Khương Sùng cứ như một NPC chuyên tìm đến để giao nhiệm vụ cho họ, sau khi kết thúc cuộc đối thoại với Sầm Liêm thì hắn liền nhận điện thoại rồi rời đi.
Võ Khâu Sơn vẫn còn cầm bộ quần áo của Khương Dao trên tay.
"Loại trùng hợp này về sau nên có nhiều thêm một chút," cuối cùng anh ta cũng đặt quần áo xuống, "có thể giúp chúng ta tiết kiệm được không ít thời gian."
"Bộ phận chăm sóc khách hàng đã gửi thông tin liên lạc của chủ shop qua rồi, họ không có quyền trực tiếp tra cứu thông tin người dùng đặt hàng." Sầm Liêm đặt điện thoại xuống, "Ngày mai sẽ liên lạc với chủ shop và phía nền hàng, số lượng bán ra của bộ quần áo này không nhiều, bán đến thành phố Tháp Sơn chắc cũng chẳng có mấy đâu."
Sầm Liêm rất lạc quan về điều này, vì với quy mô dân số của thành phố Tháp Sơn, số người mua bộ quần áo này ước tính không quá hai con số.
Thậm chí không cần tốn quá nhiều thời gian để sàng lọc, bởi vì trong số những đứa trẻ thuộc hai con số này, khả năng cao chỉ có một đứa trở thành người mất tích.
"Không ngờ vụ án này lại từng xuất hiện một vụ y hệt cách đây mười năm," Sầm Liêm nhỏ giọng thảo luận với Võ Khâu Sơn trong lúc ăn cơm, "nhìn không giống án bắt chước, khả năng cao chính là cùng một người."
"Đang ăn cơm thì đừng có thảo luận mấy vụ án này!" Cha của Khương Sùng nhìn thấy hành động của hai người, lập tức gõ gõ lên mặt bàn.
Sầm Liêm và Võ Khâu Sơn lập tức trở nên ngoan ngoãn, bắt đầu lặng lẽ ăn cơm.
Sầm Kiến Quân liếc nhìn Sầm Liêm, chú trọng dồn ánh mắt lên cánh tay từng bị thương của cậu.
Sầm Liêm nhận ra ánh mắt của cha, hơi mất tự nhiên cử động cánh tay.
Chẳng lẽ việc vết thương trên tay mình thực chất là vết đạn đã bị phát hiện rồi sao?
Sau bữa cơm, Sầm Liêm bị Sầm Kiến Quân kéo sang một bên.
"Lần trước con đến tỉnh Điền là để truy bắt tội phạm ma túy?" Cha vừa mở miệng, Sầm Liêm đã biết xong đời rồi.
Cậu đâm lao phải theo lao nhìn Sầm Kiến Quân, khó khăn gật đầu.
"Là một vụ án, tình cờ điều tra đến đó thôi ạ." Sầm Liêm thành thật khai báo.
Chuyện này chắc là do một chiến hữu nào đó của Sầm Kiến Quân nói cho ông biết. Những người chiến hữu của ông có người chuyển ngành muộn, trực tiếp bước vào hệ thống công an làm lãnh đạo. Tuy rằng tình hình cụ thể của những vụ án Sầm Liêm xử lý cần giữ bí mật nghiêm ngặt, nhưng chuyện cậu bị thương vì truy bắt tội phạm ma túy thì chỉ có mình Sầm Liêm là còn đang giấu gia đình.
"Cha không hỏi con tình hình cụ thể của vụ án, cha chỉ hỏi con một điều," Sầm Kiến Quân im lặng một lúc mới lên tiếng, "con còn muốn làm cảnh sát không?"
Sầm Liêm không ngờ cha lại hỏi ra câu này.
Cậu nhất thời có chút ngẩn ngơ, nhớ lại vẻ mặt của cha khi kết quả thi đại học có, lúc điền nguyện vọng mà không báo vào trường cảnh sát thì sẽ bị đuổi khỏi nhà, cảm giác cứ như đã cách một đời.
Có lẽ lúc đó cha cũng không ngờ công việc hiện tại của cậu lại có nhiều nguy hiểm đến thế.
Dẫu sao thì cảnh sát hình sự bình thường cũng rất ít khi có cơ hội tiếp xúc "cự ly âm" với đạn thật.
"Con muốn làm cảnh sát." Lần này Sầm Liêm không hề do dự chút nào.
Nếu không có "ngoại hạng" hiện tại, thì lúc này cậu sẽ trả lời thẳng là không muốn.
Nhưng những gì đôi mắt này nhìn thấy đồng nghĩa với việc dù cậu không làm cảnh sát, thì cũng có thể nhìn thấy hồ sơ tội phạm xuất hiện trên đầu mỗi tên tội phạm ở bất cứ thời gian hay địa điểm nào.
Với lương tri và tinh thần chính nghĩa của mình, cậu tuyệt đối không thể làm ngơ.
"Cha, lần bị thương này chỉ là ngoài ý muốn thôi," vẻ mặt kiên định trên gương mặt Sầm Liêm thoáng qua rồi lại bị nụ cười quen thuộc che lấp, "phần lớn thời gian chúng con đều rất an toàn."
Sầm Kiến Quân thở dài một hơi thật sâu.
"Con cũng lớn rồi, sau này khi gặp nguy hiểm phải biết tự bảo vệ mình." Sầm Kiến Quân nhớ tới chiếc kính thiên văn đắt tiền đã bám bụi trong nhà, tâm trạng ngũ vị tạp trần.
Khi ông bắt đầu nghi ngờ lựa chọn năm xưa của mình có phải là sai lầm hay không, và muốn tìm cách cứu vãn, thì mới nhận ra cái gì gọi là quá muộn màng.
"Cha yên tâm, hai người chỉ có mình con là con, sau này còn phải dưỡng lão tống chung cho hai người nữa chứ." Sầm Liêm thấy tâm trạng cha không tốt, nhưng cũng chẳng biết an ủi thế nào.
Giống như việc cha trước đây cũng không thể an ủi người mẹ luôn lo lắng liệu ông có gặp nguy hiểm hay không vậy.
Võ Khâu Sơn lúc lái xe đưa Sầm Liêm về ký túc xá phân cục đã phát hiện tâm trạng cậu không cao.
"Tôi nghe cha tôi nói, có mấy chú đã nói chuyện con bị thương vì đạn ra ngoài rồi à?" Võ Khâu Sơn vừa lái xe vừa hỏi cậu.
"Vốn dĩ cũng không giấu được," Sầm Liêm nhìn vầng trăng tròn trên bầu trời đen thẫm, "ông ấy bây giờ hình như hơi hối hận vì đã để tôi làm cảnh sát rồi."
"Vậy sao con không nhân cơ hội này đi thi cao học ngành thiên văn học đi." Võ Khâu Sơn cười hì hì.
Sầm Liêm không nói nên lời nhìn lên trời.
"Tôi cũng muốn lắm, nhưng giờ tôi không còn học nổi vật lý thiên văn nữa rồi." Cậu nhớ lại lần trước về nhà lật cuốn "Khái luận vật lý thiên văn" từng mua hồi đó ra xem, kết quả thấy như thiên thư, liền biết giấc mơ này sau này chỉ nên nghĩ đến cho vui thôi.
Đã qua cái độ tuổi bộ não hoạt động tốt nhất rồi, giờ có muốn học cũng không học nổi nữa, thôi thì cứ phá án cho tốt, cố gắng tiễn thêm vài tên xuống dưới vậy.
Dù sao thì nhìn lên bầu trời sao cũng chẳng còn hy vọng gì rồi.
"Lý do này của cậu thực tế quá mức rồi đấy, tôi còn tưởng cậu định phát biểu vài cảm nhận về nghề cảnh sát chứ." Võ Khâu Sơn liếc nhìn Sầm Liêm, "May mà giờ cậu không cần thi môn luận nữa."
"Làm cảnh sát thì có cảm nhận gì chứ," Sầm Liêm ngồi thẳng dậy, "là tôi tiễn xuống dưới chưa đủ nhiều sao?"
"Đúng là chưa đủ," Võ Khâu Sơn nhìn bộ quần áo được cậu mang về, "đây chẳng phải còn một tên đang đợi cậu tiễn xuống đó sao."
Sầm Liêm nhìn bộ quần áo đó, bắt đầu thấy đau đầu.
Vụ án kéo dài suốt mười năm, rất khó để phán đoán hung thủ này là cách mười năm mới gây án lại, hay là trong mười năm này vẫn tiếp tục giết người, chỉ là chưa bị ai phát hiện.
Lần này tìm thấy mảnh xương trắng trong xe chở chó vốn dĩ đã là một sự trùng hợp, nếu nhóm người Ngô Đông Húc không có ý định chặn chiếc xe này, thì khi chó chở đến nơi, liệu mảnh xương trắng này có được phát hiện hay không, và sau khi phát hiện có báo cảnh sát hay không, rất khó mà nói trước được.
"Tôi vẫn thiên về khả năng hung thủ của vụ án này trong mười năm qua vẫn tiếp tục gây án," Võ Khâu Sơn thấy ánh mắt Sầm Liêm dừng lại trên bộ quần áo, liền tiếp tục nói chuyện vụ án với cậu, "tôi vừa kết bạn WeChat với đội trưởng Nghiêm, anh ấy gửi cho tôi ảnh chụp hồi đó. Vụ án mười năm trước phần xương sót lại khá nhiều, hơn nữa thủ pháp phân xác rất thô bạo, trên xương còn sót lại một ít mô cơ, vết dao khi phân xác cũng rất rõ ràng. Nhưng mảnh xương chúng ta tìm thấy lần này có cạnh rất sắc nét, cũng không để lại bất kỳ dấu vết nào, chứng tỏ kỹ thuật phân xác của hắn đã được nâng cao."
Sầm Liêm hiểu ý của Võ Khâu Sơn, trừ khi người này sau lần giết người trước đã đổi nghề làm đồ tể, mười năm này ngày nào cũng giết lợn mổ dê, nếu không thì chỉ có thể là trong khoảng thời gian đó hắn vẫn giết người, và cũng thực hiện việc phân xác như vậy, mới có thể nâng cao kỹ thuật lên được.
"Đội trưởng Nghiêm và mọi người lúc đó đã loại trừ khả năng giết người vì thù oán," Sầm Liêm thở dài, "loại án giết người ngẫu nhiên này là khó xử lý nhất, lúc đó điều kiện giám sát cũng không tốt, hy vọng vụ án lần này có thể có chút phát hiện mới."