“Một kẻ bị ma diệt linh trí, chỉ biết hành sự theo bản năng như súc sinh, cũng vọng tưởng ngăn cản ta đoạt bảo vật này?”
Giọng nói lạnh lùng phát ra từ một cường giả mà Tiêu Biệt Ly thấy có chút quen thuộc.
Một luồng ba động cổ quái lan tỏa từ người hắn,
Nơi luồng ba động đi qua, Hỗn Độn rung chuyển, ngay cả kết cấu Hỗn Độn cũng bị biến đổi. Bất kỳ sinh linh nào tiếp xúc phải đều bị cướp đoạt tinh hoa.
Trong khoảnh khắc, vô số dị thú bị hút cạn tinh hoa, hóa thành tro bụi.
Ở đẳng xa, Tiêu Biệt Ly nhíu mày. Một vầng thanh mang nhàn nhạt tỏa ra từ người hắn, cộng hưởng với khí tức từ đóa Thanh Liên 24 phẩm.
Mặc dù sinh linh kia đang đối phó với con dị thú, nhưng luồng ba động cũng dò xét xung quanh, tìm kiếm kẻ ẩn nấp.
Tuy nhiên, những kẻ có thể che giấu sự hiện diện của mình trước sinh linh này đều không hề tầm thường. Không chỉ Tiêu Biệt Ly trốn thoát được luồng ba động, khí tức của Đế Minh cũng biến mất. Nếu không nhờ Đế Minh vừa sơ hở để lộ một tia khí tức, Tiêu Biệt Ly khó mà xác định được hành tung của hắn.
"Ngao rống!"
"Ngao rống!"
Con dị thú gầm lên những tiếng cuối cùng, quanh thân bao phủ ô quang, các phù văn trên vảy nhấp nháy, chống lại luồng ba động kia.
Dù con dị thú rất mạnh, nhưng dù sao cũng không có linh trí,
Nên chỉ sau vài chiêu đã rơi vào thế hạ phong!
Tí tách!
Tí tách!
Vô số vết thương xuất hiện trên người nó, máu tươi màu vàng kim nhỏ xuống giữa hư không.
Nhưng vết thương càng kích thích sự hung tợn của con dị thú. Trong mắt nó tràn ngập bạo ngược, thân thể khổng lồ lao về phía cường giả kia.
Đang đang đang!
Hai sinh linh giao chiến tạo ra động tĩnh rất lớn, tia lửa văng khắp nơi.
Mặc dù cường giả từ ngoại giới đến mạnh hơn, nhưng cách chiến đấu không sợ chết của con dị thú khiến trận chiến khó phân thắng bại trong thời gian ngắn.
Nếu muốn kết thúc nhanh chóng, cường giả kia cũng phải trả giá.
Sau mười mấy nhịp thở, cường giả ngoại giới quyết định không kéo dài thêm, dốc toàn lực tấn công. Nếu gây ra động tĩnh quá lớn, có thể sẽ có kẻ nhúng tay.
Lần này, dù phải trả giá, hắn cũng phải chém giết con dị thú, rồi bỏ đóa Thanh Liên vào túi.
Hơn nữa, chỉ cần đoạt được đóa Thanh Liên, hắn cũng chấp nhận được.
Dù sao, loại chí bảo này đã hai mươi kỷ nguyên chưa từng xuất hiện ở Siêu Thoát Chi Địa.
Gặp được, chính là cơ duyên của hắn, nhất định phải nắm chắc!
Xoẹt!
Hắn vận pháp, quyền mang kinh thiên, khiến càn khôn đảo lộn.
"Ngao rống!"
"Ngao rống!"
Dị thú gào thét liên tục,
Nhưng vô dụng. Khi sinh linh kia thi triển cấm kỵ chi pháp để tăng cường thực lực, con dị thú chỉ hành động theo bản năng, không thể nào ngăn cản.
Đông!
Phốc!
Vảy nhuốm máu văng tung tóe trên Hỗn Độn Hải, vô số máu dị thú màu vàng kim rơi xuống biển, nhuộm cả một vùng biển thành màu vàng óng.
Dù sinh linh kia dùng cấm kỹ chi pháp, vẫn không thể chém giết con dị thú chỉ bằng một quyền.
Nhưng tình trạng của con dị thú lúc này cũng rất tệ. Thân thể khổng lồ đầy máu me, phần lớn vảy đã biến mất.
Thậm chí, nơi bị quyền kia oanh trúng tạo thành một dấu quyền khổng lồ, suýt chút nữa khiến thân thể con dị thú tan rã, hơi thở mong manh.
Nhưng ngay sau đó,
Oanh!
Một đạo kiếm quang màu đen xé rách Hỗn Độn, xuất hiện bất ngờ, nhắm thẳng vào múi tim của cường giả kia.
"Hừ!"
Một tiếng hừ lạnh phát ra từ miệng sinh linh kia.
Keng!
Một cây trường côn đen rỉ sét chặn đạo kiếm quang. Kiếm quang và trường côn va chạm, khiến trật tự thiên địa hỗn loạn, những vết nứt đen xuất hiện trên Hỗn Độn Hải.
"Đế Minh, chỉ bằng ngươi cũng muốn đánh lén ta?”
Lưu Quang Lão Tổ chế nhạo, lạnh lùng lên tiếng.
Đế Minh không có ý định nói nhảm với Lưu Quang Lão Tổ, ánh mắt hắn chỉ có sự lạnh lùng.
So với Lưu Quang Lão Tổ chỉ là kẻ mới nổi, hắn không đối phó được cường giả thần bí kia, chẳng lẽ còn không đối phó được Lưu Quang Lão Tổ?
Xoẹt!
Kiếm ý dữ tợn
Từng đợt kiếm ý bao phủ cả vùng thiên địa. Vô số kiếm ý cắt chém hư không, khiến pháp tắc không thể hiện.
"Nể mặt mấy lão quái vật sau lưng ngươi, ta không tính toán với ngươi!"
"Ngươi chỉ là một phế vật dựa vào tà pháp để phá vỡ cực hạn, thật sự cho rằng có thể sánh vai với ta?"
"Phải biết, Tiên Đế tam trọng thiên cũng có khoảng cách!"
Lưu Quang Lão Tổ lạnh lùng nói,
Nhưng dù ngoài miệng không khách khí, trong mắt hắn vẫn có vài phần ngưng trọng.
Hắn khinh thường Đế Minh vì đầu cơ trục lợi để phá vỡ cực hạn, nhưng Đế Minh dù sao cũng sống lâu hơn hắn mười kỷ nguyên, lại còn có mấy tồn tại kinh khủng sau lưng.
Có bọn họ chỉ điểm, dù Đế Minh là lợn, thực lực cũng không quá kém.
Phốc!
Lưu Quang Lão Tổ phun ra một ngụm pháp tắc, trường côn đen trong tay được kích hoạt. Rỉ sét trên trường côn biến mất, vô số phù văn sáng lên, trường côn quét ngang, nghênh đón đòn tấn công.
Oanh!
Ầm ầm!
Thiên địa dị tượng không ngừng, dường như Hỗn Độn Hải sắp biến mất.
Hai người giao chiến rất kịch liệt,
Đến cuối cùng, Lưu Quang Lão Tổ cũng mất tự tin.
Đế Minh mạnh hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, thậm chí so với những tồn tại như Âm Khư Tổ Sư cũng không kém bao nhiêu!
Thứ này, trước giờ vẫn giấu dốt?
Ngay cả Tiêu Biệt Ly, người từng giao thủ với Đế Minh không lâu trước đó, cũng lộ vẻ kinh ngạc.
Lúc đối mặt với hắn, Đế Minh lại dám giấu dốt, không dùng thực lực thật sự, là liệu định Âm Khư Tổ Sư sẽ ra tay?
“Chí bảo như vậy, há lại đám sinh linh như các ngươi xứng có?”
Đế Minh gào rú,
Xoẹt!
Kiếm khí vang lên, gây uy hiếp lớn cho Lưu Quang Lão Tổ.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó,
Một bóng hình già nua đã xuất hiện gần đóa liên hoa màu xanh.
Đế Minh đổi hướng kiếm, xé rách hư không, chém về phía bóng hình kia.
Ngay cả Lưu Quang Lão Tổ cũng không thừa cơ tấn công Đế Minh, mà cùng nhau đánh về phía bóng hình già nua.
Sát khí trên trường côn đen sôi trào, phù văn sáng chói đến cực hạn.
"Các ngươi đánh nhau đi, không cần để ý đến ta!"
“Đây dù là một kiện chí bảo tàn khuyết, nhưng đối với ta vô dụng, ta không tranh giành với các ngươi!”
Lão giả liếc nhìn Đế Minh và Lưu Quang Lão Tổ, phất tay, thời gian đảo ngược, trường côn đen và binh khí của Đế Minh đều trở về trạng thái ban đầu. Ngay cả chiêu thức mạnh nhất của họ cũng biến mất, như chưa từng xuất hiện.
Đế Minh và Lưu Quang Lão Tổ chỉ cảm thấy da đầu tê dại.
Nhưng lúc này Lưu Quang Lão Tổ cũng nhận ra thân phận của lão giả trước mắt. Hắn từng gặp lão giả này khi mới bước vào Siêu Thoát Chi Địa.
Ông ta là Thời Gian Tiên Đế!
Tuy trước kia cũng biết Thời Gian Tiên Đế là tồn tại phá vỡ cực hạn, nhưng thực lực vừa thể hiện, chẳng phải quá kinh khủng sao?
Chẳng lẽ ông ta là một trong những lão quái vật cổ xưa ở sâu trong Siêu Thoát Chi Địa?