Giác Ngộ

Lượt đọc: 2199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 118
đỡ một kiếm.

❊ ❊ ❊

Biên Á lắc mình một cái, ngay tức khắc liền đã ở ngay phía sau hai người Mộc Du Tử và Vô Ly.

Nếu trong tình thế như thế này mà bị gây gián đoạn, vậy thì kết quả không chỉ là công cốc, mà sẽ còn có khả năng cả hai mạng người đều không giữ được.

Mặc dù biết rằng, Mộc Du Tử làm như vậy sẽ gây ra tổn hại rất lớn đối với bản thân mình. Nhưng không có ai ngăn cản, bởi vì đó là lựa chọn và quyết định của hắn.

Lúc này, Vân Ngạo Phong coi như có được lợi thế. Thiên Minh không thể nhìn ra hắn là đang ở chỗ nào, chỉ có thể dựa theo âm thanh mà đánh đến.

Mà Biên Á của bây giờ sử dụng dung mạo thật, Vân Ngạo Phong lại không nhận ra.

Mắt thấy thiếu niên nọ động tác cực nhanh, hắn cũng thừa cơ dịch người sang tiếp một chiêu. Cũng may là có một thanh bảo kiếm trong tay, nếu không, có lẽ tiếp được chiêu này hắn đã trực tiếp ngã lăn ra đất, thổ huyết ngất xỉu tại chỗ rồi.

Nhưng nói sao thì bọn họ cũng là bên gặp tổn thất nhiều hơn, phía Thiên Minh nói thế nào cũng là Đế Tôn của Ma giới. Ở mặt này, so về thực lực, nhìn bằng mắt thường vẫn có thể nhìn ra bên nào kém, bên nào chiếm thế thượng phong.

Bên kia, Tần Lạc giống như cùng Vân Tuân Vũ cùng một phe. Bởi vì sao?

Tần Lạc kia không có chống đối Vân Tuân Vũ, mà ngược lại, lại giúp y đối phó với gã hắc y nhân nọ.

"Tam Tôn, quay về Ma giới!" Gã ta một bên vừa công vừa thủ, một bên hướng Thiên Minh nói to.

Nhưng dường như Thiên Minh không từ bỏ ý định đoạt kiếm, hắn ta đến nói cũng chẳng thèm đáp lại.

Gã hắc y nhân lại phóng ra một loạt đinh, tuy rỉ sắt cũ nát, nhưng nó lại vô cùng sắc bén, sức công kích không thua gì bảo đao.

Hàng nghìn cây đinh tạo thành một cái lưới, vây lại hai người bên trong, bắt đầu không chút cố kỵ mà tự động công kích.

Trong lúc này, gã hắc y nhân nọ hướng về phía Thiên Minh, vận ma lực ngăn cản động tác của hắn ta, đồng thời quật cường nói: "Chủ Tôn đã có kế sách mới, nếu ngươi còn tiếp tục, chỉ tổn phá hỏng chuyện tốt của Ma giới chúng ta thôi!"

Nghe thế, Thiên Minh liền dừng tay lại, ánh mắt tràn đầy lãnh ý liếc hắc y nhân một cái thật sâu. Khẽ từ trong miệng hừ ra một tiếng, Thiên Minh mới mang theo bất mãn mà quay sang nói với Biên Á.

"Đi, trở về Ma giới!"

Biên Á vừa nghe hắn ta nói, liền lập tức bật lùi về phía sau mấy bước dài. Toan quay qua nhắc Tần Lạc một tiếng, nào ngờ tầm mắt y vừa chuyển, liền nhận ra điều bất thường.

"Nguy rồi! "Tần Lạc" không phải là Tần Lạc, hắn ta có vấn đề!"

Bởi vì Ma tộc người nào cũng che kín mặt, tráo đổi có khi đều không hay. Tần Lạc có vấn đề, cũng rất khó để phát hiện.

Mà lúc này, không gian lại trở nên xao động dữ dội. Từ trên từng tầng mây đen hạ xuống một hồng y nhân ảnh. Người nọ chân để trần, dung mạo được giấu kín dưới lớp khăn lụa mỏng, chính là Yêu Vương.

Ngay khi Tiểu Cửu vừa xuất hiện, Tần Lạc vốn đang giao đấu liền lập tức biến mất. Song, đồng thời đinh lăng cũ kĩ kia cũng đã biến mất một cách lạ thường.

Thiên Minh đột nhiên chủ động trở về như vậy, liền có ba suy nghĩ. Thứ nhất, người vừa đến này cùng hắn kết oán thù sâu nặng, nếu ở thời điểm hiện tại so bì thực lực, thì hắn chính là có chút kém phần.

Thứ hai, hắn thèm khát Vân Tú Vô Ảnh, nhưng cơ hội về sau còn nhiều, không cần phải gấp. Thứ ba là chuyện Tần Lạc, việc này trước hết vẫn nên cùng Chủ Tôn thương lượng rồi tính sau.

Ba người cùng nhau trao đổi ánh mắt, đồng loạt quay lưng nhảy xuống thông đạo ngầm. Phía sau còn văng vẳng tiếng nói của Yêu Vương.

"Ô. Tiểu hữu vì sao rời đi gấp gáp như vậy? Nói ra ta vừa đến còn chơi chưa vui đâu." Trong tình cảnh nào thì Tiểu Cửu vẫn là bộ dáng đó. Chỉ là, giọng nói lúc này lại mang theo hận ý.

Nhưng y rất nhanh liền đã bình ổn lại, nhìn thấy hành động liều mạng của Mộc Du Tử, không khỏi nhíu chặt mày lại.

"Hải Nguyệt, ngươi có biết vừa rồi ngươi đã làm gì không? Làm vậy ngươi sẽ chết đó!" Đợi khi Mộc Du Tử buông tay, Tiểu Cửu mới kinh hô ra tiếng.

"Ta không sợ chết, ta chỉ sợ mình sống không có ý nghĩa gì." Hắn ho khan hai tiếng, tay trái vịn lấy ngực phải đang rỉ máu.

"Ngươi... thật là...!"

Tiểu Cửu cuối cùng vẫn là nói không nên lời, bất chợt trong đầu nhớ đến một chuyện, liền hỏi: "Đúng rồi. Ta nhận được tín hiệu từ Yêu Thạch, chủ nhân hắn đâu rồi?"

Mộc Du Tử ôm lấy người Vô Ly, tiếp tục truyền linh lực cho y. Còn chưa kịp mở miệng trả lời, bên kia lại đột nhiên phát ra một tiếng nói báo nguy.

"Ca, cẩn thận!"

Vừa nghe được giọng nói này, Tiểu Cửu tựa hồ chẳng cần suy nghĩ mà quay đầu lại. Cảnh tượng y thu được vào tầm mắt, là chủ nhân trên người nhuộm màu đỏ, cả người vô lực nằm đè lên Vân Tuân Vũ.

Hắn... vừa rồi là đỡ giúp y một kiếm!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »