Trương Dương không ngờ chỉ vì chuyện của Bạch Tố mà lại dẫn ra nhiều nhân vật tầm cỡ đến thế. Bữa cơm rất đơn giản, trong lúc dùng bữa, Thủ tướng mỉm cười nói với Trương Dương rằng bữa cơm này ông dùng tiền lương của mình để mời, nên cỗ bàn mới giản dị như vậy. Trương Dương vốn chẳng bận tâm đến việc cỗ bàn đơn sơ hay không, chỉ là cậu không ngờ Thủ tướng lại nói thẳng vấn đề này ra như vậy, hơn nữa trên mặt cũng không hề có chút giả tạo nào.
Những người ở cấp bậc Chủ tịch, Thủ tướng cũng có tiền lương. Tất nhiên, vấn đề này nên nói thế nào nhỉ, trong mắt nhiều người, bàn chuyện lương bổng với lãnh đạo đứng đầu quốc gia dường như là một chuyện rất nực cười, dù sao thì lãnh đạo của cả một đất nước còn thiếu tiền sao? Nhưng chuyện này khó nói lắm, Trương Dương không biết người nhà của họ ra sao, nhưng đến cấp bậc Thường ủy, những chuyện như tham ô chắc chắn sẽ không và không thể nào xảy ra.
Tuy chúng ta không thể coi ai cũng là người thanh cao, nhưng cũng không thể nhìn mọi người bằng ánh mắt tiêu cực. Thủ tướng có thể nói thẳng câu này ra, điều đó chứng minh ông ấy thực sự đã làm như vậy. Đến cấp bậc của Thủ tướng, căn bản không cần phải chơi những trò giả tạo đó.
Thực ra mà nói, tiền lương một năm của họ cũng chỉ khoảng hơn hai trăm ngàn, nhưng vì mọi thứ đều do nhà nước cung cấp nên tiền lương của họ cũng chẳng có tác dụng gì. Tất nhiên, chuyện người nhà của họ làm gì, có thiếu số tiền này hay không thì Trương Dương không biết, cũng chẳng muốn đoán mò.
Tiền cơm nước sau khi ăn xong Trương Dương không tranh giành thanh toán, còn việc nhà hàng này có dám nhận hay không thì Trương Dương không rõ. Lúc ra khỏi nhà hàng, phía sau Trương Dương đã có thêm một quân nhân, hơn nữa còn là một nữ quân nhân, nhưng không phải Thượng Quan Thâm Tuyết đã dùng bữa bên trong, mà là một nữ sĩ quan khác với dáng vẻ anh dũng, oai phong.
"Cô tên là gì?" Nữ sĩ quan này chịu trách nhiệm liên lạc giữa Trương Dương và Quốc an, trong một thời gian dài sắp tới, cô ấy sẽ làm việc tại tập đoàn Tinh Không, việc tìm hiểu cần thiết vẫn là cần thiết.
"Báo cáo thủ trưởng! Tôi tên là La Sát." Người phụ nữ lạnh lùng trả lời câu hỏi của Trương Dương với vẻ mặt nghiêm túc.
"Biệt danh à?" Trương Dương sững người, La Sát? Cái tên này quả thực rất đặc biệt.
"Báo cáo thủ trưởng, không phải! Tôi họ La, tên Sát." La Sát vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc. Trương Dương bất lực khởi động xe, vừa lái xe vừa nói: "Không cần nghiêm túc như vậy, cũng không cần gọi tôi là thủ trưởng, gọi là ông chủ hoặc Trương tổng, Trương Dương đều được."
"Xin lỗi thủ trưởng, đây là công việc của tôi." La Sát không cảm xúc đáp lại.
Trương Dương lập tức cạn lời, cậu dứt khoát không nói nữa, giờ đến cả hứng thú nói chuyện cậu cũng chẳng còn. Một cô gái nhỏ vốn dĩ rất ổn, tại sao lại biến thành... giống như Tinh Không vậy? Giống như một con robot, chẳng có chút thú vị nào. Không khí trong xe lập tức trở nên yên tĩnh, xe nhanh chóng chạy về phía tập đoàn Tinh Không. Việc cung cấp miễn phí cho quốc gia một hệ thống quân sự thống nhất, đối với Trương Dương mà nói thì không phải là vấn đề khó khăn gì.
Thực ra vấn đề này quá đơn giản, chỉ cần sao chép toàn bộ Tinh Không một lần, sau đó xóa đi những dữ liệu quan trọng bên trong là xong. Hơn nữa Trương Dương đã thử nghiệm, cho dù là sao chép toàn bộ dữ liệu của Tinh Không, bao gồm cả cơ sở dữ liệu của nó, thì khả năng tư duy logic mà nó thể hiện vẫn rất vụng về, căn bản không thể so sánh với bản thân Tinh Không.
Ngay cả Trương Dương cũng không rõ nguyên nhân nằm ở đâu, chỉ có thể quy vấn đề này cho việc khi con sâu ký sinh và Adam kết hợp với nhau, chương trình đã xảy ra biến dị không xác định. Nhưng biến dị này rốt cuộc là gì, trừ khi Trương Dương chuyển toàn bộ Tinh Không thành mã nguồn để nghiên cứu, nếu không thì khả năng tìm ra là bằng không.
Bản thân Tinh Không cũng không biết vấn đề này rốt cuộc xuất hiện ở đâu. Tài nguyên phần cứng mà một hệ thống quân sự khổng lồ cần là vô cùng khủng khiếp. Lúc rời đi, Trương Dương đã đưa cho cấp trên một thời hạn cụ thể: một năm. Nghĩa là một năm sau, tập đoàn Tinh Không sẽ hoàn thành việc nâng cấp thay thế toàn diện cho hệ thống quốc phòng quốc gia, bao gồm tất cả quân đội, căn cứ, quân khu trong nước hiện nay đều sẽ được kết nối vào mạng lưới này.
Mà bây giờ, việc cấp trên cần làm là xây dựng các đường truyền mạng tốc độ cao ở khắp nơi trên cả nước. Muốn thực hiện truyền dữ liệu thời gian thực, không chỉ có hệ thống là đủ. Vệ tinh đôi khi không thể hỗ trợ truyền tín hiệu cường độ cao như vậy, hơn nữa tín hiệu vệ tinh rất dễ bị ảnh hưởng, vì vậy việc xây dựng mạng lưới tốc độ cao cơ bản là vô cùng then chốt.
Trở về tập đoàn Tinh Không, Trương Dương trực tiếp ném người phụ nữ vô vị tên La Sát này cho Trần Hiểu Vi xử lý, dù sao chỉ cần cô ta ở tập đoàn Tinh Không là được, Trương Dương không có thời gian mang theo cô ta.
Về đến nhà, Trương Dương trực tiếp kết nối với Tinh Không, sau đó thông qua vệ tinh số 1 bắt đầu quét mục tiêu của mình. Tài liệu trong máy chủ đúng là tài liệu hoàn chỉnh, nhưng bên trong có lời nhắn của những lão già đã nghiên cứu ra đống tài liệu này. Điều kiện họ đưa ra là sau khi Trương Dương có được tài liệu này, có thể cứu nhóm người của họ ra ngoài.
Trương Dương không hiểu về kỹ thuật bên trong, nên cậu quyết định sau khi cứu được những lão già này ra ngoài thì mới bắt đầu nghiên cứu thứ này. Vì họ có thể nghiên cứu ra thứ này, thêm vào đó mình là ân nhân cứu mạng của họ, họ bán mạng cho tập đoàn Tinh Không chắc cũng không thành vấn đề nhỉ?
Ra lệnh thay đổi quỹ đạo cho vệ tinh số 1 và số 4, nơi những lão già này bị giam giữ không ở đâu khác mà chính là trên địa bàn của Gấu Bắc Cực, tại thủ phủ Kyzyl của Cộng hòa Tuva, một trong những đơn vị hành chính chủ thể của Liên bang Nga. Tuy nói là thủ phủ tương đương với cấp tỉnh trong nước, nhưng Kyzyl thực ra rất tiêu điều. Nơi nằm ở vùng giáp ranh giữa Nga và Mông Cổ này có tổng dân số không quá một trăm ngàn người.
Ở đây cũng không có căn cứ công nghiệp nặng nào, nhưng vì đây là một trong những nút giao quan trọng ở vùng giáp ranh giữa Nga và Mông Cổ, nên xung quanh đây có ba căn cứ quân sự lớn. Tranh thủ lúc vệ tinh thay đổi quỹ đạo vẫn còn thời gian, Trương Dương trước tiên trực tiếp hack vào hệ thống mạng của Kyzyl thông qua vài máy tính làm bàn đạp (botnet). Tốc độ xâm nhập rất chậm, điều này không thể trách Trương Dương, không phải cậu không muốn nâng cao hiệu suất, mà là tốc độ mạng ở nơi này quá tệ.
Trương Dương thậm chí còn nghi ngờ nơi này liệu có mạng tốc độ cao hay không, e rằng chỉ là mạng cơ bản nhất. Nhưng cũng không còn cách nào khác, xây dựng mạng lưới của Nga còn đau đầu hơn trong nước, trên vùng bình nguyên Siberia rộng lớn, e rằng có rất nhiều nơi mạng lưới không theo kịp các thành phố lớn tuyến đầu.
Mà Cộng hòa Tuva chủ yếu dựa vào khai thác khoáng sản, ở đây nhiều nhất là đủ loại mỏ, còn các công ty khác thì căn bản không có. Tìm kiếm sơ qua về dữ liệu của Cộng hòa Tuva, thông tin tìm được trên mạng rất ít ỏi, cuối cùng Trương Dương đành phải lén lút chui vào Bộ Tài nguyên Đất đai Quốc gia Nga để tra cứu thông tin về Cộng hòa Tuva.
Phải nói rằng trên địa bàn của Nga tài nguyên thực sự rất phong phú, nhưng những thứ này trước kia đều là địa bàn của Trung Quốc, đều bị người Nga lấy đi mất. Trương Dương tìm nửa ngày cũng không nghĩ ra cách hợp lý để đến nơi này. Chẳng lẽ phải lén lút vượt biên qua? Vấn đề là cách này cũng không ổn, trời mới biết trong số những ông già cần cứu có bao nhiêu người. Nếu số lượng quá đông, mà xung quanh lại có mấy căn cứ quân sự, nhỡ đâu kinh động đến quân đồn trú Nga thì đúng là thảm họa. Triệu Phi và những người khác cũng không phải thần thánh, không thể vừa mang người về vừa trốn tránh sự truy đuổi của máy bay đại bác.
Nếu có con đường chính quy, quang minh chính đại để qua đó, sau đó để Triệu Phi và những người khác lén lút vượt biên đưa người về thì là tốt nhất. Vấn đề là toàn bộ Cộng hòa Tuva ngoài tài nguyên khoáng sản, tài nguyên rừng ra thì không có thứ gì khác, dù là lấy danh nghĩa tập đoàn Tinh Không qua đó cũng chẳng có cái cớ nào hay ho. Mẹ kiếp! Chọn chỗ nào không chọn, cứ phải chọn cái nơi khỉ ho cò gáy này.
Đắn đo nửa ngày, Trương Dương vẫn chưa nghĩ ra ý tưởng nào hay ho, bèn ném chuyện này ra sau đầu, tắt máy tính chờ vệ tinh thay đổi quỹ đạo. Đợi khi vệ tinh bay qua, Trương Dương sẽ tìm kiếm từ trên cao xem có nơi nào tận dụng được không, tốt nhất là tìm xem nơi giam giữ nhóm người này rốt cuộc ở đâu.
Trong thời gian chờ đợi vệ tinh, Trương Dương không làm việc gì khác, mà trực tiếp liên lạc với GD. "Cậu bận xong rồi à?" GD nhận được điện thoại của Trương Dương, giọng điệu kỳ lạ hỏi.
"Ừm, coi như là bận xong rồi. Đúng rồi, bên cậu thế nào rồi?" Trương Dương hỏi một cách mơ hồ, dù biết bên cạnh GD có vệ sĩ Trung Nam Hải, nhưng dù sao nhóm người Chiến Phủ đều là phần tử xã hội đen, ai biết đối phương có ra bài theo lẽ thường hay không. "Không sao rồi, cậu đã nhắc nhở tôi rồi, nếu tôi còn để đối phương ám toán thì cậu cũng coi thường tôi quá rồi đấy. Tổng cộng bắt được bốn người, chết hai, nhưng chúng tôi bắt được một con cá lớn." GD hạ thấp giọng nói.
"Cá lớn? Ý gì?" Trương Dương sững người, chẳng phải những người này đến để ám sát GD, hoặc đơn giản là bắt GD về sao? Trong loại người này có thể có cá lớn gì chứ? Chẳng lẽ những thủ lĩnh đó còn ngốc đến mức đích thân đến hay sao? "Hì hì, trong số những người này có một thành viên của Góa phụ Đen, hiện đang bị giam giữ tại cục cảnh sát Mãn Châu Lý, họ đang thảo luận xem có nên giao người này cho cảnh sát Nga hay không." GD thì thầm nói.
"Giao cho cảnh sát Nga thì có ích gì? Tôi đoán những tổ chức như Chiến Phủ đã lăn lộn ở Nga nhiều năm như vậy chắc chắn có tai mắt trong tầng lớp cao cấp của Nga. Dù có giao về, cuối cùng e rằng không bị cứu ra thì cũng bị diệt khẩu, tôi đoán chẳng có tác dụng gì mấy." Nếu kiếp trước cũng là như vậy, thì chắc chắn cuối cùng cũng giao cho cảnh sát Nga, nhưng Góa phụ Đen bị KGB bắt giữ không phải ở hiện tại, mà là vài năm sau. Điều này cũng có nghĩa là bây giờ dù có giao cho cảnh sát Nga e rằng cũng chẳng có tác dụng gì.
Những người này chắc chắn sẽ được cứu ra, nếu không thì cũng bị diệt khẩu.
"Vậy ý cậu là?" GD ngạc nhiên hỏi. "Tôi chẳng có ý gì cả, cậu tự xem xét mà xử lý thôi. Tôi gọi điện đến chỉ để xem cậu đã chết chưa, giờ xem ra cậu vẫn sống khỏe mạnh." Trương Dương nhún vai, việc này GD xử lý thế nào cũng chẳng liên quan gì đến cậu, Trương Dương sở dĩ gọi điện đến là vì sợ GD xảy ra chuyện gì thì không hay.
Thấy GD không sao, Trương Dương tự nhiên cũng không có chuyện gì nữa. "Đúng rồi, cậu đã gặp Lam Mạch chưa?" GD đột nhiên nhớ đến cuộc điện thoại cậu ta đưa cho Trương Dương, vội vàng hỏi.
"À... chưa gặp." Trương Dương nghẹn lời, cậu quên mất chuyện này rồi, nhưng ý của GD chắc chắn là muốn Trương Dương giúp đỡ Lam Mạch. Nhưng lần trước Trương Dương đã mua hẳn một tòa nhà dưới tên Lam Mạch, nếu không có gì bất ngờ thì khó khăn của Lam Mạch chắc đã được giải quyết rồi nhỉ?
"Mẹ kiếp, cậu có làm được không đấy, cậu mau chóng giải quyết Lam Mạch đi, rồi đợi tôi đến, tôi sẽ tiếp quản." GD nói nhanh.
"...." Trương Dương trực tiếp cạn lời, cái gì gọi là mau chóng giải quyết, rồi cậu ta đến tiếp quản? Mẹ kiếp, câu này nghe sao mà gượng gạo thế không biết. "Thế này đi, chỗ tôi ở cách nơi cô ấy làm việc không xa, để tôi gọi điện hỏi xem cô ấy có đó không." Trương Dương suy nghĩ một chút, kỹ thuật của Lam Mạch không hề kém, nếu có thể đưa Lam Mạch vào tập đoàn Tinh Không thì lại có thêm một cao thủ, lực lượng bộ phận kỹ thuật của tập đoàn Tinh Không chắc chắn lại lớn mạnh thêm. Dù sao cô ấy làm việc ở đâu cũng là làm, chi bằng đến tập đoàn Tinh Không đi.
"Được, vậy tôi không nói chuyện với cậu nữa, tiền điện thoại đắt lắm." GD lập tức gật đầu, rồi trực tiếp cúp máy. Trương Dương đảo mắt, cầm điện thoại lên tìm số của phòng kinh doanh Mộng Khê Viên rồi gọi thẳng tới. Điện thoại đổ chuông hai tiếng thì có người bắt máy: "Xin chào, phòng kinh doanh Mộng Khê Viên."
"Xin chào, xin hỏi Giang Vũ có đó không?" Trương Dương lên tiếng hỏi.
"Có ạ, xin anh đợi một lát." Bên trong đáp một tiếng, rồi nghe thấy tiếng người đó đặt điện thoại xuống đi gọi Giang Vũ. Trương Dương thực ra không quá chắc chắn Giang Vũ này có phải là Giang Vũ mà GD nói hay không, địa chỉ GD đưa cho Trương Dương rõ ràng là một địa chỉ nhà, nhưng Giang Vũ làm việc ở đâu thì GD không nói với Trương Dương, cái tên Giang Vũ cũng rất phổ biến, có người trùng tên trùng họ cũng không có gì lạ.
Khoảng ba bốn phút sau, điện thoại được bắt máy: "Xin chào, ai đấy ạ?" Giọng của Giang Vũ vang lên trong điện thoại.
"Hì hì, là tôi đây, người lần trước mua một tòa nhà trong tay cô ấy." Trương Dương dừng lại một chút, rồi mới cười nói.
"A... là anh ạ, xin chào, xin chào, xin hỏi anh tìm tôi có việc gì không?" Giang Vũ kêu lên một tiếng, rồi mới có chút ngượng ngùng hỏi.
"Không có việc gì, thế này đi, chiều nay tôi mời cô ăn bữa cơm nhé, có thời gian không?" Trương Dương thăm dò hỏi. Giang Vũ có phải là Lam Mạch không Trương Dương không dám khẳng định, nếu Giang Vũ thực sự là Lam Mạch, e rằng cô ấy biết Trương Dương, dù sao Trương Dương đã mua một tòa nhà, mà bây giờ toàn bộ tòa nhà đều là nhân viên tập đoàn Tinh Không ở. GD có thể biết thân phận của Lam Mạch, thì Lam Mạch muốn biết thân phận của Trương Dương tự nhiên cũng chẳng khó khăn gì.
Đầu dây bên kia lập tức im lặng, khoảng hơn mười giây sau, Giang Vũ mới lên tiếng: "Được thôi, thế này đi, tôi mời anh Trương ăn cơm nhé, dù sao lần trước anh cũng giúp tôi một việc lớn như vậy."
Trương Dương lập tức mỉm cười cũng không từ chối, hai người hẹn thời gian và địa điểm. Nhìn đồng hồ, giờ đã gần đến bữa tối, vẫn còn một khoảng thời gian nữa vệ tinh mới thay đổi quỹ đạo xong. Trương Dương suy nghĩ một chút, dứt khoát mặc kệ, dù sao buổi tối do ảnh hưởng của ánh sáng, Trương Dương cũng không thể có được thông tin gì hữu ích, có chuyện gì mai tính sau vậy.