Đường Hoa phản ứng cực nhanh, lập tức thay đổi kịch bản tung hứng đã chuẩn bị sẵn, tiếp lời: "Trong đó chắc hẳn bao gồm cả con gái ông chứ."
Dù thực tế anh không hề chắc chắn Trần Dũng có từng ra tay với con gái mình hay không, nhưng loại tội phạm ấu dâm này thường chọn người thân cận nhất để xuống tay đầu tiên, vì vậy anh quyết định đánh cược một phen.
Sầm Liêm - người đang nhìn thấy hồ sơ phạm tội - suýt chút nữa làm rơi cây bút trong tay.
Biểu cảm của Trần Dũng vô cùng mất tự nhiên, có khoảnh khắc hắn như bị vạch trần tâm tư, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bộ mặt lì lợm, ngoan cố như trước.
"Các người có bằng chứng gì?" Hắn nhìn Sầm Liêm và Đường Hoa với vẻ mặt không mấy thiện cảm.
Thực ra, sự bất thiện và địch ý bộc lộ trong vô thức này đã đủ chứng minh câu nói vừa rồi của Đường Hoa đã đánh trúng tâm tư hắn.
Đường Hoa liếc nhìn Sầm Liêm, ra hiệu cho cậu mau thừa thắng xông lên.
"Ông không chỉ ra tay với con gái mình, mà còn với cả những đứa trẻ khác trong thôn," Sầm Liêm cứ thế chằm chằm nhìn hắn, "Bây giờ đã có người báo cảnh sát rồi."
Trần Dũng im lặng không nói, nhưng hai bàn tay nắm chặt, có thể thấy hắn đã căng thẳng hơn trước rất nhiều.
Sầm Liêm tiếp tục truy vấn: "Tôi biết tại sao ông phải giết con gái mình, bởi vì nó muốn báo cảnh sát, ông sợ nó đem tội ác của ông phơi bày ra ngoài, nên dứt khoát làm tới cùng, trực tiếp giết nó, tôi nói không sai chứ?"
Đây đều là suy đoán của cậu, hiện tại nguyên nhân cái chết thực sự của Trần Tiếu Tiếu vẫn chưa thể xác định, nhưng đây là động cơ gây án mà Sầm Liêm thấy khả thi nhất vào lúc này.
Trần Dũng ngẩng đầu nhìn chằm chằm Sầm Liêm: "Tôi đã nói là tôi không giết người, các người cứ nhất quyết bảo tôi giết người."
Trong số những nghi phạm mà Sầm Liêm từng gặp, kẻ đã có bằng chứng rành rành trước mắt mà vẫn ngoan cố đến mức này quả là số ít. Cậu và Đường Hoa tiếp tục thẩm vấn thêm một lúc nữa, cuối cùng đành tạm thời từ bỏ.
"Không được, tên này rõ ràng là muốn chết cũng không chịu nhận tội," Đường Hoa cầm cuốn sổ trên tay, "Cho dù có gọi Trần Tiếu Tiếu hiện hồn đứng trước mặt nó, tôi đoán nó cũng sẽ không thừa nhận đâu."
"Chúng ta hãy khoa học một chút," Sầm Liêm ngắt lời Đường Hoa đang đột nhiên mê tín, "Đã không đi được đường thẩm vấn, vậy chỉ còn cách củng cố chuỗi chứng cứ thôi."
Mặc dù đây là tình huống mà họ không hề muốn thấy nhất.
Lam Thịnh Đông và Vương Viễn Đằng đang đợi họ ở ngay bên ngoài cửa, thấy họ bước ra liền cùng tiến lại gần.
"Vẫn là thái độ như trước à?" Lam Thịnh Đông nhìn qua lớp kính vào Trần Dũng rồi hỏi.
"Cắn chặt không thừa nhận mình từng giết người, giờ hỏi gì cũng chỉ là những lời lặp đi lặp lại, thẩm vấn vô ích thôi," Sầm Liêm nhíu mày nhìn lại phía sau, "Nhưng đây là án mạng, việc hắn có chịu khai hay không cũng không quá quan trọng."
Hiện tại cảnh sát đã nắm trong tay một lượng lớn vật chứng, chỉ cần tìm được hung khí và động cơ gây án của Trần Dũng, vụ án này chuyển sang phía viện kiểm sát vẫn có thể truy tố theo tội danh cố ý giết người. Chỉ là so với việc nghi phạm tự thừa nhận, thì trường hợp này cần nhiều bằng chứng hơn, logic chuỗi cũng cần phải cực kỳ hoàn chỉnh.
Vì vậy, điều đầu tiên Sầm Liêm nghĩ đến lúc này chính là tìm ra con đường nông thôn mà Trần Tiếu Tiếu nhìn thấy trước khi chết.
Trong tình trạng nguyên nhân cái chết chưa rõ ràng, manh mối mà Sầm Liêm có được thông qua thông cảm (thấu cảm) là thứ rõ ràng nhất hiện nay.
Dù cậu không thể nói ra, nhưng hoàn toàn có thể dẫn dắt người khác điều tra theo hướng này.
"Vừa rồi trong phòng thẩm vấn, khi Đường Hoa dùng giả thuyết hắn xâm hại con gái mình để lừa hắn, phản ứng của hắn khá lớn, chắc là đã lừa đúng rồi," Sầm Liêm nói về chuyện này, "Cho nên tôi nghi ngờ cái chết của Trần Tiếu Tiếu có thể liên quan đến chuyện này."