giờ Vong Trần Cư đã có nữ chủ nhân, hắn phải tu kiến một phòng tắm riêng.

Tuyết Hoa nghe xong "Phốc" cười ra tiếng, nói: "Lăng Vân, Thủy Ngọc chỉ là một con cá." Nàng cao hứng đong đưa cái đuôi. Chàng đang ghen? Chàng ăn dấm chua với một con cá chép tinh?

Cá tinh Thủy Ngọc lập tức nói: "Ta nhìn nàng có liên quan gì tới việc nàng là thê tử người? Ta không phải lén nhìn, ta chính là quang minh chính đại nhìn." Tuy cách rất xa, nhưng hắn vẫn thấy được Tuyết Hoa.

Thủy Ngọc, nàng đã quen thuộc tới mức xưng hô tên với hắn ta?

Hạ Lăng Vân ôm Tuyết Hoa, gương mặt anh tuấn lạnh lùng, đôi mắt đen thâm thúy lộ ra vài phần bất mãn.

Trong nước Thủy Ngọc vung vẩy cánh tay vẫy Tuyết Hoa, cao giọng nói: "Tuyết Hoa, hồ nữ Thần có rất nhiều cá, khi nào ngươi xuống bắt? Ta bắt với ngươi." Mười mấy năm trước đột nhiên hồ Nữ Thần thả rất nhiều cá chép cái, vì vậy tốc độ sinh sôi nảy nở thật là nhanh.

Tuyết Hoa vừa muốn nói chuyện, Hạ Lăng Vân lạnh lùng nói: "Tuyết Hoa đã là hồ tiên, sao còn dùng cách bắt cá nguyên thủy?" hắn sẽ chỉ cho nàng cách sử dụng pháp thuật bắt cá. Về phần rèn luyện thân thể, hắn cho rằng Tuyết Hoa biến về hình thái hồ ly đuổi bắt thỏ hoang là phương pháp rèn luyện thân thể tốt nhất.

"Oa, chàng dạy ta bắt cá sao?" Tuyết Hoa kinh ngạc nói. Nàng có thể sử dụng pháp thuật bắt cá.

"Tuyết Hoa, dùng cần câu sẽ huấn luyện tính tình của nàng."

Hạ Lăng Vân không thèm nhìn cá chép trong hồ, ôm Tuyết Hoa vừa đi vừa nói, "Nàng còn có thể dùng pháp thuật hệ thủy, trực tiếp bắt cá đem lên bờ." Tóm lại, hắn không thích Tuyết Hoa tới hồ Nữ Thần bắt cá tẳm rửa rồi. Có lẽ, hắn sẽ khích lệ nàng ăn ít cá, ăn nhiềm thỏ gà vịt.

"Ta sẽ thử xem." Tuyết Hoa hứng thú nói, cũng bỏ mặc cá chép tinh ở đằng sau lưng.

Thủy linh lực của cá chép tinh tinh thuần, thi thoảng nhìn hắn nàng sẽ sinh ra cảm giác muốn nhào tới ăn thịt. Linh thú thích săn bắt các linh thú khác, ăn sống thịt đối phương là một cách hấp thu linh lực. Cá lại là đồ ăn ưa thích của hồ ly, nàng dù có linh trí, nhưng vẫn có chút khẩu vị với cá tinh.

"Tuyết Hoa..." Cá tinh ngây ngốc nhìn bóng dáng hai người rời đi, cảm giác một mình thật cô đơn, nhịn không được hai tay ôm ngực, ánh mắt ngập tràn hơi nước.

hắn muốn có một người bạn, nhưng linh sủng ở Thiên Linh Môn nhìn hắn biểu lộ muốn ăn sống hắn. Có thể do trên người hắn không có khế ước linh sủng, nên bọn chúng không tiếp nhận. Tuyết Hoa cũng không có khế ước linh sủng, hắn nghĩ bọn họ có thể trở thành bằng hữu, nhưng mà nàng đã bị Hạ Lăng Vân Tiên Quân chiếm đoạt, hắn không cách nào tiếp cận nàng.

Giống như biến thành tiên.

Cá chép tinh Thủy Ngọc nhìn bóng hai người, gương mặt xinh đẹp lộ ra khát vọng cực độ. "Thực" và "Tiên" là ranh giới có thể vượt qua rãnh trời, nhưng từ "Thực" đến "Tiên" là sự bay vọt về thể chất, chỉ cần hắn từ các tinh biến thành cá tiên, sẽ không bị trói buộc ở hồ Nữ Thần, có thể giống tu sĩ nhân loại đi du lịch khắp nơi, xem thế giới bên ngoài.

Kém một chút, chỉ kém một chút nữa.

Cá tinh Thủy Ngọc hất cái cằm hoàn mĩ lên, gương mặt tràn ngập tự tin. hắn là cá tinh linh căn thủy tinh khiết, có được 2000 năm tu vi, chỉ cần cho hắn một cơ duyên, hắn có thể đột phá lục phẩm, trở thành tiên!

"Tuyết Hoa, về sau ít nói chuyện với con cá chép tinh kia." Trong phòng ngủ, Hạ Lăng Vân dặn dò.

Tuyết Hoa ở sau bình phong mặc y phục cố ý giả bộ kinh ngạc hỏi: "Vì sao? hắn không tổn hại ta, hơn nữa tu vi của hắn cũng không thể tổn thương được ta." Cá chép tinh kia nửa trên nhìn đẹp có thể ăn được, nửa dưới là cá nàng cũng muốn ăn thịt.

Hạ Lăng Vân sao có thể nói cho nàng biết con cá tinh kia từng nhìn nàng rồi có hành vi không đứng đắn? hắn đành phải nói: "Tuyết Hoa, dung mạo của nàng thật khiến ta lo lắng." Đúng thật là như thế!

"Hả?" Tuyết Hoa nhô đầu ra khỏi bình phong, cười hì hì: "Chàng cho rằng vẻ đẹp của ta có thể hấp dẫn tất cả giống đực?"

Nàng chỉ nghĩ dung mạo của nàng lúc ở hình người sẽ hấp dẫn nam nhân, hình thái hồ ly thì chỉ thu hút hồ ly giống đực thôi. Còn một con cá, nàng có mị lực lớn vậy sao?

Nụ cười của nàng sáng rực mê hoặc, khiến Tiên Quân thanh tâm gần nghìn năm còn si mê, giống đực khác há lại không bị hấp dẫn!

Hạ Lăng Vân tự nhủ với mình, nàng là thê tử hắn, hắn cần phải quen với mĩ mạo của nàng, không bị nàng vô tình phát ra mị lực mà mê loạn tâm thần.

Mặc xiêm y, Tuyết Hoa ra khỏi bình phong, chỉ vào đầu tóc rối tung nói: "Lăng Vân, chàng đáp ứng sẽ chải tóc gài trâm cho ta đấy." (*^__^*) hì hì... Về sau tóc của nàng sẽ do hắn quản lí. hắn không quản, nàng sẽ để tóc tai bù xù đi khắp nơi, để xem hắn có chịu được.

một đêm tân hôn, vẻ ngây thơ của nàng dần giảm đi, trên người lộ ra một ít dịu dàng.

Hạ Lăng Vân thất thần nhìn nàng, trong lòng tràn ngập tình cảm lưu luyến. Nghe vậy lập tức nói: "Ta chải tóc giúp nàng." Ngày ngày chải giúp nàng cũng không phiền chán.

Ngồi vào trước bàn trang điểm, Tuyết Hoa lấy ra hai hộp trang điểm trong vòng tay Như Ý bày lên bàn, quay đầu mỉm cười nói: "Nhanh tới giúp ta!"

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 3 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166
Tiến »