Hàn Mặc Tân Thiêm Đại Mặc Hương

Lượt đọc: 2698 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »
Chương 4
lửa trời không tắt..

❊ ❊ ❊

Theo chân Đại lão gia, Đại phu nhân, Gia Hỷ nhanh chóng vào trong, sau khi qua loa bái kiến, các tiểu thư, thiếu gia liền nhanh ra sau bình phong.

Gia Hỷ ngồi xuống đầu tiên, bàn tròn xoay được, mỗi người một phần lẩu Tứ Xuyên, cùng mười mấy món mặn, mười mấy món rau, lại thêm mười mấy loại điểm tâm khác. Sau lưng mỗi tiểu thư đều có kẻ hầu người hạ chọn món gắp món.

Bởi vì bên ngoài lão phu nhân vẫn chưa khai tiệc, còn đang nói chuyện, nên trong này, các nàng vẫn chưa động đũa. Tiếng đối đáp rõ mồn một vang vang vào tai các nàng.

Đại phu nhân Hàn thị tươi cười đứng lên nhìn lão phu nhân:

- Con dâu có việc này xin ý của mẹ!

Lão phu nhân gật đầu, có Đại lão gia ở đây, bà cũng không tiện làm khó Hàn thị:

- Nói đi.

Đại phu nhân nhìn qua Đại lão gia một giây, mới mở miệng:

- Hàn gia nhị thiếu cũng là biểu huynh đệ đám nhỏ trong phòng, nay lên kinh học tập, cũng không có nơi nào thuận tiện ở lại hơn phủ chúng ta, lại cùng độ tuổi với Cẩm nhi, để cả hai giúp nhau dùi mài cũng là điều tốt.

Lão phu nhân im lặng nghe Đại phu nhân nói hết. Hàn gia dù gì cũng là phú quý gia tộc, nếu không làm sao có đến hai đứa con dâu họ Hàn vào cửa bà. Chỉ là Hàn gia không có phủ đệ ở kinh thành, vẫn sinh sống tại Bình Thành nên mới gởi gắm Hàn gia nhị thiếu đến, gia sư dạy một cũng là dạy, dạy hai cũng là dạy, hơn hết tiện dịp bán cho Hàn gia một cái nhân tình đi. Vả lại chi phí của hắn chính là do Đại phu nhân bỏ ra. Lão phu nhân nhanh chóng đồng ý, còn khoa trương gọi biểu thiếu gia đến dặn dò vài câu.

Phùng Gia Hòa ngồi bên trong bình phong, cố nghe hết động tĩnh bên ngoài, khi biết tin biểu thiếu gia được ở lại Phùng phủ, liền bày ra sắc mặt vui mừng. Gia Hỷ chăm chú nhìn xung quanh, trừ Phùng Gia Hòa kích động, còn lại đều an an tĩnh tĩnh, Phùng Gia Hảo đang săm soi đôi hài đỏ đính lông vũ của Phùng Dạ Vân, không biểu lộ gì.

Bây giờ mấy hạ nhân mới bắt đầu đốt lò nấu lẩu, khói bay nghi ngút thơm phức. Lão phu nhân nhìn xuống dưới thấy trống một ghế, liền bực nhọc:

- Lão Ngũ đâu?

Đây chính là hỏi Ngũ lão gia Phùng Dư, Ngũ phu nhân vội vã đứng dậy:

- Thưa mẹ, mấy ngày nay, Ngũ gia đều không về phủ!

Lão phu nhân trừng mắt, gằn giọng:

- Cưới phải một nương tử như phu nhân, lão Ngũ không về cũng không trách được. Cái bụng phu nhân bao giờ mới có thể có hài tử. Người ta nói cây độc không trái...

Lão phu nhân dai dẳng nói, Tứ lão gia nhìn ra vẻ ái ngại của Ngũ phu nhân liền xuề xòa:

- Mẹ, thôi nào, lâu ngày mới được dịp đoàn viên, ai lại không biết lão Ngũ quanh năm chỉ nằm ở sòng bạc, cứ kệ đệ ấy. Chúng ta dùng cơm!

Lão phu nhân chuyển ánh mắt âu yếm sang nhìn Tứ lão gia, mềm hẳn giọng:

- Lão Tứ thật tốt, còn nói đỡ cho người khác!

Lại nhìn sang Tứ phu nhân cười cười:

- Mễ Di, trên bàn ta có nho đỏ con thích ăn, mùa đông năm nay sợ rằng không còn nữa. Vu ma ma đem xuống cho Tứ phu nhân.

Nguyễn thị thơn thớt đỡ hộ Vu ma ma, nhìn lão phu nhân trách móc:

- Mẹ cũng thích nho đỏ, con dâu hiếu kính mẹ cả phần con dâu!

Thật là một mảnh mẫu từ tử hiếu. Đại lão gia có chút chướng mắt, ho khan một tiếng, cộc cằn nói:

- Dùng cơm thôi!

Lúc này từ bên chính sảnh mới bắt đầu im lặng, tiếng lò than nổ tí tách, lẩu sôi ùng ục. Đến khi trời tối hẳn, bữa cơm đoàn viên này mới dùng xong. Gia Hỷ đem bụng no kềnh đi về lại Tĩnh U viên.

Hà ma ma phủi phủi mưa bụi trên áo Gia Hỷ, lại đốt thêm nến lên, miệng bàn luận chuyện xảy ra ở Ngọc Thực viện vừa rồi, Gia Hỷ cũng tò mò nên không ngăn cản, Hà ma ma được sức nói:

- Tiểu thư không biết chứ, nói Ngũ lão gia là một tay phá gia chi tử cũng không sai được. Từ thời thiếu niên đến bây giờ nếu không đến kỉ viện chính là vô sòng bạc, Ngũ phu nhân khi gả vào cửa có hồi môn kha khá, về sau dần dần cầm bán để trả nợ cho Ngũ lão gia!

Gia Hỷ ngồi trên giường, ngâm chân vào thảo dược, nàng gợi chuyện:

- Tổ mẫu để yên cho Ngũ phu nhân làm vậy à?

Hà ma ma lắc đầu:

- Lão phu nhân hiển nhiên sợ mất mặt nên không cho đem ra ngoài, nhưng cũng không chịu bỏ bạc ra giúp. Cuối cùng Đại phu nhân trả giá hời mua hết tài sản của Ngũ phu nhân!

Gia Hỷ nhíu mày:

- Họ là đường tỉ muội cơ mà?

Hà ma ma sống trong Phùng phủ đã lâu, mấy loại thâm cung bí sử trong gia tộc đều nắm rõ, nay có dịp liền như núi lửa trào ra kể lể:

- Đại phu nhân vào cửa trước, khi đó Ngũ lão gia mới gây ra án mạng, Đại lão gia tốn không ít tiền bạc công sức để bịt miệng nhà nạn nhân cùng lo lót Hình bộ.

Vịnh Đóa đem nước rửa mặt cho Gia Hỷ, nghe đến đó liền xác nhận:

- Cái này mấy bà tử làm việc nặng có kể cho em nghe một lần! Ngũ lão gia vì mê nương tử một tên gác cổng sòng bạc mà cưỡng hiếp nàng ta, không ngờ nương tử kia cứng rắn, thà chết chứ không chịu nhục.

Gia Hỷ nghe mà kinh hãi, hơi sờ sợ mới hỏi:

- Phu quân nàng ta thế nào?

Hà ma ma bĩu môi dài thượt:

- Thôi đi, đàn ông một đám bạc tình, lão phu nhân đem cho hắn mấy cô hầu gái non tơ trẻ đẹp hắn liền rút đơn kiện Ngũ lão gia, tự nhận mười gậy tội vu khống gây rối công đường.

Gia Hỷ càng nghe càng thất kinh, trong lòng dâng lên một cỗ khó chịu, Hà ma ma không nhận ra, lại nói tiếp:

- Ngũ lão gia lần đó vì người cùng đã chết rồi, nên mới bị cái án phạt 100 lượng vàng nộp quỹ công, nếu sau này tái phạm sẽ bị đưa đi đày.

Vịnh Đóa, cúi xuống lau chân Gia Hỷ, kể lễ:

- Vậy mà Ngũ lão gia vẫn chứng nào tật đấy, sau lại làm nhục Ngũ phu nhân!

Gia Hỷ nhớ lại dáng người mảnh dẻ tính cách nhút nhát của Ngũ phu nhân ban chiều, thở dài:

- Chắc là bị trúng kế!

Hà ma ma nhìn quanh, thì thầm:

- Là Đại phu nhân mời Ngũ phu nhân đến phủ dùng trà, thưởng hoa. Đại phu nhân một phút đi đâu không rõ, Ngũ lão gia bắt gặp Ngũ phu nhân trong vườn hoa liền giở trò đồi bại. Ngũ phu nhân thất thân, lộ ra ngoài Hàn gia chỉ có đường xuất gia, mà Ngũ lão gia phạm một tội nữa sẽ bị đi đày, nên lão phu nhân mới đem lễ sang xin cưới Ngũ phu nhân về. Bởi vậy nên đến giờ Ngũ phu nhân vẫn chưa hoài thai, lão phu nhân luôn đay nghiến!

Vịnh Đan lúc này mới vào phòng, nghe mấy câu thủ thỉ liền trừng mắt:

- Tiểu thư còn chưa đến tuổi đính hôn, các người đã kể những chuyện kinh sợ như vậy?

Hà ma ma gượng gạo cười ra ngoài, Vịnh Đóa huých vào vai Vịnh Đan:

- Giỏi cho cái thanh tao nhà cô!

Gia Hỷ nhìn mấy người họ, trong lòng cũng nhận biết một chút, Vịnh Đan tính tình mẫu mực thùy mị, cũng trưởng thành hơn Vịnh Đóa nhiều lần. Hà ma ma cũng chỉ là vú nuôi tầm thường, không phải người mẹ cả cài vào nhưng cũng không phải hồi môn của mẫu thân nàng. Gia Hỷ ngắm Vịnh Đan đoan trang sắp xếp bàn phấn, chăm đèn thổi nến buông rèm liền buộc miệng:

- Hôm nay Vịnh Đan trực đêm đi!

Vịnh Đan nhún chân một cái, mềm mại trả lời:

- Vâng!

Dưới thân giường chủ tử có một giường nhỏ chỉ bằng một phần ba dành cho tì nữ trực đêm nằm, trong đêm chủ nhân có sai bảo gì thì thuận tiện mà nghe thấy.

Trời cũng đã khuya, Vịnh Đan sau khi hầu Gia Hỷ lên giường cũng nằm xuống. Gia Hỷ ho nhẹ mấy tiếng, bắt chuyện:

- Em năm nay bao nhiêu tuổi?

Vịnh Đan trở mình, hơi thở hòa vào khí lạnh cuối thu:

- Em đã mười lăm!

- Thế Vịnh Đóa cũng mười lăm?

- Không, tiểu thư, Vịnh Đóa mới chỉ mười ba.

Mười lăm tuổi ở cổ đại cũng sắp lấy chồng đi, Gia Hỷ hơi tiếc người tì nữ này, liền ướm hỏi:

- Khi nào em rời phủ xuất giá?

Vịnh Đan cười hơi chua chát:

- Em làm gì có nơi nào để đi!

Trong bóng tối mờ mờ, gió xào xạt trên mái nhà thổi buốt buốt, tiếng thì thầm hai chủ tớ cũng lẫn vào làn hơi ấy.

Vịnh Đan là con gái một Huyện thừa(1), một năm nọ nơi này bị lũ quét, vỡ đê, khi ấy Thái tử làm Khâm sai Đại thần chỉnh lý đê điều đến, liền quy kết phụ thân nàng vô trách nhiệm, đày đi biên ải mười năm. Phụ thân nàng sức khỏe yếu, tuổi cao, ngã bệnh mà mất nơi tha hương. Huynh trưởng nàng khi ấy để có tiền đưa thi thể phụ thân về, liền nghe theo lời chị dâu, bán nàng làm nô.

Gia Hỷ đau lòng, mỗi người một cảnh, không ai chắc rằng mình có sung sướng hơn người khác không. Nàng im lặng thở đều rồi chìm dần vào giấc ngủ. Trên mái nhà, hừng đông đã hửng, có tiếng chim nhảy nhót chào ngày mới.

Gia Hỷ ngủ chưa được bao lâu thì Hà ma ma đánh thức nàng dậy, Đại phu nhân cho người gọi nàng sang bên đó dùng bữa sáng. Vịnh Đan Vịnh Đóa đều ngạc nhiên hết mực, trước giờ Đại phu nhân coi tiểu thư như không khí nay đột nhiên gọi nàng đến. Chưa hẳn đã là điều tốt.

Gia Hỷ nhanh chóng rửa mặt, chải đầu đổi xiêm y nhanh chân đi. Khi nàng đến cửa viện Đại phu nhân, cùng lúc gặp Phùng Gia Hòa. Phùng Gia Hòa gật nhẹ đầu chào nàng, chân hơi nhún xuống:

- Trưởng tỉ!

Gia Hỷ vươn tay đỡ nàng, vừa đỡ vừa lắc đầu:

- Tứ muội không cần, đều là tỉ muội trong nhà cả!

Phùng Gia Hòa hơi gật đầu, đi sau nàng một chút vào trong. Gia Hỷ nhìn lên bàn, thức ăn đã được nhà bếp đưa lên hơn một nửa, nhưng Đại phu nhân chưa thấy ra. Nàng cũng không dám ngồi, thận trọng nép một bên nhìn đám người hầu luôn tay luôn chân. Viện Đại phu nhân tinh xảo trang trí vô cùng, bàn gỗ Hoa Lê, chạm họa tiết cá chép hóa long khảm xà cừ trân quý(2).

Gia Hỷ cùng Phùng Gia Hòa đợi lâu thật lâu, Phùng Gia Hảo mới đỡ Đại phu nhân từ trong phòng đi ra, Gia Hỷ thi lễ, thân mật chào hỏi:

- Mẫu thân an hảo!

Phùng Gia Hòa tiến lên một chút, thảo mai đưa đẩy:

- Mẫu thân! Hôm nay sắc mặt mẫu thân tốt quá! Chắc canh dưỡng sinh đã có tác dụng!

Đại phu nhân liếc hai nàng một cái, nhàn nhạt trả lời:

- Ngồi đi!

Phùng Gia Hòa hơi khựng lại, Phùng Gia Hảo hất qua vai Phùng Gia Hòa, mỉm cười kín đáo. Gia Hỷ nhíu mày, đợi Đại phu nhân ngồi xuống mới dám ngồi. Bữa cơm diễn ra trong im lặng, nhạt thếch. Một hồi lâu, Đại phu nhân mới lên tiếng:

- Trong viện biểu thiếu gia, có một nô tì dám rù quyến chủ tử. Các con nghĩ nên xử lý thế nào?

Gia Hỷ trộm mắt nhìn quanh, Phùng Gia Hảo đắc ý lén cười, Phùng Gia Hòa tay hơi run, thần sắc không được tự nhiên. Đại phu nhân lơ đễnh:

- Gia Hỷ, con là Trưởng tỉ, chuyện này con giải quyết ra sao?

Nghe chỉ đích danh, tim Gia Hỷ muốn nảy khỏi lồng ngực:

- Mẫu thân, theo con... nô tì kia nên đuổi ra làm vườn, tránh gặp gỡ biểu thiếu gia thêm!

Phùng Gia Hòa tái mặt, tay cầm đũa không vững. Đại phu nhân cười âm hiểm:

- Loại không biết thân biết phận, cố chấp trèo cao đó, tốt nhất nên gả đi làm thiếp cho người ta, có chính thê quản, mới không lăng loàn được!

Phùng Gia Hòa đánh rơi đũa xuống nền đất, leng keng mấy tiếng, nàng ta sợ hãi, vội đứng lên:

- Nữ nhi thất thố!

Đại phu nhân chỉ vào tì nữ thiếp thân bên cạnh Phùng Gia Hòa, phất tay:

- Hầu hạ chủ tử thất lễ, lôi ra ngoài đánh hai mươi trượng, bỏ đói ba ngày!

Phùng Gia Hòa nhắm mắt im bặt, hai hàng lệ chảy xuống, chỉ dám lắp bắp:

- Tạ mẫu thân quan tâm!

Tì nữ kia bị hai gia đinh lôi đi, cũng không dám la hét xin tha mạng, cứ thế lặng lẽ bị kéo lê khuất mắt. Tim Gia Hỷ rơi bình bịch, hai mươi gậy bỏ đói ba ngày, cái này chính là muốn lấy mạng người. Đại phu nhân giết gà dọa khỉ, có điều con khỉ Phùng Gia Hòa này quá nhát gan, đã sợ đến đứng không vững. Phùng Gia Hòa không dám nhìn thẳng:

- Mẫu thân, con thấy không khỏe, con xin phép về lại viện.

Đại phu nhân ừ một tiếng, Phùng Gia Hòa vừa đi tới cửa, Đại phu nhân mới nói thêm:

- Biểu thiếu gia đến phủ ta làm khách, có chuẩn bị quà tặng, phần của các con mẫu thân đã đưa đến viện.

Phùng Gia Hòa hơi ngập ngừng nhưng không dám quay lại, cúi đầu một mạch đi thẳng. Gia Hỷ không ăn nổi cơm nữa, trong miệng như rơm khô, khó nuốt vô cùng. Bữa cơm nặng nề trôi qua. Xong bữa, Gia Hỷ hầu Đại phu nhân súc miệng. Đến khi nàng chuẩn bị ra về, Đại phu nhân mới đưa đến mấy mươi súc gấm Tô Châu:

- Con chọn ra mấy loại thích hợp, rồi đưa đi may áo, ta thấy xiêm y con không nhiều!

Gia Hỷ tuân lời, chọn một súc vàng hoa mẫu đơn, một súc hồng thêu hoa cúc (3). Đưa Vịnh Đan đem về viện. Gia Hỷ đi chưa khuất bóng, Phùng Gia Hảo đã dậm chân hậm hực:

- Đáng chết! Súc lụa hồng kia phải của nữ nhi!

Đại phu nhân híp mắt nhìn theo:

- Hừm! Lão gia không tự mình nói, mẫu thân phải tốn bạc cho đứa con của Lữ thị ư?

--------

(1) Huyện thừa (cửu phẩm): lo công văn, sổ sách trong huyện, phụ giúp Tri huyện.

(2) Bàn họa tiết cá chép hóa long khảm xà cừ:

(3) Gấm Tô Châu mà Gia Hỷ chọn:

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179
Tiến »