Giữa Biển Người

Lượt đọc: 5170 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Nếu những lần gặp trước đây có thể gọi là tình cờ, thì sáng thứ Tư này, Thạch Thiên thực sự đến với một mục đích rõ ràng.

Anh chọn đúng thời điểm, len lỏi giữa biển người đông đúc tại trạm Quốc Mậu để tìm kiếm một gương mặt quen thuộc.

Với khả năng có thể phát hiện ra một dãy số sai trong hàng vạn mã số, anh đã thực sự tìm thấy khuôn mặt trắng hồng xinh đẹp ấy giữa đám đông.

Qua đó, anh gần như chắc chắn rằng Đỗ Tiêu là một cô gái có lối sống rất quy củ.

Quy củ đến mức chỉ cần canh đúng năm phút là có thể bắt gặp cô trên tàu điện ngầm.

Do vẫn còn ám ảnh bởi giấc mơ hôm đó, anh không dám đến quá gần, chỉ đứng từ xa quan sát cô, tận dụng lợi thế chiều cao của mình dù họ đi cùng một toa tàu.

Trước đây khi tình cờ gặp, anh chỉ thoáng nhìn, đơn thuần ngắm nhìn vẻ đẹp của một cô gái trẻ.

Nhưng giờ đây, khi đứng cách xa đám đông để quan sát cô gái ấy, anh không kiềm được suy nghĩ: Cô ấy là kiểu con gái như thế nào?

Tính cách có dịu dàng không?

Tâm hồn có thiện lương không?

Đến khi kết thúc quãng đường ngắn ngủi 8 phút ấy, Thạch Thiên đã tự ý vẽ ra một nhân vật trong tâm trí cho cô em gái mà anh đặt biệt danh là “XIAOXIAO”.

Nhân vật như thế nào ư? Tất nhiên là… kiểu mà anh thích.

Không phải chỉ có con gái mới có những rung động hồng hồng trong tim đâu nhé, cảm ơn.

Đỗ Tiêu dĩ nhiên không biết rằng mình đang bị một chàng trai cao ráo, trầm lặng như nước âm thầm để ý.

Trên đường đi, cô cứ nghĩ về video mà Điền Huy cần gấp hôm qua. Đến văn phòng, pha xong cà phê, kiểm tra hộp thư thì vẫn chưa có hồi âm.

Nhìn đồng hồ đã 9:05, giờ làm việc bắt đầu. Nghĩ Điền Huy đang nóng lòng chờ đợi, cô bèn gọi nội bộ sang phòng adbank để hỏi thăm. Điện thoại không người trả lời.

Đỗ Tiêu đứng dậy, thò đầu nhìn sang bên kia, qua lớp kính mờ mơ hồ thấy trong phòng máy tính… có người mà?

Sao không nghe điện thoại nhỉ?

Đỗ Tiêu không phải típ người lười biếng, thấy không ai bắt máy, cô trực tiếp đi qua luôn.

Nhìn qua cửa kính, bên trong có một cô gái đang ngồi quay lưng về phía cô. Đỗ Tiêu gõ gõ cửa kính rồi đẩy cửa vào chào: “Hi~”

Cô gái trong phòng máy tính quay đầu lại. Khuôn mặt trái xoan, sống mũi cao thanh tú, đôi mắt dài, đuôi mắt cong vút tạo nên một nét quyến rũ rất đỗi nữ tính.

Cô ấy đang trang điểm dở, tay còn cầm gương và son môi, hèn gì không nghe điện thoại.

“À~” Đỗ Tiêu hơi ngạc nhiên, “Chị là… người mới phải không ạ? Em chưa gặp chị bao giờ?”

“Tôi là Vương Lâm.” Người phụ nữ xinh đẹp đáp, “Mới vào.” “Chào chị ạ.

Em là Đỗ Tiêu. À, thế này…” Đỗ Tiêu nở nụ cười ngọt ngào, lịch sự nói, “Hôm qua em có gửi một đơn, quảng cáo của Thịnh Nhật, khách hàng đang cần gấp, sáng nay phải giao.

Phiền chị giúp em làm cái đó trước được không ạ?”

Vương Lâm thái độ còn tốt, có lẽ vì người mới vào công ty thì thường giai đoạn đầu ai cũng khá dễ chịu. Chị ta quay lại nhìn màn hình máy tính, đáp: “Được, tôi biết rồi.”

Đỗ Tiêu vui vẻ cảm ơn: “Cảm ơn chị mỹ nữ nha~ À đúng rồi, chị Lưu Bình với anh Lý Vân Hạo đâu ạ?”

“Lưu Bình tôi chưa gặp, nghe nói nghỉ đông.” Vương Lâm cười đáp, “Lý Vân Hạo bị tiêu chảy, đang trong WC đấy.”

Nụ cười của chị ta toát lên vẻ quyến rũ chín chắn, trang điểm tinh tế, nhìn không ra tuổi tác. Nhưng cái vẻ chín chắn ấy khiến Đỗ Tiêu cảm thấy chị ta chắc hẳn lớn tuổi hơn mình.

Là một người có gu thẩm mỹ cao, cô rất thích nữ đồng nghiệp mới này.

Trở về chỗ ngồi, Tào Vân và Vương Tử Đồng đều đã vào trạng thái làm việc. Cô bắt đầu tám chuyện: “Bên adbank có chị mỹ nữ mới vào, nhìn làm em giật mình luôn.”

Tào Vân cười: “Mỹ nữ mà cũng giật mình á?”

Đỗ Tiêu chu môi: “Ừm… Tại, xinh quá, mà làm ở adbank thì…” Đỗ Tiêu chưa nói hết câu, Tào Vân đã hiểu.

Một công ty có đến mấy trăm người, nhiều bộ phận, công việc đa dạng, lương giữa các vị trí chênh lệch rất lớn.

Nghe nói công ty họ có mức lương cao nhất và thấp nhất chênh nhau đến 20 lần.

Công việc ở adbank khá đơn giản, lặp đi lặp lại, gần như không đòi hỏi bằng cấp hay kỹ năng gì, tương ứng với đó, lương cũng thuộc hàng thấp nhất công ty.

Còn mỹ nữ, thường được mọi người kỳ vọng phải có công việc sạch sẽ, sang trọng. Ví dụ như khi đi xe bus gặp mỹ nữ, nhiều người thậm chí còn ngạc nhiên đến mức chụp ảnh đăng Weibo để bày tỏ cảm thán.

“Đẹp lắm hả? Đến mức đó luôn sao?” Tào Vân tò mò hỏi.

“Rất xinh, kiểu… đặc biệt có khí chất phụ nữ ấy.” Đỗ Tiêu vừa nói vừa làm mới lại hộp thư đến.

Nhưng vẫn chưa nhận được email phản hồi.

Đỗ Tiêu nhìn đồng hồ, đã 9:15. Cô nghĩ mới sang đó một lúc thôi, hay là đợi thêm chút nữa.

Đúng lúc đó Điền Huy gọi đến: “Em ơi, cái video của anh!”

“Dạ dạ, em vừa mới sang bên đó nhắc rồi, một lát là xong ạ, anh đợi em thêm chút nữa nhé.” Đỗ Tiêu trấn an anh ta.

“Nhanh lên nhanh lên, gấp lắm!” Điền Huy giục.

Đỗ Tiêu đợi đến 9:20 mà vẫn chưa thấy phản hồi.

Cô nhớ lại đống đồ trang điểm của Vương Lâm lúc nãy, còn nhớ khi liếc nhìn màn hình máy tính của chị ta, mấy email đầu tiên vẫn còn trong trạng thái chưa đọc!

Cô lại gọi điện sang bên đó, có lẽ anh Lý Vân Hạo bị tiêu chảy nặng thật, người nghe máy vẫn là Vương Lâm.

“Chị ơi, em là Đỗ Tiêu vừa nãy ạ, cái video đó gấp lắm, khách hàng đang gọi điện giục, phiền chị làm nhanh giúp em nha~” Đỗ Tiêu nhỏ nhẹ nói.

Vương Lâm “ừ” một tiếng, đáp: “Sắp xong rồi, bên này có mỗi tôi. Cô cũng thông cảm đi.”

“Chị vất vả rồi, làm ơn ạ!” Đỗ Tiêu nói ngọt, rồi cúp máy.

Cứ cảm thấy tiếng “ừ” của Vương Lâm lộ rõ là chị ta đã quên béng mất việc cô nhờ… Đỗ Tiêu hơi bất lực.

Cuối cùng đến 9:30, khi Đỗ Tiêu gần như không nhịn được định gọi điện lần nữa thì rốt cuộc cũng nhận được email phản hồi. Vội vàng tải file đính kèm về, cô chuyển ngay cho Điền Huy.

Vừa nhấn nút gửi xong, điện thoại của Điền Huy đã đổ chuông.

“Ê em gái! Em gái! Video đâu rồi?” Anh ta gào lên trong điện thoại.

“Gửi rồi, gửi rồi, anh check hộp thư đi! Tải về nhanh lên.” Đỗ Tiêu vội vàng trả lời.

“Thấy rồi thấy rồi! Nhưng đang gấp lắm!” Điền Huy như trút được gánh nặng, nói nhanh, “Cảm ơn nhé, bye!”

Công việc ở công ty quảng cáo luôn diễn ra với nhịp độ khẩn trương, khách hàng nối tiếp khách hàng, một ngày của Đỗ Tiêu cứ thế trôi qua trong bận rộn và gấp gáp.

Vương Tử Đồng đã về đúng giờ, còn Tào Vân thì vào phòng Chương Hoan không biết nói chuyện gì, phải gần 40 phút sau mới ra.

Khi hai người họ vừa bước ra khỏi văn phòng thì gặp Đỗ Tiêu đang cầm điện thoại chuẩn bị xuống lầu ăn cơm.

Chương Hoan ngạc nhiên: “Vẫn chưa xong việc à?”

“Gần xong rồi.” Đỗ Tiêu đáp, “Định ăn xong rồi quay lại làm tiếp, ở nhà ồn quá.”

“Tội nghiệp em quá.” Chương Hoan nói.

Tào Vân chen vào: “Chị thấy em nên dọn ra ở riêng đi. Thằng cháu em bây giờ chỉ mới quậy ban đêm thôi, nó mới bao lớn? Con trai càng lớn càng quậy đấy.”

Đỗ Tiêu ngớ người: “Không, không thể nào?” “Em vẫn đang hy vọng cháu trai lớn lên sẽ ngoan ngoãn hơn cơ mà”

“Mơ đi cưng.” Tào Vân cười khẩy, “Còn mong nó ngoan? Coi chừng sau này nó còn leo lên mái nhà lật ngói nữa đấy.”

Cô ấy rồi đi cùng Chương Hoan. Tào Vân đã làm dưới quyền Chương Hoan nhiều năm, tình cảm của họ sâu đậm hơn so với các cô gái khác trong công ty.

Đỗ Tiêu ăn cơm mà tâm trí để đâu đâu, cứ nghĩ mãi về lời Tào Vân nói.

Liệu sau này… nhà cô sẽ càng ngày càng ồn ào, càng ngày càng lộn xộn sao?

Cô có cảm giác kỳ lạ, từ khi Bân Bân chào đời, cuộc sống yên bình, ấm áp trước kia của cô dường như đã không còn nữa.

------oOo------

Ngôn Tình, Khác, Sủng
Nguồn: Ebook - Trạm 520
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124
Tiến »