Duyên Đến, Chờ Nàng

Lượt đọc: 2257 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »
Chương 25

❊ ❊ ❊

"Cậu gọi muộn rồi, mọi chuyện đã được giải quyết."

Nghe Ôn Tích Hàn nói vậy, Nguyễn Hân Đề ngây người một chút, nhưng rất nhanh đã xâu chuỗi được mọi chuyện.

Thảo nào lúc đó chị ấy không hề hoảng hốt, lại còn tỏ vẻ thản nhiên, lạnh lùng, và bạc tình. Cô cứ tưởng đó là tính cách của nàng, không ngờ mọi chuyện đã được tính toán từ trước.

Xem ra, hành động của cô lúc đó lại có hơi xen vào chuyện của người khác.

"Cạch."

Nguyễn Hân Đề cài dây an toàn, ngả lưng vào ghế. Đầu cô hơi nghiêng về phía cửa sổ, bề ngoài có vẻ đang nhìn những tòa nhà lùi dần phía sau, nhưng thực chất là đang chăm chú lắng nghe cuộc điện thoại của Ôn Tích Hàn.

"A? Tớ còn sợ là sớm quá, cố tình đợi hai phút rồi mới gọi cho cậu." Thích Cảnh Ninh ngạc nhiên, rồi hỏi tiếp: "Vậy cậu giải quyết thế nào? Phó Phương Bách làm tớ cảm thấy anh ta không phải là một người dễ nói chuyện."

Ôn Tích Hàn liếc nhìn Nguyễn Hân Đề, người đang im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi mím môi nói: "Chuyện này không thể giải thích ngắn gọn được. Bây giờ tớ còn có việc, lát nữa sẽ nói chi tiết với cậu sau."

Dù tò mò, nhưng Thích Cảnh Ninh cũng rất hiểu chuyện: "Được, vậy cậu cứ làm việc đi, lát nữa nói chuyện sau."

"Ừm." Ôn Tích Hàn cúp máy, đánh lái từ từ ra khỏi bãi đỗ xe.

Sau khi thanh toán phí đỗ xe bằng vân tay, Nguyễn Hân Đề cất điện thoại. Khi cô vuốt nhẹ lọn tóc, ánh mắt lạnh lùng của Ôn Tích Hàn đã nhìn sang.

"Cảm ơn," Ôn Tích Hàn nói. Nàng đang nói về việc Nguyễn Hân Đề đã quét mã thanh toán phí đỗ xe trước.

Nguyễn Hân Đề cong môi cười, bất động thanh sắc bỏ điện thoại vào túi, khéo léo đáp: "Thấy chị đang gọi điện thoại, em tiện tay quét mã thôi mà. Với lại, chị mời em uống cà phê, em chỉ trả phí đỗ xe thôi, có gì đâu."

Ôn Tích Hàn khẽ nuốt nước bọt, nhìn chằm chằm Nguyễn Hân Đề, giọng nói lạnh lùng: "Cửa hàng ở đâu, em chỉ đường đi."

"Vâng!" Nguyễn Hân Đề vui vẻ đáp, và chỉ đường cho Ôn Tích Hàn bằng miệng.

Khi chờ đèn đỏ, Nguyễn Hân Đề đưa tay vào túi, lớp vỏ bọc bằng nhựa phát ra tiếng "sột soạt". Bên trong túi là hai nắm kẹo sữa mà Nguyễn Tô đã đưa cho cô lúc ra khỏi nhà.

Nghe tiếng động, Ôn Tích Hàn nghiêng đầu nhìn Nguyễn Hân Đề, vẻ mặt khó hiểu.

Nguyễn Hân Đề vẫn để tay trong túi, thấy Ôn Tích Hàn nhìn, cô nhanh chóng chuyển thành tư thế cầm hờ, không phát ra tiếng động nào nữa. Cô cười ngọt ngào với Ôn Tích Hàn, giọng vô tội: "Chị ơi, đèn xanh rồi."

"..." Khóe môi Ôn Tích Hàn mím chặt đến trắng bệch. Nàng không nhìn Nguyễn Hân Đề nữa, đạp ga chạy về phía trước.

Thấy cằm Ôn Tích Hàn hơi căng ra, Nguyễn Hân Đề cố nhịn cười, nhẹ nhàng lấy ra hai viên kẹo sữa từ trong túi.

Tiếng nhựa sột soạt nhỏ hơn nhiều so với trước. Nguyễn Hân Đề nhanh chóng bóc một viên, lợi dụng khoảnh khắc giơ tay chỉ đường, tự nhiên đưa kẹo đến bên môi Ôn Tích Hàn: "Đi lối này."

Ôn Tích Hàn đánh lái theo hướng Nguyễn Hân Đề chỉ, vô thức hé môi khi thấy viên kẹo. Khi nàngg kịp phản ứng và định lùi lại, Nguyễn Hân Đề đã nhanh tay nhét thẳng viên kẹo vào miệng nàng.

Ngón tay Ôn Tích Hàn từ từ siết chặt, nắm chặt vô lăng. Lưỡi nàng cảm nhận viên kẹo sữa, vẻ mặt lạnh dần đi.

Nguyễn Hân Đề bóc một viên kẹo sữa khác cho mình, má hơi phồng lên, cười híp mắt. Trông cô vô tư, vô lo vô nghĩ, hào hứng hỏi: "Chị ơi, kẹo này ngon không?"

Ôn Tích Hàn sững người trong giây lát. Lưỡi nàng bất giác cuộn lại, viên kẹo dính vào răng. Nàng khẽ cắn một phần ba, và ngay lập tức, vị sữa đậm đà lan tỏa trong khoang miệng.

"Tạm được," Ôn Tích Hàn nói với vẻ mặt hờ hững.

Ký ức ùa về không thể kiểm soát.

Đó là lần đầu tiên Nhuyễn Nhuyễn đi nhà trẻ. Cô bé không chịu đi, nũng nịu không được thì bắt đầu khóc. Nguyễn Tô bó tay, định thỏa hiệp thì nàng quỳ xuống, dỗ dành: "Dì cũng phải đi học, Nhuyễn Nhuyễn có muốn đưa dì đi không?"

Trẻ con rất ngây thơ, không chút nghi ngờ, nắm lấy tay nàng, háo hức nói: "Muốn, con muốn đưa dì đi học!"

Thế là Nhuyễn Nhuyễn bị lừa lên xe đi nhà trẻ. Đến lúc xuống xe, cô bé mới nhận ra và ôm chân nàng, nhất quyết không chịu đi xuống.

Nguyễn Tô day trán, khoanh tay đứng nhìn.

Khi đó Nhuyễn Nhuyễn rất ngoan, không giống bây giờ chút nào. Nàng sờ đầu cô bé, hỏi: "Tại sao Nhuyễn Nhuyễn không muốn đi nhà trẻ?"

Nhuyễn Nhuyễn bĩu môi, vẻ mặt không vui: "Đi... thì không gặp được dì."

"Con muốn học trường của dì."

Nàng bóc một viên kẹo, dỗ dành: "Ngoan, chiều dì sẽ đến đón con, được không?"

Nhuyễn Nhuyễn nửa tin nửa ngờ, chớp chớp mắt hỏi: "Thật không? Dì mà lừa người là cún con!" Cô bé đưa ngón út ra, muốn ngoắc tay làm chứng.

Ngón út mềm mại, bé xíu. Nàng ngoắc tay với Nhuyễn Nhuyễn, làm dấu, mới dỗ được cô bé.

Trước khi vào nhà trẻ, nàng ấy hai viên kẹo từ trong túi, giấu Nguyễn Tô, bỏ vào túi của Nhuyễn Nhuyễn: "Vào đi thôi, hẹn gặp lại buổi chiều."

"Dì nhỏ tạm biệt!"

Giờ tan học ở nhà trẻ sớm hơn nàng nửa tiếng. Chiều đó, dù đã xin nghỉ, nhưng nàng vẫn đến muộn. Nhuyễn Nhuyễn giận dỗi, không nói chuyện với nàng cho đến khi lên xe. Nàng thì bận trả lời điện thoại của cô giáo, không kịp dỗ dành cô bé.

Khi chờ đèn đỏ, một tiếng "sột soạt" vang lên từ trong túi của Nhuyễn Nhuyễn. Nàng nghiêng đầu, thấy cô bé đưa một viên kẹo sữa mới bóc cho mình.

Ăn kẹo xong, Nhuyễn Nhuyễn dỗi hờn ngồi xuống, má phồng lên. Mặc dù nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng cô bé vẫn không nhịn được quay đầu lại nhìn nàng, đáng yêu một cách khó tả.

Nàng cố nhịn cười, cúp máy xong thì Nhuyễn Nhuyễn lại khẽ xích lại gần, vừa ngượng vừa mong đợi hỏi: "Kẹo này có ngon không?"

Nàng ngậm kẹo, giữ vẻ mặt nghiêm nghị trả lời: "Tạm được."

Mãi sau này, nàng mới biết viên kẹo sữa đó Nhuyễn Nhuyễn đã cố tình để dành cho nàng. Buổi trưa ở nhà trẻ chỉ phát một viên.

"Tạm được là sao?" Nguyễn Hân Đề cắn nát viên kẹo, cười đùn đẩy trách nhiệm: "Kẹo này mẹ em cho em đấy." Ý cô là việc này không liên quan gì đến cô.

Ôn Tích Hàn siết chặt vô lăng, lưỡi khẽ chạm vào hàm trên. Rất lâu sau, nàng mới hỏi một câu đã băn khoăn trong lòng từ nãy: "Hình như em không thích ăn ngọt lắm?"

Nguyễn Hân Đề nhún vai, dùng lại câu trả lời của Ôn Tích Hàn: "Tạm được."

"Cũng không thể nói là không thích, chỉ là ít ăn, không thích những thứ quá ngọt thôi."

Thật hiếm có dịp Ôn Tích Hàn chủ động trò chuyện, Nguyễn Hân Đề không khỏi nói nhiều hơn, thậm chí còn tìm thêm chủ đề: "Dì nhỏ của em cũng giống chị, đều thích ăn ngọt."

"..." Ôn Tích Hàn khẽ liếc nhìn cô một cách đầy ẩn ý, rồi hỏi như không có gì: "Em còn có dì nhỏ à?"

"Vâng." Nguyễn Hân Đề gãi đầu, cụp mắt nhớ lại: "Dì ấy chỉ lớn hơn em vài tuổi, mười mấy năm rồi không gặp, em quên mất dì ấy trông như thế nào rồi."

Hô hấp hơi trầm xuống, Ôn Tích Hàn cứng cằm, không nói một lời.

Nguyễn Hân Đề chợt nhận ra không khí trở nên lạnh hơn. Cô nhìn Ôn Tích Hàn, người đang im lặng và có vẻ mặt nặng nề, rồi ngập ngừng hỏi: "Chị ơi, chị sao thế?" Cô đã nói gì sai à?

"Không sao," Ôn Tích Hàn đáp, mặt lạnh hơn vài phần, giọng nói ẩn chứa sự nghiến răng nghiến lợi khó nhận ra.

Nguyễn Hân Đề: "..."

Nhìn ba con đường phía trước, Ôn Tích Hàn hỏi ngắn gọn: "Lối nào?"

Sau khi đỗ xe, Ôn Tích Hàn đi theo Nguyễn Hân Đề vào quán tráng miệng với vẻ mặt không thay đổi.

Chờ Nguyễn Hân Đề gọi món xong, Ôn Tích Hàn nhanh chóng thanh toán rồi quay người định bỏ đi.

Nguyễn Hân Đề nhanh tay giữ nàng lại. Chưa kịp nói gì, điện thoại trong túi xách của cô đã reo lên, như một chiếc bùa đòi mạng.

Nghe thấy tiếng chuông quen thuộc, Nguyễn Hân Đề giật mình. Nhìn đồng hồ treo tường, khóe môi cô giật giật, rồi cô lấy điện thoại ra với vẻ mặt cam chịu.

"Alo... Mẹ ơi, có chuyện gì thế ạ?" Nguyễn Hân Đề nói với giọng ngọt ngào, mềm nhũn hết mức có thể.

Ôn Tích Hàn nghe thấy giọng điệu đó, trong lòng giật mình. Nhưng khi thấy Nguyễn Hân Đề lúng túng như chuột thấy mèo, nàng đột nhiên không vội vã rời đi nữa, thậm chí còn muốn xem trò hay của cô bé này.

Quả nhiên, sau bao nhiêu năm, người có thể trị được Nhuyễn Nhuyễn chỉ có người chị gái của nàng.

Nguyễn Hân Đề một tay cầm điện thoại, một tay kéo cánh tay Ôn Tích Hàn ngồi xuống, dùng mắt ra hiệu im lặng với nàng. Đồng thời, cô giả vờ ngây ngô, nói lấp liếm với Nguyễn Tô: "Đâu có đâu mẹ... Chuyện quan trọng như vậy sao con quên được. Chỉ là con..."

Nguyễn Tô cười nhạt và ngắt lời cô: "Vậy bây giờ con đang ở đâu?"

"À..." Nguyễn Hân Đề ấp úng, hạ giọng: "Con vẫn ở trung tâm thương mại... Alo mẹ? Mẹ nghe rõ không? À, rạp chiếu phim sóng không được tốt lắm, mẹ ơi, con cúp máy đây nhé..."

Không đợi Nguyễn Tô phản ứng, Nguyễn Hân Đề đã nhanh như cắt cúp điện thoại.

Cất điện thoại, cô đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Ôn Tích Hàn. Nguyễn Hân Đề quay đầu đi, tay đưa lên miệng, ho khan một tiếng.

"Sóng ở rạp chiếu phim không tốt sao?" Ôn Tích Hàn nói một cách thong thả. Giọng nàng rất nhẹ, nhưng đôi mắt đào hoa lướt qua vẻ thích thú.

Đã nhiều năm trôi qua, nàng không ngờ Nhuyễn Nhuyễn vẫn còn nói dối. Hơn nữa, với vẻ điêu luyện này, chắc hẳn cô bé đã làm việc đó không ít lần.

Nguyễn Hân Đề hít mũi, cúi đầu, khi ngước lên, khóe mắt hơi đỏ, môi nở một nụ cười khổ, giọng nói cứng nhắc và bất lực: "Thật ra... tối nay mẹ em bắt em đi tham gia một buổi tiệc."

Lông mày Ôn Tích Hàn nhíu lại, nàng hứng thú nghe Nguyễn Hân Đề kể tiếp: "Nếu nói đó là một buổi tiệc, không bằng nói đó là một buổi tuyển phi tần thì đúng hơn."

Ôn Tích Hàn: "???" Con bé này có biết nó đang nói gì không?

Nguyễn Hân Đề nắm tay Ôn Tích Hàn, nói một cách nghiêm túc: "Chị, chị bảo hố lửa như vậy em có thể nhảy vào không? Rõ ràng là không rồi. Cho nên tối nay chị có thể cho em trú tạm một đêm được không? Em sợ lát nữa mẹ em sẽ phái người đến bắt em. Chuyện này liên quan đến hạnh phúc cả đời em mà!"

Ôn Tích Hàn: "..."

Bách Hợp, Khác
Nguồn: wattpad.com/user/BrokenRice1983
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156
Tiến »