Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3200 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 28
thình lình diễn ra yến hội

❊ ❊ ❊

Sáng sớm hôm nay, khi Bạch Hiểu Tình nghĩ cũng giống như mọi ngày, một tin tức thình lình xuất hiện triệt để làm cho nàng ngây ngẩn cả người.

Cung yến? Còn phải dẫn bằng hữu đến cùng?

Bạch Hiểu Tình cảm thấy huyệt thái dương giật giật, nàng sao lại không biết cung yến còn phải dẫn bằng hữu theo cùng, hắn nghĩ đây là tiệc rượu ở hiện đại sao!?

Hơn nữa, cho dù là tiệc rượu hiện đại cũng không nhất định phải cùng bạn tham gia!

"Bạch cô nương, lão nô cũng không biết, lão nô cũng là từ thánh chỉ của Vương gia mới biết được tin tức này, bất quá lão nô ít nhiều vẫn có thể đoán được."

Chuyện ngày đó Bạch Diên Nhi náo động như vậy, có thể nói là tình trạng không thể cứu vãn được nữa, hiện tại Hoàng hậu muốn nhân cơ hội tìm một quân cờ khác đi.

"Ta là hộ vệ bên người Vương gia, tự nhiên sẽ đi, thế nhưng chỉ là đứng ở bên người Vương gia."

"Chẳng lẽ Bạch cô nương liền nhẫn tâm để Vương gia đi cầu người Bạch gia, Bạch cô nương hẳn là biết, ở quốc gia này trừ bỏ Bạch gia chỉ sợ không có ai dám làm “bằng hữu” Vương gia, không chỉ là vì thanh danh Vương gia ở ngoài, còn là vì Hoàng hậu cũng là người Bạch gia."

Quản gia nói cực kì thương tâm, trong mắt hơi ươn ướt, nhiều năm như vậy Vương gia bọn họ chịu khổ sở trừ bỏ bọn họ bồi bên người, người ngoài không ai biết.

Vốn quản gia chẳng qua là muốn nói cho đáng thương một chút, tranh thủ đồng tình thôi, chỉ là thật không ngờ lời vừa nói ra biểu tình cũng là chân thật.

"Bạch cô nương, ngươi cũng biết, Hoàng hậu cùng Bạch gia căn bản chính là địch nhân của Vương gia, ngài có thể nhẫn tâm nhìn Vương gia hạ kiêu ngạo của bản thân đi cầu xin địch nhân sao?"

Trong nháy mắt Bạch Hiểu Tình trầm mặc, đúng vậy, nàng không đành lòng, nhất là khi biết mấy chuyện này, sau đó liền càng không đành lòng, nàng làm sao có thể nhìn nam nhân kia chịu khổ như vậy, một lần nữa bởi vì nàng cự tuyệt mà không thể không hạ tôn nghiêm của bản thân, đi thỉnh cầu kẻ thù.

"Cho nên, lão nô hi vọng Bạch cô nương có thể giúp Vương gia lần này." Quản gia nói cực kì khẩn thiết, hoàn toàn là thái độ chân thành.

"Ta đã biết, ta sẽ đi."

Cuối cùng, Bạch Hiểu Tình vẫn là mềm lòng, đối với nam nhân kia, nàng thật sự là không đành lòng để cho hắn bị người khác làm nhục. Hơn nữa thân là hộ vệ của hắn, trừ bỏ phải bảo vệ an toàn, còn phải thủ hộ tôn nghiêm của hắn, không phải sao?

“Vậy lão nô thay Vương gia cảm ơn Bạch cô nương."

Chiếm được đáp án bản thân muốn, quản gia một mặt là ý cười, trong mắt có chút đắc ý, khiến Bạch Hiểu Tình cảm thấy có chút kỳ quái, nhưng vẫn không quá mức để ý.

"Đồng ý?"

Quản gia từ trong phòng đi ra, ám nhất có chút ngoài ý muốn, Bạch cô nương khi nào thì dễ nói chuyện như vậy, tuy rằng ngày hôm qua thái độ nàng đối với chủ tử là có một chút biến hóa, nhưng là mới một ngày liền đáp ứng đi tham gia cung yến, có phải hay không có chút kỳ quái?

"Tính là đồng ý."

Cái gì gọi là tính là đồng ý, là chưa có cự tuyệt, mà lại bị vị quản gia đại nhân này cho là đã đồng ý.

"Bạch tiểu thư thật đúng là đáng thương."

Ám nhất hoàn toàn lắc đầu, trong giọng nói là đồng tình, hiển nhiên bị lão hồ li này tính kế, bạch tiểu thư thật đúng không phải số khổ bình thường mà!

"Ta cũng vậy vì chủ tử thôi."

"Các ngươi đang nói cái gì?"

Ngay khi hai người còn nghị luận, bỗng nhiên xuất hiện một thanh âm làm cho bọn họ ngậm miệng, cho dù là bọn họ ngu đần cũng biết thanh âm này là chủ tử bọn họ

"Chủ tử, chúng ta đang thảo luận về cung yến."

Tuy rằng biết chủ tử không hy vọng bọn họ nhúng tay, nhưng là bọn hắn tuyệt đối không cho phép chủ tử mất mặt, Bạch gia nghĩ cái gì bọn họ tự nhiên là biết, chính vì biết, cho nên mới càng thêm phẫn nộ, bọn họ đem Lệ Vương phủ xem thành chỗ nào, hậu viện nhà mình sao!?

" Sự tình lần này các ngươi không cần phải xen vào, ta tuyệt đối sẽ không đi cầu Bạch gia."

"Chủ tử, chúng ta biết ngài sẽ không thỏa hiệp, chúng ta cũng không có làm theo ý Bạch gia, ngài đã quên sao, trong phủ còn có Bạch cô nương, Bạch cô nương có thể đi cùng ngài."

Bạch Hiểu Tình sao? Nghĩ đến nàng, trong mắt Triệu Tử Tu mang theo ý cười, nếu nàng đi theo cũng không sai, chỉ tiếc, nàng tuyệt đối không có khả năng cùng bản thân cùng tham gia cung yến.

"Chủ tử, mấy chuyện này ngài không cần lo lắng, giao cho ta thì tốt rồi."

Nói đến cùng, Bạch Hiểu Tình cho dù kiêu ngạo thế nào, thoạt nhìn như vô tình, nhưng chỉ bằng việc nàng chịu ở lại bên người Triệu Tử Tu, như vậy đã nói lên nàng đối Triệu Tử Tu vẫn là có lòng trắc ẩn.

Đối với lời nói quản gia nhà mình, Triệu Tử Tu cũng hi vọng, tuy rằng nói vốn muốn tự mình đi tham gia cung yến, bất quá dựa theo chủ ý của quản gia, mang theo Bạch Hiểu Tình tựa hồ cũng không sai.

Cung yến định ba ngày sau, lúc này người trong phủ bạch thừa tướng sốt ruột vạn phần, bọn họ đều đang chờ Triệu Tử Tu tới cửa cầu bọn họ, để bọn họ đem Bạch Diên Nhi giao cho hắn, cùng nhau tham dự cung yến.

Hiển nhiên hiện tại bọn họ còn không biết nữ nhi nhà mình đã chọc giận Hoàng hậu nương nương, còn mơ mộng nữ nhi thành phượng hoàng.

Mà lúc này Bạch Diên Nhi, cũng hồn nhiên cho rằng, sự việc kia rất nhanh sẽ qua đi, mặc kệ là Tử Tu ca ca hay là Hoàng hậu cô cô, chỉ cần qua một thời gian, đem việc này quên đi, tự nhiên liền không có chuyện gì, cho nên, việc này nàng cũng không có nói cho người trong nhà.

Chính là, nàng đem mọi chuyện hết thảy đều nghĩ đơn giản, sự tình hôm nay không chỉ là tức giận đơn giản như vậy, hiện tại ở trong mắt Bạch Yêu Nhiêu, Bạch Diên Nhi đã hoàn toàn là một người bỏ đi, cho dù không có chuyện của Triệu Tử Tu, chỉ bằng câu nói nàng sẽ gả cho thái tử làm phi cũng đủ làm cho nàng lâm vào vạn kiếp bất phục!

Bởi vì Bạch Diên Nhi cũng không biết chuyện năm đó, năm đó nghe nói trong bụng Bạch Hoàng hậu là nhi tử, mà sau đó, bạch Hoàng hậu bởi vì thương tổn đến thân thể, cho nên hoàn toàn không thể thụ thai.

Nói cách khác, việc làm lần đó của thái tử, chẳng những hại đến con trai của nàng, còn suýt nữa triệt để hủy hoại giấc mộng Thái hậu của nàng, nàng làm sao có thể đối với thái tử không hận thấu xương.

Mà Bạch Diên Nhi lại là chất nữ của nàng, vậy mà trước mặt nàng nói muốn gả cho thái tử, không phải là đánh vào mặt nàng sao!

"Phụ thân, làm sao có thể, cung yến sắp đến rồi, vì sao Tử Tu ca ca còn chưa đến đón ta?"

Đã mặc trang phục và trang điểm tốt, Bạch Diên Nhi liền chờ Triệu Tử Tu đến đón nàng, sau đó cùng nhau tiến cung, hưởng thụ hâm mộ của mọi người, nhưng hiện tại nàng đã đợi thật lâu, thế nào người còn chưa đến?

"Diên Nhi ngoan, Lệ Vương không bao lâu nữa sẽ đến, phụ thân lần này chẳng những muốn khiến Lệ Vương tự mình tới đón ngươi, còn muốn hắn xác định ngày sẽ cưới ngươi!"

Bạch Diên Nhi là đứa nhỏ thông minh lanh lợi nhất của hắn, được Hoàng hậu nương nương yêu thích, cho nên Bạch Diên Nhi nhất định sẽ trở thành Lệ Vương phi, trở thành hoàng hậu.

Chỉ tiếc, hiện thực so với tưởng tượng thật tàn nhẫn, bọn họ ở chỗ này chờ đợi, Lệ Vương phủ đã vì “bằng hữu” của Vương gia mà chọn trang phục cùng trang điểm.

"Quản gia, đây là ý gì?"

Nhìn trên giường trải ra một đám đồ đỏ thẫm, Bạch Hiểu Tình hơi nhíu mày, váy cũng màu đỏ, đều là màu nàng cực kì chán ghét, hiện tại hai thứ này cùng ở đây, làm nàng càng thêm chán ghét!

"Bạch cô nương, lão nô biết ngươi không thích trang điểm như vậy, nhưng ngươi một thân quần áo mộc mạc tiến cung, nhất định sẽ bị những nữ nhân kia đánh giá, đến lúc đó Vương gia chẳng phải là càng mất mặt?"

Đột nhiên có cảm giác muốn phủi tay mặc kệ, nàng nếu sớm biết rằng sự đồng tình sẽ gây ra hậu quả này, nàng tuyệt đối sẽ không đi quản chuyện của Triệu Tử Tu, giữ thể diện cho hắn liền thế nào, giống hiện tại như vậy là tự ngược đãi bản thân.

Thấy Bạch Hiểu Tình không kháng cự, quản gia lập tức biết, nàng là im lặng thỏa hiệp, chỉ cần thỏa hiệp thì tốt rồi, hiện tại hắn chỉ sợ nàng sống chết không chịu thỏa hiệp.

"Các ngươi vài người giúp Bạch cô nương thay quần áo!"

Xem Bạch Hiểu Tình lặng yên không tiếng động, lão quản gia phân phó một tiếng liền chạy nhanh rời đi, sợ trong lúc này Bạch Hiểu Tình hối hận, thay đổi chủ ý.

"Đồng ý?"

Xem quản gia chạy trối chết, ám nhất trong mắt mang theo vui sướng khi người gặp họa, hắn không có quên lúc Bạch cô nương nhìn thấy quần áo đỏ thẫm kia, trong mắt rõ ràng là chán ghét.

"Không biết, dù sao là không phản đối."

Thật không dễ dàng, quản gia bỗng nhiên cảm thấy cái này so với đánh trận còn mệt hơn.

Rốt cục, sau nửa canh giờ, Bạch Hiểu Tình không tình nguyện từ trong phòng đi ra.

Một thân quần áo đỏ thẫm, nàng xinh đẹp khác thường, làm cho người ta không tự chủ được động tâm, tuy rằng diện mạo chỉ xem như thanh tú mà thôi, nhưng là khí chất cao quý trên người khiến người khác không thể bỏ qua, ánh mắt chân thật, làm người ta không thể dời tầm mắt.

Ở ngoài cửa Triệu Tử Tu chờ đợi nhìn Bạch Hiểu Tình chậm rãi đi ra, trong nháy mắt, cũng sững người.

Hắn đã từng nghĩ tới vô số bộ dáng của nàng, thế nhưng là chưa từng đoán được là nàng quá mê người, tuy rằng bộ dạng cũng không xem như tuyệt sắc, nhưng loại khí chất này thiên kim tiểu thư ở kinh thành đều không thể có được.

"Bạch Hiểu Tình?" Nhìn nữ tử kiều mị trước mắt này, hắn căn bản không thể tưởng tượng đây là cái người hộ vệ thường ngày của hắn

"Lệ Vương điện hạ, bất quá chỉ là chút ít công phu liền không nhận ra ta?"

Hơi nhíu mày, khóe miệng mỉm cười cực kì kiêu ngạo, trong nháy mắt, nữ tử cao quý kia lập tức trở lại thành nữ nhân cao ngạo luôn luôn đứng ở bên người hắn làm cho hắn nghiến răng nghiến lợi, nháy mắt thay đổi làm cho người ta cảm thấy có chút không tiếp nhận được.

"Chúng ta đi thôi."

Nhìn Bạch Hiểu Tình như vậy, đối với tiệc tối hôm nay, Triệu Tử Tu hơi chờ mong, quả nhiên, mọi việc trở nên thú vị rất nhiều!

Mà bên kia, ở Bạch gia, Bạch Diên Nhi chính đang chờ đợi Tử Tu ca ca của nàng đến đón nàng tham gia cung yến, lại không biết chờ đợi của nàng chỉ là vô vọng, đợi đến khi nàng hiểu tất cả, đã quá muộn, nàng đã hoàn toàn triệt để trở thành kẻ vô dụng, cuối cùng ngay cả cơ hội xoay người đều không có.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »