Gương Vỡ Chẳng Lành

Lượt đọc: 431 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Những nhân vật chính ồn ào cãi vã bấy lâu lại chẳng thấy ai lên tiếng.

Công ty của Khương Khoáng bắt đầu dùng chiêu trò bẩn thỉu.

Hôm nay là nam diễn viên này trốn thuế.

Những người đáng đắc tội thì đều đắc tội hết.

Nhưng cũng rất tàn nhẫn.

Thì cửa bị ai đó đập mạnh. "Yến Tinh!"

Tôi không mở cửa.

"Thỏa thuận ly hôn đã gửi cho anh rồi."

Anh ta không chịu đi, tựa vào cửa.

"Nhưng anh không trách em."

"Anh đáng phải chịu đựng."

"Hỏi xong sẽ đi ngay."

Khương Khoáng đã uống rượu.

"Đến đón người của anh về đi."

Nhưng cũng không để anh ta vào trong.

Người đàn ông trông không được tỉnh táo lắm.

"Chơi bời thật quá đáng."

"Sau này cũng sẽ không còn liên hệ gì nữa."

"Liên quan gì đến tôi?"

"Anh hối hận rồi."

"Chuyện ly hôn anh đồng ý."

"Em định bán căn nhà này."

"Anh bỏ Thương Tố Tuyết rồi, vậy còn đứa bé thì sao?"

Người đàn ông dường như muốn nhìn xuyên thấu tôi.

"Không cần gì hết."

Tôi dùng những lời lẽ tệ hại nhất để chửi rủa anh ta.

"Nếu trên đời này thật sự có cỗ máy thời gian."

"Đừng bao giờ thích cái thằng họ Khương đó."

Khương Khoáng không cãi lại.

"Xin lỗi." Về câu hỏi anh ta muốn hỏi.

Anh ta nói.

"Anh đã đi khắp nơi cầu xin, quỳ gối không biết bao nhiêu lần."

"Anh mắc bệnh dạ dày còn nặng hơn cả em."

"Tiện thể hôm nay nói hết luôn."

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.

Mang theo sự xót xa và luyến tiếc.

Nếu sớm hơn mấy năm nghe được câu này của anh ta.

Vở kịch này cuối cùng kết thúc bằng một bài đăng Weibo của Khương Khoáng.

Mọi thứ cuối cùng cũng lắng xuống.

Fan cũng không thể bảo vệ anh ta được nữa.

Phía bên kia cũng ngừng làm khó.

Tần Lĩnh Viễn cùng tôi đến Cục Dân Chính.

Mắt Khương Khoáng không hề dao động gì.

Nhân viên xử lý thủ tục cảm khái: "Nhớ hồi đó hai người đến đăng ký kết hôn, tôi còn được ăn kẹo mừng của hai người đấy."

Hồi đó còn trẻ.

Cứ ngỡ cả đời này chỉ có anh ta.

Tôi đã chụp rất nhiều ảnh cùng Khương Khoáng ở đây.

Là tự nguyện dán lên.

Màu sắc đã phai nhạt.

Mặt mũi mờ nhạt.

Những nhân vật chính ồn ào cãi vã bấy lâu lại chẳng thấy ai lên tiếng.

Công ty của Khương Khoáng bắt đầu dùng chiêu trò bẩn thỉu.

Hôm nay là nam diễn viên này trốn thuế.

Những người đáng đắc tội thì đều đắc tội hết.

Nhưng cũng rất tàn nhẫn.

Thì cửa bị ai đó đập mạnh. "Yến Tinh!"

Tôi không mở cửa.

"Thỏa thuận ly hôn đã gửi cho anh rồi."

Anh ta không chịu đi, tựa vào cửa.

"Nhưng anh không trách em."

"Anh đáng phải chịu đựng."

"Hỏi xong sẽ đi ngay."

Khương Khoáng đã uống rượu.

"Đến đón người của anh về đi."

Nhưng cũng không để anh ta vào trong.

Người đàn ông trông không được tỉnh táo lắm.

"Chơi bời thật quá đáng."

"Sau này cũng sẽ không còn liên hệ gì nữa."

"Liên quan gì đến tôi?"

"Anh hối hận rồi."

"Chuyện ly hôn anh đồng ý."

"Em định bán căn nhà này."

"Anh bỏ Thương Tố Tuyết rồi, vậy còn đứa bé thì sao?"

Người đàn ông dường như muốn nhìn xuyên thấu tôi.

"Không cần gì hết."

Tôi dùng những lời lẽ tệ hại nhất để chửi rủa anh ta.

"Nếu trên đời này thật sự có cỗ máy thời gian."

"Đừng bao giờ thích cái thằng họ Khương đó."

Khương Khoáng không cãi lại.

"Xin lỗi." Về câu hỏi anh ta muốn hỏi.

Anh ta nói.

"Anh đã đi khắp nơi cầu xin, quỳ gối không biết bao nhiêu lần."

"Anh mắc bệnh dạ dày còn nặng hơn cả em."

"Tiện thể hôm nay nói hết luôn."

Anh ta nhìn chằm chằm vào tôi.

Mang theo sự xót xa và luyến tiếc.

Nếu sớm hơn mấy năm nghe được câu này của anh ta.

Vở kịch này cuối cùng kết thúc bằng một bài đăng Weibo của Khương Khoáng.

Mọi thứ cuối cùng cũng lắng xuống.

Fan cũng không thể bảo vệ anh ta được nữa.

Phía bên kia cũng ngừng làm khó.

Tần Lĩnh Viễn cùng tôi đến Cục Dân Chính.

Mắt Khương Khoáng không hề dao động gì.

Nhân viên xử lý thủ tục cảm khái: "Nhớ hồi đó hai người đến đăng ký kết hôn, tôi còn được ăn kẹo mừng của hai người đấy."

Hồi đó còn trẻ.

Cứ ngỡ cả đời này chỉ có anh ta.

Tôi đã chụp rất nhiều ảnh cùng Khương Khoáng ở đây.

Là tự nguyện dán lên.

Màu sắc đã phai nhạt.

Mặt mũi mờ nhạt.

« Lùi
Tiến »