Dò Hư Lăng (Cổ Đại Thiên)

Lượt đọc: 4494 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »
Chương 84
nhẹ nhàng.

❊ ❊ ❊

Ta khó nhịn vui sướиɠ kϊƈɦ động trong lòng, nói ra tiếng: “Lạc……”

” Hư.” Chính là ta còn chưa nói xong, ở phía sau Lạc Thần lại nhanh chóng bịt kín miệngcủa ta, ngăn ta lại, mà cùng lúc đó, ta nghe được thanh âm hành quân đều nhịp lúc nãy nhưng càng ngày càng gần, đột ngột hiện ra khác thường giữa u quang yên tĩnh chung quanh.

Ta thậm chí có thể nghe được trong đó mang theo tiếng ma xát lớn của áo giáp kim loại, thân mình nhất thời cứng đờ, gặp phải tình huống hỗn tạp đột ngột vui mừng lẫnsợ hãi như thế này cùng một chỗ, làm ta thật là không biết làm sao.

Lạc Thần cũng giống như có chút khẩn trương, trước khi âm thanh bật ra hơi hơi run rẩy, tiếp theo chỉ nghe nàng ở bên tai ta nói: “Chớ sợ, ôm chặt ta.”

Những lời này của nàng tuy chậm chạp nhẹ nhàng nhưng như tiếp thêm sức lực vô tận, làm ta tiêu sầu dựa vào nàng. Ta tâm trạng bình tĩnh, xoay người, theo lời gắt gao ôm nàng. Nàng liền tiện tay một tay nắm ở thắt lưng của ta, ta cũngkhông biết nàng đang tính toán chuyện gì,lập tức dưới thân cảm giác nhất khinh, đúng là ôm lấy cả người ta thi triển khinh công ở vách tường vài cái, bích hổ du tường (1) mà lên, lập tức bắt được hai chỗ giao nhau rủ xuống của xiềng xích giữa không trung.

Lạc Thần một tay bắt được thấu tinh xiềng xích, một tay nắm cả thân ta, sức nặng củahai người đều theo xiềng xích đè ép xuống, giống như con nhện bình thường mượn tơ nhện treo cao giữa không trung..

Ta lần này chưachuẩn bị tâm lý, hơn nữa từ trước sợ độ cao, đột nhiên cảm thấy trái tim thiếu chút nữa bay vút lên trêи không, theo bản năng nhanh chóng ôm lấy Lạc Thần, tốt xấu cũng không dám liếc xuống một cái.

Mà bên kia bờ Cửu Vĩ cũng học theo, mở ra chín cái đuôi lớn run rẩy,nhanh như chớp nhảy lên vách tường,liền luilại cách chúng ta không xa, mở to đôi mắt u bích quan sátnơi xa.

Ta dựa vào người Lạc Thần, cơ hồ có thể cảm thấy hơi thở hỗn loạn mang theo nhiệt độ của nàng, phun trêи cổ của ta, kϊƈɦ thích vết thương của ta, miệng vết thương giống như bị nàng đốt nóng, nóng bỏng hơi hơi ngứa.

“Tê——” Ta không chịu được loại đau đớnnày, cúi đầu hừ một tiếng.

Ta lúc này chôn đầu vai nàng, không có xem mặt của nàng, lại cảm thấy tay nàng nắm chắt bên hông ta, lập tức nghe thanh âm nàng ép tới cực thấp, ở ta bên tai nói: “Làm sao vậy?”

” Không chuyện gì…..” Thời điểm quan trọng này ta cũng không dám phức tạp vấn đề, chỉ lập tức ậm ờ cho qua.

Tuy nhiên cùng Lạc Thần treo giữa không trung như vậy thập phần vất vả, nhưng lúc này đó là phương pháp duy nhất có thể tạm lánh nguy hiểm, ngưng thần vừa nghe, chợt nghe thấy tiếng bước chân kia đều đặntừ xa đến quá gần, xem chừng là đang tiến đếnchỗ chúng ta.

Ta khẩn trương đến không thể hô hấp, tiếng bước chân này rõ ràng không giống tiếng bước chân của người. Người bình thườngđi đường tiếng vang có chiều hướng nặng nề, giẫm xuống rung rung, mà bên tai loại thanh âm này lại phi thường khẽ, hình như là một đám người cơ thể hết sức nhẹ nhàng đang hành quân.

Ta miết nhãn nhìn lên, liền thấy ánh sáng nhu hòa phát ra từ thấu tinh, bóng dáng của một đại đội đông nghìn nghịt tiến vào tầm nhìncủa ta.

Tạp sa tạp sa.

Với tiếng bước chân cùng áo giáp và âm thanh ma sát kim loại, bóng đen của đại độ kia rất nhanh lièn hướng chỗ chúng ta treo lơ lửng nhích lại gần. Bọn họ một đám xếp thành hàng chỉnh tề ngay ngắn, giống như đầu gỗ bình thường, bước chân không linh hoạt, đáng sợ nhất chính là, bọn họ mỗi người đều thập phần gầy, gầy hệt người tàn tật, so với dáng người gầy như gậy trúc kia không sai biệt lắm.

Mặt khác bọn hắn trêи người đều khoác khải giáp màu đen, nhưng loại khải giáp này giống như là làm theo số đo thân người, không hề rộng thùng thình, mà là vừa vặn vây kín thân thể gầy yếu.

Ta đời này, còn không có gặp qua người gầy như cây củi giống họ. Bọn họ giống như người giấy được gấp thành, bay bổng không có điểm tựa, nhưng ta rõ ràng nghe đượctiếng bước chân phát ra khi bọn hắn đi đường.

Là người?

Là quỷ?!

Ta không dám nhìn những bóng người quỷ dị dưới thân này nữa, chỉ ngóng trông bọn họ có thể đi qua khỏi chúng ta, lập tức co rúm lại thu hồi ánh mắt, khi ngẩng đầu, vừa vặn cùng Lạc Thần nhìn nhau. Đôi mắt nàng thâm trầm liền hiện ra trước mắt, ta trộm nhìn đôi ngươi đen tự tại kia không hiểu được biểu tình của nó.

Hai người chóp mũi gần, hơi thở phả ra đều giao hòa cùng nhau.

Ta chỉ cảm thấy trái timcủa ta đều muốn nhanh nhảy ra khỏi lồng ngực, trong lòng còn lại là trăm vị tạp trần: Dưới thân này là đội quân quỷ dị đang thong thả hành, trước mắt, còn lại là gần gũi nàng vô cùng. Trời cao tại thượng, cuối cùng tại sao lại muốn ta chịu loại tra tấn này!

Hứa là ta thân thể cứng nhắc bị ôm rất chặt, miệng vết thương lúc trước lại vỡ ra, ta cảm thấy có chất lỏng ấm nóngtheo cổ tay chảy xuống dưới, trêи cổ cũng một mảnh ấm áp, nhất thời thầm nghĩ không tốt, giương mắt liền thấy Lạc Thần tiêm mi túc khởi, con ngươi đè nặng kinh ngạc, ánh mắt sáng quắc địa nhìn vết thương trêи cổ của ta.

Ta dĩ vãng chưa bao giờ thấy nàng lộ vẻ mặtnhư vậy, chỉ đành lắc lắc đầu, làm bộ như thập phần thoải mái cười khổ với nàng một cái, không tiếng động ý bảo nói: “Không có gì đáng ngại.”

Nàng môi trắng cắn chặt, nhìn chằm chằm ta hồi lâu,giây lát, nàng mới dời ánh mắt liếc xuống dưới.

Ta cũng theo ánh mắt của nàng nhìn xuống, tuy rằng chúng ta ở chỗ cao, nhưng ta vẫn nhìn ra trong đội ngũ có một bóng người đột nhiên giật giật.

Người nọ đầu không linh hoạt lay động vài cái, chậm rãi nhìn hướng lên trêи, tuy nhiên ta thực không nghĩ dùngchữ “lay động” này để hình dung, nhưng động tác người này quá mức cứng nhắc, giống như các khớp nối giữa đầu và thân thể đều rỉ sét, không thể tự do hoạt động bình thường. Thân thể chúng ta nhẹ nhàngphía dưới một mảnh hỗn độn, tất cả mọi thứ đều bao bọc trong ánh sáng mờ nhạt, ta chỉ có thể nhìn hắn ngẩng đầu lên, nhưngthấy không rõ dung mạo hắn.

Ta đây là sợ tới mức không nhẹ, theo bản năng thu hồi ánh mắt, vùi đầu vào vaiLạc Thần, may mà nhắm mắt làm ngơ.

Bốn phía tĩnh mịch, chỉ có hơi thở Lạc Thần thanh thiển mềm mại phả bên tai.

Ta nguyên bản hô hấp dồn dập, không biết vì sao, sau khi mặt dán lên da thịt mềm nhẵn lạnh lẽo của nàng, hô hấp dần dần trở nên ôn hòa, cuối cùng cùng nhất quán với nhịp điệu hô hấp của nàng.

Không cần khẩn trương, nàng ngay tại nơi này, ta đang cùng nàng ở một chỗ.

Những tên kia rất nhanh sẽ qua đi.

Ta tự trấn an như vậy, cũng không biết qua bao lâu, ta cảm giác được tay của Lạc Thần đặt bên hông thoáng chốc dùng vài phần lực, lập tức thân thể một khinh, thoát khỏi cảm giác treo lơ lửng, bị Lạc Thần ôm nhẹ nhàng rơi xuống trêи mặt đất.

Ta ngẩng đầu, cảnh giác nhìn sang bốn phía nhìn sang, phát hiện bóng người quỷ dị kia đều sớm đi xa, không lưu lại một chút dấu vết.

Giống như trải qua một hồi ác mộng, ta thở phào một hơi lớn, có chút co rúm lại nói: “Đó là thứ gì? Dọa chết……”

“Đừng động.” Ta còn chưa nói hoàn, đầu vai đã bị Lạc Thần ấn trụ.

Ta giương mắt nhìn nàng, nghe nàng dặn dò ngoan ngoãn bất động.

Sắc mặt của nàng với bình thường tái nhợt hơn, dưới tay lên xuống,trêny phục kéo xuống mấy mảnh vải, thành thạo cầm máu vết thương trêи cổ cho ta. Chúng ta lần này nhập mộ đột nhiên có chuyện, đáng tiếc ngay cả nước đều không mang theo đã tiến vào trong, chưa kể đếndược trị thương, chỉ đànhbăng bó thô lậu một phen.

Miệng vết thương trêи cổ xử lý xong, nàng cúi đầu, nhìn mảnh vảirời rạch hiện giờ băng bó trêи cổ ta, máu loãng không ngừng chảy xuống dưới, sắc mặt nhất thời so lạnh lẽo hơn trước. Ta lúc này này đau như vạn tiễn xuyên tâm, nhưng thấy nàng sắc mặt u lãnh, ấn đường chất chứa đau khổ, nhất thời toàn bộ rêи rỉ đều nuốt vào trong bụng.

Nàng quỳ gối bên người ta, đem mảnh vải loang lỗ máu buông ra, rồi cẩn thận bao lấy miệng vết thương, một vòng quấn quanh hảo, cả quá trình nàng ngay cả không thốt một tiếng, ngực lại thấp thấp phập phồng, mồ hôi trêи chóp mũi tinh tế trong suốt rơi xuống.

Ta thậm chí có thể cảm thấy tay của nàng nhè nhẹrun.

“Lạc Thần?” Nàng im lặng chịu đựng làm ta cảm thấy ngực tê rần, không khỏi mở miệng gọi nàng.

“Ân.” Nàng thản nhiên trả lời ta, nhưngvẫn chuyên tâm băng bó.

“Lạc Thần….. Ngươi….. Ngươi chảy mồ hôi.” Ta vươn tay, vì nàng lau mồ hôi trêи chóp mũi. “Ngươi đang sợ chuyện gì? Tay đều run rẩy.”

Nàng đầu vai ngẩn ra, lúc này mới ngẩng mặt nhìn ta, đôi mắt đen láy dâng lên tầng sương mù nhàn nhạt kề sát, nhưng có chút đỏ hồng.

Nhìn mắt nàng hồng hồng, ta nhất thời không biết làm sao đứng lên: “Ngươi……”

“Ta đang sợ chuyện gì?” Nàng bỗng nhiên trừng mắt nhìn ta một cái, nhẹ nhàng buộclại mảnh vải dùng băng bó, ngược lại đem ta ôm vào lòng, ở bên tai tachua chát nói: “Ngươi nói ta đang sợ chuyện gì?”

“Ta ở trong mộ đạo này tìm lâu như vậy, lại thủy chung nhìn không thấy bóng của ngươi, ta…… Ngươi nói ta sợ chuyện gì?!”

Chỉ giả có chuyện muốn nói: chúc tết chấm dứt, lừa chachúc tết, ngày mai tận lực đổi mới.

=====================

(1) “Bích hổ du tường “ là tuyệt kỹ khinh công nằm trong Thất thập nhị huyền công của võ học Thiếu Lâm Tự thường được nhắc đến trong các tiểu thuyết võ hiệp Trung Hoa. Là loại công phu chuyên bò sát mô phỏng theo động tác của thằn lằn (bích hổ ), nên “Bích hổ du tường “ còn được gọi là “thằn lằn leo tường “ nhằm ám chỉ độ bám của lực chân và tay khi leo lên các bề mặt thẳng đứng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 19 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188. Chương 189 Chương 190. Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 266 Chương 268 Chương 270 Chương 272-273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291 Chương 292 Chương 293 Chương 294 Chương 295 Chương 376 Chương 461 Chương 501 Chương 502 Chương 503 Chương 504 Chương 505 Chương 506 Chương 507 Chương 508 Chương 509 Chương 510 Chương 511 Chương 512 Chương 513 Chương 514 Chương 515 Chương 516 Chương 517 Chương 518 Chương 519 Chương 520
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của quân sola