“Da thủ chi pháp, thật sự có thể siêu thoát?”
"Ngươi muốn dùng nó mê hoặc ta, hay là nhận thức của ngươi nông cạn đến mức này?"
Tiêu Biệt Ly lạnh nhạt hỏi.
Đạt đến Tiên Đế cảnh, mượn đạo quả của người khác, nhiều nhất chỉ có thể giúp thực lực bản thân tăng lên, chứ muốn dựa vào đó để siêu thoát thì hắn thấy khó tin.
Ít nhất, hắn sẽ không thử!
Khí tức trên người Tam Đầu Khuyển dao động, sắc mặt có phần khó coi.
Hắn thừa hiểu việc dung hợp đạo quả của người khác sẽ gây ra tai họa. Nhưng khi đó hắn bị thương quá nặng, hơn nữa những gì hắn lĩnh ngộ được từ da thú có thể loại bỏ bớt tai hại, thậm chí giúp kẻ như hắn phá vỡ cực hạn để thực lực tinh tiến. Vì vậy, hắn mới chọn tu luyện.
Hắn cố gắng kiềm chế. Sinh linh trước mặt đang có hai phần da thú, chắc hẳn trước đó còn có nhiều hơn, vậy ắt hẳn đã lĩnh ngộ được nhiều điều hơn, có lẽ có thể loại bỏ hoàn toàn tai họa từ việc luyện hóa đạo quả của những sinh linh khác, rồi diễn hóa ra một bộ kinh văn hoàn mỹ.
Như vậy, kẻ này chắc chắn sẽ động lòng.
Vả lại, dù Tiêu Biệt Ly không cho hắn cơ hội tu luyện bộ kinh văn này, thì Tiêu Biệt Ly cũng có vô số đại địch trên Tạo Hóa Cổ Lộ. Có hắn ở đó, ít nhất có thể giúp Tiêu Biệt Ly chia sẻ bớt áp lực.
Tệ nhất thì cũng chỉ là Tiêu Biệt Ly gieo thủ đoạn vào nguyên thần hắn, khiến sinh từ không do mình định đoạt.
Nhưng thái độ của Tiêu Biệt Ly bây giờ là sao?
"Đạo hữu rốt cuộc muốn thế nào?"
"Chúng ta đều có kẻ thù chung, hà tất phải đánh nhau sống mái?"
"Tương lai ngươi cũng nhất định phải tiến vào Tạo Hóa Cổ Lộ, có thêm bạn bè dù sao cũng tốt hơn nhiều kẻ thù!"
Giọng Tam Đầu Khuyển trầm xuống.
Hắn không hiểu Tiêu Biệt Ly muốn gì, chẳng lẽ thật sự muốn giết hắn?
Suy nghĩ một lát, Tam Đầu Khuyển nói tiếp:
"Dù là Điện chủ Luân Hồi hay Vũ Hóa Tiên Đế, đều là những cường giả hiếm có trong thiên địa, trấn áp cả một thời đại."
"Chỉ có liên thủ với ta, đạo hữu mới có thể đối kháng bọn họ!"
"Dù đạo hữu tương lai đã định trước siêu thoát, bên cạnh cũng cần có người hộ đạo!”
"Ta nguyện ý trở thành người hộ đạo cho đạo hữu!"
Tam Đầu Khuyển trực tiếp nhượng bộ, kể cả Tiêu Biệt Ly muốn lưu lại cấm chế trong nguyên thần hắn, hắn cũng chấp nhận!
Chỉ cần có thể sống sót!
Tiêu Biệt Ly lắc đầu:
“Ngươi, tay phải của Luân Hồi Điện, sa sút đến mức này, thậm chí việc khôi phục lại đỉnh phong thực lực cũng là hy vọng xa vời. Vậy ta còn cần ngươi hộ đạo cái gì?”
"Mau nói ra điều gì đó khiến ta hứng thú, hoặc chứng minh giá trị của ngươi, rồi ta sẽ quyết định sinh tử của ngươi!"
Giọng Tiêu Biệt Ly rất nhẹ, nhưng đầy vẻ không thể nghi ngờ.
Tam Đầu Khuyển thậm chí cảm nhận được sát ý trên người Tiêu Biệt Ly.
Tam Đầu Khuyển vội vàng nói:
“Đạo hữu đừng manh động!”
"Kẻ thù của ngươi không chỉ có Vũ Hóa Tiên Đế, mà còn có cả đám cường giả cổ xưa nhất kia. Tạo Hóa Cổ Lộ do bọn họ tạo ra. Tuy phần lớn bọn họ đã vẫn lạc, nhưng những lời răn còn lưu lại chắc chắn là từ miệng một người trong số họ."
"Thậm chí, da thú này cũng có thể do bọn họ lưu truyền lại."
"Ngay cả ta còn có thể chống lại Thiên Nhân Ngũ Suy, thì những tồn tại như bọn họ chắc chắn không bị ảnh hưởng bởi Thiên Nhân Ngũ Suy, thực lực tuyệt đối trên cả Vũ Hóa Tiên Đế, Điện chủ Luân Hồi!"
"Chỉ có đoàn kết tất cả những lực lượng có thể, đạo hữu mới có một đường sinh cơ!"
Tiêu Biệt Ly lắc đầu:
"Dù sinh linh nào mạnh đến đâu muốn ra tay với ta, ta tự mình một đao phá tan!"
"Nếu ta không địch lại, ngươi cũng chẳng có tác dụng gì!"
"Mà giữ ngươi lại, có lẽ còn gặp phải phản phệ!"
"Chết đi!"
“Trở thành nền tảng trên con đường siêu thoát của ta.”
Những sinh linh như Tam Đầu Khuyển, dù có gieo cấm chế, cũng có khả năng bị phản phệ.
Hơn nữa, giết hắn đi, có lẽ còn có thể lấy được đồ tốt!
Sát ý trên người Tiêu Biệt Ly dâng lên.
"Giết ta?"
"Dù ta có vẫn lạc, lão tử cũng không để ngươi sống yên ổn!”
Trong nháy mắt, khí tức trên người Tam Đầu Khuyển khôi phục lại đỉnh phong, thậm chí còn mạnh hơn một chút so với thời kỳ đỉnh phong nhất của hắn.
Hắn đang thiêu đốt nguyên thần, thực hiện màn vùng vẫy cuối cùng!
Hắn sống vô tận kỷ nguyên, dù chết cũng muốn kẻ thù không dễ chịu!
Những cái đầu bị chém đứt phục hồi lại.
Xoẹt xoẹt xoẹt.
Từ miệng ba cái đầu, ba luồng năng lượng thuộc tính khác nhau bạo phát ra, thời không trong Hỗn Độn bị đảo ngược, quỹ tích vận hành của thiên địa bị đảo lộn.
Ngay cả Tiên Vực xa xôi cũng bị ảnh hưởng.
...
"Cái này... Đại chiến không phải đã kết thúc rồi sao?"
Ở biên giới Tiên Vực, lão Tất Phương lẩm bẩm.
Đào Ngột Tiên Đế cũng có vẻ mặt vô cùng ngưng trọng:
"Bọn họ rốt cuộc đạt đến cảnh giới nào?"
"Lẽ nào khoảng cách giữa chúng ta và những Tiên Đế phá vỡ cực hạn lớn đến vậy?"
Kỳ Tinh Tiên Đế và Cửu Linh Lão Tổ cũng sắc mặt khó coi.
Trước cổ lực lượng bạo phát từ Hỗn Độn này, bọn họ chẳng khác nào kiến hồi.
...
Ngay cả Mặc Kỳ Lân và Ngưu Nhị đang bế quan trong Thái Sơ Cấm Địa cũng bị đánh thức.
Bọn họ lập tức xuất quan, đến ngay bên rừng đào.
"Mau trở về!"
“Người xuất thủ là Cấm Khu Chi Chủ.”
Thanh âm của Đệ Tam Sát Trận Đồ truyền vào tai Ngưu Nhị và những thú khác, khiến lòng họ chấn động.
Cuộc đại chiến kia mới kết thúc bao lâu?
Lão gia lại ra tay?
Mặc Kỳ Lân tiếc nuối nói:
"Lúc trước không nên bế quan, phải đi theo bên cạnh lão gia.”
Hắn có chút hối hận, tuy rằng lần trước đi theo bên cạnh lão gia đã đạt được rất nhiều lợi ích.
Thậm chí thực lực vừa đột phá còn có dấu hiệu buông lỏng, nên hắn mới chọn bế quan để củng cố thực lực.
Nhưng nghĩ đến những lợi ích có thể nhận được khi đi theo bên cạnh lão gia, hắn lại hối hận.
Ít nhất, cơ duyên có được phải lớn hơn nhiều so với thu hoạch từ lần bế quan này của hắn!
...
"Sao bên ngoài Tiên Vực lại có cường giả giao chiến?"
"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?"
"Chẳng lẽ lại là Thái Sơ Cấm Địa Chi Chủ xuất thủ?"
"Nhưng dù là Hỗn Độn hay Tiên Vực, ai còn dám đối địch với Thái Sơ Cấm Địa? Đây là không muốn sống nữa sao?"
"Luôn có những sinh linh không có mắt."
"..."
Những sinh linh trên Thiên Tôn trong Tiên Vực đều đã nhận ra dị động truyền đến từ Hỗn Độn, vội vàng tỉnh giấc từ bế quan.
Một số sinh linh có giao tình với Ngưu Nhị, Thất Thải Lão Lư thậm chí đã bắt đầu truyền tin cho Ngưu Nhị và Thất Thải Lão Lư, hỏi han xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong Hỗn Độn.
Đáng tiếc,
Tin nhắn trực tiếp chìm vào im lặng!
...
Mà lúc này.
Trong Hỗn Độn sâu thẳm.
"Như vậy, mới có chút đáng xem!"
"Bất quá, đây đã là định phong thực lực của ngươi, vậy cũng chỉ đến thế mà thôi!”
"Tiên Đế tam trọng thiên, không hơn không kém!"
Khai Thiên Thần Phủ xuất hiện trong tay Tiêu Biệt Ly.
Oanh!
Khí tức trên người Tiêu Biệt Ly tăng vọt đến cực hạn, lấy phủ làm đao, một đao khai thiên tích địa giáng xuống!