Hàn Mặc Tân Thiêm Đại Mặc Hương

Lượt đọc: 2646 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 90
phúc họa vô lượng (trung)..

❊ ❊ ❊

Hàn thị ngồi bên giường sửa lại góc chăn cho Phùng Cẩm, còn Đại lão gia cùng lão phu nhân đang chăm chú xem đơn thuốc của một Thái y được mời từ Hoàng cung ra.

Đại lão gia lo lắng:

- Con trai ta đã ngất hai ngày nay rồi, đôi lúc tỉnh dậy liền nôn ra ít máu, triệu chứng nặng như vậy mà nguyên nhân chỉ do ăn nhầm hải tảo cùng cam thảo ư?

Thái y hơi khó chịu, thường ngày ông khám bệnh cho nương nương, công chúa, Phùng Thượng thư chỉ là quan Tam phẩm, có điều Hoàng thượng ân đức dày rộng nên mới để ông đến phủ chẩn trị, Phùng Thượng thư như vậy còn muốn nghi ngờ?

- Thiếu gia thân thể vốn đã không khỏe mạnh như người khác, thời gian này lại có biểu hiện lao lực quá độ, nên dược tính của hai vị thuốc mới phát tán mạnh mẽ!

Lão phi nhân ngoái nhìn Phùng Cẩm nhắm mắt như người say ngủ, đau lòng:

- Thái y cao minh, liệu nặng như thế này, đứa cháu ta có thể tốt lên như trước?

Thái y gật đầu, tay lấy ra một đoạn kim bạc nhỏ:

- Toa thuốc này tuy đơn giản, nhưng lại có dẫn dược là huyết, huyết này đi vào đến tim, mới có thể chữa khỏi được hoàn toàn! Chẳng hay công tử có huynh đệ ruột?

Đại lão gia lắc đầu:

- Ta ít phúc, chỉ sinh được mình hắn là con trai!

Thái y lấy một chén sứ sạch sẽ nhỏ bằng ống trúc ra khỏi hộp gỗ đem theo:

- Vậy thì đại nhân chịu khó, thuốc dẫn là máu của huynh đệ ruột, nếu không có thì dùng của phụ thân, kết hợp máu bệnh nhân, mới tác dụng được!

Hàn thị im lặng trước giờ đột ngột đứng dậy, hơi nhếch môi:

- Trên đời lại có bài thuốc dẫn lạ lùng? Người làm mẫu thân như ta không thể cứu con mình?

Thái y lắc đầu, đem kim châm nâng lên:

- Đây là phương thuốc cổ, hiện tại cần tán nhỏ đơn này, pha cùng một chén nước có hợp huyết mới cứu được! Phiền phu nhân tránh sang một bên!

Hàn thị thấy kim châm đã đâm lên tay trượng phu, một giọt long lanh sẫm đỏ rơi xuống tròn vo trong cốc thì càng thêm sợ hãi, lớn mật muốn hất đổ:

- Rõ ràng đây là tà thuật, máu người hôi tanh, sao có thể cứu được con trai ta! Ngươi là Thái y triều đình lại dùng bài thuốc của phường lừa gạt, hạng lang băm!

Vị Thái y này đã già, chẩn bệnh trong cung hơn hai mươi năm, lần đầu tiên bị hạ nhục như vậy, cảm thấy mặt mũi mất sạch, liền hừ lạnh, đứng dậy cáo từ:

- Nếu phu nhân có thể tự mình cứu nhi tử, thì việc gì phải để Phùng đại nhân lên Thái Hòa điện cầu xin? Phu nhân cho rằng ta tài năng không đủ, ta liền không chữa nữa, quay lại Hoàng cung bẩm với Thánh thượng!

Hàn thị thật sợ Phùng Cẩm bị lấy máu, vội vàng hạ lệnh:

- Hạnh Độ, tiễn Thái y đi!

Nào ngờ câu nói vừa ra khỏi miệng lại bị cắt ngang, lão phu nhân hầm hầm:

- Vô phép như vậy? Ngươi có phải trưởng tức Phùng gia?

Đại lão gia xoa xoa hai tay vào nhau, hướng Thái y thành khẩn:

- Thê tử ta hơi nóng nảy, thật không có ý đó...

Hàn thị gạt tay trượng phu sang một bên, xẵng giọng:

- Ta chính là có ý đó, tên lang băm lừa gạt!

Thái y chưa dịu cơn giận lại phải nghe nhục mạ, liền cắp hộp gỗ đi thẳng, không quay đầu lại, mặc lão phu nhân đuổi theo.

Đại lão gia sững sờ nhìn Hàn thị:

- Ngươi điên rồi! Dám ăn nói với khách nhân như thế? Đó là người Hoàng thượng phái đến, ngươi biết không?

Hàn thị sau cơn liều lĩnh cũng có chút sợ sệt, chỉ cúi mặt đứng im. Đại lão gia vừa giận giữ ra đến cửa lớn thì thấy lão phu nhân nghiêm trang nét mặt đi vào.

Lão phu nhân vịn vào tay Vu ma ma, giọng nói điềm tĩnh:

- Lão đại, quay lại!

Đại lão gia chưa bao giờ thấy mẫu thân nộ khí dâng lên như vậy, đành cẩn thận theo sau bà. Lão phu nhân đến giữa phòng, thấy Phùng Cẩm vẫn đang mê man, cơn giận tăng thêm một bậc, gõ trượng gỗ xuống đất, chỉ vào Hàn thị:

- Ngươi, quỳ xuống!

Hàn thị đã đoán bản thân lần này chắc chắn phải chịu gia pháp, ngoan ngoãn quỳ xuống. Nhưng thay vì cuốn sổ bìa gỗ khắc gia quy họ Phùng, lại thấy Vu ma ma đưa một chén nước sạch đến, dâng lên Đại lão gia.

- Thưa lão gia, lão phu nhân muốn người cùng đại thiếu gia thử máu nhận thân!

Hàn thị kinh sợ, lắp bắp nhìn phu quân đang đứng như trời trồng không hiểu gì kia:

- Mẫu thân, sao người...sao người lại nghi ngờ Cẩm nhi cơ chứ?

Lão phu nhân nhắm hờ mắt, lạnh nhạt:

- Phùng Cẩm sinh ra bên ngoài, từ tính cách đến dung mạo đều không điểm gì giống lão Đại, ngươi không thấy lạ sao?

Hàn thị rưng rưng nước mắt, đau xót ôm chân phu quân:

- Lão gia, người xem, là năm đó chàng hứa sẽ đưa thiếp vào phủ sinh đứa nhỏ, cuối cùng mẫu tử thiếp lại phải ở ngoài chịu khổ, qua mười mấy năm vẫn bị mẫu thân tùy ý lăng nhục!

Lão phu nhân vẫn bình bình tĩnh tĩnh:

- Không có mẹ nào muốn để con mình mất mạng, ngươi lại cố tình dùng đủ mọi cách đuổi Thái y đi? Ngươi có thể tìm người chữa bệnh tốt hơn? Hay ngươi đang sợ hãi cái gì?

Hàn thị lau nước mắt, liên tục dập đầu:

- Mẫu thân, con dâu sai rồi, con chỉ là lo lắng cho Cẩm nhi...

Hàn thị nói đến đó thì ngậm miệng, chuyện dùng máu người dẫn thuốc là vô cùng bình thường, cũng là phương pháp thông dụng, bà tận lực ngăn cản làm sao thoát khỏi nghi ngờ!

Lão phu nhân nặng nề:

- Ngươi có thể qua mặt một lão bà cả đời sống trong nội trạch như ta sao? Chuyện xấu ngươi làm còn không bằng ta một góc từng trải?

Đại lão gia nghe mẫu thân câu nào cũng hợp tình, tâm lý có phần dao động, hừ một tiếng, lấy dao gọt hoa quả trên bàn cắt một đường nhỏ trên ngón trỏ, máu tong tong chảy xuống chén nước đã được Vu ma ma chuẩn bị sẵn. Cũng bằng phương thức đó, Đại lão gia gọn ghẽ trích máu Phùng Cẩm.

Hàn thị đột ngột nhào người đến muốn hất đổ đi, không ngờ bị lão phu nhân lấy quải trưởng gạt chân, Hàn thị mất đà ngã sấp xuống đất, trán liền trầy trụa, rướm máu.

Hàn thị run rẩy, nhìn sắc mặt đen sì cùng dữ tợn của phu quân, bà biết, hai giọt máu ấy đã không hòa vào nhau.

Đại lão gia chẳng nói chẳng rằng, một cước đạp thẳng giữa ngực Hàn thị, máu tràn khóe môi bà ta, chảy xuống ướt áo, Hàn thị không khóc, cũng không giải thích, trước khi bất tỉnh chỉ thều thào:

- Đừng bỏ mặt Gia Hảo, nó thật sự là nữ nhi chàng!

Đại lão gia một thân đi đến thư phòng đóng kín cửa. Lão phu nhân nhìn lại chén nước lần nữa, hai giọt máu vẫn lơ lửng như trêu người, bà bực bội gạt đổ đi.

Vu ma ma vuốt vuốt ngực chủ nhân:

- Bây giờ phải tính thế nào?

Lão phu nhân thở dài:

- Cắt lưỡi ả để chuyện xấu này không truyền ra ngoài, nghiệt chủng kia không phải huyết thống họ Phùng, nhưng lại vừa đỗ tiến sĩ, có khác gì bôi tro trát trấu vào mặt chúng ta? Sau này làm sao tôn tử Phùng gia ngẩng đầu làm người?

Vu ma ma dìu Hàn thị dậy, lấy áo choàng to bự bọc kín người bà. Lão phu nhân càng chán ghét:

- Thông báo toàn phủ, Hàn thị ngày trước gây điều ác độc, hại chết chính thê Lữ thị, nay bị phát hiện, liền cắn lưỡi tự sát nhưng không thành! Tạm thời giam vào nhà kho!

Vu ma ma có chút suy nghĩ:

- Chủ nhân, Hàn gia sẽ không...

Lão phu nhân phất tay:

- Hàn Bình là đích trưởng tôn đích trưởng tử vừa bị chính ả hại đến tàn phế, Hàn gia làm sao có thể giúp được? Cũng nên lựa lời đuổi Hàn Bình đi! Còn Phùng Cẩm...tiến sĩ cũng đã đỗ rồi, không thể giết, phải cứu, nếu không Hình Bộ sẽ truy tố!

Vu ma ma nhận lệnh, dạ một tiếng rồi mau chóng thi hành.

Ngay chiều hôm đó, chuyện Hàn thị cắn lưỡi tự sát bất thành vì bị phát hiện chuyện xấu mười mấy năm trước lan ra toàn phủ. Nhưng lão phu nhân vẫn đóng kín cửa viện, không tiếp bất kỳ ai, kể cả Phùng Gia Hảo đang hết sức quỳ trên sân đá cứng lạnh!

Gia Hỷ hiển nhiên không tin, hại chết mẫu thân nàng đã trôi qua bao nhiêu năm không tiếng gió, vậy sao bây giờ lại có thể lộ ra được. Nàng cũng rõ hơn ai hết bài thuốc trị hải tảo và cam thảo. Cũng chính nàng biết Hàn thị kê đơn nữ nhi nhà người khác, cuối cùng hại đến bản thân cùng nhi tử vào tình cảnh không thể vãn hồi!

Nàng thật sự muốn biết tâm trạng của Hàn thị hiện giờ ra sao! Nàng cũng thật muốn cười to lên cho thỏa mãn! Có điều bây giờ chuyện còn ồn ào như vậy, đến trực tiếp nhà kho thăm người có phải là gieo hiềm nghi với các phòng không! Nàng vẫn nên án binh bất động nghe ngóng ý định từ tổ mẫu.

Buổi tối, tâm trạng vì tin tốt hôm nay mà thoải mái hơn vài phần, Gia Hỷ liền tự mình xuống bếp nấu sữa đậu xanh phát cho hạ nhân toàn viện, dù gì tháng tám ban đêm cũng đã có chút khí lạnh, được đồ uống nóng ấm chính là sảng khoái.

Bởi thế, nàng cũng để Bối Lan và Hà ma ma ra sân trò chuyện cùng đám nô tì bà tử tam đẳng, bản thân lên quý phi ghế trong khuê phòng nhàn nhã ngắm trăng. Mùa thu trời trong và cao hơn, trăng tuy chưa tròn nhưng cũng vành vạnh sáng, ánh bạc rải khắp nhân gian, phủ lên Gia Hỷ một lớp sương vô hình ảo mộng.

Nàng dễ dàng chìm vào giấc ngủ, trong vô thức lại thấy bầu má áp vào một bàn tay ấm áp, đến khi mơ hồ choàng tỉnh, liền mười phần hốt hoảng:

- Vương gia!

Nam tử áo tím trước mặt thâm thúy ánh mắt nhìn nàng, môi mỏng hơi thỏa mãn cười, trong mờ mờ ánh sáng, đường nét cơ thể hắn hiện ra hoàn mỹ cực hạn.

Thịnh Vương nhếch môi:

- Nàng cứ ngoan ngoãn ngủ đi!

Gia Hỷ trở người ngồi vào một góc, tóc chưa kịp búi lên, nàng cũng chẳng biết bản thân khi ngủ quên có thất thố gì không, nên nảy sinh cảm giác bối rối:

- Sao điện hạ lại đến đây?

Thịnh Vương hờ hững:

- Thăm nàng!

Gia Hỷ cúi cúi mặt:

- Gặp cũng đã gặp rồi! Người có thể về!

Thịnh Vương lòng như bị lửa đốt, cổ họng lại dâng lên vị chua khó chịu:

- Nàng sợ cái gì? Còn chưa thành thân đã vì hắn mà giữ tiết hạnh?

Gia Hỷ dấm dẳn, nàng thành thân hay không thì can hệ gì đến ai:

- Nếu điện hạ vừa mắt ta, sao lại không như Thành Vương, trực tiếp nạp ta vào?

Thịnh Vương gằn giọng:

- Nàng là muốn một danh phận? Nàng cam tâm làm thiếp?

Gia Hỷ nhỏ giọng, lời nói ẩn ẩn chua xót:

- Điện hạ là thân Vương, phải hiểu được thân phận như ta không có tư cách từ chối một Hoàng tử! Vả lại thiếp thất cũng là danh phận đi!

Thịnh Vương nghe lòng đau nhói, mắt hắn nóng lên, môi mỏng đỏ như máu:

- Hỷ nhi, nàng không thể cứ thế làm thiếp của hắn! Hắn có Vương phi, sẽ dành cho nàng được bao nhiêu quan tâm, bao nhiêu tình cảm?

Gia Hỷ bĩu môi:

- Điện hạ cũng có chính thê rồi đấy thôi!

Thịnh Vương im lặng, hồi lâu mới tiếp tục, giọng nói hắn trầm đục, như vỡ ra từ lồng ngực:

- Nàng đã đồng ý hắn? Sao có thể dễ dàng đồng ý như vậy? Nàng không hề yêu hắn mà?

Gia Hỷ mỉm cười:

- Vương gia, sao người biết ta không yêu Lăng Thần?

Thịnh Vương sững người lại, lồng ngực co bóp liên hồi từng cơn thống khổ:

- Nàng không yêu hắn! Gia Hỷ, nàng phải hứa với bản Vương, nàng phải đợi bản Vương!

Bên ngoài tiếng bước chân nhanh nhẹn truyền đến, Gia Hỷ vội vàng xoay người đứng dậy:

- Người đi đi!

Ánh mắt Thịnh Vương lưu luyến xót xa ngoái lại, rồi mất hút trong màn đêm.

____________________

Truyện được cập nhật nhanh nhất và duy nhất tại wattpad tác giả: Hooaitram (Hồ Miêu - Hồ Ái Trâm).

https://my.w.tt/qRUPDC4sVP

Mọi đăng tải trên tất cả phương tiện thông tin đại chúng khác kể cả truyenfull, sstruyen,... đều chưa có sự đồng ý của tác giả và vi phạm bản quyền.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »