Giác Ngộ

Lượt đọc: 2048 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »
Chương 104
tiểu điếm kì lạ..

❊ ❊ ❊

Ngay khi phát giác Bạch công tử không biết đã rời khỏi đây từ đời nào, đám người kia rốt cuộc mang theo sự bất mãn tản ra, mỗi người đi một hướng.

Một lần nữa trở về phòng, Vân Ngạo Phong ngay lập tức ngả người xuống giường. Gác tay lên trán suy nghĩ vẩn vơ.

Nhìn chòng chọc vào trần gỗ hồi lâu, lại quay sang nhìn người duy nhất có mặt trong phòng. Ngặt nỗi, chẳng thấy người đâu nữa.

Vừa rồi Vân Ngạo Phong vào phòng vốn không đóng cửa, từ bên ngoài có một chút gió thu lùa vào, lành lạnh thanh mát.

Không nhìn thấy Vân Tuân Vũ, hắn cũng không mấy để tâm, trực tiếp đi đóng cửa lại.

Quay về ngồi trước bàn gỗ, chống cằm dường như suy nghĩ đến vấn đề gì đó, hắn vói tay vào ống tay áo, mò mẫm một hồi, rốt cuộc lấy ra một chiếc bình sứ nho nhỏ, màu xanh ngọc bóng loáng, nhìn vào có thể phản chiếu lại hình ảnh, cảnh vật bên ngoài.

Kế đến, Vân Ngạo Phong lại từ trong nhẫn trữ vật lấy ra năm lọ sứ. Bề ngoài, màu sắc, hình dáng đều trông tương tự như cái vừa rồi. Những người thị lực không tốt, căn bản không thể tự mình phân biệt được.

Chìa tay lấy một cái tách trà rỗng, hắn bắt đầu đổ thuốc từ trong bình sứ ra, để phân biệt.

Chỉ riêng bình được hắn cất trong tay áo là được đổ trực tiếp xuống tách trà. Đó là một loại thủy dịch màu đen.

Chờ khoảng hai phút, Vân Ngạo Phong lại vươn tay, lấy từng viên thuốc trên bàn theo thứ tự mà cho vào trong chén.

Cầm chén lắc nhẹ vài cái, đan dược đã bắt đầu có biến đổi, nó đang tan chảy.

Ờ, đây là một loại thủy dược có công hiệu..... khó nói, khó nói!

Chẳng là trước kia hắn vô tình nhìn thấy công thức, nổi hứng thú nên chú tâm nghiên cứu. Cũng không hẳn là do hứng thú, mà bởi vì làm cái này vừa có thể nâng cao học thức, vừa có thể nâng cao công lực và tu vi. Suy cho cùng, chỉ có lợi chứ không có hại.

Nhưng là, loại dược này... có hơi lệch tông thì phải a!

Lại chờ thêm một khắc, Vân Ngạo Phong rốt cuộc phát hiện mình thành công rồi!

Nước chứa trong tách, ban đầu có màu sắc vô cùng khó coi. Còn bây giờ, nó giống như nước lã bình thường, không màu, không mùi, không vị.

Vi diệu quá! Những lần trước hắn thử đều là thất bại.

Thủy dược này hắn không cần đến, nhưng nghĩ lại, nếu đổ đi thì có vẻ khá phung phí. Vậy thì, hắn liền đem về... phối giống... động vật... vậy.

Chỉ là, ngay khi Vân Ngạo Phong vừa từ trong giới chỉ lấy ra một lọ sứ trắng muốt, nó thế mà vô duyên vô cớ rơi xuống đất.

Hắn đành cúi xuống nhặt. Đến khi ngẩng đầu lên, trong tầm mắt đã xuất hiện một tử ảnh. Tử y, chính là Mộc Du Tử.

Trên mặt Mộc Du Tử mang theo vài phần hoảng hốt, hơi thở còn chưa kịp bình ổn.

Vân Ngạo Phong theo bản năng muốn hỏi có chuyện gì xảy ra, Mộc Du Tử đã nhanh như chớp chụp lấy tách trà trên bàn, một hơi nốc cạn, không thừa lấy một giọt.

Khóe miệng Vân Ngạo Phong theo quán tính liền co rút lại. Hành động của Mộc Du Tử quá nhanh, hắn không kịp ngăn cản, thật sự là có chút... không biết nên làm thế nào a.

Nhìn đến trên mặt hắn biểu tình dị thường, Mộc Du Tử không khỏi có chút nghi hoặc.

Sau khi phản ứng lại, Vân Ngạo Phong liền chỉ vào tách rỗng trên tay đối phương: "Ngươi... có biết mình vừa uống cái gì không?"

Nghe được thanh âm của hắn có pha lẫn một chút run rẩy. Mộc Du Tử đưa mắt nhìn chén sứ trắng muốt trong tay mình, nghi hoặc hỏi: "Trà. Không phải là trà sao?"

Vân Ngạo Phong rất muốn nói là "không phải", nhưng lời vừa đến bên miệng lại biến thành ba chữ: "Thôi bỏ đi..."

Thôi bỏ đi, ta cũng không thể nói, nam nhân uống cái này vào... có thể có thai a...

Mộc Du Tử cũng không tra hỏi nữa, mà đột nhiên trở nên nghiêm túc, giọng điệu trịnh trọng nói: "Xảy ra chuyện rồi, Tuân Vũ và Vô Ly đều không thấy đâu nữa. Ta đã tìm xung quanh đây rất nhiều lần, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của họ."

Nghe đến câu này, Vân Ngạo Phong dường như kích động đến muốn nhảy dựng, kinh hô ra tiếng: "Họ đã đi đâu?"

Nhưng rất nhanh, hắn liền đã bình tĩnh lại: "Có lẽ họ đi dạo phố thôi cũng nên."

Mộc Du Tử ngược lại rất không bình tĩnh, lập tức phản bác: "Không. Chỗ này rất kỳ lạ, ta phóng thần thức ra đều bị thứ gì đó chặn lại, không thể thăm dò được!"

Vân Ngạo Phong cũng cảm thấy khách điếm này kỳ lạ, chỉ là hắn không mấy để tâm. Mộc Du Tử tính ra tu vi cao như vậy, ngay cả thần thức đều bị chặn lại. Điều này, chỉ sợ hai người kia gặp phải nguy hiểm.

Nghĩ cũng chẳng nghĩ được nhiều, lập tức chạy đi tìm người.

Vân Ngạo Phong men theo từng bậc thang để xuống lầu một. Nhưng xuyên qua kết giới rồi, lão bá kia đều không thấy. Ngay cả khung cảnh ở đây cũng thay đổi một cách chóng mặt.

Vừa rồi còn bước trên bậc thềm, bây giờ đã đặt chân vào một khoảng âm u lạnh giá.

Xung quanh đều là sương mù dày đặc, ngay cả Vân Ngạo Phong nhìn cũng muốn nhìn không rõ.

Chỉ thấy trước mặt hắn là một con đường dài hẹp. Quay lưng đã không thấy khách điếm đâu nữa. Trái lại, đây cũng là một con đường, chỉ là nó có ngã rẽ.

Trong lòng có chút hoảng, nhưng rất nhanh hắn liền đã bình ổn lại. Bước chân đi về phía trước, càng đi càng giống như sương mù ít dần.

Đến giữa đường, đột nhiên cảm giác cả người lạnh buốt. Hắn theo bản năng xoa xoa hai cánh tay, từng lớp da gà đều rớt xuống đất.

Vừa đi, lâu lâu hắn lại buông giọng gọi đại ca, nhị ca. Nhưng đều không có tiếng trả lời.

Trước mắt đã là đường cụt rồi, hai bên đường cũng chỉ có vài cây cổ thụ to lớn, mà ngay cả một bóng người cũng không thấy.

Đang định xoay chuyển bước chân, đột nhiên tầm mắt của Vân Ngạo Phong lại lọt vào một bóng người.

Là Vân Tuân Vũ!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 4 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11. Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16. Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26. Chương 27. Chương 28 Chương 29. Chương 30. Chương 31. Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149
Tiến »