Hãn Phi Giá Lâm Vương Gia Thỉnh Ôn Nhu

Lượt đọc: 3297 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »
Chương 26
Một lát ấm áp

❊ ❊ ❊

Sau khi trở lại phòng, tâm tình Bạch Hiểu Tình có chút phức tạp, trong lúc đó Bạch Hiểu Tình đã cảm thấy là lạ.

Kỳ thực lần đầu Bạch Hiểu Tình nhìn thấy Triệu Tử Tu, nàng có thể cảm giác được Triệu Tử Tu là một người tàn nhẫn, nhưng nàng từ trước tới giờ đều không có cảm giác chán ghét hắn, bởi vì hắn lãnh huyết cùng tàn nhẫn đều có nguyên nhân của bản thân.

Chỉ là thật không ngờ biết là nguyên nhân như vậy mà Bạch Hiểu Tình tâm tình lại có chút kỳ lạ.

"Bạch cô nương, chủ tử cho mời cô đến phòng khách bên ngoài dùng bữa."

Đi vào là ám vệ bên người Triệu Tử Tu, hôm nay bởi vì sự tình Bạch Diên Nhi, sau khi Triệu Tử Tu hồi phủ, đã đem toàn bộ nha hoàn đuổi khỏi Vương phủ, có thể nói, hiện tại ở trong vương phủ nữ nhân chỉ có một mình Bạch Hiểu Tình.

"Ta đã biết."

Đi vào phòng khách, nam tử một bộ y phục xanh như nước khiến Bạch Hiểu Tình hơi sửng sốt, sau đó ngồi vào chôc cách Triệu Tử Tu không xa, hơi nhíu mày nhìn hắn.

"Điện hạ hôm nay là sao đây, không ai vây quanh, sao hôm nay lại biến thành mĩ nam?"

Bạch Hiểu Tình trong giọng nói có chút chế nhạo khiến quản gia cùng ám vệ đều cứng đờ, trong lòng không khỏi thầm mắng Bạch Hiểu Tình đúng là không bị mắng nên không biêt sợ!

"Ân, nữ nhân rất phiền toái, còn thật chướng mắt."

nghe lời nói của Triệu Tử Tu, quản gia đã lau mồ hôi, hắn rất muốn nói, Vương gia, ngài hạ lưu tình, ngồi đối diện ngài chính một nữ tử nha!

"Ta đây có phải là nên cút đi không, khỏi làm Lệ Vương điện hạ chướng mắt?"

Bạch Hiểu Tình tùy ý nói, nhưng người chung quanh nghe được đều thấy không ổn, đây là xảy ra chuyện gì, thế nào bỗng chốc hai người liền trở thành giương cung bạt kiếm?

"Không cần, cho tới bây giờ ta cũng chưa coi ngươi là nữ nhân, trên đời này có thể có nữ nhân kiêu ngạo như ngươi sao."

"Đúng vậy, ta kiêu ngạo, cảm tạ điện hạ ca ngợi."

Trong nháy mắt, không khí liền hòa dịu xuống, khiến mọi người bỗng nhiên cảm thấy có chút trở tay không kịp, Bạch cô nương cùng Vương gia khi nào có quan hệ tốt như vậy, bọn họ có phải không phải bỏ lỡ cái gì không?

"Hôm nay có bị thương không?"

Tuy rằng hôm nay hắn tiến cung không nhìn thấy Bạch Hiểu Tình bị thương, nhưng dù sao ám vệ là Hoàng thượng ban cho Bạch Diên Nhi, công phu sẽ không yếu đi.

"Không có việc gì, những người đó còn không phải đối thủ của ta."

Hai kiếp làm người, kỹ năng giết người của nàng những người đó không thể so được, muốn tổn hại đến nàng chúng còn không có tài cán đó.

"Ân."

Bạch Hiểu Tình đáp ngắn gọn như vậy, khiến Triệu Tử Tu căn bản cũng không biết phản ứng thế nào, chỉ có thể trầm mặc.

Kỳ thực hiện tại tâm tình Bạch Hiểu Tình có chút phức tạp, nhìn Triệu Tử Tu trưng một bộ mặt lạnh, nàng không muốn nghĩ đến, hắn đã từng trải qua sự tình gì.

Bất quá cũng là, trời sinh ra là người tàn nhẫn, khẳng định là bị hiện thực bức bách, mới có thể trở nên lãnh huyết như vậy.

Nguyên nhân như thế, hiện tại Bạch Hiểu Tình đối với hắn lại sinh ra một ít thương hại, mà chính nàng đều cảm thấy có chút kỳ lạ. Nhưng là, cái loại cảm giác này không phải chán ghét.

Cầm lấy bát canh trong tay hắn, vì hắn múc một chén canh, đặt ở trước mặt hắn, tuy rằng Bạch Hiểu Tình không nói gì, nhưng không khí giữa hai người bỗng chốc liền hòa dịu đi, mà ở ngoài cửa quản gia vụng trộm xem, trong lòng thầm giơ ngón tay cái lên, xem ra kế hoạch của hắn thật thành công.

Mà nhìn đến động tác của Bạch Hiểu Tình, Triệu Tử Tu trên mặt cũng nhàn nhạt tươi cười, cảm giác có người quan tâm tựa hồ... Cũng không tệ!

Hai người liền như vậy yên tĩnh ăn, ánh mắt Bạch Hiểu Tình thường dừng ở trên người Triệu Tử Tu, mà Triệu Tử Tu là hào phóng cho nàng xem, dù sao bị xem nhiều thêm vài lần cũng không có tổn thất gì.

"Lệ Vương điện hạ, ngươi đến cùng là dạng người gì?"

"Cùng ta ở chung một thời gian ngươi tự nhiên sẽ biết."

Triệu Tử Tu không cho nàng một đáp án xác thực, hắn muốn để chính nàng phát hiện hắn là dạng người gì, hắn muốn nàng tự mình hiểu hắn, mà không phải là thông qua người khác hoặc từ trong miệng bản thân mà biết.

Muốn hiểu biết một người vẫn là bản thân tự quan sát, dù sao người khác nói dù đều không bằng bản thân tự cảm thụ, chỉ có tự mình cảm thụ mới chân chính hiểu được một người.

Không biết vì sao, Triệu Tử Tu chính là hi vọng Bạch Hiểu Tình có thể hiểu rõ bản thân, thật sự hiểu mà không phải là thông qua người khác để biết sự tình của hắn.

Nhìn bộ dạng Triệu Tử Tu, trong lòng Bạch Hiểu Tình thầm bổ sung một câu, tuy rằng hắn làm cho người ta đoán không ra, nhưng cũng có thể khẳng định một chút, hắn tuyệt đối là một người ác!

Bữa tối liền như vậy vừa ấm áp vừa cứng ngắc.

Sau bữa tối, Bạch Hiểu Tình về phòng của mình nghỉ ngơi, mà quản gia lại đi tới phòng Triệu Tử Tu, quả nhiên không ngoài hắn sở liệu, Triệu Tử Tu quả nhiên ở trong phòng chờ hắn.

"Nói đi, ngươi nói với Bạch Hiểu Tình cái gì."

Nhìn thương hại trong mắt nữ nhân kia làm cho hắn cảm thấy không quen, hắn cho tới bây giờ đều không cần người khác thương hại, nhiều năm như vậy đều một mình, sợ cái gì chứ.

"Vương gia, lão nô cũng không nói gì thêm, chính là cùng Bạch cô nương nói quá khứ của ngài."

Đương nhiên, nếu chỉ là lời nói sẽ không có hiệu quả tốt như vậy, hẳn còn làm một ít việc, chẳng qua chính là không muốn nói ra.

"Ta hiện tại cảm thấy rất không đúng, ngươi chắc chắn đã nói gì đó, mới có thể làm cho nàng dùng ánh mắt thương hại nhìn ta, phải biết rằng nữ nhân kia tuyệt đối là người không có lương tâm."

"Vương gia, kỳ thực ngài luôn luôn đều không chú ý, Bạch cô nương kỳ thực một người thiện lương, chỉ cần..."

Chỉ cần cái gì, quản gia cũng không có nói tiếp, nhưng hai người đều hiểu trong lòng, bất quá việc này, Triệu Tử Tu là có chút dở khóc dở cười, tuy rằng hắn hiểu quản gia vì sao làm như vậy, nhưng có một số việc cũng là cưỡng cầu không được.

"Vương gia, ngài yên tâm, kỳ thực lão nô một chữ đều không có nhiều lời, chính là đem việc ngài trải qua mấy năm nay nói ra..."

"Sau đó lão giả khóc, tranh thủ sự đồng tình của bạch tiểu thư mà thôi."

Bỗng nhiên lên tiếng, trong nháy mắt nhìn quản gia nghiến răng nghiến lợi, người kia làm sao có thể làm hắn mất mặt như vậy.

" Hy sinh của ngươi thật đúng là to lớn."

Hắn thật không nghĩ tới quản gia luôn luôn nghiêm túc lại có thể nghĩ ra chiêu, bất quá khiến hắn bất ngờ là Bạch Hiểu Tình, vậy mà lại là một người thiện tâm?

"Vương gia, xin thứ cho lão nô nhiều lời, kỳ thực lão nô cảm thấy bạch tiểu thư thật thích hợp làm nữ chủ nhân Vương phủ, mong rằng ngài cân nhắc..."

"Ta nói rồi, Vương phủ không có nữ chủ nhân, điểm ấy tuyệt đối sẽ không thay đổi! Lời này về sau ta không muốn nghe nữa, nếu lại để ta nghe được dù là các ngươi ta cũng sẽ không thủ hạ lưu tình."

Việc đã xảy ra hắn tuyệt đối sẽ không quên, cho nên, hắn sẽ không cưới nữ nhân nào, Lệ Vương phủ tuyệt đối sẽ không có nữ chủ nhân! Mà cuộc đời của hắn cũng không cần nữ nhân!

Hai người liếc nhau, xem ra chuyện kia đã tổn thương chủ tử rất nhiều, đến hiện tại chủ tử vẫn như trước không quên được.

Biết bọn họ sẽ lo lắng, nhưng là Triệu Tử Tu như trước không giải thích gì, vẫy tay kêu bọn hắn lui xuống, có lẽ không phải hắn không muốn giải thích, mà là không biết giải thích như nào đi.

Thấy vậy, hai người hành lễ rời đi, khi họ đã đi xa khỏi phòng Triệu Tử Tu, quản gia mới mở miệng.

"Ám nhất, ngươi nói phải làm sao bây giờ, thời gian dài như vậy, vết thương chủ tử nhận hoàn toàn không có khép lại, chẳng lẽ chủ tử thật sự muốn cô độc sống quãng đời còn lại?"

Chủ tử đời này rất khổ, vốn cho rằng thật vất vả mới có thể tìm được một người cùng hắn, kết quả hắn vẫn không chịu thừa nhận.

Phải biết rằng hiện tại thanh danh chủ tử mà lại khiến một nữ tử có thể bình thản ở cùng hắn như vậy căn bản là không có khả năng, vậy mà bây giờ có một người, còn...

"Có lẽ chờ chủ tử suy nghĩ cẩn thận ngày nào đó sẽ nhận ra, hiện tại chúng ta hẳn là lo lắng làm thế nào lưu Bạch cô nương lại, nếu có một ngày Bạch cô nương rời đi, chúng ta ai cũng không thể cam đoan chủ tử còn có thể tiếp nhận một nữ tử khác không."

Ám nhất liền lắc đầu, trong mắt hiện lên thần sắc đau lòng, chủ tử bọn họ thật làm cho người ta đau lòng, sự tình đều đã qua lâu như vậy, vì sao chủ tử không thử buông tha!?

Chỉ mong chủ tử có thể sớm tỉnh ngộ, bằng không chờ thời điểm Bạch cô nương lập gia đình mới tỉnh ngộ, đến lúc đó chịu thiệt cũng chỉ có bản thân.

Mà lúc này Bạch Hiểu Tình ở trong phòng của mình, nằm ở trên giường cũng lăn qua lộn lại ngủ không được, trong đầu lặp đi lặp lại những lời của quản gia, nàng thật sự không ngờ, Triệu Tử Tu lại có quá khứ như vậy.

Chẳng lẽ mỗi một người tàn bạo lãnh khốc phía sau đều có một đoạn chuyện xưa chua xót không muốn ai biết sao?

"Triệu Tử Tu, ngươi cuối cùng là cái dạng người gì, thật là làm cho ta khó hiểu."

Hai kiếp làm người, nàng là lần đầu tiên gặp người mâu thuẫn như hắn, vốn nàng sẽ có một ngày rời đi, nàng chưa từng nghĩ tới sẽ ở lại đây mãi mãi, nàng đáp ứng Triệu Tử Tu ở lại trong ba năm mà thôi. Nhưng là, lòng của nàng lại bởi vì hôm nay mà có ràng buộc.

"Có nên rời khỏi đây không?"

Bản thân hoàn toàn không khống chế được cảm xúc, nên hay không đây, nếu làm không đúng người chịu tổn thương cuối cùng sẽ là nàng.

Phải biết rằng, tuy rằng Bạch Hiểu Tình cho tới bây giờ chưa từng yêu, nhưng nàng vẫn biết, cảm động cùng thương tiếc, nàng cũng không muốn yêu một người không có cảm tình.

"Quên đi, nếu hắn có thể vì người quan trọng với mình báo thù mà không màng tới bản thân ít nhất cũng không làm người ta chán ghét"

Vốn Bạch Hiểu Tình nghĩ muốn rời đi, nàng không biết là, lúc này buông tha, làm cho bản thân cuối cùng tiền mất tật mang, mất nhiều hơn được!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 28 tháng 11 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203
Tiến »