Lão giả áo đen thờ ơ gật đầu, sau đó chậm rãi bước ra từ bên cạnh Lục Tiêu.
Mỗi bước lão đi, khí thế trên người lại mạnh thêm một phần.
Chỉ trong vài nhịp thở, khí thế mạnh mẽ của Ngự Khí cảnh tầng tám đã hoàn toàn bộc phát từ trên người lão giả áo đen.
"Tiểu tử, ngươi có thể ở độ tuổi này tu luyện đến cảnh giới thế này, cũng được coi là một thiên tài võ đạo hiếm thấy."
Lão giả áo đen từ trên cao nhìn xuống Khương Thần: "Nếu ngươi chịu thần phục hắc hổ bang, ta sẽ đứng ra làm chủ, tha cho ngươi một mạng!"
"Chỉ là một võ giả Ngự Khí tầng tám rách nát, ngươi có tư cách gì nói những lời này trước mặt ta?"
"Không muốn chết thì cút ngay!"
Khương Thần lạnh lùng liếc nhìn lão giả áo đen một cái: "Võ giả Ngự Khí tầng tám, hôm qua ta mới giết hai tên mà thôi!"
Võ giả Ngự Khí tầng tám!
Một hơi liền giết hai tên.
Mà còn chỉ là "mà thôi"!
Tên ranh con này thật sự nghĩ võ giả Ngự Khí tầng tám là thứ hắn muốn giết là có thể giết sao?
"Tiểu tử cuồng vọng, ta phải xem xem hôm nay ngươi làm thế nào giết ta!"
Lão giả áo đen giận dữ cười lạnh một tiếng, nháy mắt đẩy khí thế toàn thân lên đến cực hạn, bàn chân đột ngột đạp mạnh xuống mặt đất.
Uỳnh!
Nền đá xanh cứng rắn lập tức nứt toác ra.
Những vết nứt chằng chịt như mạng nhện lan nhanh ra xung quanh!
Ngay sau đó, chỉ thấy cả người lão giả áo đen hóa thành một luồng hắc quang, loáng một cái đã biến mất tại chỗ.
Vút!
Khoảnh khắc tiếp theo, thân hình lão giả áo đen như dịch chuyển tức thời xuất hiện ở sau lưng Khương Thần.
Bàn tay khô héo của lão mang theo một luồng chưởng kình màu đen hung hãn, vỗ thẳng vào lưng Khương Thần.
"Đây chính là thực lực của võ giả Ngự Khí tầng tám sao, quả nhiên nhanh thật!"
Cảnh tượng này khiến đám người Diệp Thanh Sương thót tim, không kìm được mà đổ mồ hôi hột thay cho Khương Thần.
Tốc độ thế này!
Đòn tấn công thế này!
Liệu có thật sự là thứ con người có thể chống đỡ được không.
"Hắc hắc... Một tên ranh con vắt mũi chưa sạch mà cũng dám kiêu ngạo trước mặt ta sao!"
"Tiểu tử, hy vọng kiếp sau đầu thai, ngươi hãy mở to mắt ra một chút!"
Lão giả áo đen tung một chưởng vào lưng Khương Thần.
Lão nhìn bóng lưng ở ngay trước mắt, gương mặt già nua xẹt qua một nụ cười dữ tợn, tiếng cười lạnh lùng quái dị vang vọng giữa không trung.
Với thực lực Ngự Khí tầng tám của lão, lại thi triển môn thân pháp Huyền phẩm sơ cấp Ám Ảnh Bộ này.
Ngay cả một số cao thủ Ngự Khí tầng chín cũng sẽ bị lão đánh lén trọng thương!
Một đòn như vậy, sao có thể là thứ tiểu tử trước mắt này chống đỡ được?
Chưởng kình sắc bén của lão giả áo đen gần như rơi xuống lưng Khương Thần trong chớp mắt.
Tuy nhiên, tiếng va chạm như mong đợi lại không hề vang lên bên tai lão giả áo đen.
Khoảnh khắc chưởng kình màu đen chạm vào người Khương Thần, bóng dáng của hắn liền hóa thành hư vô.
Hửm?
Đây vậy mà lại là tàn ảnh!
Lão giả áo đen trong lòng kinh hãi tột độ.
Lão như cảm nhận được điều gì liền đột ngột quay người lại, mới phát hiện thân hình của Khương Thần đã xuất hiện ở phía sau lão từ lúc nào!
"Ngươi... Tốc độ của ngươi sao có thể nhanh như vậy!"
Lão giả áo đen lập tức mất giọng kinh khiếp thét lên.
"Ngươi là một võ giả Ngự Khí tầng tám, cậy vào một môn thân pháp Huyền phẩm sơ cấp mà cũng muốn múa rìu qua mắt thợ trước mặt ta sao?"
"Đã như vậy, ta sẽ cho ngươi thấy thế nào mới là tốc độ thực sự!"
Khương Thần khinh bỉ cười xùy một tiếng, khí thế của võ giả Ngự Khí tầng chín nháy mắt bộc phát toàn bộ.
Đôi mắt của hắn cũng lóe lên một luồng sáng khiến người ta phải run sợ.
Khoảnh khắc này, Khương Thần giống như một vị quân vương cao cao tại thượng đang nhìn xuống thế gian.
Ngay sau đó, thân hình hắn hóa thành một luồng kim quang, bay thẳng lên bầu trời.
"Thân pháp Huyền phẩm trung cấp, Đạp Thiên Bộ!"