Hai người trở về nơi ở, Long Thiên lặng lẽ ngồi trên giường, hai bên nhìn nhau không nói, chỉ lẳng lặng ngồi đó.
Một lúc lâu sau, Long Thiên cất tiếng: "Ngươi tên là Ứng Thiên Lệnh? Đệ tử của Bảo chủ sao?"
"Ừm," Ứng Thiên Lệnh đáp. "Sau này chúng ta có thể coi là bạn bè không?"
"Ừm," Long Thiên nhìn Ứng Thiên Lệnh, trong đôi đồng tử màu tím lóe lên một tia tinh quang. Đã bao nhiêu năm rồi, không có ai xem mình là bạn, kể từ khi tỷ tỷ qua đời, hắn không còn lấy một người bạn nào nữa.
Ba năm trước, Long Vũ - tỷ tỷ của Long Thiên - cùng hắn đặt chân đến tinh cầu này, cũng giống như Ứng Thiên Lệnh, bị lão giả tóc trắng triệu hồi đến đây. Trên tinh cầu này, hai chị em ngày ngày cần mẫn luyện công, tỷ tỷ trở thành người mạnh nhất trong lứa đệ tử năm đó. Tất nhiên, Long Thiên cũng luôn theo sát bước chân của tỷ tỷ.
Thế nhưng, khi hai chị em đi đến bên cạnh vòi nước kia, Hồng Dạ đột ngột xuất hiện.
Trước khi Long Vũ đến, Hồng Dạ vẫn luôn là kẻ mạnh nhất. Sự xuất hiện của Long Vũ đã cướp đi vinh quang vốn thuộc về hắn, khiến hắn trở thành đối tượng bị người đời giễu cợt.
Ngày hôm đó, ngay tại bên vòi nước, Hồng Dạ đã ra tay với hai chị em Long Vũ.
"Hừ, ta muốn đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về mình." Hồng Dạ oán độc nói.
Vừa dứt lời, Hồng Dạ vung tay, một khối lửa rực rỡ hiện ra trong lòng bàn tay, oanh kích về phía Long Vũ. Long Vũ nhẹ nhàng nhảy lên, bay thẳng ra ngoài trăm mét, né tránh đòn tấn công.
Long Vũ vung hai tay vẽ nên những đạo phù văn, xung quanh cơ thể nàng tụ lại rất nhiều hơi nước. Đứng trong màn sương, Long Vũ tựa như một vị thiên tiên đang múa lượn.
Long Vũ phẩy bàn tay ngọc, hơi nước hóa thành những giọt nước, rồi lại biến thành băng chùy, lao về phía quả cầu lửa.
Nước và lửa giao thoa trên không trung, không ngừng thôn phệ lẫn nhau.
"Bùm!" Một tiếng nổ lớn vang lên, nước và lửa đồng loạt tiêu tan. Hồng Dạ và Long Vũ đều bị chấn lui hai bước, lồng ngực Long Vũ phập phồng không yên.
Hồng Dạ nhếch mép cười, một mũi chùy đỏ rực lao về phía Long Thiên. Long Vũ vội vã nhảy lên, bay người chắn trước mặt đệ đệ. Mũi chùy xuyên thấu cơ thể nàng, Long Vũ phun ra một ngụm máu tươi, trước ngực nhuộm đẫm một mảng đỏ thẫm.
"Tỷ tỷ!" Long Thiên gào lên. Hồng Dạ đứng sững sờ nhìn, sau đó bộc phát ra nguồn năng lượng mạnh mẽ, ngọn lửa đỏ rực phun trào từ trong cơ thể hắn, hóa thành một con cự thú bằng lửa. Tứ chi cự thú mang theo những tia lửa, đôi mắt hình tam giác, trên thân phủ đầy những đường vân màu đỏ.
Khi Long Vũ nhìn thấy cự thú, nàng kinh ngạc thốt lên: "Hồn Hỏa Thú! Ngươi đã tu luyện Hồn Ma Phụ Thể!!!" Sau đó, nàng quay sang nói với Long Thiên: "Đệ đệ, mau chạy đi!"
Nói đoạn, nàng nghiến răng nhảy vọt lên không trung. Cự thú gầm thét lao về phía Long Vũ. Nàng giơ hai tay chém mạnh, một đạo lam quang bay ra, nhắm thẳng vào đầu cự thú. Thế nhưng, lam quang còn chưa kịp chạm vào cự thú đã kỳ lạ tiêu tan.
Lúc này, đôi mắt Hồng Dạ đã đỏ ngầu, trông chẳng khác nào một con quái vật khát máu. Hắn liếm môi, tham lam nói: "Bữa tối của ta, hắc hắc."
Long Vũ nhìn chằm chằm vào cự thú, đôi tay biến ảo kỳ diệu. Phía trước nàng xuất hiện một đồ án cổ xưa và phức tạp, biến hóa khôn lường.
Long Vũ cắn mạnh vào bàn tay ngọc, máu tươi trào ra. Nàng vung tay, máu rơi xuống đồ án, khiến nó tỏa ánh sáng rực rỡ. Một con cự thú màu tím từ trong đồ án nhảy ra, toàn thân màu tím, trên đỉnh đầu có một chiếc gai nhọn, hai bên thái dương mọc đầy lông vàng óng.
"Ồ, hóa ra là Độc Giác Linh Vương Thú." Hồng Dạ nói.
Độc Giác Linh Vương Thú tuy không tráng kiện bằng Hồn Hỏa Thú, nhưng chiếc sừng nhọn trên đầu nó chính là vũ khí vô cùng lợi hại.
Độc Giác Linh Vương Thú hành động nhanh nhẹn, bốn chân vừa chạm đất đã lại nhảy lên, dùng chiếc sừng nhọn trên đầu lao thẳng vào Hồn Hỏa Thú. Hồng Dạ và Long Vũ mỗi người điều khiển cự thú của mình. Ngọn lửa trên người Hồng Dạ bùng lên dữ dội, một luồng năng lượng mạnh mẽ rót vào cơ thể Hồn Hỏa Thú khiến các đường vân trên người nó trở nên đỏ quạch. Hồn Hỏa Thú tung một chưởng giận dữ, nhưng Độc Giác Linh Vương Thú vô cùng linh hoạt, né được đòn tấn công mãnh liệt này.
Long Vũ quay đầu nhìn về phía Long Thiên, thấy đệ đệ đã đi xa, lòng nàng hoàn toàn trút bỏ gánh nặng. Nàng nhìn Hồng Dạ, đôi mắt đẹp sắc lạnh, lại cắn mạnh vào mạch máu, để máu nhỏ xuống đồ án. Chiếc sừng của Độc Giác Linh Vương Thú trở nên đỏ rực. Khi Hồn Hỏa Thú lại giáng một chưởng xuống, lần này Độc Giác Linh Vương Thú không né tránh mà dùng chiếc sừng đỏ rực lao thẳng vào đối thủ. Móng vuốt khổng lồ của Hồn Hỏa Thú bị xuyên thủng, Hồng Dạ bị phản phệ, một dòng máu tươi chảy ra từ khóe miệng. Tuy nhiên, Hồn Hỏa Thú trên không trung không hề tiêu tan mà vung móng tát mạnh vào đầu Độc Giác Linh Vương Thú, chiếc sừng nhọn lập tức gãy lìa, đầu con thú gần như vỡ nát. Độc Giác Linh Vương Thú dần tan biến, Long Vũ cũng từ trên cao rơi xuống, thân hình mảnh mai đập mạnh xuống đất. Nàng đã bị máu nhuộm đỏ toàn thân, vết thương do mũi chùy xuyên qua trước đó tuôn máu xối xả, khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên trắng bệch.
"Hôm nay, ta sẽ để ngươi chết không chút đau đớn, hắc hắc." Hồng Dạ cười lạnh nói.
Nói rồi, Hồn Hỏa Thú tung một chưởng đánh về phía Long Vũ. Một thân hình mảnh mai bay vút lên không trung rồi rơi mạnh xuống mặt đất cách đó không xa. Long Vũ nằm ngửa trên đất, khóe miệng trào máu, cơ thể đã không còn hơi thở...
"Ngày đó sau khi ta rời đi, tỷ tỷ không trở về nhà. Sáng sớm hôm sau, khi ánh bình minh vừa hé rạng, ta chạy đến bên vòi nước thì thấy tỷ tỷ đã nằm đó, toàn bộ xương cốt đều bị chấn nát." Long Thiên vừa khóc vừa nói.
Long Thiên nói tiếp: "Sau đó, ta tìm thấy vài cuốn cổ pháp và những ghi chép tỷ tỷ để lại. Ta luyện công theo chỉ dẫn trong đó. Cũng từ lúc ấy, ta không còn nói chuyện nữa, ngày ngày chỉ biết luyện công, tất cả đều là để báo thù."
Ứng Thiên Lệnh đứng bên cạnh lặng lẽ lắng nghe, nắm đấm siết chặt đến mức tái nhợt.
Nơi này chỉ có giết chóc, chỉ có kẻ mạnh ăn hiếp kẻ yếu, kẻ yếu cuối cùng sẽ bị đào thải.
"Ta có thể đến thăm tỷ tỷ của ngươi không?" Ứng Thiên Lệnh hỏi.
"Ừm, ta dẫn ngươi đi." Nói xong, Long Thiên bước ra khỏi cửa, vòng qua một gốc cây cổ thụ, một ngôi mộ đơn độc hiện ra bên cạnh một ngọn cỏ. Ngọn cỏ có màu đỏ, trên đỉnh có một quả nhỏ màu xanh, trông vô cùng lạc quẻ.
"Đây là do linh khí trong cơ thể tỷ tỷ ta hóa thành." Long Thiên nhìn chằm chằm vào ngọn cỏ nói.
"Tỷ tỷ, đệ đã báo thù cho tỷ rồi, Tiểu Thiên đã lớn khôn..." Long Thiên mỉm cười nói. Ứng Thiên Lệnh đứng cách đó không xa lặng lẽ nghe, hắn chợt nhớ đến chị gái mình, kể từ khi cha mẹ ly hôn, đã bao nhiêu năm rồi họ không gặp nhau. Nghĩ đến đó, Ứng Thiên Lệnh cũng rơi lệ.
Mặt trời chạm đến đường chân trời, Long Thiên hành lễ với tỷ tỷ rồi đứng dậy, nhìn ánh mặt trời đỏ rực, hồi tưởng lại những lúc Long Vũ dẫn hắn đi ngắm ráng chiều, đi xem núi sông. Nhưng giờ đây, những điều đó đã không còn nữa. Trở về căn nhà nhỏ, Long Thiên đưa mấy cuốn cổ pháp bên cạnh gối cho Ứng Thiên Lệnh. Khi Ứng Thiên Lệnh chạm vào một trong số đó, đầu óc hắn bỗng vang lên một tiếng "ong", vô số hình ảnh hiện lên trong tâm trí: giết chóc, sức mạnh, những xác chết, một màu đỏ máu. Ứng Thiên Lệnh bừng tỉnh, chỉ thấy trên một cuốn cổ kinh màu đen đang lấp lánh mấy chữ đỏ như máu: "Đại Thiên Vương Kinh". (Còn tiếp)