Đội quân cảm tử

Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
Chương 3
Quân sư

❊ ❊ ❊

1

Những lúc không có việc làm, bốn người Tân Trường, Nham Hạ, Bản Thành và Bân Dã cứ nửa tháng một lần lại gặp nhau tại một căn phòng trong khu chung cư ở Đại Cửu Bảo, Tân Túc - một trong rất nhiều địa điểm hoạt động ngầm của họ - để trao đổi thông tin về con mồi mới.

Nửa tháng trước, Tân Trường, Nham Hạ và Bản Thành đều đã đến tòa chung cư gạch đỏ đúng hẹn, nhưng Bân Dã lại chậm trễ không thấy mặt.

“Gọi điện đến cứ điểm ở Điều Bố xem sao, có khi tên đó bị cảm hoặc ngủ quên rồi cũng nên.” Bản Thành nói.

Nơi ở của Bân Dã nằm gần chùa Thâm Đại ở Điều Bố. Tay Bản Thành còn chưa chạm vào điện thoại thì nó đã “reng reng” vang lên.

“Đây là Công xưởng Phiên dịch Âu Mỹ, xin nghe.” Bản Thành đáp. Bốn người họ chính là lấy danh nghĩa này để thuê căn phòng đó.

“Là tôi đây, tôi vẫn khỏe.” Giọng Bân Dã vang lên trong điện thoại. Đây chính là ám hiệu liên lạc khi họ rơi vào tình thế nguy hiểm. Bản Thành nghe vậy mặt biến sắc, vội vã vẫy tay ra hiệu cho Tân Trường và Nham Hạ. Hai người hiểu ý, lập tức cầm ống nghe phụ bên cạnh áp sát vào tai.

“Cậu đang ở đâu?” Bản Thành hỏi, giọng hơi lo lắng.

“Đợi chút, người bên cạnh bảo muốn giúp tôi thực hiện cuộc gọi này.” Bân Dã vừa dứt lời, từ đầu dây bên kia liền truyền đến một giọng nói trầm đục: “Bân Dã quân đang ở chỗ chúng tôi, được tiếp đãi rất chu đáo. Tuy nhiên, chuyện tiếp theo thế nào thì phải xem thái độ của các anh ra sao.”

“Ông muốn làm gì?”

“Muốn nhờ các anh giúp một việc. Đương nhiên, thù lao sẽ không ít đâu.” Người kia dường như đang cười khẽ.

“Chỉ cần có tiền, việc nguy hiểm đến mấy chúng tôi cũng làm. Chắc là sẽ không bị bắt đâu nhỉ?”

“Việc này hơi rắc rối. Một khi yêu cầu của chúng tôi bị các anh từ chối, nó sẽ gây ra một trận sóng gió lớn. Vì vậy, chúng tôi đành mời Bân Dã quân làm con tin, nhờ các anh chăm sóc cậu ta giúp vài ngày.”

“Ông là ai?”

“Gặp mặt rồi anh sẽ biết. 6 giờ tối nay tôi sẽ phái người đến đón các anh. Chúng ta gặp nhau một chút.”

“Kiểu quyết định đơn phương rồi ép buộc người khác như các ông, e rằng...”

“Tôi biết anh đang ở đâu, cũng biết hai người bạn của anh đang ở đó. 30 phút nữa tôi sẽ gọi lại. Trước lúc đó, ba người các anh hãy bàn bạc cho kỹ. Tôi biết các anh sẽ không bỏ mặc Bân Dã quân đâu.”

“Đừng có bày đặt ra vẻ cái gì cũng biết, giở trò thần bí. Đây chắc không phải là thói quen tốt gì đâu nhỉ?” Tân Trường không khách khí đáp trả.

“Được rồi. Các anh đã bàn bạc xong chưa?”

“Tôi sẽ đi một mình, đương nhiên tôi sẽ mang theo vũ khí. Nếu tôi và Bân Dã không quay về, hai người còn lại sẽ tìm các ông tính sổ!”

“Đáng sợ thật đấy. Anh có thể đại diện cho hai người kia sao?”

“Có!” Tân Trường không chút do dự trả lời.

“Vậy thì quyết định như thế nhé, 6 giờ tối, một người tên Cao Thôn sẽ đến đón anh. Chúng ta vừa dùng bữa tối vừa nói chuyện, thế nào?” Người kia nói xong liền cúp máy.

Lúc này, nhóm Tân Trường chỉ mang theo súng ngắn và dao. Hai giờ chiều, cả ba nhanh chóng rời khỏi chung cư. Vì kẻ gọi điện chắc chắn sở hữu một tổ chức khổng lồ, để phòng bất trắc, ba người thay đổi taxi liên tục, lúc lại trà trộn vào nhà ga, trung tâm thương mại và những nơi công cộng khác. Cuối cùng, mỗi người đều trộm một chiếc xe đỗ bên đường mới quay về nơi ở.

Bốn người Tân Trường mỗi người đều có hai nơi ở, nhưng chỉ cho đối phương biết một nơi, nơi còn lại là bí mật. Điều này chủ yếu để phòng ngừa trường hợp có người bị bắt, không chịu nổi tra tấn mà buộc phải khai ra.

Nơi ở bí mật của Tân Trường nằm gần Thiện Phúc Tự thuộc quận Sam Tịnh.

Tại nơi ở, Tân Trường cố định khẩu súng trường tự động AR18 gấp gọn vào dây đeo bên trong áo chống đạn, quấn 10 băng đạn quanh thắt lưng, mỗi băng 30 viên, đồng thời nhét thêm 200 viên đạn súng ngắn liên thanh cỡ lớn và bốn quả lựu đạn vào túi. Khi Tân Trường lái chiếc xe trộm được quay lại chung cư ở Đại Cửu Bảo, Tân Túc, đã là 5 giờ 30 chiều.

Bản Thành và Nham Hạ cũng đã thay trang phục, khỏi phải nói, xe của họ chắc chắn cũng chất đầy súng đạn. Giờ này hai người hẳn đang đợi hắn gần tòa chung cư, chỉ cần xe hắn chuyển bánh, họ sẽ lập tức bám theo.

Đúng 6 giờ. Chuông báo của bộ đàm liên lạc với cửa phòng bên cạnh vang lên "tút tút tút", tiếp đó giọng một người đàn ông truyền ra từ bộ đàm:

“Tôi là Cao Thôn. Đến đón các anh đây.”

Tân Trường đi đôi bốt đế cao su nhăn nhúm lặng lẽ lẻn ra cửa, nhìn qua lỗ nhòm, thấy một thanh niên chừng hai mươi hai, hai mươi ba tuổi đang mặc bộ vest ba mảnh đứng trước cửa, trông rất giống thư ký của một ông chủ lớn, nhưng vẫn không che giấu được vẻ gì đó không phải người tử tế.

Tân Trường từ từ mở cửa, kẻ tự xưng là Cao Thôn lùi lại vài bước, xòe lòng bàn tay ra cho Tân Trường xem để chứng tỏ không có ác ý.

“Ông chủ của anh là ai?” Tân Trường khóa cửa tự động rồi hỏi.

“Chuyện này hiện tại tôi không thể nói. Nếu anh không phiền, tôi rất vinh hạnh được mời anh dùng bữa tối.” Cao Thôn nặn ra một nụ cười nơi khóe miệng.

Đỗ trước cửa chung cư là một chiếc xe Jaguar XJ53 màu xám bạc sang trọng.

Một tài xế không đội mũ nhưng ăn mặc chỉn chu cúi người mở cửa xe. Trước sau chiếc xe này, năm sáu chiếc xe thể thao nội địa đang nổ máy, tiếng động cơ "bành bạch" nghe là biết đã qua cải tiến đặc biệt.

Trên mỗi xe có bốn người, nhìn qua là biết loại người chỉ cần bị khiêu khích một chút là sẽ lao vào như rắn hổ mang. Đây là một đám sống bằng bạo lực.

Sau khi Cao Thôn và Tân Trường lên xe, tài xế quay về ghế lái, bấm một cái nút, một tấm ngăn chống đạn dựng lên giữa buồng lái và ghế ngồi. Như vậy, Cao Thôn và Tân Trường không cần lo bị tài xế nghe lén nữa.

Cao Thôn cầm điện thoại trong xe ra lệnh cho tài xế khởi hành, sau đó đặt ống nghe vào chỗ cũ.

Đang là mùa đông, 6 giờ chiều mặt trời đã lặn, màn đêm bắt đầu buông xuống.

Chiếc Jaguar vừa chuyển bánh, hơn chục chiếc xe vây quanh trước sau cũng nổ máy rầm rầm.

Trong đầu Tân Trường lóe lên, đoán rằng Nham Hạ và Bản Thành chắc chắn cũng đã bám theo. Nhưng hắn không ngoảnh lại, tiện tay rút một điếu thuốc "Seven Stars" ngậm lên môi. Cao Thôn lập tức lấy bật lửa chống gió châm thuốc cho hắn.

Tân Trường rít một hơi thật sâu, nhả vòng khói nhẹ nhàng rồi hỏi Cao Thôn: “Bây giờ có thể nói cho tôi biết các người là ai chưa?”

“Xin lỗi, điều duy nhất tôi có thể nói với anh lúc này là chúng tôi có rất nhiều kẻ thù. Đó là một đối thủ mạnh mẽ có liên quan đến cựu Thủ tướng Xung Sơn và cánh hữu quyền lợi Túc Khẩu Quang Thành.”

“Thủ tướng Phúc Bản là một tay sai của Xung Sơn.”

“Vì vậy Phúc Bản cũng là một trong những kẻ thù của chúng tôi!”

“Vậy ra các người muốn khiến chúng tôi đối đầu với quốc gia?”

“Mặc dù chính phủ Phúc Bản đang nắm quyền, nhưng quốc gia không phải là vật sở hữu cá nhân của ông ta.”

“Xét về lý là vậy. Ngay cả phán quyết của tòa án, những việc trọng đại cũng vì sự thay đổi của chính phủ mà thay đổi rất lớn, thậm chí là thay đổi hoàn toàn ngược lại.”

“Tóm lại, chúng tôi không thể công khai đối đầu với họ.”

“Cho nên, ông lấy chúng tôi làm vật thế thân, làm con rối, còn các người đứng sau giật dây, có phải không?” Tân Trường bất mãn hỏi.

“Đương nhiên, thù lao rủi ro của các anh chúng tôi đã chuẩn bị sẵn. Câu hỏi của tôi xin dừng ở đây. Xin thứ lỗi, câu trả lời của tôi cũng chỉ đến thế.” Sau đó, dù Tân Trường hỏi gì, Cao Thôn vẫn giữ im lặng, không hé nửa lời.

Chiếc Jaguar tiến vào một khu dân cư cao cấp ở Điền Viên Điều Bố, rồi dừng lại "két" một tiếng ở cửa sau của một dinh thự vô cùng rộng lớn.

Sau khi cổng điện mở ra, hơn chục chiếc xe thể thao làm nhiệm vụ bảo vệ đều dừng lại bên ngoài, chỉ có chiếc Jaguar tiến vào trong.

Sân sau có rất nhiều cây cối. Ánh mắt sắc bén của Tân Trường quét qua, phát hiện sau mỗi bụi cây đều ẩn nấp những vệ binh ôm súng carbine và súng săn.

Có lẽ vì đường quanh co uốn lượn, chiếc Jaguar chạy với tốc độ 20km/h phải mất hơn ba phút mới đến trước cửa nhà chính.

Sân trước được rải sỏi, rộng hơn 15.000 mét vuông, nhưng tại những vị trí quan trọng rải sỏi trắng đều có những tảng đá lớn đục lỗ súng, đó là lô cốt ngụy trang. Nhà chính là một tòa nhà sang trọng năm tầng giống như chung cư cao cấp, không có gì đặc biệt. Cao Thôn nói với Tân Trường vừa bước xuống xe: “Xin hãy giao vũ khí cho tôi.”

“Có bản lĩnh thì tự đến mà lấy.” Một nụ cười lạnh lẽo thoáng qua trên mặt Tân Trường.

“Tôi biết anh sẽ không nghe lời khuyên. Tuy nhiên, anh nên biết hàng chục họng súng đang chĩa thẳng vào anh kia là để làm gì!” Cao Thôn chưa nói dứt lời, Tân Trường đã nhảy ra sau lưng gã, túm lấy tóc kéo ghì về phía mình, sau đó tháo khẩu súng trường tự động từ dây đeo áo chống đạn, chĩa nòng súng về phía mấy cái lô cốt, uy nghiêm nói: “Muốn bắn tao từ trong lô cốt thì lũ chó các người hãy nhìn cho kỹ từ sau nòng súng, xem tao bắn mù mắt chó của chúng mày thế nào.”

“À, tôi thật sự được mở mang tầm mắt, danh bất hư truyền, tôi đồng ý cho anh mang vũ khí vào.” Cao Thôn thở hổn hển nói.

Tân Trường đẩy Cao Thôn ra: “Cho dù ông không đồng ý, chỉ cần tao muốn, ông cũng không quản được. Đi! Dẫn tao đi gặp ông chủ của ông.”

Vừa vào tiền sảnh, năm vệ sĩ đứng đó thấy Tân Trường mang theo súng, liền vô thức đưa tay xuống hông định rút súng. Cao Thôn trừng mắt nhìn năm tên đó, quát: “Dừng tay! Lũ các người có túm lại cũng không phải là đối thủ của anh ta!” Năm vệ sĩ sợ đến mức không dám cử động, thậm chí không dám nhìn thẳng vào Tân Trường.

Tân Trường được dẫn lên tầng hai, thấy một ông lão hơn 50 tuổi đang ngồi trên chiếc ghế ở giữa. Tân Trường mơ hồ nhớ hình như đã từng thấy ảnh ông ta trên báo và tạp chí kinh tế. Hắn lập tức nhớ ra tên của con người trầm ổn kiên định này - Điền Đại Quang Nhất. Cựu Bộ trưởng Thông sản của Thủ tướng Tam Bản, quân sư, bộ não của Hương Sam - Hội trưởng Công ty tàu biển Thế giới Mới, cố vấn danh dự của Công ty tàu biển Thế giới Mới.

“Mau cất khẩu súng chói mắt đó đi. Tôi đây là tay không tấc sắt mà!” Điền Đại cởi cúc áo vest hai hàng, vén áo lên cho Tân Trường xem.

“Nếu nói về sự nhạy bén của cái đầu, có lẽ không ai bằng ông,” Tân Trường mỉm cười nói, “nhưng nếu nói về chuyện dùng súng múa gậy, dù trên người ông có súng, tôi vẫn nghi ngờ không biết ông có rút nổi súng ra không nữa, ông Điền Đại.”

“Được anh nhớ đến tên tuổi, tôi cảm thấy vô cùng vinh hạnh, Tân Trường quân,” Điền Đại cười nói, lộ ra hàm răng vàng khè.

“Tên tôi, ông hỏi ra từ chỗ Bân Dã phải không?” Nói đến đây, Tân Trường nheo mắt lại.

“Không, không, không, đừng kết luận vội vàng thế. Bân Dã quân gần như không nói gì cả, chúng tôi cũng coi cậu ta như khách quý mà chăm sóc tử tế.”

“Vậy thì xin ông hãy gọi Bân Dã đến đây. Sau đó tôi sẽ cất súng, chúng ta bắt đầu đàm phán.” Tân Trường dứt khoát nói.

Điền Đại cúi đầu suy nghĩ một lát, rồi hất cằm về phía Cao Thôn: “Hiểu chưa? Mau đi mời Bân Dã tiên sinh đến đây.” Cao Thôn vội vàng quay người rời khỏi phòng.

“Ông chắc là đại diện của Hương Sam đến đàm phán với chúng tôi nhỉ?” Tân Trường hỏi Điền Đại.

“Chà, đêm còn dài. Trước hết cứ uống chút rượu đã. Anh uống gì cứ việc nói, tên phục vụ đó vừa câm vừa điếc, nên chúng ta có thể yên tâm mà nói chuyện.” Điền Đại nói rồi đi về phía quầy bar phía trong bên phải.

2

“Đợi sau khi tôi thấy Bân Dã bình an vô sự, chúng ta hãy nói chuyện.” Tân Trường bình thản nói.

“Anh đúng là một người đàn ông đáng khâm phục, trọng nghĩa khí, xứng đáng là bậc nhân nghĩa.” Điền Đại nói xong liền ra hiệu cho phục vụ, có lẽ là báo loại rượu mình muốn. Một lát sau, phục vụ mang cho Điền Đại một ly cocktail Manhattan. Đợi thêm một lúc, Cao Thôn đưa Bân Dã vào phòng.

Bân Dã có gầy đi đôi chút, nhưng tóc tai gọn gàng, râu mới cạo, quần áo cũng rất phẳng phiu.

“Không sao chứ?” Tân Trường ân cần hỏi Bân Dã.

“Xin lỗi.” Bân Dã cúi đầu nói nhỏ.

“Bân Dã quân,” Điền Đại xen vào, “cậu hãy nói với Tân Trường quân xem: chúng tôi không hề tra tấn cậu, hơn nữa còn chăm sóc cậu rất cẩn thận.”

“Họ không làm khó tôi. Chỉ là bị nhốt ở đây, ngày nào cũng bị truy vấn vô nghĩa, thật chán ngắt.”

“Ha ha ha, chuyện này, xin thứ lỗi. Cậu thích uống nước ngọt đóng lon đúng không? Này, Tân Trường quân thích uống gì?” Điền Đại lúc này hiền từ như người cha.

“Vodka Martini, không đường,” Tân Trường nói ngắn gọn, đồng thời cố định lại khẩu súng trường tự động AR18 vào dây đeo áo chống đạn, rồi ngồi xuống ghế sofa đối diện Điền Đại. Bân Dã ngồi vào chiếc ghế sofa bên cạnh Tân Trường, Cao Thôn ngồi vào một chiếc ghế bành cạnh Điền Đại.

Chẳng bao lâu phục vụ mang rượu đến. Nhóm Tân Trường uống một chút. Khi Tân Trường đưa ly rượu lên miệng lần thứ hai, Điền Đại lên tiếng: “Chúng ta nên bắt đầu từ đâu đây?”

“Xin ông hãy nói sao cho dễ hiểu nhất có thể,” Tân Trường bồi thêm một câu.

“Anh đã nghe nói đến cấu tưởng KIIE của Hàn Quốc chưa?” Điền Đại vừa nói vừa nhận ly rượu thứ ba từ tay phục vụ.

“Có nghe qua, nhưng nội dung cụ thể thì không nhớ rõ lắm.”

“Nó là chỉ Kế hoạch Công nghiệp Quốc tế Hàn Quốc, cũng có người nói nó là chỉ Phát triển Công nghiệp nặng Hàn Quốc, hoặc liên minh công nghiệp quân sự Nhật - Hàn.”

“Dù thế nào đi nữa, tỷ lệ xuất vốn của tổng số vốn 1 tỷ đô la của KIIE là phía Hàn Quốc chiếm 51%, phía Nhật Bản chiếm 49%. Pháp nhân doanh nghiệp là Hàn Quốc. Nhưng theo lời đồn, toàn bộ số vốn phía Hàn Quốc bỏ ra gần như đều là khoản vay từ phía Nhật Bản. Chính quyền Lâm của Hàn Quốc dự kiến trong vòng năm năm sẽ chi 50 tỷ đô la làm phí đầu tư và vốn vận hành doanh nghiệp. Đương nhiên, 50 tỷ đô la này là các khoản vay từ các nước phi cộng sản, chủ yếu là các nước Ả Rập. Mặc dù tiền mặt đã cạn kiệt vì phải trả lãi vay khổng lồ, nhưng chính phủ Lâm vẫn chỉ chăm chăm nhận tiền hoa hồng. Chỉ cần có tiền hoa hồng bỏ túi riêng, họ mới chẳng quan tâm tình hình sau này ra sao. Có khi còn đang tính đường sau này bỏ nước mà chạy. Những chuyện này tạm không bàn tới, nhưng trong 50 tỷ đô la đó, nghe nói có 20 tỷ là huy động thông qua các khoản vay của chính phủ Nhật Bản và các doanh nghiệp tư nhân Nhật Bản. Tuy đồng đô la đã mất giá, nhưng 20 tỷ đô la cũng tương đương với 5.400 tỷ yên đấy.”

Tân Trường bĩu môi nói: “Đối với các doanh nghiệp Nhật Bản, đầu tư vào Hàn Quốc vì có sự đảm bảo của vốn Ngân hàng Xuất nhập khẩu (输银), nên là vụ làm ăn kiếm lời chắc chắn.”

Điền Đại cười nói: “Bởi vì Ngân hàng Xuất nhập khẩu, tức là một trong những pháp nhân đặc thù thay mặt cho các bộ ngành của chính phủ Nhật Bản, trong giai đoạn thành lập thương mại, đã thanh toán toàn bộ tiền hàng cho các doanh nghiệp xuất khẩu thiết bị trọn gói. Đương nhiên, Ngân hàng Xuất nhập khẩu chỉ làm các thủ tục như thẩm định hợp đồng tài liệu các loại, còn nghiệp vụ tài trợ thực tế thì do các ngân hàng thương mại như Tam Tinh, Lăng Hữu đảm nhận. Mặc dù các ngân hàng thương mại khó thu hồi vốn từ các doanh nghiệp nhập khẩu, nhưng cũng chẳng sao cả, vì Ngân hàng Xuất nhập khẩu đã cung cấp bảo đảm, sẽ trả thay cho họ.”

Tân Trường hừ một tiếng: “Số vốn Ngân hàng Xuất nhập khẩu bị lãng phí tùy tiện chẳng phải là tiền thuế của người dân, lương hưu, bảo hiểm y tế và tiền nợ của bưu điện hay sao?”

“Khụ, nói những lời này ở đây cũng chẳng ích gì. Có uống thêm chút nữa hay là ăn cơm?” Điền Đại xua tay hỏi.

Tân Trường không thèm để ý đến ông ta, tiếp tục hỏi: “Hoa hồng khoảng bao nhiêu?”

“Với kế hoạch khổng lồ như KIIE thì phải là 6%. Anh có thể cho rằng tỷ lệ hoa hồng này quá thấp nhỉ? Nhưng tổng số quá lớn. Trong 6% này có 2% là của cá nhân Tổng thống Lâm.” Điền Đại thấy Tân Trường không lên tiếng liền nói tiếp: “Ở đây tôi muốn nói là, vì KIIE là pháp nhân Hàn Quốc, nên nó không chịu sự ràng buộc của 'Ba nguyên tắc sản xuất và xuất khẩu vũ khí' của nước ta, tức là cấm sản xuất vũ khí số lượng lớn trong nước Nhật, cấm bán vũ khí cho bất kỳ quốc gia nào đang bên bờ vực chiến tranh, vì vậy nó có thể tiến hành kinh doanh.”

“Mặc dù năng lượng hạt nhân cũng rất quan trọng, nhưng giai đoạn hiện tại còn lâu mới bắt kịp dầu mỏ. Tương lai gần có thể sẽ xuất hiện những nước sản xuất dầu mỏ chỉ vì tích lũy tài sản mà tuyên bố không bán dầu. Hàn Quốc để có được dầu mỏ đã cung cấp một lượng lớn vũ trang và lao động cho các nước Ả Rập.”

“Một mặt, các quốc gia Ả Rập đang khao khát có được những loại vũ khí mới, ưu việt, có uy lực chỉ cần bỏ tiền ra là mua được, chứ không phải những loại vũ khí cũ kỹ kèm theo điều kiện do Mỹ và Liên Xô cung cấp.”

“Mà Nhật Bản lại sở hữu công nghệ và thiết bị sản xuất những loại vũ khí kiểu mới có thể bán cho các nước Ả Rập để thuận lợi lấy được dầu mỏ.”

“Dù là sản xuất tại Hàn Quốc, nhưng thiết bị là Nhật Bản cung cấp, kỹ thuật viên là từ Nhật Bản phái sang, cho nên chỉ cần công nhân Hàn Quốc thao tác theo chỉ dẫn thì cũng có thể sản xuất ra những sản phẩm không khác gì sản xuất tại Nhật Bản. Hơn nữa, tiền lương ở Hàn Quốc so với Nhật Bản chỉ là con số lẻ, ngoài ra luật pháp Hàn Quốc còn cấm đình công biểu tình.”

“Với tư cách là chính phủ Lâm, không chỉ vì vấn đề hoa hồng, mà vì quân Mỹ sắp rút khỏi Hàn Quốc, ông ta muốn mượn sức mạnh của Nhật Bản để thực hiện việc đặc quyền quốc nội hóa toàn bộ vũ khí, việc này đã cấp bách lắm rồi.”

“Nghe nói Bắc Triều Tiên cũng đang đẩy mạnh quốc nội hóa vũ khí phải không?” Tân Trường hỏi.

“Cốt lõi của căn cứ sản xuất KIIE là việc mở rộng quy mô lớn của Nhà máy thép tổng hợp Phố Hạng và các cơ sở sản xuất trọn gói thép đặc chủng đã được Nhật Bản đầu tư vốn khổng lồ, xây dựng Nhà máy đóng tàu thứ hai của Đông Dương nằm ở đồng bằng ven sông Lạc Đông gần cảng tự do Mã Sơn, nơi có thể miễn thuế xuất nhập khẩu nguyên liệu và thành phẩm, cải tạo cơ sở công nghiệp máy móc Xương Nguyên chiếm diện tích hơn mười triệu bình thành đất cho công nghiệp quân sự, biến Uất Sơn thành nhà máy liên hợp sản xuất thuốc súng và thuốc nổ hạng nhất Đông Dương. Nghe nói khu liên hợp dầu mỏ Lệ Thủy cũng sẽ được mở rộng thành doanh nghiệp quy mô lớn thứ hai Đông Dương.”

“Lấy đảo Nam Hải làm căn cứ hạt nhân. Những địa điểm vừa liệt kê đều nằm ở bờ biển phía đông nam và bờ biển phía nam của Hàn Quốc, rất gần với Nhật Bản.”

“Việc này thì liên quan gì đến ông?” Tân Trường nghi hoặc hỏi.

“Phải đấy. Anh nghĩ xem tại sao Công ty tàu biển Thế giới Mới của chúng tôi lại mua cổ phần của các ngành công nghiệp như Công nghiệp nặng Tam Tinh và Công nghiệp nặng Hoành Tân? Tam Tinh và Hoành Tân không chỉ sản xuất tàu dầu, tàu buôn, mà còn có tàu chiến, máy bay chiến đấu, sản phẩm điện tử, v.v., đó cũng là những ông lớn sản xuất sản phẩm quân sự. Còn nữa, có lẽ anh không biết, Công ty tàu biển Thế giới Mới còn thôn tính gần 10 nhà máy quân sự lớn.”

“Về âm mưu muốn thôn tính Đại Nhật Bản Hải Vận của Thế giới Mới, xã hội đã đồn đại từ lâu. Thật ra, khu đất khu liên hợp dầu mỏ Hàn Quốc mà Đại Nhật Bản Hải Vận dùng tiền thù lao tặng cho Lâm Chính Minh để có được giá rẻ mới chính là một trong những mục tiêu thực sự mà chúng tôi muốn chiếm đoạt.”

“Tỷ lệ thất nghiệp ở Hàn Quốc đang ngày càng tăng, vì vậy có thể tùy ý sai khiến lao động với giá rẻ. Hơn nữa, dù tùy tiện xả nước thải công hại, nếu có người tỏ ý bất mãn cũng sẽ lập tức bị tống vào trại giam. Cho nên, loại dầu mỏ lưu huỳnh cao giá rẻ mà ở Nhật Bản vấp phải sự phản đối dữ dội, khó tinh chế, thì ở Hàn Quốc cũng có thể sản xuất.”

“Tóm lại, mặc dù âm mưu thôn tính Đại Nhật Bản Hải Vận không thành công, nhưng chúng tôi vẫn khiến mảnh đất đó trở thành vật trong túi của Công ty tàu biển Thế giới Mới. Hiện tại nó đang vận hành với tốc độ cao như một phần của khu liên hợp dầu mỏ thuộc tập đoàn Thế giới Mới.”

“Thật không đơn giản chút nào!” Tân Trường không biết là khen hay chê nói một câu, vừa nói vừa ra hiệu cho phục vụ gọi ly rượu Vodka Martini thứ tư.

“Đến đây thôi, cấu tưởng KIIE đã kể hết cho anh nghe rồi. Nhưng mà, hiện tại đã không còn là giai đoạn cấu tưởng nữa, mà là đang bắt tay vào thực hiện rồi. Tập đoàn Thế giới Mới đã đầu tư 500 tỷ yên vào KIIE. Mùa thu năm nay, máy bay quân sự do Hàn Quốc sản xuất cùng năm loại súng không giật, xe tăng và tàu ngầm sẽ được sản xuất hàng loạt.”

“Nói cách khác, vũ khí của liên doanh tập đoàn Thế giới Mới tại Hàn Quốc đã bước vào giai đoạn thử nghiệm sản xuất. Cụ thể mà nói, những vũ khí này bao gồm: tàu tuần dương, tàu ngầm tàu sân bay sản xuất tại Phố Hạng; tên lửa tầm trung và các loại pháo, súng máy, xe tăng, trực thăng, radar, thiết bị định vị sonar chống ngầm sản xuất tại cơ sở công nghiệp máy móc Xương Nguyên; còn có đạn, thủy lôi, mìn và một loạt sản phẩm khác sản xuất tại Uất Sơn.”

“Những vũ khí này, không chỉ có các doanh nghiệp chuyên về quân sự của Nhật Bản mà tập đoàn Thế giới Mới đã thôn tính và kiểm soát hoàn toàn, mà ngay cả các bộ phận quân sự của Công nghiệp nặng Tam Tinh và Công nghiệp nặng Hoành Tân mà tập đoàn Thế giới Mới nắm giữ lượng lớn cổ phần cũng tham gia sản xuất tại Hàn Quốc. Vì Thế giới Mới muốn độc chiếm quyền lợi tại Hàn Quốc của tuyến Xung Sơn - Phúc Bản, nên họ cũng đã triển khai một loạt hoạt động cản trở nhắm vào Thế giới Mới.”

“Thật sự là như vậy sao?” Tân Trường có chút kinh ngạc hỏi.

"Anh thử nghĩ xem, từ trước đến nay, liệu các phe phái trong Đảng Bảo thủ có đang vì tranh giành lợi quyền to lớn tại Hàn Quốc mà đấu đá lẫn nhau hay không?"

"Thời kỳ Tổng thống Lý Chu Triều nắm quyền, do bản thân Tổng thống Lý từng chịu đủ mọi hình thức tra tấn vô nhân đạo từ Hiến binh đội và Đặc cao khoa Nhật Bản, ông ta mưu toan kích động tâm lý bài Nhật để thống nhất lòng dân, hòng củng cố chính quyền. Vì vậy, vào thời điểm đó, Nhật Bản rất khó thâu tóm lợi quyền tại Hàn Quốc."

"Tình trạng này kéo dài đến đầu những năm Chiêu Hòa 30. Với sự thành lập của Nội các Xung Sơn lần thứ nhất, Nhật Bản bắt đầu tiếp cận Hàn Quốc một cách cấp tập."

"Xung Sơn phái Túc Khẩu Quang Thành, người vừa mới tuyên bố rút lui khỏi chính trường, làm đặc sứ cá nhân sang thăm Hàn Quốc và có cuộc mật đàm với Tổng thống Lý. Khi ấy, Lý đã không thể phớt lờ thực lực kinh tế của Nhật Bản, đồng thời cũng là lúc ông ta đang ráo riết chuyển dịch vốn ra nước ngoài để chuẩn bị cho việc lưu vong."

"Giữa những năm Chiêu Hòa 30, thông qua một cuộc đảo chính quân sự, Lâm Điền – người từng giữ chức Trung úy Đế quốc và sau này là Thiếu tướng Lâm – đã leo lên chiếc ghế Tổng thống. Kể từ đó, mức độ mật thiết trong quan hệ Nhật – Hàn như các anh đã biết."

"Hiện nay, Điền Cương, Bộ trưởng Thông sản của Nội các Phúc Bản, với tư cách là đại diện cho Xung Sơn và Túc Khẩu, cứ cách một tháng lại sang thăm Hàn Quốc một lần."

"Tất nhiên, để đối kháng với đường lối của phe Xung Sơn, cựu Thủ tướng Trì Đảo và nguyên lão Đảng Bảo thủ là Diệp Đảo cũng từng áp dụng các con đường khác để giao thiệp với chính phủ Hàn Quốc. Cựu Thủ tướng Giang Đằng vừa lợi dụng đường lối của tiền nhiệm Xung Sơn, vừa thiết lập các phương châm đối Hàn khác."

"Điền Khẩu, cựu Ngoại trưởng và Đại tạng khanh của Nội các Đại Điền – Điền Khẩu, nay là Tổng thư ký Nội các Phúc Bản, đã thâm nhập sâu vào Hàn Quốc thông qua một thương nhân chính trị quen biết là Tiểu Tá Thụ. Con đường này được tìm ra từ những thân tín và thị tùng bên cạnh Tổng thống Lâm, nhưng suy cho cùng, dòng chính vẫn là kênh của phe Xung Sơn."

"Vì vậy, sau khi lên làm Thủ tướng, Điền Khẩu biết được từ chỗ Tiểu Tá Thụ rằng: Tổng thống Lâm hoang dâm vô độ, thấy đàn bà là chơi, có thai thì giết, khiến nội chiến với phu nhân không bao giờ dứt. Thế là ông ta bắt tay vào việc hoạch định chính sách thiết lập lợi quyền trực tiếp với Lâm."

"Mặc dù các thân tín xung quanh Lâm ra sức ngăn cản không cho Điền Khẩu và Lâm có cơ hội gặp riêng để tránh bị gạt ra ngoài trong chính sách đối Nhật, nhưng khi Lâm sang thăm Nhật Bản, Điền Khẩu cuối cùng đã có cơ hội diện kiến riêng với ông ta."

"Chính vào lúc đó, hai bên đã đạt được một thỏa thuận nào đó."

"Không lâu sau đó, một thanh niên Hàn Quốc sinh ra tại Nhật Bản lẻn về Hàn Quốc bắn chết phu nhân của Lâm. Như vậy, chướng ngại vật là phu nhân đã không còn, hơn nữa những kẻ thị tùng chuyên tống tiền hằng ngày cũng bị Tổng thống Lâm xử tử vì tội thiếu trách nhiệm trong công tác bảo vệ. Nhờ vậy, kênh lợi quyền trực tiếp giữa Điền Khẩu và Lâm đã được khai thông. Tiểu Tá Thụ như các anh đã biết, đã phát tài lớn tại Hàn Quốc. Bởi vì kênh liên lạc giữa Điền Khẩu và Lâm được thông suốt, phe Xung Sơn đã thất thế."

"Chính quyền Điền Khẩu sau đó đổ đài vì sự kiện Lộ Khoa Uy Khoa, ông Tam Bản lên thay thế đứng ra tổ chức nội các. Từ đó về sau, kênh lợi quyền đối Hàn của ông Hương Sam, Bộ trưởng Thông sản trong Nội các Tam Bản, thống soái của tập đoàn Tân Thế Giới chúng ta, cũng trở nên thông suốt không gì cản nổi."

"Tất nhiên, về việc tập đoàn Tân Thế Giới xuất khẩu quy mô lớn sang Hàn Quốc, ông Hương Sam cũng đã đạt được giao dịch với phe Xung Sơn và phe Điền Khẩu."

"Nghĩa là ông Hương Sam đối với việc phê chuẩn Hiệp định thềm lục địa Nhật – Hàn, vốn quan trọng nhất trong lợi quyền đối Hàn, không những không phản đối mà còn tích cực hộ tống. Hơn nữa, Hương Sam còn thề với ông Xung Sơn và ông Túc Khẩu rằng tuyệt đối không đòi hỏi phân chia lợi tức khổng lồ lên tới con số thiên văn phát sinh từ việc hiệp định thềm lục địa Nhật – Hàn có hiệu lực. Để đáp lại giao dịch này, Xung Sơn và đồng bọn đã chấp thuận cho tập đoàn Tân Thế Giới tiến hành thương mại xuất nhập khẩu với Hàn Quốc."

"Bụng bắt đầu biểu tình rồi, hay là chúng ta vừa ăn vừa lắng nghe bài diễn thuyết dài dằng dặc của ông nhé?" Tân Trường không nhịn được xen vào.

Phòng ăn nằm ngay bên cạnh. Tên thị tùng câm lại trở thành đầu bếp, phục vụ, bắt đầu chuẩn bị rượu vang và cơm nước.

Trên bàn ăn, Điền Đại lại bắt đầu bài diễn thuyết của mình: "Sau khi Hiệp định thềm lục địa được ký kết giữa chính quyền Điền Khẩu và chính quyền Lâm vào năm Chiêu Hòa 49, nó đã nhiều lần được yêu cầu Quốc hội phê chuẩn. Nhưng vì sự liên kết quá lộ liễu giữa hai nước Nhật – Hàn đã đụng chạm đến quyền sở hữu của Trung Quốc, nên không chỉ vấp phải sự phản đối mạnh mẽ từ phe đối lập mà còn từ cả nội bộ Đảng Bảo thủ, khiến cho lần nào cũng bị đổ vỡ và tạm thời gác lại. Hiệp định thềm lục địa Nhật – Hàn này, anh cũng biết chút ít chứ?"

Nhấp một ngụm súp, ăn một con chim cút hấp, Tân Trường vừa nhai vừa nói: "À, đúng rồi, có người nói rằng ngay khi Nội các Phúc Bản – tay sai của Xung Sơn – vừa lên nắm quyền, các nhân vật trọng yếu của chính phủ Hàn Quốc lũ lượt kéo sang Nhật Bản, một mặt là để gây áp lực buộc Nội các Phúc Bản phản đối kế hoạch rút quân bộ binh Mỹ khỏi Hàn Quốc; mặt khác là muốn trực tiếp yêu cầu Phúc Bản bằng mọi giá phải khiến Quốc hội thông qua Hiệp định thềm lục địa Nhật – Hàn."

3

"Quả thực là vậy. Nghe nói có người Hàn Quốc còn lớn tiếng đe dọa rằng nếu Phúc Bản không nghe lời, họ sẽ công khai sự thật việc Phúc Bản lợi dụng lợi quyền Hàn Quốc để vơ vét tiền của tại Hàn Quốc."

"Đối với Phúc Bản, tuy cảm thấy khó xử khi những góc khuất tham nhũng của mình sắp bị công khai, nhưng dù sao đi nữa, chỉ cần Hiệp định thềm lục địa Nhật – Hàn được Quốc hội thông qua, những khoản đã kiếm được không những không thành vấn đề mà còn nhận thêm một khoản tiền ngoài dự kiến, nên tất nhiên hắn sẽ không từ chối yêu cầu của đối phương."

"Nói ra thì dài dòng, vấn đề thềm lục địa Nhật – Hàn là từ 10 năm trước, Ủy ban Kinh tế Liên Hợp Quốc khu vực Viễn Đông châu Á đã tiến hành khảo sát thềm lục địa Trung Quốc tại biển Đông Chi Na① với trung tâm là quần đảo Tiêm Các, xác nhận dưới đáy biển Đông Chi Na② có chôn vùi hàng tỷ tấn dầu mỏ. Sau khi điều tra sâu hơn, họ cho rằng trữ lượng dầu dưới đáy biển Đông Chi Na có khả năng sánh ngang với các vùng sản xuất dầu ở Trung Đông."

(① Tức quần đảo Điếu Ngư của Trung Quốc. ② Tức biển Đông của Trung Quốc.)

"Mặc dù kết quả điều tra của Ủy ban Kinh tế Viễn Đông Liên Hợp Quốc vẫn còn tồn tại một số nghi vấn, nhưng chính quyền Lâm tại Hàn Quốc ngay sau khi kết quả được công bố đã tự ý khoanh vùng bảy khu khai thác ở biển Đông Chi Na và Hoàng Hải, đồng thời ký kết hợp đồng khai thác với một số công ty dầu mỏ đa quốc gia. Ví dụ, khu khai thác thứ nhất và thứ năm thuộc về Công ty Dầu mỏ Texaco; khu thứ hai và thứ tư thuộc về Công ty Dầu mỏ Gulf. Tất nhiên, cùng lúc đó, Lâm đã đòi hỏi các công ty dầu mỏ đa quốc gia này hàng triệu đô la dưới danh nghĩa tiền cống nạp đặc biệt cho chính phủ."

"Phía Nhật Bản như Xung Sơn cũng lập tức hành động, để Công ty Dầu mỏ Đại Đông Kinh – vốn có quan hệ mật thiết với mình – thành lập một công ty con mà họ sở hữu 100% cổ phần, gọi là Công ty Phát triển Dầu mỏ Đại Đông Kinh. Công ty này đã nộp đơn xin quyền khai thác khu thứ 17 của Xung Sơn tại Cửu Châu. Tất nhiên, Xung Sơn khi đó đang là Thủ tướng đã gật đầu ngầm đồng ý."

"Nhưng điểm quan trọng nhất ở đây là một phần của khu khai thác thứ năm và toàn bộ khu khai thác thứ bảy do phía Hàn Quốc thiết lập đã chồng lấn và xung đột với quyền khai thác mà Công ty Phát triển Dầu mỏ Đại Đông Kinh của phía Nhật Bản giành được."

"Phía Nhật Bản tuyên bố thềm lục địa nằm trên đường biên giới Nhật – Hàn, do đó một phần khu khai thác mà Hàn Quốc chủ trương và toàn bộ khu thứ bảy phải thuộc về Nhật Bản, trong khi phía Hàn Quốc lại cho rằng thềm lục địa kéo dài tới tận khu vực tranh chấp nên phải thuộc về Hàn Quốc. Nhìn bề ngoài thì hai nước xảy ra tranh cãi."

"Tiếp theo thì sao?" Tân Trường hỏi. Điền Đại nhấp rượu cho trơn cổ họng rồi nói tiếp: "Tất nhiên Xung Sơn đã nhiều lần phái mật sứ Túc Khẩu sang Hàn Quốc, bàn bạc với Đại Tổng thống Lâm về vấn đề lại quả. Với tư cách là cửa ngõ đối Hàn của Phúc Bản, hiện nay Bộ trưởng Thông sản Điền Cương cũng nhiều lần sang thăm Hàn Quốc."

"Không thể để phe Xung – Phúc độc chiếm hết lợi lộc, vì thế Điền Khẩu, Đại Điền, Diệp Đảo và Bộ trưởng Thông sản lúc bấy giờ là Trung Tỉnh Nguyên cũng tích cực hành động. Trung Tỉnh Nguyên sau này trở thành Tổng thư ký Nội các Tam Bản, vì bị dư luận nghi ngờ có liên quan đến sự kiện Lộ Khoa Uy Khoa khi còn là Bộ trưởng Thông sản thời Nội các Điền Khẩu, nên đó là một trong những nguyên nhân khiến Nội các Tam Bản đổ đài. Trung Tỉnh Nguyên lúc đó đã sang thăm Hàn Quốc vào mùa xuân năm Chiêu Hòa 47 và mật đàm với Lâm."

"Mùa thu cùng năm, tại hội nghị Bộ trưởng định kỳ Nhật – Hàn, phía Nhật Bản đã rút lại những tuyên bố nhất quán trước đây, hai bên quyết định cùng khai thác các khu vực chồng lấn. Phía Nam Hàn của Lâm để đáp lại cũng thành công trong việc nhập khẩu một lượng lớn viện trợ từ Nhật Bản; phía Nhật Bản cũng được chia phần từ tiền lại quả. Do đó phe Xung Sơn cũng chẳng hề chịu thiệt, không những không lỗ mà còn kiếm được một món hời."

Tân Trường vừa ăn bít tết vừa hỏi: "Việc ép Quốc hội thông qua một đạo luật bịp bợm gọi là Luật sửa đổi một phần Luật Công đoàn Phát triển Dầu mỏ là vào thời kỳ chính quyền Điền Khẩu phải không?"

"Lúc đó, nếu phe Tam Bản kiên quyết phản đối thì đạo luật đó căn bản không thể thông qua. Nhưng ông Hương Sam đã tuân thủ giao dịch đạt được với Xung Sơn và Điền Khẩu, khiến phe Tam Bản đứng về phía ủng hộ. Mặc dù vậy, Xung Sơn và đồng bọn vẫn bội ước."

"Tóm lại, thông qua việc sửa đổi một phần Luật Công đoàn Phát triển Dầu mỏ, từ chỗ Luật Công đoàn cũ chỉ giới hạn đối tượng tài trợ cho các doanh nghiệp Nhật Bản khi thăm dò dầu mỏ ở nước ngoài, nay đã bổ sung thêm thềm lục địa Nhật Bản vào phạm vi nước ngoài, đồng thời mở rộng phạm vi tài trợ sang cả khai thác và tinh chế."

"Nếu chỉ dừng lại ở đó thì cũng chẳng có gì. Lừa dối phe đối lập rằng vì lợi ích quốc gia thì cũng tạm chấp nhận được. Vấn đề lớn nhất là bổ sung cả cơ quan chính phủ nước ngoài và pháp nhân nước ngoài vào đối tượng tài trợ, với mỹ từ là kỹ thuật của Nhật Bản chưa đủ khả năng khai thác dầu ở độ sâu 200 mét dưới đáy biển."

"Hơn nữa, ở đây tôi muốn nói rõ là: cơ quan chính phủ và pháp nhân nước ngoài nhận được tài trợ chỉ cần trên hình thức tiếp tục thăm dò mỏ là có thể nhận được khoản tài trợ không giới hạn kéo dài tới 50 năm, và nếu không tìm thấy dầu thì cũng không cần phải hoàn trả một xu nào cho Công đoàn Phát triển Dầu mỏ."

Tân Trường phẫn nộ nói: "Thủ đoạn lừa bịp thật cao tay! Dù nói là tiền của Công đoàn Phát triển Dầu mỏ, nhưng đó đều là tiền thuế và các khoản dư từ lương hưu dưới mọi hình thức của người dân Nhật Bản chúng ta. Cơ quan chính phủ được nhắc đến ở đây, cụ thể chính là chính phủ Lâm phải không?"

"Đúng vậy. Tổng thống Lâm để thích ứng với việc sửa đổi Luật Công đoàn Phát triển Nhật Bản, đã sớm thành lập Sảnh Phát triển Dầu mỏ và Công ty Phát triển Dầu mỏ là pháp nhân Hàn Quốc. Bản chất của hai tổ chức này là sản phẩm hợp tác giữa Lâm, đảng cánh của Lâm và các tập đoàn dầu mỏ đa quốc gia."

"Một khi chính quyền Phúc Bản thành công trong việc khiến Quốc hội thông qua Hiệp định thềm lục địa Nhật – Hàn, để phát triển Nhật – Hàn, trước tiên sẽ phải huy động 500 nghìn tỷ Yên. Bởi vì cho đến nay, dưới áp lực của các lão đại chính trị, số vốn hàng triệu tỷ Yên cho các doanh nghiệp vay không thu hồi được, nên nguồn vốn của Công đoàn Phát triển Dầu mỏ – vốn đang bị Quốc hội chỉ trích vì sử dụng thuế bừa bãi – hoàn toàn không đủ để đáp ứng việc cùng khai thác, nên Ngân hàng Phát triển Nhật Bản – nơi cũng sử dụng tiền thuế của dân – sẽ bị liệt vào kế hoạch tài trợ."

500 nghìn tỷ Yên đó suy cho cùng cũng chỉ là bước khởi đầu, dự đoán cuối cùng sẽ lên tới hàng chục nghìn tỷ Yên.

Tiền lại quả dù chỉ là 5% thôi cũng sẽ có một số tiền khổng lồ như con số thiên văn rơi vào túi của phe Lâm, phe Xung Sơn, phe Phúc Bản và phe Điền Khẩu. Tất nhiên mấy gã này không thể sống thêm 50 năm nữa, vì vậy số còn lại sẽ rơi vào túi những kẻ kế nhiệm của chúng.

"Phúc Bản và đồng bọn còn công khai tuyên bố rằng trong nghị quyết kèm theo khi sửa đổi Luật Công đoàn Phát triển Dầu mỏ đã thêm vào điều khoản 'chú ý không đầu tư vào các công ty dầu mỏ đang thăm dò tại vùng có tranh chấp quốc tế', nên vốn công đoàn sẽ không chảy vào túi chính phủ Lâm và các liên minh dầu mỏ liên quan. Nhưng một khi Hiệp định thềm lục địa Nhật – Hàn được Quốc hội thông qua, thì khu vực cùng khai thác không còn là vùng tranh chấp quốc tế nữa, cách giải thích này Phúc Bản đã chuẩn bị sẵn từ lâu rồi." Điền Đại cứ thế nói liên hồi, hoàn toàn không đụng đến thức ăn.

"Tuy nhiên, có người nói rằng khu vực cùng khai thác Nhật – Hàn không có dầu. Dù có sản xuất được một chút thì phần lớn cũng bị Hàn Quốc và các công ty đa quốc gia lấy đi, Nhật Bản chỉ nhận được lượng dầu chiếm 8% nhu cầu dầu hàng năm của mình."

"Không chỉ vậy, còn có người nói vùng biển đó là nơi đẻ trứng chính của cá hố và mực, là một trong những kho báu ngư nghiệp. Hơn nữa, vì nằm ở nơi giao thoa giữa dòng Oyashio① và dòng Kuroshio, nếu khoan thăm dò ở đó gây ra tai nạn lớn như phun trào giếng dầu, sẽ gây nguy hại đến sự sinh tồn của các loại cá và động vật có vỏ dọc bờ biển Nhật Bản và bờ biển Thái Bình Dương."

(① Dòng hải lưu lạnh chạy dọc bờ biển phía đông của quần đảo Kuril, Hokkaido và Honshu.)

Tân Trường vừa cuộn chiếc bánh kếp phết rượu ngọt vừa xen vào. Điền Đại tiếp lời: "Về cơ bản, khu vực mà Ủy ban Kinh tế Viễn Đông điều tra là thềm lục địa Trung Quốc được hầu hết các nước trên thế giới công nhận, vì vậy còn cách việc cùng khai thác Nhật – Hàn tới mười vạn tám nghìn dặm."

"Ngoài tiền cống nạp đặc biệt cho chính phủ, các công ty đa quốc gia đứng đầu là Dầu mỏ Gulf – vốn hối lộ chính phủ Lâm để giành quyền khai thác khu vực Hàn Quốc – sau khi điều tra đã phát hiện ra căn bản không có hy vọng xuất dầu, nên đã sớm biến mất khỏi khu vực khai thác Nhật – Hàn."

"Thật vậy sao?"

"Có lẽ sẽ có người không nhịn được hỏi: Các khu vực khai thác xung quanh đều có dầu, tại sao chỉ riêng khu vực cùng khai thác Nhật – Hàn lại không có hy vọng xuất dầu? Thực ra đây là một câu hỏi ngu ngốc không nhìn thấu bản chất. Bởi vì khu vực đó có dầu hay không, đối với đám chó săn ký sinh đó không phải là vấn đề. Phía Nhật Bản chỉ cần đưa tiền lại quả, phí lợi quyền là không có bất kỳ lời oán thán nào; còn phía chính quyền Lâm, ngoài phí lợi quyền, chính phủ còn có thể nhận được hơn mười phần trăm phí thuê mỏ và 50% thuế pháp nhân từ lợi nhuận ròng của các nhà phát triển."

"Không chỉ vậy, tài chính quốc gia của chính phủ Lâm – vốn duy trì được nhờ vay nợ mới trả nợ cũ – còn có thể nhận được một lượng lớn ngoại tệ mạnh gây kinh ngạc từ Nhật Bản."

"Lại là tiền thuế của người Nhật!" Tân Trường bất mãn nói.

"Tất nhiên. Vì vậy, chính quyền Lâm bằng mọi giá phải ép Nội các Phúc Bản đang cộng sinh với mình phải tìm mọi cách thúc đẩy Quốc hội thông qua Hiệp định thềm lục địa Nhật – Hàn."

Khu vực cùng khai thác Nhật – Hàn lấy tuyên bố vùng kinh tế 12 hải lý của Nhật Bản làm tiền đề. Nhưng khi vạch đường biên giới, họ đã cố tình hay vô ý bỏ sót đảo Nữ Đảo thuộc quần đảo Nam Nữ của tỉnh Trường Kỳ và một đảo đá nằm ở phía nam của quần đảo gọi là đảo Giao.

"Tuy gọi là đảo đá, nhưng đảo Giao dù sao cũng là lãnh thổ của Nhật Bản. Vì thế lúc này vấn đề mới nảy sinh. Khi Phúc Bản và đồng bọn vội vàng tuyên bố phần lãnh hải mới của Nhật Bản quanh đảo Giao được đưa vào khu vực cùng khai thác Nhật – Hàn này đương nhiên phải thuộc về Nhật Bản, Lâm nói không vấn đề gì và thế là được thông qua. Bởi vì một khi tranh cãi không dứt, phong trào phản đối phê chuẩn Hiệp định thềm lục địa Nhật – Hàn trong nước Nhật sẽ bùng phát nhanh chóng, nếu dự luật này lần này lại trở thành phế án hoặc bị gác lại, chính phủ Hàn Quốc và Lâm sẽ không thể nhận được món tiền lớn từ Nhật Bản." Điền Đại nói xong, chỉ uống một ngụm rượu rồi đặt dao nĩa xuống.

"Vậy ông đoán dự luật này có được thông qua không?" Tân Trường hỏi Điền Đại.

"Vì trong Quốc hội hai phe thế lực ngang ngửa, hy vọng được một nửa, huống hồ Phúc Bản cũng đang liều mạng. Bởi vì dù có được thông qua ở Hạ viện, nếu bị Thượng viện phủ quyết thì dự luật này cũng không thể thông qua. Vì vậy Phúc Bản và đồng bọn đang tìm cách lôi kéo Đảng Xã hội Cách mạng – vốn bị chính phủ Lâm nắm thóp – để nó tự động thành lập mà không cần thông qua Thượng viện là thượng sách. Tuy nhiên, liệu mọi thứ có diễn ra theo kế hoạch của chúng không? Còn nữa, phe Điền Khẩu – vốn đang bị phe Xung Sơn và Phúc Bản chèn ép khiến lợi nhuận giảm sút – cũng đã bắt đầu giở trò trong bóng tối rồi đấy."

"Tại sao Hương Sam không phản đối rõ ràng?"

"Vì dù được Quốc hội phê chuẩn cũng không có hiệu lực ngay lập tức." Điền Đại cười khẩy một tiếng.

"Tại sao?" Tân Trường nhìn Điền Đại đầy khó hiểu.

"Vì luật trong nước còn chưa được thành lập. Nghĩa là, nếu luật trong nước đi kèm với việc thực thi hiệp định, tức Luật biện pháp đặc biệt liên quan đến phát triển tài nguyên dầu mỏ và khí đốt tự nhiên chưa hoàn thiện, thì Hiệp định cùng khai thác thềm lục địa Nhật – Hàn dù có được phê chuẩn cũng khó mà có hiệu lực. Nói cách khác, chỉ là hư danh mà thôi."

"Cơ quan chịu trách nhiệm thẩm định luật trong nước mà tôi vừa nói là Ủy ban Công thương Hạ viện. Đó là một ủy ban có sự đảo chiều giữa thế lực bảo thủ và cải cách, hơn nữa việc tiến hành thẩm định trước ở đó đã trở thành một quy tắc bất thành văn, nên nhiều dự luật quan trọng đều bị trì hoãn ở đây. Huống hồ những dự luật đó còn chưa có cả bản giải trình chủ chỉ."

"Phúc Bản và đồng bọn rêu rao rằng nếu Hiệp định thềm lục địa Nhật – Hàn không được thông qua tại kỳ họp Quốc hội tới, thì sẽ đợi sau khi bầu cử lại Thượng viện vào mùa hè thu, đưa hiệp định đó và luật trong nước liên quan thông qua cùng lúc tại kỳ họp Quốc hội bất thường. Thế nhưng, một khi Đảng Bảo thủ thất bại trong cuộc bầu cử lại thì chính bản thân Phúc Bản cũng rơi vào tình thế nguy kịch, còn tâm trí đâu mà lo việc khác nữa." Điền Đại cười khổ nói, "Chính vì vậy, phe Xung Sơn và Phúc Bản đang rối bời đã bắt đầu mưu đồ cướp lấy các nhà máy mà tập đoàn Tân Thế Giới của chúng ta đầu tư tại Hàn Quốc."

"Ồ, cuối cùng cũng vào chủ đề chính rồi." Tân Trường xoay xoay ly rượu brandy trong tay, khẽ nhướn mày.

Điền Đại nói tiếp: "Nội các Phúc Bản đã kẹp Luật Ngân hàng Phát triển Công nghiệp Nhật Bản vào một đạo luật quan hệ ngoại giao quan trọng nào đó để nó được thông qua. Vì tên này quá dài, sau này gọi tắt là Sản Khai Ngân. Ngân hàng Sản Khai do nhà nước đầu tư toàn bộ đã tổng hợp chức năng của cả Ngân hàng Phát triển Nhật Bản – vốn là pháp nhân đặc biệt – và Ngân hàng Xuất nhập khẩu Nhật Bản."

"Theo lời Phúc Bản, để thích ứng với sự phát triển công nghiệp phức tạp và xuất nhập khẩu linh hoạt hiện nay, cần phải thành lập một tổ chức mới như vậy, đồng thời lại tăng thêm một con đường cho các quan chức cấp cao của Bộ Đại tạng và Bộ Thông sản rút khỏi chính trường để chuyển sang làm việc tại các doanh nghiệp liên quan, cũng có thể khích lệ lớn cho các tầng lớp Thứ quan, Cục trưởng, Thứ trưởng, thậm chí là Bộ trưởng, nhờ đó có thể khiến mối liên hệ giữa nội các và các quan sảnh chặt chẽ hơn."

"Ông Hương Sam và phe Tam Bản, phe Điền Khẩu không hiểu mục đích thực sự của Phúc Bản là gì, nhưng cũng rất nể mặt Phúc Bản. Hơn nữa, Tam Bản đang mưu toan đông sơn tái khởi và Điền Khẩu đang liều mạng chạy đôn chạy đáo để đưa người thế thân là Đại Điền lên làm Thủ tướng tiếp theo, đều cho rằng sau khi cướp được chính quyền từ tay Phúc Bản, để các quan chức được mình chăm sóc sang làm việc tại ngân hàng Sản Khai thì vẫn có thể khiến họ biết ơn. Các chức vụ quan trọng của ngân hàng mới mở này của Phúc Bản đều đã bị đám đảng cánh nghỉ hưu của Phúc Bản nắm giữ. Còn ngân hàng Sản Khai hiện nay đang làm gì? Chỉ đang cung cấp một lượng vốn khó tin cho một số công ty con của hệ thống tài phiệt Hưu Chỉnh, để chúng mua cổ phần các công ty thuộc bộ phận công nghiệp quân sự của tập đoàn Tân Thế Giới!" Nói đến cuối, Điền Đại tức giận đứng bật dậy.

"Ngân hàng này do nhà nước đầu tư toàn bộ, thực lực chắc là rất hùng hậu nhỉ?" Tân Trường không nhịn được hỏi một câu.

"Hiện nay đã đổ vào 150 nghìn tỷ Yên rồi, thế lực rất hung hãn. Các tài phiệt như Samsung vốn dĩ đã rất tốt với phe Xung Sơn và Phúc Bản – nơi được gọi là đại bản doanh của phe bảo thủ, hơn nữa các công ty tài phiệt như Samsung lúc nào cũng muốn nhổ bỏ cái gai trong mắt là tập đoàn Tân Thế Giới đang nắm giữ lượng lớn cổ phần trong công ty mình, nên cơ hội này vừa đến, chúng lập tức hành động theo ý chỉ của Phúc Bản."

"Hơn nữa trong cuộc đàm phán giữa Phúc Bản và Tổng thống Lâm, các công ty tài phiệt Hưu Chỉnh mà ngân hàng Sản Khai đầu tư vào còn nhận được lời hứa có thể mua được 2/3 số cổ phần mà phía Hàn Quốc nắm giữ trong công ty quân sự liên doanh giữa Tân Thế Giới và Hàn Quốc. Đối phương vì khó khăn tài chính nên đã cắn răng bán cổ phần." Điền Đại nói đến đây, mũi khịt khịt hai tiếng lạnh lùng.

[DeepSeek phụ dịch] C.2
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 6 năm 2026