"Khương Thần, ta không thể không khâm phục ngươi, thế mà lại có gan đến khiêu chiến ta. Nể tình ngươi có dũng khí như vậy, hôm nay ta sẽ cho ngươi cơ hội ra tay!"
Mạnh Đông Hành vừa nói, hai tay vừa đột ngột kết ấn giữa không trung, một đạo quang thuẫn màu vàng kim tức thì hiển hiện quanh thân.
Cùng lúc đó, hắn ngẩng đầu lên, nở một nụ cười khinh miệt với Khương Thần, giọng nói đầy bá khí trực tiếp vang lên bên tai mọi người.
"Đến đây đi, Khương Thần, trong vòng ba chiêu ta sẽ không ra tay. Chỉ cần ngươi có thể phá được Huyền phẩm võ kỹ Huyền Vũ Kim Quang Thuẫn của ta trong vòng ba chiêu, trận so tài này coi như ta thua!"
"Oa, Mạnh học trưởng không hổ là học viên Vàng đệ nhất, quả thực là quá đẹp trai!"
"Nghe nói môn võ kỹ phòng ngự Huyền phẩm này của Mạnh học trưởng, ngay cả đòn tấn công của Ngự Khí cảnh tầng một cũng có thể ngạnh kháng mấy phát. Chỉ dựa vào tên kia, làm sao có thể phá nổi?"
"Thật không biết tên đối diện kia có phải uống lộn thuốc rồi không, khiêu chiến Mạnh học trưởng, đây không phải là thuần túy tìm hành sao."
Dưới lôi đài, không ít học viên nhìn về phía Khương Thần đều lộ ra vẻ mặt thương hại.
Tiểu tử này khiêu chiến Mạnh Đông Hành, chắc chắn sẽ bị Mạnh Đông Hành hành ra bã trong vòng một nốt nhạc!
Khương Thần nhìn võ kỹ phòng ngự Huyền phẩm do Mạnh Đông Hành thi triển, trong lòng cười lạnh không thôi.
Tên này muốn dựa vào cái thứ này để làm màu trước mặt hắn sao?
Đã như vậy, hắn sẽ cho tên này biết thế nào gọi là làm màu không thành còn bị phản tác dụng!
Khóe miệng Khương Thần hơi nhếch lên một độ cong lạnh lùng.
Hắn hiện tại tuy đã đột phá Ngự Khí cảnh tầng một, mạnh hơn Mạnh Đông Hành, nhưng võ kỹ nắm giữ đều mới chỉ là Hoàng phẩm sơ cấp.
Mạnh Đông Hành đã có thể dựa vào võ học phòng ngự Huyền phẩm này để đối kháng với võ giả Ngự Khí cảnh tầng một, hắn muốn phá vỡ phòng ngự của Mạnh Đông Hành trong vòng ba chiêu e là thực sự không dễ dàng.
Cho nên, Khương Thần quyết định trước tiên nâng một môn võ kỹ lên Huyền phẩm, sau đó sẽ đấm nát cái mai rùa của Mạnh Đông Hành!
Nghĩ đến đây, Khương Thần bắt đầu không ngừng vung nắm đấm trên đài.
"Ting! Bạn đã vung một cú đấm, nhận được 10*100 kinh nghiệm!"
"Ting! Võ kỹ Hoàng phẩm sơ cấp Toái Thạch Quyền của bạn đã đạt đến viên mãn, thăng cấp thành Hoàng phẩm trung cấp Liệt Địa Quyền!"
---❊ ❖ ❊---
"Ting! Võ học Hoàng phẩm trung cấp Liệt Địa Quyền của bạn đã đạt đến viên mãn, thăng cấp thành Hoàng phẩm cao cấp Khai Sơn Quyền!"
"Cái quái gì thế, tiểu tử này đang làm gì vậy, vung nắm đấm nửa ngày trời mà chẳng thấy hắn ra chiêu."
Một học viên vây xem có chút cạn lời nói.
"Ha ha... Buồn cười chết mất. Mạnh học trưởng, tên này chắc là một kẻ dở hơi đầu óc có vấn đề rồi, huynh mau một đấm giải quyết hắn đi."
Một học viên khác thì lớn tiếng hét lên với Mạnh Đông Hành trên lôi đài.
"Khương Thần, ngươi có ý gì đây?"
Nhìn Khương Thần giống như một kẻ tâm thần tự mình vung nắm đấm nửa ngày trời ở đằng kia, sắc mặt Mạnh Đông Hành trở nên vô cùng âm trầm.
"Không có ý gì cả, ta chỉ là khởi động trước khi so tài thôi, ngươi gấp cái gì chứ."
Khương Thần vừa vung nắm đấm, vừa cười híp mắt nhìn Mạnh Đông Hành: "Hình như cũng chẳng có ai quy định là trước khi so tài thì không được khởi động nhỉ?"
"Thế rốt cuộc cái trò khởi động này của ngươi chừng nào mới xong?"
Mạnh Đông Hành cố đè nén cơn giận trong lòng, lạnh giọng nói: "Khương Thần, nếu ngươi sợ rồi thì quỳ xuống dập đầu nhận thua với ta, ta còn có thể cân nhắc tha cho ngươi một con đường sống, đừng ở đây lãng phí thời gian của ta!"
"Ta mà thèm sợ ngươi? Chỉ là muốn để ngươi ngồi ở vị trí học viên Vàng đệ nhất thêm một lát nữa thôi."
Khương Thần bĩu môi: "Ta đây là đang nghĩ cho ngươi, đã biết ngươi không biết điều như vậy, năm phút sau chúng ta sẽ phân cao thấp."